Đến Vùng Rốn Lũ
Tiếng gầm rú rệu rã của động cơ diesel chiếc xe tải Kamaz mười lăm tấn dội vào màng nhĩ Vũ Thùy Linh như những nhát búa rỉ sét nện liên hồi. Chiếc xe chao đảo dữ dội, bánh lốp khổng lồ nghiến xèo xèo lên lớp bùn đất đỏ nhão nhoét của tuyến đường tránh Trường Sơn. Sau hơn mười tiếng đồng hồ nằm co quắp trong khoang rỗng chật hẹp giữa hàng vạn thùng mì tôm cứu trợ bọc bạt kín mít, cơ thể Linh đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng.
Không khí bên trong thùng xe ngột ngạt, đặc quánh mùi giấy carton ẩm ướt, mùi nhựa tổng hợp của những chiếc phao cứu sinh rẻ tiền và mùi muối gia vị mặn nồng từ các thùng mì. Nhưng điều kinh khủng nhất vẫn là cơn đau hành hạ từ bắp tay trái. Mười hai mũi chỉ đen khâu dã chiến từ vết bỏng sâu hoắm do thạch cao nóng chảy ở bập tay trái đang co rút lại dưới tác động của cơn sốt nhẹ đang âm ỉ bốc lên. Mỗi cú dằn xóc của chiếc xe tải băng qua các hố sụt bùn lầy lại khiến vết thương rách nhẹ, rỉ ra một thứ dịch lỏng vàng nhạt lẫn máu loang lổ trên sàn tôn thùng xe. Linh cắn chặt môi đến rỉ máu, tay phải ôm khư khư chiếc balo dã chiến trước ngực như ôm lấy chiếc phao cứu mạng cuối cùng. Bên trong đó, chiếc USB mã hóa bảo mật Kingston IronKey chứa bản quét sao kê số hóa và chiếc bút ghi âm Olympus vỏ kim loại trầy xước của người cha quá cố vẫn nằm an toàn.
Chiếc xe tải đột ngột khựng lại. Tiếng phanh hơi rít lên một tiếng chói tai rồi tắt lịm. Tiếng gõ nhẹ *cộp, cộp, cộp* vào thành tôn phía sau đầu Linh vang lên. Đó là ám hiệu an toàn của tài xế Lê Mạnh Hùng.
Linh dùng bàn tay phải run rẩy đẩy nhẹ tấm pallet thép bọc ngoài khoang rỗng, lách người chui ra. Khi Hùng kéo bạt xe phía sau, một luồng không khí lạnh buốt kèm theo mưa bão xối xả ập thẳng vào mặt cô, làm nhòe đi lớp kính cận bám đầy muội than bụi bẩn. Linh nheo mắt nhìn ra ngoài. Trước mắt cô là một thung lũng nước ngập trắng xóa, mênh mông không một bóng cây cao nào đứng vững. Cơn bão số 6 đang hoành hành dữ dội, gió giật liên hồi rít lên từng cơn điên cuồng, biến cả vùng rốn lũ Lệ Thủy, Quảng Bình thành một biển nước đỏ ngầu phù sa và bùn đất lầy lội.
“Chúng ta đến rìa huyện Lệ Thủy rồi,” Hùng nói lớn, giọng anh bị tiếng gió bão át đi một nửa. Anh mặc chiếc áo mưa mỏng bám đầy bùn đất, bắp tay cuồn cuộn xăm hình bản đồ Việt Nam gồng lên để giữ chặt bửng xe. “Quốc lộ phía trước ngập sâu hơn hai mét, xe tải không thể đi tiếp. Tôi đã liên hệ được với dượng Tài của cô. Ông ấy đang đợi ở mép nước phía dưới kia bằng xuồng ba lá để đưa cô vào nhà dì Thanh.”
Linh gật đầu, cố gắng cử động cánh tay trái nhưng một cơn đau buốt thấu xương dội ngược lên đại não khiến cô suýt ngã quỵ. Hùng nhanh tay đỡ lấy cô, đỡ cô nhảy xuống khỏi bửng xe tải cao. Chân Linh ngập sâu vào lớp bùn nhão nhoét lạnh ngắt dưới đất. Cách đó vài mét, sát mép dòng nước lũ đang cuồn cuộn chảy xiết, một người đàn ông trung niên đậm người, da ngăm đen vì sương gió biển đang vật lộn giữ thăng bằng cho chiếc xuồng ba lá nhỏ giữa những đợt sóng dữ. Đó là dượng Lê Văn Tài.
