Ẩn Mình Trong Bóng Tối
Mưa Sài Gòn về khuya không còn là những hạt bong bóng phập phồng nhẹ hạt, nó trút xuống như một bức màn nước xám xịt, gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của bán đảo Thanh Đa. Tiếng sấm rền vang từ phía bên kia sông Sài Gòn dội lại, rung bần bật những ô kính nứt nẻ của căn hộ áp mái thuộc khu chung cư cũ nát quận Bình Thạnh.
Bên trong căn phòng rộng chưa đầy ba mươi mét vuông, mùi vôi ẩm mốc lâu năm quyện chặt với mùi khét lẹt phát ra từ lớp vải quai đeo chiếc balo dã chiến bị cháy sém. Chỉ có một nguồn sáng duy nhất phát ra từ chiếc màn hình ThinkPad xù xì dán đầy băng dính đen của Nguyễn Hoàng Nam, hắt lên những luồng ánh sáng xanh lét, ma mị vào gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Vũ Thùy Linh.
Linh ngồi trên chiếc ghế gỗ gãy một bên tựa, hàm răng siết chặt đến mức hai bên quai hàm bạnh ra, run lên từng đợt. Cánh tay trái của cô đặt trên bàn gỗ, lớp áo sơ mi công sở màu trắng đã bị xé rách tận vai, lộ ra vết bỏng sâu hoắm ở bắp tay. Đó là cái giá đắt đỏ đầu tiên cô phải trả từ vụ phóng hỏa văn phòng Vũ Gia ở Quận 1. Lớp thạch cao nóng chảy trộn lẫn với dung môi xăng đã nung chảy một mảng da thịt lớn, để lại một vết thương loang lổ muội than đen kịt, vùng da xung quanh rộp lên, rỉ nước vàng xen lẫn những vệt máu đỏ tươi.
“Cậu chuẩn bị xong chưa, Nam?” Giọng Linh khàn đặc, khô khốc như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ sát vào nhau.
Nam đứng bên cạnh, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ trợn trừng sau cặp kính cận dày cộp. Tay cậu run rẩy cầm chiếc nhíp y tế và một lọ cồn 90 độ mua vội ở tiệm thuốc dạo dọc đường. Cậu nhìn vết bỏng trên tay Linh, cổ họng nghẹn lại, lắp bắp:
“Linh... hay là tao đưa mày đi bệnh viện. Vết bỏng này sâu quá, tự khâu dã chiến thế này... mày sẽ chết vì sốc phản vệ hoặc nhiễm trùng mất!”
“Không được.” Linh dứt khoát ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh của cô khóa chặt lấy Nam. “Long đã ký lệnh truy nã đỏ giả mạo dưới danh nghĩa lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Tất cả các bệnh viện công lập và tư nhân lớn trong thành phố đều đã bị cài tai mắt của Thanh. Chỉ cần tao xuất hiện ở phòng cấp cứu, chưa đầy mười lăm phút sau, còng số tám của bọn cảnh sát bẩn sẽ khóa chặt tay tao trước khi bác sĩ kịp sát trùng. Chúng ta không có lựa chọn.”
Linh cầm chiếc bút ghi âm kỹ thuật số Olympus vỏ kim loại màu xám sẫm – di vật duy nhất của người cha quá cố Vũ Khắc Nam – đưa lên miệng, cắn chặt lấy phần chuôi kim loại có vết xước sâu do đạn sượt. Cô nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim. Trong đầu cô, Quy tắc bình tĩnh số học bắt đầu vận hành. Cô nhẩm tính các phép chia số dư phức tạp: 75.000.000.000 chia cho 365, chia tiếp cho 24... Những con số khô khan, logic bắt đầu chạy dọc các dây thần kinh, dựng lên một bức tường tinh thần ngăn cách đại não khỏi cơn đau thể xác sắp tới.
“Đổ cồn đi.” Linh ra lệnh qua kẽ răng đang cắn chặt chiếc bút.
Nam nuốt nước bọt, tay run bắn lên khi dốc ngược lọ cồn 90 độ thẳng vào vết bỏng loang lổ muội than của Linh.
*XÈO!*
Một cơn đau tột cùng, bỏng rát như có hàng vạn lưỡi dao nung đỏ cùng lúc cắm vào bắp tay trái của Linh. Toàn thân cô co giật mạnh, các thớ cơ dọc sống lưng căng cứng như dây đàn. Chiếc bút ghi âm Olympus bị răng cô siết chặt đến mức phát ra tiếng rít ken két ghê người. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chảy ròng ròng trên trán, hòa cùng những giọt nước mưa còn sót lại trên tóc rơi xuống sàn nhà bê tông ẩm ướt. Nhưng Linh không hề phát ra một tiếng khóc hay tiếng rên rỉ nào. Sự im lặng đến đáng sợ của cô khiến Nam đứng bên cạnh cũng phải rùng mình, lạnh gáy.
