Nhạc nềnEpicBattle_J

Cái Bẫy Ở Quận 1

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào Sài Gòn sáng sớm đổ xuống mặt đường đại lộ Hàm Nghi những dải nước xám xịt, xóa nhòa ranh giới giữa những tòa cao ốc kính lấp lánh và các khu phố cũ. Vũ Thùy Linh đi bộ áp sát vào mái hiên của các dãy nhà phố cổ, chiếc mũ trùm của áo khoác gió đen kéo sụp xuống tận mũi.


Cơ thể cô ê ẩm. Cú nhảy từ ban công tầng bốn xuống mái tôn nhà xe ở chung cư Quận 3 vài tiếng trước vẫn để lại những cơn đau nhói dọc hông và bả vai phải. Mỗi bước đi của Linh đều đòi hỏi một sự nỗ lực cơ học để giữ cho dáng đi thẳng thớm, không bị khập khiễng nhằm tránh thu hút sự chú ý của những camera an ninh đô thị gắn dọc các giao lộ.


Linh không sử dụng xe máy, cũng không gọi xe công nghệ. Tài khoản ngân hàng cá nhân của cô có thể bị phong tỏa bất cứ lúc nào dưới áp lực của Thượng tá Phạm Khắc Long, và bất kỳ giao dịch số nào lúc này cũng là một đường truyền định vị dọn đường cho băng nhóm Hắc Long tìm đến. Cô di chuyển bằng chân, vận dụng “Quy tắc ba điểm mù camera” mà người cha quá cố – nhà báo Vũ Khắc Nam – đã ghi chép trong cuốn sổ tay điều tra cũ. Cô đi qua các ngõ hẻm chằng chịt, nép dưới những tán cây dầu cổ thụ, lợi dụng góc khuất của các biển quảng cáo lớn để che giấu diện mạo.


Mục tiêu của Linh là chung cư cổ Tôn Thất Đạm, Quận 1.


Nơi đây, nằm sâu trên tầng bốn ẩm thấp, là một quán cà phê mang phong cách retro cũ kỹ – điểm hẹn mà Ngô Quốc Bảo, nhân viên vận hành hệ thống IT của ngân hàng thương mại, đã đồng ý gặp cô. Bảo là một mắt xích công nghệ quan trọng, người duy nhất có thể giúp Linh hiểu được quy trình lưu vết dữ liệu của quỹ “Hào Quang Cứu Trợ”.


Linh bước vào lối cầu thang bộ của chung cư cổ. Không khí ở đây đặc quánh mùi vôi ẩm mốc, mùi dầu mỡ từ các gian bếp của cư dân và tiếng nước mưa dột róc rách từ những máng xối rỉ sét. Những bậc thang xi măng mòn vẹt dẫn cô lên cao dần. Trí não của Linh hoạt động liên tục, cô nhẩm tính các con số chênh lệch 75 tỷ đồng mà cô đã số hóa vào chiếc USB Kingston IronKey đang nằm an toàn trong balo dã chiến. Bản sao kê số hóa đó là vũ khí, nhưng cô cần một người gác cổng hệ thống như Bảo để xác nhận tính pháp lý của nó.


Đến tầng bốn, Linh đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán cà phê. Không gian bên trong tối mờ, chỉ có vài ngọn đèn dây tóc tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm cúng nhưng u uất. Quán vắng khách do trời mưa bão. Ngô Quốc Bảo đã ngồi sẵn ở một chiếc bàn khuất sau góc tường, bên cạnh một kệ sách cũ bám đầy bụi.


Linh chầm chậm bước đến, không vội vã ngồi xuống mà quét mắt một vòng quanh quán. Chỉ có một nhân viên pha chế đang cúi đầu lau ly ở quầy bar và một cặp đôi trẻ ngồi thì thầm ở góc đối diện bục cửa sổ. Linh kéo ghế đối diện Bảo, cởi chiếc mũ trùm đầu, để lộ gương mặt thanh tú nhưng hốc hác, đôi mắt sau gọng kính cận mỏng ánh lên vẻ cảnh giác cao độ.


