Nhạc nềnEpicBattle_J

Cơn Bão Truyền Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Cạch.”


Tiếng click chuột khô khốc vang lên giữa văn phòng Vũ Gia lúc hai giờ sáng, nghe rõ mồn một như một tiếng súng khơi mào trận chiến. Trên màn hình chiếc laptop Lenovo ThinkPad X1 Carbon bảo mật, thanh trạng thái tải lên của blog cá nhân nhấp nháy ba giây rồi chuyển sang màu xanh lục: “Đã xuất bản.”


Bài viết với tiêu đề “Sự thật đằng sau Quỹ Hào Quang Cứu Trợ: 75 tỷ đồng trôi về đâu?” chính thức xuất hiện trên không gian mạng. Đi kèm với nó là các biểu đồ phân tích dòng tiền, bảng đối chiếu hóa đơn VAT khống và sơ đồ chuyển tiền ma của công ty Hào Quang Media do chính Vũ Thùy Linh thực hiện bằng phương pháp đối chiếu chéo ba chiều. Những con số lạnh lùng, chính xác và đanh thép như một bản cáo trạng đâm thẳng vào hào quang giả tạo của ca sĩ quốc dân Minh Đăng.


Lê Minh Tuấn run rẩy đẩy gọng kính cận dày, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn LED trắng. Cậu nhìn Linh như nhìn một kẻ điên đã tự tay kích hoạt quả bom hẹn giờ của đời mình.


“Chị Linh... chị đăng thật rồi sao?” Giọng Tuấn nghẹn lại, tay cậu bám chặt vào mép bàn gỗ như thể tòa nhà mười hai tầng này sắp sụp đổ.


“Đã đến lúc những con số phải nói lên sự thật, Tuấn ạ,” Linh thản nhiên đáp. Cô gập màn hình laptop lại, rút phích cắm nguồn rồi nhanh tay tháo chiếc USB mã hóa bảo mật Kingston IronKey dán băng dính đen ra khỏi cổng kết nối. Cô bỏ chiếc USB vào ngăn bí mật của chiếc balo dã chiến màu đen, khóa kỹ.


Linh ngẩng đầu nhìn cậu trợ lý trẻ, ánh mắt chứa đựng sự nghiêm khắc nhưng cũng đầy bao dung: “Bây giờ là hai giờ mười lăm phút sáng. Em lập tức thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây. Từ giây phút này, văn phòng Vũ Gia sẽ đóng cửa vô thời hạn. Em không được phép quay lại đây, không được liên lạc với chị bằng số điện thoại cũ, và nếu có ai hỏi, hãy nói em đã bị chị đuổi việc từ tuần trước.”


“Chị Linh, em không thể bỏ chị lại một mình—”


“Đây là mệnh lệnh nghiệp vụ, Tuấn,” Linh cắt ngang, giọng lạnh lùng và dứt khoát. “Đối thủ của chúng ta không chỉ dùng bàn phím, họ dùng cả bạo lực và quyền lực đen. Em ở lại đây chỉ làm vướng chân chị. Đi đi. Bảo vệ bản thân là cách tốt nhất em giúp chị lúc này.”


Nhìn thấy sự kiên định đến đáng sợ trong đôi mắt sắc lẹm của Linh, Tuấn biết mình không thể xoay chuyển được quyết định của cô. Cậu nghẹn ngào thu dọn chiếc máy tính Casio dán decal hình mèo may mắn vào balo, cúi đầu chào Linh rồi vội vã bước ra ngoài. Tiếng bước chân của Tuấn xa dần rồi mất hút sau cánh cửa thang máy.


Linh còn lại một mình giữa văn phòng vắng lặng. Cô không vội vã rời đi. Cô chầm chậm bước đến bên cửa kính cường lực, nhìn xuống dòng xe thưa thớt dưới mưa đêm Sài Gòn. Chiếc còi cứu hộ quân sự màu cam chạm nhẹ vào dây chuyền bạc trên cổ cô, lạnh buốt. Linh biết, gã khổng lồ truyền thông Vũ Đình Cường của Cường Media chắc chắn đã nhận được cảnh báo bảo mật. Cơn bão thực sự sắp đổ bộ.


***


Chưa đầy ba tiếng sau khi bài viết của Linh được xuất bản, thế giới ảo đã biến thành một chảo lửa gầm rú.