Với đôi tay run rẩy nhưng buộc phải chuẩn xác, Linh tự mình cầm chiếc kim khâu y tế cong vút đã sát trùng, luồn sợi chỉ nylon mảnh qua lỗ kim. Tay trái cô gần như mất cảm giác do cơn đau quá tải, cô phải dùng tay phải điều khiển chiếc kẹp kim, tỉ mỉ đâm mũi kim đầu tiên xuyên qua lớp da lành ở mép vết bỏng, kéo sợi chỉ qua vùng thịt đỏ hỏn, loang lổ máu.
Mỗi mũi khâu là một lần Linh phải nhẩm tính một phép tính toán mới trong đầu để không bị ngất đi vì đau đớn. *Mũi thứ nhất: 75 tỷ... Mũi thứ hai: 18 tháng 10, ngày Ba Đồn ngập lũ... Mũi thứ ba: chữ ký giả của Đăng...* Từng mũi khâu dã chiến im lặng xâu chuỗi da thịt cô lại với nhau, như cách cô đang xâu chuỗi từng con số bẩn của quỹ Hào Quang cứu trợ để tìm ra chân tướng. Sau mười phút nghẹt thở, vết rách dài tám xăng-ti-mét trên bắp tay trái đã được khâu kín bằng mười hai mũi chỉ đen xì, mép vết thương co rúm lại nhưng máu đã ngừng chảy.
Linh nhả chiếc bút Olympus ra, thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô dùng băng gạc vô trùng quấn chặt bắp tay trái, kéo chiếc áo khoác gió đen trùm kín bả vai để che đi vết thương.
“Tuấn thế nào rồi?” Linh yếu ớt hỏi, mắt vẫn không rời chiếc màn hình máy tính đang chạy các dòng lệnh bảo mật.
“Tao đã cho người đưa thằng Tuấn về quê lánh nạn ngay sau khi thoát khỏi bãi xe Quận 1.” Nam vừa gõ phím vừa đáp, giọng lo lắng. “Văn phòng Vũ Gia cháy rụi rồi, danh nghĩa kiểm toán trưởng của mày cũng bị Long phong tỏa. Bây giờ mày là kẻ đào tẩu đúng nghĩa. Nhưng đó chưa phải là tin xấu nhất.”
Nam nhấn một tổ hợp phím, màn hình lập tức hiển thị một bản đồ mạng quét thời gian thực với hàng loạt chấm đỏ nhấp nháy liên tục quanh khu vực Quận 4.
“Đại úy Trịnh Xuân Thanh đang dẫn đầu lực lượng cảnh sát khu vực lùng sục ráo riết tiệm sửa máy tính của tao ở đường Đoàn Văn Bơ.” Nam nói, ngón tay gõ nhịp liên tục lên bàn phím. “Bọn chúng đã tịch thu toàn bộ camera an ninh ngõ hẻm xung quanh tiệm, đang gõ cửa từng nhà trọ để rà soát đăng ký tạm trú. Chúng ta bị cắt đứt hoàn toàn khỏi căn cứ cũ rồi, Linh ạ. Nếu không có căn hộ Thanh Đa này do tao thuê dưới danh nghĩa giả từ trước, giờ này cả hai đứa mình đã nằm trong phòng giam biệt lập của Long.”
Linh nhìn những chấm đỏ trên bản đồ, gương mặt cô lạnh tanh dưới ánh sáng xanh của màn hình: “Thanh chỉ là con tốt của Long, và Long cũng chỉ là chiếc ô che đỡ cho Trần Thế Bá. Việc văn phòng bị đốt chứng minh một điều: bọn chúng đang vô cùng hoảng sợ bản sao kê giấy gốc tại Ba Đồn. Bọn chúng biết bản quét kỹ thuật số trong chiếc USB Kingston IronKey này chưa đủ hiệu lực pháp lý nếu không có chứng từ vật lý đối chứng.”
“Nhưng làm sao mày tiếp cận được Ba Đồn khi mọi cửa ngõ Sài Gòn đều bị Long phong tỏa?” Nam quay sang nhìn Linh. “Mạng lưới camera nhận diện khuôn mặt của thành phố đã được nạp dữ liệu của mày. Chỉ cần mày bước ra ga tàu hay sân bay, hệ thống quét thông minh của Hoàng Văn Đạt – trưởng phòng an ninh mạng của Đăng – sẽ phát cảnh báo lập tức.”