“Cảm ơn anh đã đến, Bảo,” Linh nói, giọng trầm và nhỏ, vừa đủ để hai người nghe.


Bảo giật mình. Gương mặt anh ta nhợt nhạt dưới ánh đèn vàng, mái tóc bết dầu bám bụi phấn công sở. Anh ta mặc chiếc sơ mi xanh nhạt sờn cổ, tấm thẻ nhân viên ngân hàng vẫn còn thò ra một nửa từ túi ngực. Linh lập tức vận dụng kỹ năng “Đọc vị ngôn ngữ cơ thể” để rà quét đối tượng trước mặt.


Vai của Bảo co rụt lại, hai khuỷu tay ép chặt vào sườn – một biểu hiện điển hình của sự phòng thủ và cảm giác bị đe dọa. Bàn tay anh ta bám chặt lấy chiếc ly thủy tinh chứa cà phê sữa đá đã tan gần hết, những ngón tay run rẩy nhẹ khiến những viên đá nhỏ va vào thành ly lách cách. Đồng tử của Bảo co giãn không đều, và hướng mắt của anh ta cứ mỗi ba giây lại liếc nhanh về phía cánh cửa gỗ ra vào.


*Anh ta đang cực kỳ sợ hãi. Nhưng không chỉ là nỗi sợ bị mất việc,* Linh suy nghĩ, dây thần kinh trong đầu cô căng lên như dây đàn. *Anh ta đang giấu một áp lực lớn hơn nhiều.*


“Linh... tôi không nên đến đây,” Bảo nói, giọng run rẩy, hơi thở ngắn và nông. “Hệ thống an ninh mạng của ngân hàng... họ đã bắt đầu quét các tài khoản truy cập vào dữ liệu của quỹ Hào Quang. Đạt, gã trưởng phòng IT của Hào Quang Entertainment, đã gửi một văn bản yêu cầu rà soát nội bộ.”


“Bảo, bình tĩnh nhìn tôi,” Linh nói, giọng điệu đĩnh đạc và mang đầy sức nặng tâm lý chiến. “Anh biết dòng tiền đó là bẩn. Anh biết 75 tỷ đồng cứu trợ đồng bào vùng lũ miền Trung không hề được giải ngân thực tế. Nó đã bị chia nhỏ và chuyển qua các công ty ma của Trần Thế Bá. Anh có muốn làm đồng phạm gánh tội thay cho chúng khi Bộ Công an vào cuộc không?”


Lời nói của Linh đánh trúng vào mặc cảm tội lỗi của Bảo. Anh ta nuốt nước bọt khan, khóe mắt giật nhẹ. Anh ta buông ly nước, cúi đầu xuống mặt bàn gỗ bám đầy vết xước:


“Tôi... tôi chỉ là nhân viên vận hành Core Banking cấp thấp. Tôi phát hiện ra mọi lệnh duyệt chuyển khoản trực tuyến từ tài khoản Quỹ từ thiện sang công ty ma Hào Quang Media đều được ký duyệt bằng một chữ ký số ẩn danh từ dải IP tĩnh đặt tại khu vực biên giới Mộc Bài. Nhưng tôi không thể trích xuất dữ liệu đó ra ngoài. Nếu tôi cắm USB vào máy chủ, hệ thống cảnh báo tự động sẽ kích hoạt khóa cổng truy cập và báo cáo cho giám đốc chi nhánh Phan Thế Hùng ngay lập tức.”


Linh nheo mắt: “Giám đốc Hùng đã bị mua chuộc. Vậy còn chứng từ giấy?”