“Linh! Lên xuồng nhanh đi con! Bão đang mạnh lên, nước sông Gianh đang dâng cao kỷ lục đó!” Dượng Tài hét lớn, tay ghì chặt chiếc chèo gỗ chống chọi với dòng nước xoáy.
Hùng vỗ mạnh vào vai Linh bằng bàn tay hộ pháp, đưa cho cô một bọc nilon dày bọc kín chiếc điện thoại Nokia 105 không định vị: “Tôi phải quay xe để vận chuyển số mì tôm này đến trạm cứu hộ tập trung của huyện. Cô đi cẩn thận. Bọn giang hồ của Thế Gia Group đã bắt đầu rải tay sai ra khu vực này rồi đó. Giữ liên lạc với thằng Nam bằng SIM rác!”
“Cảm ơn anh, anh Hùng. Đi an toàn,” Linh mím môi nói, rồi nhanh chóng bước xuống xuồng của dượng Tài. Chiếc xuồng mỏng manh lập tức lao vào lòng dòng nước đỏ ngầu, chao đảo dữ dội giữa những đợt sóng lũ hung hãn.
Sau gần nửa tiếng đồng hồ vật lộn nghẹt thở trên mặt nước đầy rác rưởi, xác động vật trôi nổi và những mái nhà dân chỉ còn lộ ra phần nóc tôn rỉ sét, chiếc xuồng của dượng Tài cũng áp sát vào hiên của một ngôi nhà cấp bốn ba gian xập xệ. Nhà dì Thanh ở quê nằm trên một gò đất cao hơn so với làng, nhưng hiện tại nước lũ cũng đã ngập sâu đến ngang thắt lưng bên trong nhà. Đồ đạc gia đình được kê tạm bợ trên những chiếc bè chuối ghép vội và phản gỗ treo sát trần nhà bằng dây thừng.
Dì Vũ Thị Thanh đón Linh trong dòng nước ngập lạnh ngắt. Dáng người dì nhỏ thó, lưng hơi còng, da sạm nắng miền Trung hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi. Vừa nhìn thấy Linh với bộ dạng tơi tả, gương mặt hốc hác bám đầy muội than và cánh tay trái bất động, dì Thanh đã khóc nấc lên, ôm chầm lấy cháu gái.
“Trời đất ơi, Linh ơi... sao con nông nỗi này? Thằng Nam gọi điện nói văn phòng con bị đốt, con bị người ta truy nã... Dì xót xa quá con ơi!”
“Con không sao, dì Thanh. Con vẫn ổn,” Linh khẽ thì thầm, cố gắng nở một nụ cười để trấn an người dì tần tảo. Cô được dì dìu lên chiếc phản gỗ treo sát trần nhà – nơi khô ráo duy nhất còn sót lại.
Dì Thanh vội vàng hứng một thau nước mưa sạch từ máng xối, lấy ra chai cồn y tế cũ và bộ gạc sạch để thay băng cho Linh. Khi lớp áo gió đen sũng nước được cởi bỏ, dì Thanh kinh hoàng nhìn vết bỏng sâu hoắm ở bắp tay trái của Linh. Mười hai mũi chỉ đen khâu dã chiến đã bị ngấm nước mưa bẩn dọc đường di chuyển, vùng da xung quanh sưng tấy đỏ rực, rỉ dịch vàng loang lổ.
“Vết thương này nhiễm trùng rồi con ơi! Nước lũ bẩn lắm, để thế này hoại tử mất chân tay mất,” dì Thanh run rẩy dùng bông tẩm cồn lau nhẹ quanh vết thương.
Linh cắn chặt răng, toàn thân run lên bần bật theo từng nhịp lau đau đớn. Cô vận dụng Quy tắc bình tĩnh số học, nhẩm tính các phép chia số dư để áp chế cơn đau thể xác đang tàn phá thần kinh: *Mười hai mũi khâu... chia cho diện tích vết bỏng mười lăm xăng-ti-mét vuông... hệ số co giãn thớ thịt...* Cô phải tỉnh táo, tuyệt đối không được gục ngã lúc này.