“Chúng ta sẽ tìm đường tránh.” Linh lạnh lùng đáp. “Nhưng trước khi đi, chúng ta phải bảo đảm dữ liệu số hóa trong chiếc USB này được bảo mật tuyệt đối trước các đợt quét mạng của Đạt.”
Nam gật đầu, kéo chiếc laptop ThinkPad về phía mình. Cậu kích hoạt hệ thống máy chủ gương dã chiến mà cậu đã âm thầm thiết lập dọc theo mạng lưới căn hộ cũ Thanh Đa.
“Tao đang thiết lập Giao thức kết nối VPN đa tầng ẩn danh.” Nam giải thích, ngón tay lướt nhanh như bay trên bàn phím cơ phát ra những tiếng *lách cách* giòn giã. “Luồng dữ liệu từ laptop của mày sẽ được mã hóa quân sự AES-256, định tuyến vòng vèo qua năm máy chủ trung gian đặt tại Thụy Sĩ, Iceland, Singapore rồi mới kết nối vào cổng dữ liệu ngân hàng. Đạt có dùng hệ thống botnet mạnh thế nào cũng không thể truy vết ngược lại địa chỉ IP thật của căn hộ này.”
Bản đồ kết nối hiển thị trên màn hình bắt đầu nhảy liên tục. Những nút mạng nhấp nháy từ Sài Gòn chạy qua các quốc gia châu Âu rồi mới hiển thị luồng truyền tải dữ liệu sạch. Linh nhìn đồng hồ đếm ngược được cài đặt ở góc màn hình: 15:00... 14:59... 14:58...
“Quy tắc mười lăm phút di tản mạng.” Linh nhắc nhở, giọng nghiêm nghị. “Nam, cậu chỉ có đúng mười lăm phút kết nối trước khi Đạt phát hiện ra lưu lượng truy cập bất thường và tiến hành quét định vị trạm BTS tầm gần. Đúng mười bốn phút mười lăm giây, chúng ta bắt buộc phải ngắt kết nối vật lý.”
“Tao biết rồi. Hệ điều hành Tails đang chạy hoàn toàn trên RAM tạm thời. Chỉ cần tao rút nguồn vật lý, mọi dấu vết số sẽ bị xóa sạch hoàn toàn trong tích tắc.” Nam căng thẳng đáp, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán cậu.
Trên màn hình, tiến trình tải và đồng bộ hóa tệp tin sao kê số hóa đạt mốc 45%... 50%...
Đột nhiên, một tiếng chuông cảnh báo đỏ chót vang lên từ hệ thống tường lửa tự chế của Nam. Màn hình ThinkPad giật mạnh, hàng loạt dòng lệnh màu đỏ xuất hiện, đè bẹp các luồng dữ liệu VPN màu xanh.
“Chết tiệt! Đạt phát hiện ra cổng kết nối dự phòng rồi!” Nam hét lên, hai tay gõ phím điên cuồng hòng cứu vãn đường truyền. “Nó đang tung đợt tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) quy mô lớn bằng hệ thống botnet thuê từ nước ngoài. Luồng quét định vị IP của nó đang cố gắng bẻ gãy các tầng mã hóa của tao!”
“Bình tĩnh, Nam.” Linh đặt bàn tay phải lạnh ngắt lên vai Nam, áp lực từ bàn tay cô truyền đi một sự tỉnh táo kỳ lạ. “Không được cố gắng đấu tay đôi về băng thông với hệ thống botnet của nó. Đạt có tài nguyên của cả tập đoàn giải trí đứng sau, chúng ta không thể thắng về lượng. Hãy dùng bẫy honeypot, dụ luồng quét của nó vào máy chủ ảo giả lập đặt tại Quận 7 để đánh lạc hướng.”
Nam lập tức hiểu ý Linh. Cậu gõ nhanh một chuỗi lệnh, tạo dựng một địa chỉ IP giả mạo có cấu trúc giống hệt máy chủ Thanh Đa nhưng định vị tại một tòa nhà văn phòng bỏ hoang ở Quận 7 – gần tổng hành dinh của Hào Quang Entertainment.
Luồng tấn công màu đỏ trên màn hình lập tức chuyển hướng, lao thẳng vào cái bẫy honeypot mà Nam vừa dựng lên. Tiến trình tải dữ liệu sao kê của Linh khôi phục lại tốc độ, nhảy vọt lên 75%... 80%... 85%...
Nhưng Đạt không phải là một hacker tầm thường. Chỉ sau hai phút, hắn đã nhận ra địa chỉ IP Quận 7 là giả mạo. Hệ thống botnet của Đạt quay ngược lại, thực hiện quét sâu vào các cổng kết nối vật lý của nhà mạng viễn thông khu vực Bình Thạnh.
Chiếc đồng hồ đếm ngược trên màn hình của Linh đã nhảy về mốc: 01:15... 01:14... 01:13...