Bảo ngẩng đầu lên, hạ thấp giọng đến mức tối thiểu: “Đó chính là mấu chốt. Luật ngân hàng cấm tiêu hủy chứng từ giấy lịch sử trong vòng mười năm. Dù họ có xóa dữ liệu số trên hệ thống lõi, thì bản sao kê giấy gốc có đóng dấu đỏ giáp lai và chữ ký tay rút tiền mặt vẫn bắt buộc phải lưu trữ vật lý. Hiện tại, toàn bộ tập hồ sơ giấy của quỹ Hào Quang năm lũ lụt lịch sử đang được lưu giữ dưới hầm của chi nhánh ngân hàng Ba Đồn, Quảng Bình.”


Linh ghi nhớ thông tin này vào bộ nhớ của mình. *Chi nhánh Ba Đồn. Bản sao kê giấy gốc.* Đây chính là mục tiêu vật lý tối thượng mà cô phải tranh đoạt. Nó là vật chứng không thể bị làm giả hay phủ nhận bởi bất kỳ chiến dịch truyền thông bẩn nào trên mạng xã hội.


Nhưng ngay khi Linh định hỏi thêm về sơ đồ cấu trúc hầm lưu trữ, cô chợt nhận thấy ánh mắt của Bảo không nhìn cô nữa. Anh ta đang nhìn trừng trừng ra phía sau vai cô, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, hơi thở dồn dập.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ của quán cà phê bị đẩy mạnh từ bên ngoài, va đập vào bức tường gạch phát ra tiếng động chát chúa.


Một người phụ nữ trung niên xông vào. Cô ta mặc chiếc quần jeans rách tả tơi, áo khoác bò bạc màu, mái tóc uốn xơ xác và khuôn mặt trang điểm lòe loẹt nhưng sắc sảo đầy phong trần. Đó là Nguyễn Thị Điệp, nữ quái dàn cảnh của băng đảng Hắc Long.


Điệp không đi một mình. Đi sau cô ta là hai gã đàn ông lực lưỡng, mặc áo phông đen ôm sát, bắp tay xăm trổ dữ tợn, ánh mắt lạnh lùng quét thẳng về phía bàn của Linh. Cùng lúc đó, từ lối cửa sau thông với gian bếp của quán, hai tên tay sai khác của băng Hắc Long cũng chầm chậm bước ra, khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất bằng đường bếp.


Linh lập tức nhận ra tình thế nguy hiểm. *Đây là một cái bẫy đã được dàn dựng hoàn hảo. Vị trí cuộc gặp đã bị rò rỉ từ trước, và Bảo đã bị chúng khống chế hoặc dùng làm mồi nhử.*


Điệp không để Linh kịp phản ứng. Cô ta lao thẳng về phía bàn của hai người, tay cầm chiếc điện thoại giá rẻ đang bật chế độ quay video, miệng gào thét thảm thiết, giọng chua ngoa vang dội khắp không gian nhỏ hẹp của quán cà phê:


“Mày đây rồi! Con tiện tỳ giật chồng! Con hồ ly tinh Vũ Thùy Linh!”


Tiếng hét của Điệp như một gáo nước lạnh dội vào sự yên tĩnh của quán. Cặp đôi trẻ ở góc phòng giật mình đứng bật dậy, nhân viên pha chế ở quầy bar cũng ngơ ngác dừng tay.


Điệp lao đến, giật phăng ly nước trên bàn ném thẳng xuống đất vỡ tan tành. Cô ta chỉ tay vào mặt Linh, khóc lóc thảm thiết như một nạn nhân thực sự: “Mày cướp chồng tao, lừa đảo gia đình tao cả tỷ bạc để đi bao trai, rồi mày còn mặt mũi ngồi đây ăn chơi hả? Mọi người ơi! Nhìn mặt nó đi! Nó chính là con Vũ Thùy Linh, con kế toán lừa đảo đang bị bôi nhọ trên mạng sáng nay đấy! Nó vu khống ca sĩ Minh Đăng để tống tiền mười tỷ, giờ lại đi giật chồng người khác!”


“Mày trả chồng lại cho tao! Trả tiền lại cho gia đình tao!” Điệp xông vào định túm tóc Linh, diễn xuất nhập tâm đến mức nước mắt nước mũi chảy dài, tạo nên một hiện trường ngoại tình vô cùng thuyết phục.