“Dì ơi, người dân ở đây... mọi người có nhận được tiền hỗ trợ bão lũ của đoàn ca sĩ Minh Đăng không?” Linh khàn giọng hỏi, mắt nhìn thẳng vào chiếc đèn bão cũ bằng đồng đang đung đưa trên xà nhà.
Gương mặt dì Thanh chợt tối sầm lại, đôi mắt đượm buồn ánh lên vẻ phẫn nộ tột cùng: “Hỗ trợ cái gì hả con? Trên tivi, trên báo đài người ta đăng ảnh thằng Minh Đăng đứng phát tiền hàng tỷ đồng, nhà nào cũng nhận được chục triệu. Nhưng thực tế thì sao? Đoàn ca sĩ của tụi nó đi ca nô bóng loáng, mang theo máy quay phim khổng lồ, bắt người dân xếp hàng dưới mưa bão cả buổi chiều chỉ để chụp ảnh, quay phim làm màu. Chụp xong, tụi nó phát cho mỗi nhà đúng hai gói mì tôm mốc và một chai nước suối đã quá hạn sử dụng từ cái Kho hàng cứu trợ giả mạo Ba Đồn của tụi nó, rồi giật phắt lại phong bì tiền rỗng tuếch!”
Dì Thanh chỉ tay về phía chiếc rổ nhựa rách treo trên xà nhà, bên trong là ba gói mì tôm nhãn hiệu lạ hoắc, vỏ bao bì đã bị ẩm mục, lộ ra vắt mì bên trong đen sạm, bốc mùi ẩm mốc nồng nặc. Linh nhìn những gói mì phế phẩm đó mà lồng ngực thắt lại, một cơn giận dữ tột cùng dâng lên trong lòng.
Là một kiểm toán viên pháp lý chuyên nghiệp, Linh nhẩm tính ngay trong đầu với tốc độ chóng mặt. Quỹ từ thiện “Hào Quang Cứu Trợ” do Minh Đăng kêu gọi đạt mốc hơn tám mươi tỷ đồng tiền quyên góp từ đồng bào cả nước. Nếu giải ngân thực tế cho mười ngàn hộ dân vùng lũ Quảng Bình mỗi hộ mười triệu đồng như tuyên bố, số tiền chi ra phải là một trăm tỷ đồng. Nhưng thực tế, chúng chỉ thu gom những loại gạo mốc, mì ăn liền hết hạn từ các kho thanh lý phế phẩm với giá rẻ mạt chưa đầy vài trăm triệu đồng để làm lá chắn chụp ảnh ghi hình, còn toàn bộ dòng tiền sạch khổng lồ trị giá hơn bảy mươi lăm tỷ đồng đã bị đóng băng tại ngân hàng và âm thầm chuyển sang các công ty ma của tập đoàn Trần Thế Bá để rửa tiền sạch.
Showbiz lấp lánh hào quang nhân ái, nhưng dưới chân bục vinh quang của tụi nó lại là xương máu, nước mắt và sự đói khát của những người dân nghèo vùng lũ đang phải chia nhau từng bát cháo loãng giữa thiên tai cực đoan. Sự giả tạo tàn nhẫn này vượt quá giới hạn đạo đức của Linh. Cha cô – nhà báo Vũ Khắc Nam – năm xưa đã hy sinh mạng sống để bảo vệ sự thật, và hôm nay, cô không cho phép bản thân im lặng trước tội ác hút máu người nghèo này.
“Con phải đến Chi nhánh ngân hàng thương mại Ba Đồn,” Linh dứt khoát nói, tay phải bám chặt lấy cạnh phản gỗ.
Dượng Tài đang ngồi hút thuốc lào ở góc phản giật mình, suýt đánh rơi chiếc điếu tre: “Con điên rồi sao Linh? Ngân hàng nằm sát bờ sông Gianh, nước lũ dâng cao đã ngập sâu hơn hai mét toàn bộ tầng một của tòa nhà rồi. Cửa chính bị khóa chặt, xung quanh bến sông thì bọn giang hồ địa phương của thằng Trần Văn Hắc đang tuần tra ráo riết bằng thuyền máy. Tụi nó nhận tiền của sòng bạc Sài Gòn để canh giữ bến sông, không cho bất kỳ ai tiếp cận tòa nhà ngân hàng đâu!”
