Nhạc nềnEpicBattle_J

Lửa Đốt Vũ Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tầm tã của Sài Gòn về đêm trút xuống những lớp kính cường lực của tòa nhà văn phòng trung tâm Quận 1, tạo thành những vệt nước nhòe nhoẹt, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt xa xăm. Bên trong văn phòng kế toán độc lập Vũ Gia trên tầng mười hai, bầu không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng ù ù nhè nhẹ từ thùng máy tính của Lê Minh Tuấn.


Vũ Thùy Linh đứng sát cửa kính, tay trái ôm lấy bả vai phải vẫn còn đau nhói âm ỉ – di chứng của cú nhảy thoát hiểm đêm trước vẫn chưa hề thuyên giảm. Gương mặt cô phản chiếu trên mặt kính, mệt mỏi nhưng đôi mắt sau gọng kính cận mỏng vẫn sắc lạnh như dao. Trên bàn làm việc của cô, chiếc USB mã hóa bảo mật Kingston IronKey nằm im lìm bên cạnh những xấp tài liệu kiểm toán đang được xếp dở vào các thùng các-tông.


“Chị Linh... tụi mình thực sự phải bỏ văn phòng này sao?”


Lê Minh Tuấn ngẩng đầu lên từ xấp hồ sơ giấy, giọng cậu run rẩy, đôi mắt kính cận dày cộm nhạt nhòa dưới ánh đèn tuýp mờ. Cậu trợ lý trẻ đã thức trắng hai đêm liền, gương mặt hốc hác đầy lo âu. Cậu không thể tin được rằng một văn phòng kiểm toán chính trực, vốn là cả gia tài tích lũy năm năm qua của Linh, giờ đây lại phải đóng cửa trong lặng lẽ chỉ vì một lệnh truy nã giả mạo và những lời đe dọa từ giới truyền thông bẩn.


Linh quay lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi:


“Chúng ta không bỏ chạy, Tuấn. Chúng ta đang bảo toàn lực lượng. Bản sao kê giả đóng dấu đỏ của Minh Đăng công bố sáng nay chỉ ra rằng bọn chúng đã mua chuộc được cả hệ thống ngân hàng Ba Đồn. Nhưng chúng quên mất một điều: giấy tờ vật lý gốc vẫn nằm dưới hầm ngập nước ở đó. Văn phòng này đã bị lộ địa chỉ, nếu chúng ta còn chần chừ ở đây, chúng sẽ dùng biện pháp mạnh nhất để xóa sổ mọi chứng cứ dự phòng mà chúng ta đang nắm giữ.”


Linh bước đến bàn, cầm chiếc USB Kingston IronKey bỏ vào ngăn bí mật của chiếc balo dã chiến màu đen. Đây là bản quét kỹ thuật số duy nhất của tập tài liệu kiểm toán ba chiều mà cô và Nam đã thức trắng đêm để hoàn thành. Nó là mạng sống, là vũ khí duy nhất của cô lúc này.


“Dọn nhanh đi Tuấn. Chỉ mang theo những thùng hồ sơ dự phòng của năm lũ lụt. Những thứ khác bỏ lại hết.” Linh ra lệnh, tay nhanh nhẹn đóng nắp thùng các-tông.


Cùng lúc đó, dưới chân tòa nhà văn phòng, một bóng đen gầy gộc bước ra từ chiếc xe máy Wave cũ không biển số. Hắn mặc chiếc áo gió đen trùm đầu sụp kín mặt, tay xách theo một chiếc can nhựa loại mười lít sặc sùi mùi dung môi hóa học. Đó là Nguyễn Văn Bạo, một kẻ nghiện ngập liều lĩnh, tay sai chuyên trách phóng hỏa của băng Hắc Long. Đôi mắt hắn trũng sâu, đỏ ngầu dưới ánh đèn đường, tay kia dắt túi một chiếc bật lửa khò gas công suất cao màu xanh neon.


Bạo lách qua lối cửa sau của tòa nhà – nơi hệ thống an ninh đã bị vô hiệu hóa từ trước bởi các hacker dưới quyền Cường Media. Hắn không đi thang máy để tránh để lại lịch sử hành trình, mà lẳng lặng leo bộ theo lối cầu thang thoát hiểm lên tầng mười hai. Tiếng bước chân của hắn nhẹ như mèo, hoàn toàn bị át đi bởi tiếng mưa gầm rú bên ngoài dội vào các ô thông gió.


Đứng trước cửa kính cường lực của văn phòng Vũ Gia, Bạo hé nhìn qua khe hở bưu phẩm bên dưới cánh cửa. Thấy ánh đèn vẫn sáng bên trong, khuôn mặt hắn hiện lên một nụ cười vặn vẹo. Không một tiếng động, hắn mở nắp can nhựa, áp vòi vào khe hở bưu phẩm và bắt đầu đổ xăng đổ tràn vào bên trong sảnh văn phòng. Dòng chất lỏng màu xanh nhạt, nồng nặc mùi dung môi nhanh chóng loang ra trên lớp thảm nỉ của văn phòng Vũ Gia.


