Nhạc nềnEpicBattle_J

Chuyến Xe Đêm Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số 6 không chỉ trút nước xuống bán đảo Thanh Đa, nó biến cả vùng ngoại ô Thủ Đức thành một đầm lầy đen ngòm, nhớp nháp dưới màn đêm ẩm ướt. Vũ Thùy Linh bước đi giữa những dãy nhà kho tiền chế xập xệ của khu công nghiệp cũ, chiếc mũ sụp của chiếc áo khoác gió đen dán chặt vào trán cô bởi những luồng gió giật liên hồi. Nước mưa lạnh buốt ngấm qua lớp vải, chảy dọc xuống cổ, nhưng nó không thể làm dịu đi cơn nóng sốt đang âm ỉ bốc lên từ bắp tay trái.


Mỗi bước đi của Linh là một lần mười hai mũi chỉ đen xì trên bắp tay co rút lại, cắn sâu vào thớ thịt bỏng rát. Vết khâu dã chiến mà cô tự thực hiện trong căn hộ áp mái vài giờ trước đang rỉ ra một thứ dịch lỏng vàng nhạt lẫn máu, thấm đẫm lớp băng gạc vô trùng. Tay trái cô gần như tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực bên sườn, trong khi tay phải cô siết chặt quai chiếc balo dã chiến màu đen trước ngực. Bên trong chiếc balo đó là toàn bộ lẽ sống của cô lúc này: chiếc USB Kingston IronKey chứa bản quét sao kê số hóa của quỹ Hào Quang và chiếc bút ghi âm Olympus cũ kỹ của cha cô.


Ánh đèn pha vàng vọt của một chiếc xe tải Kamaz mười lăm tấn đột ngột xé rách màn mưa xám xịt phía trước, rọi thẳng vào gương mặt đầy muội than của Linh. Cô nheo mắt, nép mình vào bóng tối của một container rỉ sét, tay phải thọc sâu vào túi áo khoác gió, ngón cái đặt sẵn lên chốt an toàn của bình xịt hơi cay Nato.


Chiếc xe tải từ từ dừng lại, động cơ diesel gầm rú một tiếng nặng nề rồi tắt lịm. Cửa cabin mở ra, một thân hình vạm vỡ, cao lớn nhảy xuống đất, tiếng bốt da dẫm mạnh vào vũng nước bùn vang lên một tiếng *bộp* đục ngầu. Người đàn ông mặc chiếc áo ba lỗ sờn cũ bám đầy dầu mỡ, bắp tay cuồn cuộn xăm hình bản đồ Việt Nam nổi bật dưới ánh đèn cabin. Đó là Lê Mạnh Hùng.


“Linh? Vũ Thùy Linh phải không?” Giọng Hùng trầm, khàn và đặc sệt chất giọng miền Trung phong trần. Anh bước nhanh về phía container nơi cô đang ẩn nấp, đôi mắt sắc bén rà soát xung quanh cảnh giác.


Linh bước ra khỏi bóng tối, hạ thấp bình xịt hơi cay nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn: “Anh Hùng. Nam nói tôi gặp anh ở đây.”


Hùng nhìn lướt qua bộ dạng tơi tả của Linh, ánh mắt anh dừng lại ở cánh tay trái bất động và vệt máu mờ đang thấm qua lớp áo gió. Anh thở dài, gương mặt chữ điền hằn sâu những nếp nhăn của sương gió chợt dịu lại: “Thằng Nam đã gọi bưu điện cho tôi bằng SIM rác từ hai tiếng trước. Nó nói văn phòng của cô bị đốt, và bọn cảnh sát bẩn của lão Long đang phong tỏa toàn thành phố để săn lùng cô. Vào đi, mưa gió thế này vết thương của cô sẽ hoại tử mất.”


“Anh biết tôi đang bị truy nã đỏ chứ?” Linh nhìn thẳng vào mắt Hùng, giọng cô lạnh lùng, không một chút dao động. “Nếu anh chứa chấp tôi, đội xe tải cứu trợ tự phát của anh sẽ bị tịch thu, bản thân anh cũng sẽ đối mặt với án tù đồng phạm.”