Linh không trả lời. Cô lấy chiếc ống nhòm hàng hải cũ bằng đồng của dượng Tài treo bên cột nhà, bước ra sát hiên nhà ngập nước. Gió bão quật mạnh vào người cô, mưa xối xả xối thẳng vào bắp tay trái khiến vết thương sưng tấy lên đau buốt. Linh phớt lờ cơn đau, nâng ống nhòm lên hướng về phía hạ lưu sông Gianh.
Qua lăng kính mờ nước, Linh định vị được tòa nhà hai tầng sơn màu xanh nhạt của Chi nhánh ngân hàng thương mại Ba Đồn. Đúng như dượng Tài nói, nước lũ đỏ ngầu phù sa đã dâng cao ngập quá nửa tầng một của tòa nhà. Cánh cửa cuốn bằng thép chính diện bị khóa chặt bằng ba vòng xích sắt nặng trịch. Tầng hầm – nơi lưu trữ toàn bộ hồ sơ chứng từ giấy của chi nhánh – đã hoàn toàn chìm sâu dưới làn nước lũ đục ngầu.
Trên mặt nước sông Gianh cuồn cuộn sóng dữ, Linh phát hiện hai chiếc thuyền máy vỏ sắt đang gầm rú ga tuần tra liên tục quanh khu vực ngân hàng. Trên thuyền, những gã đàn ông mặc áo ba lỗ sờn cũ bám phèn chua, tay lăm lăm mã tấu cán dài cán sắt và sào tre nhọn hoắt đang quét mắt dò xét mọi ghe xuồng qua lại. Kẻ đứng đầu chiếc thuyền máy lớn nhất, với gương mặt ngăm đen bặm trợn và vết xăm rồng rắn kín hai cánh tay, chính là Trần Văn Hắc.
“Dượng Tài, dượng có thể dùng xuồng đưa con tiếp cận gần ngân hàng hơn được không? Con chỉ cần quan sát kỹ lối cửa thông gió phía sau tầng hầm,” Linh đề nghị, ánh mắt cô lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ.
“Nguy hiểm lắm Linh ơi! Thằng Hắc hung hãn lắm, tụi nó sẵn sàng dìm chết người xuống sông nếu nghi ngờ đó!” Dì Thanh lo sợ nắm chặt tay Linh.
“Con bắt buộc phải đi, dì Thanh. Bản sao kê giấy gốc lưu trữ dưới hầm ngầm ngân hàng đó là chứng cứ vật lý duy nhất không thể bị làm giả hay xóa sạch bằng lệnh điện tử của bọn cảnh sát bẩn Sài Gòn. Nếu chúng ta không lấy được nó trước khi nước lũ làm rã nát toàn bộ giấy tờ, tội ác của tụi nó sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới dòng nước sông Gianh này,” Linh giải thích, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một sức nặng tâm lý lớn.
Dượng Tài nhìn Linh, rồi nhìn chiếc điếu tre trong tay, thở dài một tiếng đầy quyết đoán: “Được rồi! Dượng sẽ đưa con đi. Chúng ta sẽ ngụy trang dưới danh nghĩa người dân nghèo đi chèo xuồng hỏi xin mì tôm cứu trợ của đoàn từ thiện để áp sát phía sau ngân hàng. Nhưng con phải nghe lời dượng, có biến là phải rút ngay!”
Linh nhanh chóng mặc lại chiếc áo khoác gió đen bọc kín balo dã chiến trước ngực, đội chiếc nón lá rách của dì Thanh lên đầu để che giấu gương mặt đầy muội than. Cô bước xuống chiếc xuồng ba lá cùng dượng Tài. Chiếc xuồng chao đảo dữ dội lao ra giữa dòng nước lũ mê mông, hướng về phía chi nhánh ngân hàng Ba Đồn.
Mưa bão xối xả xối thẳng vào người Linh. Lớp băng gạc dán trên bắp tay trái bị ngấm nước mưa bẩn bắt đầu sưng tấy dữ dội, cơn đau buốt thấu xương lan rộng khắp bả vai phải khiến cô phải cắn chặt răng để giữ thăng bằng trên xuồng.