Linh đứng bật dậy, lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn. Trí não cô hoạt động với tốc độ cực hạn. *Tuyệt đối không được giải thích.*


Cô biết rất rõ “Quy tắc im lặng chiến thuật trước truyền thông bẩn”. Trong tình huống dàn cảnh ăn vạ thế này, đám đông xung quanh đã bị kích động bởi định kiến. Cặp đôi trẻ ở góc phòng đã rút điện thoại ra quay clip, nhân viên pha chế bắt đầu xì xầm chỉ trỏ. Bất kỳ lời giải thích hay thanh minh nào của Linh lúc này cũng sẽ bị cắt ghép thành bằng chứng chứng minh cô là kẻ tội đồ hung hãn trên mạng xã hội vào vài giờ tới. Sự thật không nằm ở lời nói của cô lúc này, mà nằm ở việc cô phải thoát thân an toàn cùng dữ liệu.


“Đứng im đó!” Hai tên tay sai Hắc Long từ cửa sau quán cà phê tiến vào, tay dắt ở túi quần như thể đang thủ sẵn hung khí, áp sát Linh từ phía bên trái.


Linh nhìn lướt qua Bảo. Bảo đang run rẩy co rúm người dưới gầm bàn, miệng lắp bắp không thành tiếng. Điện thoại của anh ta đặt trên bàn đã bị một tên giang hồ nhanh tay thu giữ.


*Không thể chần chừ nữa. Nếu bị chúng khống chế đưa lên xe, mình sẽ biến mất vĩnh viễn trong các kho container của cảng Cát Lái,* Linh tự nhủ.


Cô thò tay vào túi quần dã chiến, ngón tay cái mở chốt an toàn của chiếc “Bình xịt hơi cay chuyên dụng Nato”. Đây là vũ khí phòng thân duy nhất cô mang theo, chứa hợp chất cay OC nồng độ cao có khả năng gây mù tạm thời trong vòng ba mươi phút.


Điệp tưởng Linh sợ hãi, cô ta cười thầm trong bụng, tiếp tục lao vào định nắm lấy balo của Linh để tạo cớ cho đàn em xông vào khống chế.


“Vút!”


Linh rút nhanh chiếc bình xịt hơi cay ra khỏi túi. Không một động tác thừa, cô hướng vòi xịt thẳng vào gương mặt đang gào thét của Điệp và gã giang hồ xăm trổ đi đầu đang áp sát ở cự ly chưa đầy hai mét.


Một dải sương mù màu cam nồng đặc phụt ra với áp suất cực mạnh.


“Á!!!”


Tiếng gào thét đau đớn xé lòng vang lên lập tức. Điệp ôm chặt lấy mặt, ngã quỵ xuống sàn nhà gỗ, hợp chất OC nồng độ cao lập tức làm bỏng rát toàn bộ niêm mạc mắt, mũi và đường hô hấp của cô ta. Gã giang hồ đi đầu cũng bị dính trọn luồng hơi cay vào mắt, hắn loạng choạng tháo chạy thảm hại, đâm sầm vào chiếc kệ sách cũ làm hàng chục cuốn sách rơi xuống rầm rầm.


“Con khốn! Bắt nó lại!” Gã tay sai thứ hai từ phía sau gầm lên, rút ra một chiếc gậy ba khúc bằng thép, lao thẳng về phía Linh.


Hắn vung gậy định vụt mạnh vào bả vai phải đang bị thương của cô.


Linh không lùi. Cô áp sát đối thủ, tận dụng lực quán tính của gã đang lao tới. Vận dụng “Kỹ thuật CQB tự vệ đô thị cơ bản” học từ người cha quá cố, Linh nhanh nhẹn nghiêng người né đường gậy, tay trái cô vươn ra khóa chặt lấy cổ tay cầm gậy của đối thủ.