Bên trong, Linh đột ngột dừng động tác đóng thùng hồ sơ. Khứu giác nhạy bén của một người từng lăn lộn vùng biên lập tức cảnh báo cô.


“Mùi xăng!” Linh hét lên, mắt hướng về phía cửa chính.


Tuấn ngơ ngác ngẩng đầu: “Hả? Chị nói gì cơ...”


Chưa kịp để Tuấn dứt lời, từ phía bên kia cánh cửa, Nguyễn Văn Bạo đã kích hoạt chiếc bật lửa khò gas. Ngọn lửa xanh phóng ra, bén vào miệng chai bom xăng tự chế bọc vải. Hắn ném mạnh chai thủy tinh cháy qua khe cửa bưu phẩm.


*CHOANG!*


Tiếng thủy tinh vỡ tan kèm theo một tiếng nổ *UỲNH* khô khốc. Ngọn lửa gặp xăng loang trên thảm lập tức bùng lên thành một bức tường lửa khổng lồ cao hơn hai mét, liếm dọc theo các vách ngăn bằng gỗ ép và những xấp hồ sơ giấy tờ xung quanh. Sức nóng từ vụ nổ áp suất hất văng những chiếc ghế xoay gần đó, khói đen đặc quánh bắt đầu cuồn cuộn bốc lên trần nhà.


“Chập cháy! Hệ thống báo cháy đâu?” Tuấn hoảng loạn hét lên, tay che mặt trước sức nóng hầm hập dội tới.


Linh nhìn lên trần nhà. Những đầu phun nước tự động của hệ thống báo cháy vẫn im lìm, không hề có một giọt nước nào phun ra.


“Bọn chúng đã ngắt hệ thống báo cháy của cả tầng này rồi!” Linh lạnh lùng nhận định. Cô lập tức giật chiếc áo khoác gió dã chiến của mình, lao đến bình nước lọc ở góc phòng, nhấn vòi xả nước ướt đẫm chiếc áo. “Tuấn! Lấy áo thấm nước bịt mũi lại! Nhanh lên!”


Khói đen từ lớp thảm nỉ và nhựa tổng hợp cháy tỏa ra mùi khét lẹt, cực kỳ độc hại. Chỉ cần hít phải hai hơi sâu, phổi sẽ bị bỏng và dẫn đến ngạt thở trong vòng chưa đầy một phút. Tuấn hoảng loạn vơ lấy chiếc áo thấm nước từ tay Linh, bịt chặt lấy mũi và miệng, nước mắt nước mũi giàn giụa vì khói cay xè.


“Chị Linh! Két sắt tài liệu... tài liệu gốc trong két sắt!” Tuấn hoảng hốt chỉ tay về phía chiếc két sắt sắt lớn ở góc phòng, nơi chứa những chứng từ giao dịch tiền mặt của quỹ Hào Quang cứu trợ.


Cậu trợ lý trẻ liều mạng lao đến, hai tay bám chặt lấy cạnh chiếc két sắt nặng gần hai tạ, cố sức kéo nó đi hướng về lối thoát hiểm. Nhưng sức nặng của khối thép vô tri cùng với làn khói độc đang tràn ngập căn phòng khiến cậu kiệt sức. Tuấn hoảng loạn ho sặc sụa, bước chân lảo đảo rồi quỵ xuống sát cạnh két sắt, mắt trợn trừng vì thiếu oxy.


“Bỏ két sắt đi Tuấn! Cứu người trước!” Linh hét lên.


Cô lao đến, dùng hết sức lực hoành tráng của bả vai trái kéo Tuấn đứng dậy. Cơn đau từ bả vai phải bị thương sượt qua như kim châm, nhưng ý chí sắt đá của con gái nhà báo điều tra không cho phép cô gục ngã. Cô khóa chặt tay Tuấn qua vai mình, dìu cậu trợ lý đang nửa tỉnh nửa mê lết từng bước ra khỏi phòng lưu trữ.


Lửa đã bao vây toàn bộ lối cửa chính, sức nóng tỏa ra khiến lớp sơn trên cửa kính cường lực bắt đầu bong tróc, nổ lép bép. Lối thoát hiểm duy nhất bằng thang máy đã bị khói đen khóa chặt – thang máy trong hỏa hoạn chính là chiếc quan tài sắt giam lỏng người bên trong.


“Lối thoát hiểm thang bộ!” Linh định vị nhanh trong đầu.