Hùng cười khẩy, quay lưng về phía thùng xe tải khổng lồ bọc bạt xanh kín kẽ: “Lão Long ăn tiền của sòng bạc Thế Gia thì ai cũng biết. Còn thằng ca sĩ Minh Đăng... đồng bào miền Trung ngoài kia đang đói rã họng, nhà cửa trôi sông, mà tụi nó dám ăn chặn tám mươi tỷ tiền cứu trợ để nướng vào sòng bài. Cha của cô – nhà báo Vũ Khắc Nam – ngày xưa từng cứu mạng anh em tài xế đường dài tụi tôi trong vụ bảo kê trạm thu phí quốc lộ. Nợ máu của nhà báo Nam, tụi tôi chưa bao giờ quên. Lên xe đi, bớt dông dài!”


Sự thẳng thắn của Hùng khiến bức tường phòng thủ tinh thần của Linh hạ xuống một chút. Cô đi theo anh về phía đuôi xe tải. Hùng kéo chốt thép, hạ bửng xe xuống, để lộ khoang chứa hàng khổng lồ ngập tràn những thùng carton carton xếp khít nhau tận nóc.


“Thùng xe chở mười tấn mì tôm Ba Miền, nước suối và phao cứu sinh của Quỹ thiện nguyện Lá Xanh.” Hùng nói, tay chỉ vào một khoảng trống nhỏ nằm sâu ở giữa thùng xe, được bao bọc bởi bốn bức tường thùng mì tôm vững chắc. “Tôi đã cố tình xếp các thùng mì tôm tạo thành một khoang rỗng nhỏ ở giữa. Lối vào duy nhất là khe hẹp phía sau tấm pallet thép này. Cô chui vào đó, mang theo balo và tuyệt đối không được phát ra tiếng động. Chúng ta phải vượt qua chốt kiểm soát cầu Đồng Nai trước bốn giờ sáng.”


Linh nhìn khoang rỗng tối tăm, chật hẹp chỉ vừa vặn một người nằm co quắp. Mùi giấy carton ẩm, mùi nhựa của phao cứu sinh và mùi mặn nồng của muối gia vị mì tôm bốc lên nồng nặc. Đó không khác gì một chiếc quan tài bằng giấy. Nhưng cô không có quyền lựa chọn.


Linh dùng tay phải bám vào cạnh thùng xe, cố gắng rướn người lên. Cơn đau từ bắp tay trái khâu mười hai mũi chỉ đen đột ngột bùng phát như một luồng điện cao thế giật mạnh, khiến cô khuỵu gối xuống bửng xe, mồ hôi lạnh vã ra hòa cùng nước mưa. Hùng nhanh tay đỡ lấy nách cô, dùng sức mạnh hộ pháp nhấc bổng cô đặt vào bên trong thùng xe.


“Cảm ơn.” Linh mím môi, cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


“Nằm im, giữ hơi thở đều. Có chuyện gì tôi sẽ gõ ba tiếng vào thành xe.” Hùng nói rồi nhanh chóng kéo tấm pallet thép lại, xếp thêm bốn thùng mì tôm khóa chặt lối vào. Bóng tối tuyệt đối ập xuống, nuốt chửng Linh.


Nằm co quắp trong khoảng không gian hẹp chưa đầy một mét khối, Linh phải áp sát lưng vào vách tôn lạnh buốt của thùng xe. Cánh tay trái bị thương bị ép chặt vào ngực, mỗi nhịp thở của cô đều khiến vết khâu căng ra đau đớn. Cô lấy chiếc điện thoại Nokia 105 không định vị ra từ túi quần, màn hình đơn sắc hắt lên một luồng ánh sáng xanh yếu ớt. Không có tín hiệu sóng viễn thông bên trong thùng xe bọc tôn dày. Cô tắt nguồn điện thoại, bỏ lại vào túi, tay phải chuyển sang nắm chặt bình xịt hơi cay Nato, ngón tay đặt sẵn lên cò xịt. Cô nhắm mắt, bắt đầu vận dụng Quy tắc bình tĩnh số học để kiểm soát cơn đau và nhịp tim đang đập dồn dập.