Cô dùng lực xoay cổ tay, bẻ ngược ngón tay út của gã ra phía sau cho đến khi một tiếng “rắc” khô khốc vang lên. Gã giang hồ rú lên đau đớn, chiếc gậy thép rơi keng xuống sàn. Không để đối thủ kịp phản kháng, Linh lấy đà, lên gối mạnh mẽ và hiểm hóc thẳng vào hạ bộ của gã.


Cú ra đòn tàn nhẫn, chính xác và thực tế khiến gã khổng lồ đổ sụp xuống như một thân cây bị đốn, co quắp người trên sàn nhà ngập nước và những mảnh ly vỡ.


“Bảo! Chạy mau!” Linh hét lên, tay giật mạnh chiếc balo dã chiến khoác lên vai.


Nhưng Bảo đã quá hoảng loạn. Anh ta không thể di chuyển, hai chân nhũn ra như bún. Hai tên tay sai còn lại từ phía cửa sau đã lao tới, một tên túm chặt lấy cổ áo Bảo lôi xềnh xệch ra phía lối thoát hiểm, tên còn lại chặn đứng lối đi của Linh bằng một chiếc ghế gỗ lớn vung lên.


Linh nhìn Bảo đang bị kéo đi, ánh mắt anh ta đầy sự cầu cứu tuyệt vọng. Cô biết mình không thể cứu được anh ta lúc này nếu không muốn cả hai cùng bị bắt. Bản sao kê gốc ở Ba Đồn mới là chìa khóa cứu mạng cho tất cả.


Linh dùng chiếc bình xịt hơi cay Nato phun một luồng khói phụ phụt thẳng vào mặt tên cản đường cuối cùng, rồi xoay người, lao nhanh ra phía cánh cửa gỗ dẫn ra lối cầu thang bộ của chung cư.


Cô chạy thục mạng xuống những bậc thang xi măng ẩm ướt. Tiếng bước chân rầm rập của đàn em Hắc Long đuổi theo phía sau vang dội khắp lồng cầu thang cổ kính.


“Đứng lại! Con khốn!” Tiếng hét của Danh Sáng vọng lên từ các tầng dưới.


Linh bám chặt vào lan can sắt rỉ sét, nhảy qua từng ba bậc thang một. Khớp hông và bả vai phải của cô đau nhói như bị kim châm, nhưng ý chí sinh tồn đã đè bẹp mọi cơn đau thể xác. Cô lao ra khỏi cổng chung cư Tôn Thất Đạm, hòa mình vào màn mưa rào tầm tã của Sài Gòn.


Nép mình sau một góc tường khuất của tòa nhà ngân hàng đối diện, Linh nhìn lại phía cổng chung cư. Cô thấy hai tên giang hồ đang lôi Bảo ra khỏi lối đi bộ, ném anh ta vào băng ghế sau của một chiếc xe bán tải màu đen kính tối màu. Chiếc điện thoại chứa toàn bộ dữ liệu liên lạc và thông tin IT của Bảo bị một tên tay sai lạnh lùng bỏ vào túi quần.


Chiếc xe bán tải rú ga, lao vút đi trong màn mưa xám xịt, biến mất sau khúc cua đại lộ.


Linh đứng lặng người dưới mưa, nước mưa lạnh buốt chảy dài trên mặt cô, hòa cùng những giọt mồ hôi nóng hổi. Cô đã thoát thân thành công cùng chiếc USB bảo mật, nhưng cô nhận ra mình vừa rơi vào một hố sâu lo âu mới.


Bảo đã bị bắt, điện thoại chứa thông tin liên lạc duy nhất của anh ta đã bị giang hồ tịch thu. Và kinh hoàng hơn, hình ảnh cô dùng bạo lực xịt hơi cay và hành hung người khác tại quán cà phê chắc chắn đã bị ghi lại, chuẩn bị biến thành một món mồi ngon mới cho chiến dịch bôi nhọ của Cường Media trên mạng xã hội vào vài giờ tới. Áp lực pháp lý từ Thượng tá Long và bão dư luận sắp sửa dồn cô vào đường cùng không thể quay đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!