Tại tổng hành dinh của Cường Media ở Quận 7, ánh đèn neon xanh lét chiếu lên gương mặt béo tròn, bóng nhẫy của Vũ Đình Cường. Gã quản lý truyền thông bẩn ngồi trên chiếc ghế da lớn, ngón tay múp míp gõ liên tục lên mặt bàn kính. Chiếc điện thoại iPhone mạ vàng của gã rung lên bần bật không ngừng, hiển thị hàng trăm cuộc gọi lỡ từ các đối tác quảng cáo và đại diện của ca sĩ Minh Đăng.


“Một con nhỏ kế toán vô danh tiểu tốt mà dám vu khống Minh Đăng sao?” Cường rít qua kẽ răng, ánh mắt xảo quyệt hằn lên những tia máu giận dữ. Gã quay sang gã lập trình viên trưởng đang gõ phím cành cạch phía đối diện: “Đạt! Đánh sập cái blog đó chưa?”


Hoàng Văn Đạt, trưởng phòng an ninh mạng của Hào Quang Entertainment, mồ hôi nhễ nhại lau kính: “Anh Cường, hệ thống bảo mật của nó rất lạ. Blog chạy trên máy chủ đám mây mã hóa hai chiều của nước ngoài, định tuyến qua VPN đa tầng. Em đã cho chạy ba trang trại botnet tấn công DDoS liên tục nhưng chưa thể đánh sập hoàn toàn, luồng truy cập từ người dùng thực tế vẫn đang tăng vọt.”


Cường Media đập mạnh tay xuống bàn, chiếc nhẫn kim cương lớn ở ngón út va vào mặt kính phát ra tiếng động chát chúa: “Không đánh sập được thì dìm nó xuống bùn! Kích hoạt chiến dịch hủy diệt nhân thân cho tao. Mua chuộc toàn bộ các trang báo lá cải, KOLs vệ tinh. Gọi cho con Kim Oanh, bảo nó livestream ngay lập tức!”


Chỉ mười lăm phút sau chỉ thị của Cường, cỗ máy truyền thông bẩn khổng lồ bắt đầu vận hành với công suất cực hạn.


Lê Thị Kim Oanh – hot TikToker sở hữu hơn hai triệu lượt theo dõi, nhận được khoản chuyển khoản khẩn cấp năm mươi triệu đồng từ tài khoản trung gian của Cường – lập tức bật camera điện thoại gắn trên gậy livestream có đèn LED vòng tròn.


Gương mặt xinh đẹp nhờ phẫu thuật thẩm mỹ của Oanh méo mó đi vì sự giả tạo, giọng nói chua ngoa vang lên trên sóng trực tiếp: “Mọi người ơi, Oanh vừa nhận được một tin cực kỳ sốc về vụ việc vu khống ca sĩ Minh Đăng sáng nay! Cái cô Vũ Thùy Linh, người tự xưng là kiểm toán viên độc lập thực chất chỉ là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp! Cô ta từng bị đuổi việc ở công ty cũ vì tội gian lận tài chính, giật chồng người khác, và lần này cô ta tự dựng lên đống số liệu giả mạo kia để tống tiền anh Đăng mười tỷ đồng! Khi anh Đăng từ chối vì sự chính trực, cô ta liền quay sang cắn càn để kiếm fame!”


Đồng thời, hàng loạt video cắt ghép tinh vi, sử dụng công nghệ AI để bóp méo hình ảnh của Linh xuất hiện dày đặc trên các nền tảng video ngắn. Những bài viết bôi nhọ đời tư, gia đình và quá khứ của cô tràn ngập trên các diễn đàn lớn dưới sự định hướng của hàng vạn tài khoản ảo clone do Cường Media vận hành.


Dư luận xã hội, vốn dễ bị dắt mũi bởi cảm xúc và hào quang của thần tượng, lập tức bùng nổ phẫn nộ. FC Hào Quang Cứu Trợ với hàng triệu thành viên cuồng nhiệt bắt đầu phát điên. Họ không cần kiểm chứng số liệu, không cần quan tâm đến logic tài chính. Đối với họ, bất kỳ ai dám chạm vào “sứ giả nhân từ” Minh Đăng đều là kẻ tội đồ cần phải bị tiêu diệt.


***


Sáu giờ sáng, Linh trở về căn hộ nhỏ Quận 3 của mình. Đây là căn chung cư mini cô mua trả góp sau nhiều năm tích lũy.


Bước vào phòng, Linh không bật đèn. Cô kéo rèm cửa sổ sát đất lại, chỉ để một khe hở nhỏ đủ để quan sát phía dưới bãi xe. Linh đặt chiếc balo dã chiến lên bàn ăn, mở laptop ThinkPad lên và cắm chiếc USB bảo mật vào.