*Một triệu ba trăm bảy mươi lăm ngàn... chia cho mười hai mũi khâu... chia tiếp cho mốc thời gian ngày mười tám tháng mười...* Những con số logic bắt đầu chạy dọc các dây thần kinh đại não, dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách tinh thần cô khỏi sự ngột ngạt, nóng bức đang tăng dần bên trong thùng bạt.


Chiếc xe Kamaz rùng mình một tiếng dữ dội khi động cơ diesel khởi động. Tiếng gầm rú của máy xe dội thẳng qua sàn tôn, truyền trực tiếp vào xương tủy Linh. Chiếc xe chuyển bánh. Sự rung lắc dữ dội của hệ thống treo nhíp xe tải đường dài không có giảm chấn dã chiến khiến toàn thân Linh bị xô lệch liên tục. Mỗi cú xóc trên con đường đầy ổ gà của Thủ Đức là một lần bả vai phải và bắp tay trái của cô va đập vào các cạnh thùng carton cứng, đau đến mức cô phải cắn chặt môi đến rỉ máu để không hét lên.


Chuyến xe đêm sinh tử chính thức bắt đầu.


Sau gần bốn mươi phút di chuyển nghẹt thở trong bóng tối, tốc độ của chiếc xe tải đột ngột giảm mạnh. Linh cảm nhận được tiếng xèo xèo của lốp xe dẫm lên vũng nước khi xe rẽ vào làn đường giảm tốc. Tiếng rít chói tai của hệ thống phanh hơi vang lên, chiếc xe dừng hẳn.


Thông qua khe hở nhỏ giữa hai thùng mì tôm phía trên đầu, Linh nhìn thấy những vệt sáng màu vàng và xanh dương nhấp nháy liên tục hắt lên tấm bạt phủ. Tiếng còi hú của xe tuần tra cảnh sát dội lại từ xa. Họ đã đến chốt kiểm soát cửa ngõ cầu Đồng Nai.


Linh nín thở, toàn thân cứng đờ. Cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập dẫm lên nước mưa bên ngoài xe, kèm theo tiếng nói oang oang qua loa cầm tay:


“Tất cả các phương tiện dừng xe, tắt máy, xuất trình giấy tờ kiểm tra hành chính!”


Tiếng cửa cabin xe tải mở ra, tiếng bốt da của Hùng dẫm xuống đất. Linh áp tai sát vào vách tôn bên phải, cố gắng lọc lấy âm thanh cuộc đối thoại qua tiếng mưa gầm rú ngoài kia.


“Chào cán bộ. Đêm hôm mưa gió thế này mà các anh trực vất vả quá.” Giọng Hùng hào sảng, không một chút lo lắng.


“Giấy tờ xe đâu? Chở hàng gì đi đâu đây?” Giọng một người đàn ông lạnh lùng, hách dịch vang lên. Đó là Đại úy công an phường Trịnh Xuân Thanh – kẻ dưới quyền của Thượng tá Long, đã được phái đến đây để giám sát chốt chặn cửa ngõ.


“Dạ, xe tôi thuộc Đội xe tải cứu trợ tự phát của Quỹ thiện nguyện Lá Lành. Tôi chở mười tấn mì tôm và phao cứu sinh ra thẳng rốn lũ Quảng Bình cứu trợ đồng bào cán bộ ơi. Đây, giấy tờ đăng ký hoạt động thiện nguyện có đóng dấu đỏ của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc quận, kèm theo danh sách lộ trình di chuyển chi tiết đầy đủ cả.”


Tiếng giấy tờ sột soạt. Có tiếng bước chân di chuyển về phía đuôi xe tải của Linh.


