Nhạc nềnEpicBattle_J

Màn Kịch Đóng Dấu Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rớt xuống mái tôn rỉ sét của tiệm sửa máy tính cũ nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo đường Đoàn Văn Bơ, Quận 4, tạo nên những âm thanh lộp bộp liên hồi đầy nhức nhối. Không khí bên trong tiệm đặc quánh mùi nhựa thông cháy, mùi ẩm mốc của những thùng các-tông đựng linh kiện điện tử cũ nát và cả mùi ozone từ chiếc quạt thông gió chạy rè rè. Vũ Thùy Linh ngồi trên chiếc ghế xoay rách nệm, bả vai phải vẫn nhói lên từng cơn đau âm ỉ sau cú nhảy thoát hiểm từ ban công căn hộ Quận 3 đêm trước. Cổ tay trái của cô hằn lên những vết xước đỏ sẫm do va chạm với cạnh cửa gỗ ở chung cư Tôn Thất Đạm, nhưng đôi mắt sau gọng kính cận mỏng vẫn lạnh lùng, dán chặt vào chiếc tivi CRT 21-inch cũ kỹ đặt trên kệ gỗ bám đầy bụi.


Trên màn hình, buổi phát sóng trực tiếp cuộc họp báo khẩn cấp của ca sĩ quốc dân Minh Đăng đang diễn ra với độ phân giải mờ nhạt nhưng không thể che giấu sự xa hoa của khán phòng nhà hát lớn. Ánh đèn flash từ hàng chục ống kính phóng viên chớp nháy liên tục, tạo nên những vệt sáng trắng lóa phản chiếu trên gương mặt điển trai không tuổi của Đăng. Gã mặc bộ vest trắng không một nếp nhăn, đứng trước bục phát biểu với dáng vẻ u sầu, đôi mắt đỏ hoe đầy nước mắt.


Bên cạnh gã, Hoàng Thị Lệ – kế toán trưởng của quỹ từ thiện ‘Hào Quang’ – đứng thẳng thớm trong bộ đồ công sở đắt tiền, mái tóc búi cao gọn gàng sau gọng kính gốm sang trọng. Khuôn mặt Lệ lạnh tanh, không một chút biểu cảm, tay bám chặt lấy chiếc máy tính tài chính chuyên dụng như một lá chắn thép chuyên nghiệp.


“Thưa quý vị khán giả, thưa những người hâm mộ đã luôn tin tưởng Đăng suốt mười năm qua…” – giọng Minh Đăng nghẹn ngào vang lên qua loa tivi rè rè của tiệm sửa máy tính. Gã quỳ sụp xuống sân khấu, hai tay bám chặt lấy chiếc micro mạ vàng chuyên dụng có khắc chữ ký cá nhân. “Đăng chưa bao giờ nghĩ rằng, lòng nhân ái của mình, sự hy sinh của hàng vạn nhà hảo tâm hướng về đồng bào miền Trung ruột thịt, lại bị một kẻ đê tiện dùng làm công cụ tống tiền. Cô Vũ Thùy Linh, một kế toán viên độc lập mà quỹ tin tưởng giao nhiệm vụ rà soát, đã dùng những số liệu cắt ghép giả mạo để đe dọa, đòi Đăng phải chung chi mười tỷ đồng im lặng. Đăng không thể thỏa hiệp với cái ác!”


Tiếng khóc nấc của Minh Đăng lập tức kích hoạt làn sóng phẫn nộ trên khung chat trực tiếp của buổi phát sóng. Hàng triệu bình luận chửi rủa, đòi tế sống “con kế toán lừa đảo Vũ Thùy Linh” chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt.


Linh vẫn ngồi im, gương mặt không một chút dao động. Cô nhẩm tính theo Quy tắc bình tĩnh số học, nhịp tim cô duy trì ở mức 68 nhịp/phút, hoàn toàn làm chủ cảm xúc trước làn sóng bạo lực mạng đang dâng cao.


Hoàng Thị Lệ bước lên bục phát biểu, bình thản trình chiếu các báo cáo tài chính đã được xào nấu sổ sách kép hoàn hảo lên màn hình lớn của nhà hát. Bản sao kê hiển thị đầy đủ các khoản thu chi, đóng dấu đỏ chói giáp lai và chữ ký tay của Giám đốc chi nhánh ngân hàng thương mại Ba Đồn Phan Thế Hùng.


“Đây là bản sao kê gốc có đóng dấu đỏ hợp pháp của ngân hàng chi nhánh vùng lũ,” Lệ dõng dạc tuyên bố trước hàng trăm phóng viên. “Toàn bộ số tiền 80 tỷ đồng đã được giải ngân minh bạch. Mọi cáo buộc của Vũ Thùy Linh hoàn toàn là vu khống vô căn cứ nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản.”


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại Nokia 105 không định vị đặt trên bàn gỗ của Linh rung lên bần bật. Số gọi đến là một dãy số rác đã được mã hóa. Linh nhấn nút nghe, áp điện thoại sát tai.