“Đạt đang quét trạm phát sóng BTS khu vực Thanh Đa!” Nam hoảng hốt kêu lên, mặt cắt không còn một giọt máu. “Nó đang thu hẹp phạm vi định vị trong vòng bán kính năm trăm mét. Chỉ cần thêm ba mươi giây nữa, vị trí chính xác của căn hộ này sẽ bị lộ!”
“Tải được bao nhiêu phần trăm rồi?” Linh hỏi, mắt khóa chặt vào thanh tiến trình.
“Chín mươi tám phần trăm... Chín mươi chín...”
*BÍP!*
Tiếng còi báo động của thiết bị rà quét sóng vô tuyến cầm tay đặt trên bàn đột ngột kêu vang liên hồi, đèn LED đỏ nhấp nháy điên cuồng. Điều đó nghĩa là sóng định vị của truy binh công nghệ cao đã quét trúng tầng áp mái của tòa nhà chung cư cũ.
“Rút nguồn! Ngay lập tức!” Linh quyết đoán ra lệnh.
Nam không hề do dự, dùng tay phải giật phăng sợi dây cáp mạng vật lý ra khỏi cổng kết nối của laptop, đồng thời gạt mạnh công tắc nguồn nguồn điện chính của căn phòng.
Mọi ánh sáng xanh lét biến mất trong tích tắc, trả lại cho căn phòng áp mái một bóng tối đen đặc, tĩnh lặng đến rợn người. Chỉ có tiếng mưa bão bên ngoài vẫn gầm rú dữ dội gõ liên hồi vào những ô kính nứt nẻ.
Nam gục đầu xuống bàn thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh: “Kịp... kịp rồi. Dữ liệu đã được đồng bộ hóa và mã hóa hoàn toàn vào chiếc USB IronKey của mày trước khi tao ngắt kết nối đúng hai giây. Đạt đã bị mất dấu vết vật lý vĩnh viễn tại khu vực này. Nhưng... Thanh Đa không còn an toàn nữa rồi, Linh ạ. Sóng quét của nó đã định vị được bán đảo này, sớm muộn gì Long cũng sẽ chỉ đạo cho Thanh dẫn quân xuống đây lục soát từng căn hộ.”
Linh đứng dậy bước về phía ô cửa kính nứt nẻ, nhìn ra màn đêm mưa mịt mù đang bao phủ dòng sông Sài Gòn cuồn cuộn sóng dữ phía dưới. Vết bỏng ở bắp tay trái cô lại nhói lên đau đớn, nhắc nhở cô về sự tàn nhẫn, không giới hạn đạo đức của những kẻ đứng sau hào quang showbiz bẩn.
“Tao biết.” Linh nói, giọng cô trầm ấm nhưng kiên định tột cùng. “Ở lại Sài Gòn lúc này là chờ chết. Chúng ta đã bị dồn vào chân tường, mất đi văn phòng, mất đi danh phận công khai. Nhưng bọn chúng đã sai lầm khi nghĩ rằng lửa có thể tiêu hủy được sự thật.”
Cô quay lại nhìn Nam, ánh mắt sáng rực lên dưới ánh chớp của cơn giông bão ngoài cửa sổ:
“Tao sẽ lên đường ra Quảng Bình ngay trong đêm nay. Bản sao kê giấy gốc đóng dấu đỏ tại chi nhánh ngân hàng Ba Đồn là mục tiêu duy nhất không thể bị làm giả hay phủ nhận trên mạng xã hội. Chỉ cần tao nắm giữ được tập tài liệu vật lý đó, đế chế của Minh Đăng và Trần Thế Bá sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
Nam nhìn Linh, sự kiên cường và ý chí sắt đá của cô gái mảnh mai trước mắt khiến cậu không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Cậu siết chặt nắm tay phải:
“Được. Tao sẽ ở lại Sài Gòn để duy trì hệ thống máy chủ gương bảo mật và hỗ trợ công nghệ từ xa cho mày. Hãy đi tìm tài xế Hùng đi, Linh. Chuyến xe cứu trợ của anh ta là lối thoát duy nhất giúp mày vượt qua các chốt chặn của Long lúc này.”
Linh gật đầu. Cô siết chặt quai chiếc balo dã chiến chứa chiếc USB bảo mật cứng trước ngực bằng bàn tay run rẩy vì lạnh và đau đớn từ vết bỏng bắp tay trái. Cô kéo sụp chiếc mũ áo khoác gió đen che kín gương mặt đầy muội than, bước nhanh ra phía cửa căn hộ áp mái, chìm vào bóng tối chằng chịt của lối cầu thang bộ chung cư cũ Thanh Đa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!