“Cứu trợ?” Giọng Thanh đầy hoài nghi. “Lão Long đã phát lệnh truy nã đỏ toàn tỉnh. Có nguồn tin báo đối tượng Vũ Thùy Linh đang tìm cách trốn khỏi Sài Gòn bằng đường bộ. Mở bửng xe phía sau ra kiểm tra vật lý ngay!”


Tim Linh đập thắt lại. Tay cô siết chặt bình xịt hơi cay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nếu chúng mở thùng xe và dỡ các thùng mì tôm ra, cô sẽ bị dồn vào góc chết không lối thoát. Cô chuẩn bị sẵn tinh thần: nếu tấm bạt bị kéo lên, cô sẽ dùng bình xịt hơi cay phun thẳng vào mắt tên cảnh sát đi đầu, giật khóa chốt hông xe để lao thẳng xuống dòng sông Đồng Nai tối tăm phía dưới.


“Ơ kìa cán bộ,” giọng Hùng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. “Hàng hóa cứu trợ xếp khít khao từ đáy lên nóc xe, bọc bạt chống nước mưa kỹ lắm. Bây giờ mở ra giữa trời mưa bão thế này, nước ngấm vào làm hỏng hết mười tấn mì tôm của dân nghèo ngoài kia thì tội nghiệp họ lắm. Đây, cán bộ xem hộ tôi cái biên bản niêm phong bưu phẩm bưu chính của bên vận chuyển Lá Lành xem có đúng chủng loại không.”


Tiếng bước chân dừng lại ngay sát bửng sau của xe tải. Linh có thể nghe thấy tiếng gõ nhẹ của chiếc gậy cao su vào vách tôn thùng xe, ngay sát vị trí đầu cô nằm. *Cộp! Cộp!* Mỗi tiếng gõ như một nhát búa bổ thẳng vào màng nhĩ cô. Cô nằm bất động, nhịn thở hoàn toàn, hai tay bám chặt vào khung sắt định vị sàn xe để giữ cho cơ thể không tạo ra bất kỳ tiếng cọ sát nào với vách thùng tôn.


“Không nói nhiều! Có lệnh từ Thượng tá Long, tất cả các xe tải chở hàng xuất tỉnh đều phải dỡ bạt kiểm tra sâu bên trong.” Giọng Thanh đanh thép, tiếng khóa xích bửng sau bắt đầu lách cách vang lên.


Ưu thế pháp lý hoàn toàn thuộc về phía cảnh sát bẩn. Linh nằm dưới khoang chứa tối tăm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, vết thương ở bắp tay trái bắt đầu giật mạnh theo nhịp tim dồn dập. Cô biết mình đã bị dồn vào ranh giới sinh tử.


Đột nhiên, tiếng Hùng vang lên sát mép cabin bửng xe, kèm theo tiếng lạch cạch của một chiếc kẹp tài liệu bằng da khóa số: “Ấy, cán bộ Thanh ơi, anh em mình làm việc đêm hôm mưa gió cực khổ thế này, tôi có chút nước tăng lực gửi anh em uống cho tỉnh táo. Với lại... đây là hồ sơ gốc của quỹ Lá Lành, có cả thư cảm ơn của lãnh đạo tỉnh Quảng Bình gửi kèm. Cán bộ xem kỹ giùm tôi trang cuối bọc trong phong bì này, xem có thiếu sót thủ tục gì không để tôi còn kịp bổ sung.”


Hùng khéo léo chặn người trước mặt Thanh, tay đưa chiếc cặp da chứa tập tài liệu. Bên trong ngăn kéo bí mật của chiếc cặp da đó, Hùng đã nhét sẵn một phong bì dày cộp chứa khoản tiền bồi dưỡng năm mươi triệu đồng tiền mặt – số tiền mặt khẩn cấp cuối cùng mà Nam đã rút ra từ quỹ văn phòng Vũ Gia trước khi tài khoản bị phong tỏa.