“Linh ơi, Phan Anh Tuấn đây!” – giọng vị luật sư trẻ run rẩy, đầy hoảng loạn qua đường truyền di động. “Chị phải rời khỏi Quận 4 ngay lập tức! Thượng tá Phạm Khắc Long vừa ký quyết định khởi tố hình sự và ban hành lệnh truy nã toàn quốc đối với chị về tội ‘Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản’ của chính văn phòng Vũ Gia. Họ cáo buộc chị dùng tài liệu giả để tống tiền Minh Đăng. Tài khoản ngân hàng chứa ba trăm triệu tiết kiệm của chị đã bị Long ra lệnh phong tỏa hoàn toàn rồi! Tôi đã cố gắng gửi văn bản phản kháng lên Viện kiểm sát nhưng Long dùng quyền lực phong tỏa mọi thủ tục tố tụng hành chính của tôi!”


“Tôi biết rồi, Tuấn. Cảm ơn anh,” Linh đáp bằng giọng trầm tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với sự hoảng loạn của đầu dây bên kia. “Anh hãy giữ an toàn và tạm thời cắt liên lạc với tôi.”


Linh cúp máy, đặt chiếc điện thoại cổ điển xuống bàn. Cô chính thức trở thành một kẻ ngoài vòng pháp luật, trắng tay, không tiền mặt, bị cả cảnh sát lẫn giang hồ truy lùng đỏ toàn quốc.


Nguyễn Hoàng Nam ngồi bên cạnh, những ngón tay gầy gò gõ phím liên tục trên chiếc laptop ThinkPad cũ dán băng dính đen. Gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh của màn hình máy tính, đôi mắt thâm quầng đầy lo âu nhìn Linh:


“Linh, tài khoản của bà bị khóa rồi. Ba trăm triệu đó là toàn bộ vốn liếng của văn phòng. Giờ tụi mình làm sao di chuyển ra miền Trung được đây? Sài Gòn đang bị Long giăng lưới bủa vây khắp nơi.”


Linh không trả lời ngay. Cô đứng dậy, bước đến sát chiếc tivi CRT, đôi mắt nheo lại dưới gọng kính cận. Trí nhớ hình ảnh (Eidetic Memory) của cô hoạt động với công suất tối đa, chụp lại từng con số, từng nét mực trên bản sao kê đóng dấu đỏ của Hoàng Thị Lệ đang được trình chiếu trên tivi. Cô lướt qua hàng ngàn dòng giao dịch, đối chiếu chéo các mốc thời gian trong đầu với tốc độ của một máy tính kiểm toán chuyên nghiệp.


Đột nhiên, Linh dừng lại ở một dòng giao dịch rút tiền mặt trị giá 50 tỷ đồng.


“Nam, dừng việc truy vết số liệu Core Banking lại,” Linh ra lệnh, giọng cô đanh thép. “Nhìn vào con dấu đỏ giáp lai và chữ ký của Phan Thế Hùng trên bản sao kê kia đi.”


Nam ngơ ngác nhìn theo hướng chỉ tay của Linh lên màn hình tivi: “Có vấn đề gì sao? Con dấu đỏ chói, chữ ký của Hùng rõ ràng đã được xác thực hợp pháp mà?”


“Ngày giao dịch được ghi trên con dấu là ngày 18 tháng 10,” Linh nói, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. “Ngày 18 tháng 10 là đỉnh điểm của trận bão lũ lịch sử tại Quảng Bình. Chi nhánh ngân hàng Ba Đồn nằm sát bờ sông Gianh, bị ngập sâu hơn hai mét nước, toàn bộ hệ thống điện bị cắt và nhân viên đã sơ tán hoàn toàn từ đêm hôm trước. Làm thế nào một lệnh rút 50 tỷ đồng tiền mặt có thể được xử lý hệ thống, đóng dấu đỏ giáp lai vật lý trực tiếp bởi Hùng vào đúng ngày hôm đó?”


Nam sững sờ, hai mắt mở to khi nhận ra sơ hở chết người: “Nghĩa là…”


“Nghĩa là bản sao kê đóng dấu đỏ của Lệ là giả mạo hoàn toàn. Họ đã xào nấu sổ sách sau khi cơn lũ đi qua, nhưng lại phạm một sai lầm chết người về mặt niên giám lịch trình thời gian bão lũ,” Linh khẳng định, ánh mắt cô sáng quắc đầy quyết đoán. “Và điều đó chứng minh một chân lý: bản sao kê giấy gốc chưa bị chỉnh sửa, chứa chữ ký rút tiền mặt thực tế của Minh Đăng, vẫn đang nằm im dưới hầm ngập nước của chi nhánh Ba Đồn. Đó là vật chứng vật lý duy nhất không thể bị làm giả hay phủ nhận trên mạng xã hội. Chúng ta phải ra Quảng Bình lấy nó trước khi Phan Thế Hùng tìm cách tiêu hủy.”


Nam chưa kịp đáp lời thì hệ thống cảnh báo an ninh tự chế trên màn hình máy tính của anh đột ngột nhấp nháy đỏ liên tục, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập.


Luồng phát trực tiếp từ chiếc camera ẩn ngụy trang dưới dạng hộp điện ngoài con hẻm Đoàn Văn Bơ hiển thị ba chiếc xe máy phân khối lớn đang chầm chậm tiến vào. Những gã đàn ông mặc áo khoác da đen, nét mặt lầm lì đầy sát khí bắt đầu dừng xe, gõ cửa rà soát từng căn nhà trọ xung quanh để tìm kiếm tung tích của Linh. Băng đảng Hắc Long dưới sự chỉ đạo của Danh Sáng đã bắt đầu thu hẹp vòng vây xung quanh Quận 4.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!