Điện thoại của cô rung lên liên khúc. Tin nhắn đe dọa, chửi rủa, thậm chí là dọa giết từ những số lạ tràn ngập màn hình với tốc độ chóng mặt. Trang cá nhân của cô bị tấn công đến mức không thể truy cập. Uy tín nghề nghiệp xây dựng suốt năm năm qua bị nghiền nát chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ.


Linh nhìn những dòng bình luận tục tĩu, những hình ảnh thờ cúng giả mạo gương mặt mình đang lan truyền trên mạng xã hội. Ngực cô thắt lại, một cảm giác cô độc và bất công tột cùng dâng lên trong lòng. Cô là một con người bằng xương bằng thịt, làm sao không đau đớn trước búa rìu dư luận? Nhưng ngay khi bàn tay cô run lên định gõ phím phản hồi, Linh dừng lại.


Cô nhớ đến lời dặn của cha trong cuốn sổ tay điều tra cũ: *“Khi kẻ thù dùng truyền thông bẩn để tấn công con, thứ chúng thèm khát nhất là sự phản ứng của con. Mỗi lời giải thích, mỗi sự giận dữ của con đều sẽ bị chúng cắt ghép thành vũ khí mới. Hãy im lặng. Sự im lặng chiến thuật là lá chắn vững chắc nhất để con bảo toàn lực lượng và tập trung vào chứng cứ vật lý.”*


Linh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Cô vận dụng “Quy tắc im lặng chiến thuật trước truyền thông bẩn”. Cô lẳng lặng tắt nguồn chiếc điện thoại chính, tháo SIM bẻ gãy thả vào ly nước, rồi rút chiếc điện thoại cổ điển Nokia 105 chỉ dùng SIM rác ra để liên lạc duy nhất với Nam và Vy. Cô khóa toàn bộ tài khoản mạng xã hội cá nhân, tuyệt đối không đưa ra bất kỳ lời đính chính nào.


Sự im lặng của Linh như một bức tường đá lạnh lùng chặn đứng mọi nỗ lực kích động của Cường Media. Tại văn phòng Quận 7, Vũ Đình Cường bắt đầu mất kiên nhẫn khi thấy đối phương không hề sập bẫy tranh cãi trên mạng.


“Con nhỏ này gan lỳ thật!” Cường đập bàn. “Nó không lên tiếng thì làm sao chúng ta dàn cảnh gài bẫy nó tiếp được? Lôi đâu? Bảo nó dẫn người đến thẳng nhà riêng của nó cho tao! Phải ép nó lộ diện!”


Trần Văn Lôi – admin hội cổ động viên của ca sĩ Minh Đăng, gã thanh niên hai mươi tuổi đầu nhuộm đỏ, mắt vằn tia máu vì sự cuồng tín mù quáng – lập tức nhận lệnh. Nhờ sự hỗ trợ dò tìm địa chỉ từ các hacker bẩn của Cường, Lôi dễ dàng có được địa chỉ căn hộ nhỏ Quận 3 của Linh.


“Anh em FC Hào Quang đâu! Mang sơn đỏ, mang chất bẩn đến nhà con tiện tỳ vu khống anh Đăng cho tao!” Lôi hô hào qua loa pin cầm tay, kích động hàng trăm fan cuồng đang tụ tập ở các ngã đường.


***


Tám giờ sáng, tiếng ồn ào từ phía dưới đại lộ bắt đầu vọng lên căn hộ tầng bốn của Linh.


Linh áp sát mắt vào khe rèm cửa sổ. Cảnh tượng bên ngoài khiến cô lạnh sống lưng. Hàng trăm người, phần lớn là những người trẻ tuổi đeo băng rôn in hình ca sĩ Minh Đăng, gương mặt đầy sự kích động và hung hãn, đang bao vây chặt cổng chung cư mini.


“Vũ Thùy Linh! Bước ra đây xin lỗi anh Minh Đăng!”

“Kẻ vu khống tống tiền! Bước ra đây chịu tội!”


Tiếng la hét vang dội cả khu phố. Những xô sơn đỏ tươi được ném thẳng vào cửa kính sảnh chung cư, chảy dài xuống bệ đá như những vệt máu loang lổ. Chất bẩn, rác rưởi được ném vô tội vạ vào lối ra vào.


Linh nghe tiếng chuông điện thoại nội bộ của tòa nhà reo vang. Cô nhấc máy, giọng nói run rẩy của người bảo vệ chung cư vang lên: “Cô Linh ơi... cô trốn đi đâu đi! Đám đông đông quá, họ đang đòi phá cửa xông vào thang máy tìm cô đấy! Tôi không cản nổi đâu, ban quản lý cũng bảo cô tự giải quyết chứ họ không can thiệp vì sợ ảnh hưởng đến danh tiếng tòa nhà!”