Thanh nhận lấy chiếc cặp da, mở ra dưới ánh đèn pin. Ánh sáng trắng quét qua góc phong bì để lộ những tờ tiền mệnh giá năm trăm ngàn đồng xếp khít nhau. Gương mặt lạnh lùng của Thanh lập tức giãn ra, hắn khẽ hắng giọng, quay sang nhìn hai tên cảnh sát giao thông đi cùng đang đứng run rẩy dưới mưa bão.


“Thế nào? Giấy tờ của đoàn cứu trợ Lá Lành có vấn đề gì không?” Một tên cảnh sát giao thông trẻ tuổi hỏi lớn.


“À... ừm, giấy tờ đầy đủ cả.” Thanh nhanh chóng đóng cặp da lại, kẹp chặt dưới nách. “Xe cứu trợ thiên tai có đóng dấu đỏ của Mặt trận Tổ quốc, lộ trình rõ ràng. Mưa gió thế này dỡ hàng ra hỏng hết mì tôm của dân thì mệt lắm, báo chí ngoài kia lại nhảy vào viết bài lùm xùm thì anh em mình gánh không nổi đâu.”


Tên cảnh sát giao thông gật đầu, vẫy gậy cho phép: “Được rồi, xe cứu trợ Lá Lành cho qua chốt! Đi nhanh đi cán bộ, bão lớn sắp sập cầu rồi!”


“Cảm ơn các cán bộ nhiều nha!” Tiếng Hùng reo lên mừng rỡ.


Tiếng bửng xe tải đóng sầm lại, tiếng chốt xích sắt khóa chặt vang lên một tiếng *clack* giòn giã. Cabin xe mở ra, Hùng nhảy lên ghế lái, nhấn ga. Chiếc xe Kamaz mười lăm tấn gầm rú mạnh mẽ, từ từ lăn bánh vượt qua chốt kiểm soát cầu Đồng Nai, bỏ lại sau lưng những luồng ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy của cảnh sát bẩn Sài Gòn.


Linh từ từ nhả hơi thở dài ra khỏi lồng ngực, toàn thân cô mềm nhũn ra trên sàn tôn lạnh buốt. Cơn đau từ bắp tay trái khâu mười hai mũi chỉ đen đột ngột dội lên dữ dội như muốn xé toạc cánh tay cô ra. Cô đã vượt qua được cửa ải đầu tiên, chính thức đào thoát khỏi Sài Gòn.


Linh lôi chiếc điện thoại Nokia 105 từ túi quần ra, bật nguồn. Một tin nhắn SMS duy nhất từ một số máy lạ hiện lên trên màn hình đơn sắc:


*“An toàn chứ? Sài Gòn đang lùng sục dữ dội. Nam.”*


Linh dùng ngón tay phải run rẩy gõ nhanh dòng phản hồi ngắn gọn bằng mật mã tự chế:


*“Đã qua chốt Đồng Nai. Đang hướng miền Trung.”*


Đúng lúc đó, tiếng loa phát thanh dã chiến tự chế gắn sát khoang rỗng của Linh chợt rè rè vang lên giọng trầm ấm của Hùng: “Linh ơi, nghe rõ không? Qua được chốt cầu Đồng Nai rồi. Nhưng tin mới nhận từ bộ đàm đường dài: Quốc lộ 1A ra miền Trung đang sạt lở nghiêm trọng do bão lớn quét qua Bình Thuận, Khánh Hòa. Chúng ta bắt buộc phải liên tục đổi sang đường tránh Trường Sơn hiểm trở đầy bùn lầy sụt lún. Chuẩn bị tinh thần đi, đường xá phía trước nát bét rồi!”


Linh cất điện thoại vào túi, nhắm mắt lại trong bóng tối chật hẹp của thùng xe tải đang lắc lư dữ dội. Cơn bão thiên tai ngoài kia đang chờ đón cô, và cuộc săn lùng của sòng bạc Thế Gia chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!