Nhưng để đến được cửa thoát hiểm thang bộ ở cuối hành lang, họ phải vượt qua bức tường lửa đang bùng cháy dữ dội ngay lối ra của văn phòng. Lửa đã bắt đầu liếm sang các thùng các-tông đựng hồ sơ dự phòng mà họ vừa xếp dở.


Linh đặt Tuấn nằm xuống góc tường tạm thời ít khói nhất. Cô lao đến chiếc tủ cứu hỏa hành lang bằng kính ở góc phòng, dùng cùi chỏ đập tan lớp kính bảo vệ. Tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng vang lên. Linh giật mạnh chiếc bình chữa cháy khí CO2 màu đỏ ra ngoài.


Cô rút chốt an toàn, một tay cầm vòi phun hướng thẳng vào gốc lửa ngay lối cửa chính, tay kia bóp mạnh cò súng.


*XÈÈÈÈÈ!*


Một luồng khí CO2 lạnh buốt, trắng xóa phun ra với áp lực cực mạnh, dập tắt tạm thời một khoảng ngọn lửa đang bùng cháy trên thảm nỉ. Linh vừa phun bình vừa kéo Tuấn lướt qua khoảng trống lạnh giá vừa được mở ra. Nhưng khí CO2 bay hơi rất nhanh, oxy trong phòng tràn vào khiến ngọn lửa phía sau lập tức bùng cháy trở lại với sức nóng còn khủng khiếp hơn.


Khi họ vừa thoát ra ngoài hành lang tầng mười hai, một tiếng *RẮC* lớn vang lên từ phía trên đầu. Lớp trần thạch cao của văn phòng Vũ Gia bị sức nhiệt nung nóng đã đổ sụp xuống hoàn toàn, kéo theo những đường dây điện chập cháy nổ tung tóe những tia lửa điện xanh lè.


Lửa bắt đầu bén vào quai đeo chiếc balo dã chiến trên vai Linh. Bên trong đó là chiếc USB Kingston IronKey chứa toàn bộ dữ liệu số hóa.


“Nóng... Chị Linh, cháy balo rồi!” Tuấn yếu ớt kêu lên.


Linh lập tức áp sát vào vách tường hành lang, nơi đặt tủ họng nước chữa cháy vách tường của tòa nhà. Cô dùng gót giày giẫm nát cửa kính tủ cứu hỏa, kéo cuộn vòi bạt chữa cháy chuyên dụng ra ngoài. Đầu vòi phun bằng đồng nặng trịch va đập xuống sàn bê tông vang lên những tiếng *CỘP CỘP* khô khốc.


“Tuấn! Giữ chặt lấy vòi phun này!” Linh hét lên, giao đầu vòi cho Tuấn bám vào.


Cô quay ngược lại phía van xả nước vách tường, dùng hết sức lực hai tay xoay mạnh chiếc van đồng rỉ sét ngược chiều kim đồng hồ. Van xả mở ra, áp suất nước từ bể chứa trên sân thượng lập tức dồn xuống.


*PHỤT!*


Đường ống bạt phồng căng lên như một con trăn khổng lồ. Áp lực nước cực mạnh phun ra từ đầu vòi đồng dội thẳng vào đám cháy đang liếm ra hành lang. Linh giật lấy vòi phun từ tay Tuấn, hướng luồng nước áp suất cao dập tắt mồi lửa đang bám vào quai balo dã chiến của mình. Luồng nước mạnh mẽ quét qua vách tường, dập tắt những mảng lửa đang bao vây lối cửa thoát hiểm thang bộ.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc cô quay người để che chắn cho chiếc balo chứa dữ liệu khỏi luồng nhiệt, một mảng trần nhựa nóng chảy từ phía trên đột ngột rơi xuống, găm thẳng vào bắp tay trái của Linh.


*XÈO!*


“A...”


Linh rên khẽ một tiếng, cơn đau đớn tột cùng xé toạc da thịt truyền thẳng lên đại não. Chất nhựa nóng chảy dính chặt vào lớp da bắp tay trái của cô, nung cháy một mảng thịt sâu hoắm. Mùi da thịt cháy khét lẹt hòa lẫn trong mùi khói độc. Tay trái Linh run lên bần bật, nhưng đôi mắt cô không hề dao động. Cô cắn chặt môi đến mức bật máu, tay phải vẫn giữ chặt vòi nước phun áp suất cao để dập tắt mảng lửa cuối cùng cản lối thoát hiểm.


“Đi, Tuấn! Chạy xuống!” Linh hét lên, giọng cô khản đặc vì khói.


Cô dùng bả vai phải nâng Tuấn dậy, đẩy cậu trợ lý vào bên trong cánh cửa thoát hiểm bằng thép chống cháy của thang bộ. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng họ, ngăn chặn tạm thời làn khói đen kịt đang cuồn cuộn đuổi theo từ phía hành lang.