Khi chiếc xuồng của dượng Tài vừa áp sát vào ranh giới rặng tre ngập nước cách tòa nhà ngân hàng khoảng năm mươi mét, tiếng động cơ thuyền máy gầm rú đột ngột vang lên sát nút. Chiếc thuyền máy vỏ sắt của Trần Văn Hắc lao thẳng tới, tạo ra những đợt sóng lớn suýt đánh lật úp chiếc xuồng ba lá mỏng manh.
“Hai đứa kia! Đi đâu đó? Khu vực này cấm ghe xuồng bén mảng, không biết hả?” Một tên đàn em xăm trổ đứng trên mũi thuyền máy, tay cầm chiếc sào tre nhọn hoắt chỉ thẳng vào mặt dượng Tài, quát lớn.
Dượng Tài khom lưng, giả vờ run rẩy, giọng run run đặc sệt chất giọng dân chài nghèo khổ: “Dạ cán bộ ơi... nhà tôi ngập hết rồi, mấy đứa nhỏ đói quá không có gì ăn. Tôi chèo xuồng ra đây xem đoàn cứu trợ của ca sĩ Minh Đăng có phát mì tôm không để xin vài gói cứu đói...”
“Cứu trợ cái đầu mày! Đoàn từ thiện phát xong đi từ chiều rồi! Biến ngay lập tức, lảng vảng ở đây tao chọc thủng xuồng cho chìm xuống sông bây giờ!” Tên giang hồ hung hãn chửi bới, dùng sào tre đẩy mạnh vào mạn xuồng của dượng Tài, khiến chiếc xuồng suýt lật úp giữa dòng nước xiết.
Linh nép mình dưới chiếc nón lá rách, đôi mắt sắc bén quét nhanh qua lối cửa thông gió phía sau tầng hầm ngân hàng. Đúng như cô phán đoán qua bản đồ tư duy, lối cửa thông gió bằng sắt nằm sát mép nước lũ, hiện tại đang bị ngập sâu dưới hơn hai mét nước đục ngầu phù sa. Không thể đột nhập vào ngân hàng bằng đường bộ hay các lối cửa chính đã bị khóa xích kiên cố và bị giang hồ canh gác nghiêm ngặt.
Phương án duy nhất còn lại là phải lặn ngầm từ phía sau bến sông, thâm nhập qua lối cửa thông gió tầng hầm đang ngập nước.
Nhưng dòng nước lũ sông Gianh đang chảy xiết cuồn cuộn với sức cuốn kinh hoàng, đầy rẫy những mảnh gỗ lớn, mái tôn trôi nổi và nguy cơ chập điện rò rỉ từ máy phát dự phòng của tòa nhà ngân hàng. Hơn thế nữa, vết thương bắp tay trái bị bỏng sâu nhiễm trùng của Linh đang sưng tấy tột độ do ngấm nước mưa bẩn, khiến thể lực cô suy giảm nghiêm trọng.
Linh nhìn tòa nhà ngân hàng đang chìm dần trong màn mưa bão trắng xóa. Tiếng loa dã chiến của xã từ xa vọng lại qua tiếng gió rít điên cuồng: *“Thông báo khẩn cấp! Lũ thượng nguồn sông Gianh đang dâng cao vượt mức báo động ba! Thủy điện hố hô chuẩn bị xả lũ khẩn cấp trong vòng một tiếng đồng hồ tới! Yêu cầu toàn bộ người dân di tản lên vùng cao!”*
Nước lũ chuẩn bị dâng cao ngập hoàn toàn tòa nhà ngân hàng. Nếu cô không hành động ngay đêm nay, dòng nước xả lũ khẩn cấp cực mạnh sẽ cuốn trôi hoặc phá hủy hoàn toàn hầm lưu trữ giấy, xóa sạch bản sao kê gốc – chứng cứ thép duy nhất vạch trần đường dây rửa tiền bẩn của Minh Đăng và Trần Thế Bá.
Linh đứng thẳng người trên chiếc xuồng ba lá chao đảo giữa dòng nước lũ xiết, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào lối cửa thông gió đang chìm sâu dưới làn nước đục ngầu, tay phải siết chặt quai balo dã chiến trước ngực đầy quyết đoán.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!