“Tôi hiểu rồi, cảm ơn chú,” Linh bình thản đáp rồi đặt ống nghe xuống.


Sự phản bội của xã hội, sự hèn nhát của những người xung quanh không làm cô bất ngờ. Khi bão truyền thông bẩn ập đến, kẻ yếu thế luôn bị cô lập đầu tiên.


Tiếng rầm rập từ lối cầu thang bộ bắt đầu vang lên. Đám đông fan cuồng do Trần Văn Lôi dẫn đầu đã vượt qua hàng rào bảo vệ lỏng lẻo của tòa nhà, đang lao lên tầng bốn. Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ các căn hộ bên cạnh, kèm theo những tiếng chửi bới thô tục.


Linh biết mình chỉ có tối đa hai phút trước khi chúng tìm đến cánh cửa phòng mình.


Cô không hề hoảng loạn. Từng động tác của cô nhanh gọn, chính xác như một kiểm toán viên đang thực hiện quy trình khẩn cấp. Cô gập chiếc laptop ThinkPad bảo mật bỏ vào balo dã chiến. Cô nhét chiếc bút ghi âm Olympus của cha, chiếc USB chứa bản quét sao kê số hóa, và bình xịt hơi cay chuyên dụng vào các ngăn túi quần bò dã chiến tiện dụng. Cô kéo sụp chiếc mũ của chiếc áo khoác gió màu đen chống thấm nước để che kín nửa gương mặt.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Cánh cửa gỗ căn hộ của Linh rung lên bần bật dưới những cú đạp mạnh từ bên ngoài.


“Phá cửa! Con tiện tỳ vu khống trốn trong này!” Tiếng gào thét của Trần Văn Lôi vang lên sát sườn.


Linh nhìn cánh cửa đang bắt đầu nứt toác lần cuối. Căn hộ nhỏ – tổ ấm duy nhất cô mua được bằng mồ hôi nước mắt – giờ đây đã bị biến thành một bẫy chết chóc. Cô không hề do dự, quay lưng chạy thẳng ra ban công phía sau.


Ban công căn hộ của cô nhìn xuống một con hẻm nhỏ tối tăm, nơi đặt lối thoát hiểm bãi xe và khu vực đổ rác của tòa nhà. Khoảng cách từ lan can ban công tầng bốn xuống mái tôn của nhà xe tầng một là khoảng hơn bốn mét.


Linh trèo qua lan can. Gió bão thổi mạnh làm chiếc áo khoác đen của cô phần phật bám sát thân người mảnh mai. Cô bám chặt tay vào gờ bê tông, thả người tự do xuống mái tôn nhà xe phía dưới để giảm xung lực.


“Rầm!”


Một tiếng động lớn vang lên khi cơ thể Linh va đập mạnh vào mái tôn rỉ sét bám đầy nước mưa. Cơn đau truyền từ lòng bàn chân lên dọc sống lưng khiến cô nghẹt thở trong giây lát. Linh cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, bám vào ống thoát nước bằng nhựa bên sườn nhà xe để tuột xuống mặt đất lầy lội bùn nước của con hẻm nhỏ.


Đúng lúc đó, từ phía trên tầng bốn, tiếng cửa gỗ căn hộ của cô bị phá vỡ hoàn toàn vang lên chát chúa. Tiếng bước chân rầm rập xông vào phòng, tiếng đổ vỡ của bát đĩa, tivi và đồ đạc cá nhân bị đập phá tàn nhẫn vọng ra ngoài ban công.


Linh nép sát vào bóng tối của bức tường gạch cũ kỹ trong con hẻm vắng. Qua ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn đường hỏng chập chờn, cô thấy những bóng người đang điên cuồng ném quần áo, sách vở và đồ dùng cá nhân của cô từ ban công tầng bốn xuống sân chung cư chứa đầy sơn đỏ dưới tiếng reo hò cuồng nhiệt của đám đông fan cuồng.


Linh kéo sụp mũ khoác gió đen che kín gương mặt đang hốc hác đi vì lạnh, tay bám chặt vào quai balo dã chiến chứa toàn bộ vũ khí trí tuệ của mình. Cô quay lưng, bước nhanh vào bóng tối của con hẻm nhỏ, chính thức bắt đầu cuộc đời trốn chạy ngoài vòng pháp luật.


Linh phải bỏ lại căn hộ cá nhân bị tàn phá, lẩn trốn vào màn đêm Sài Gòn với hành lý tối giản.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!