Bên trong lồng thang bộ thoát hiểm, không gian tối om do mất điện hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng lập lòe từ chiếc đèn exit khẩn cấp chạy bằng pin dự phòng. Linh dìu Tuấn bước xuống từng bậc cầu thang bê tông ẩm ướt bám đầy bụi thạch cao. Mười hai tầng lầu dưới chân họ lúc này dài dằng dặc như một con đường xuống địa ngục.


Vết bỏng ở bắp tay trái của Linh bắt đầu phồng rộp lên dữ dội, đau đớn như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt. Máu và dịch vàng bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp tay áo sơ mi rách nát của cô. Mỗi bước đi dằn xóc khiến vết thương co rút, nhưng Linh vẫn giữ chặt chiếc balo dã chiến trước ngực bằng tay phải, không để nó lọt ra ngoài dù chỉ một giây.


“Chị Linh... em xin lỗi... tại em cố kéo két sắt...” Tuấn vừa đi vừa khóc, giọng nghẹn ngào vì mặc cảm tội lỗi.


“Im lặng và tập trung thở đi Tuấn. Tiết kiệm oxy.” Linh lạnh lùng ngắt lời. Cô không có thời gian cho sự hối hận hay những cảm xúc thừa thãi lúc này.


Họ tiếp tục di chuyển trong bóng tối, tiếng bước chân nện xuống bậc thang bê tông vang vọng đều đặn. Xuống đến tầng trệt, Linh hé mở cánh cửa thoát hiểm hướng ra phía bãi giữ xe sau tòa nhà.


Mưa bão bên ngoài vẫn gầm rú dữ dội. Làn gió lạnh buốt mang theo hơi nước tạt thẳng vào gương mặt đầy muội than của Linh, mang lại một chút tỉnh táo ngắn ngủi. Cô dìu Tuấn bước ra ngoài bãi đất trống, nhìn ngược lên tầng mười hai của tòa nhà văn phòng.


Từ các ô cửa kính vỡ vụn của văn phòng Vũ Gia, những lưỡi lửa đỏ rực, hung tàn đang liếm ra ngoài, nhuộm đỏ cả một góc trời đêm Sài Gòn dưới màn mưa bong bóng. Khói đen cuồn cuộn bốc lên cao, mang theo tro tàn của những hồ sơ giấy tờ, những sổ sách kế toán – cả một đời tâm huyết của cô giờ đây đã hóa thành tro bụi chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi phút.


Linh đứng lặng người dưới mưa, nước mưa gột rửa bớt lớp muội than trên mặt cô, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa căm thù đang bùng cháy trong đôi mắt sắc lạnh. Văn phòng Vũ Gia đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Cô chính thức trở thành kẻ trắng tay, không còn một căn cứ hoạt động công khai nào giữa lòng đô thị sầm uất này.


*KÍT... KÍT... KÍT...*


Tiếng lốp xe rít mạnh trên mặt đường nhựa ướt sũng đột ngột vang lên từ phía cổng chính của tòa nhà văn phòng, phá vỡ tiếng mưa bão gầm rú.


Linh lập tức kéo Tuấn nép mình vào sau chiếc container rác lớn ở góc sân. Qua màn mưa mịt mù, cô nhìn thấy ba chiếc SUV màu đen kính tối màu đang lao vào sân tòa nhà với tốc độ kinh hoàng. Đèn pha công suất cao của những chiếc xe quét những vệt sáng trắng sắc lẹm khắp bãi giữ xe, như những chiếc vòi bạch tuộc đang lùng sục con mồi.


Cửa xe mở ra, mười mấy gã đàn ông mặc áo khoác da đen, tay cầm mã tấu và dùi cui sắt bước xuống xe. Dẫn đầu bọn chúng chính là Danh Sáng, phó tướng của băng Hắc Long, với vết sẹo dài từ mang tai xuống cổ đang co giật nhẹ dưới làn mưa lạnh.


“Lục soát kỹ khu vực xung quanh bãi giữ xe và lối thoát hiểm cho tao!” Giọng Danh Sáng vang lên đanh thép, lạnh lùng qua tiếng mưa bão. “Thằng Bạo báo cáo con Linh đã chạy thoát xuống dưới. Nó đang giữ ổ cứng dữ liệu. Tìm bằng được nó!”


Linh nhìn chiếc USB Kingston IronKey đang nằm im lìm trong balo dã chiến trước ngực. Cô siết chặt quai balo bằng bàn tay run rẩy vì lạnh và đau đớn từ vết bỏng bắp tay trái. Giang hồ Hắc Long đã phục kích sẵn ở sảnh và lối thoát hiểm để bắt giữ cô ngay khi cô chạy ra ngoài.


Trận chiến sinh tử thực sự của cô giờ đây mới chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!