Bẫy Điện Ba Đồn
Gió bão gầm rú trên dòng sông Gianh như tiếng gầm của một con quái thú bị giam cầm. Từng đợt mưa xối xả quật buốt rát vào da mặt, làm nhòe đi lớp kính cận bám đầy muội than và nước bẩn của Vũ Thùy Linh. Cô nằm rạp trên sàn chiếc ca nô cứu hộ dã chiến của Hoàng Văn Thái, hai tay ghì chặt chiếc balo chứa tập Bản sao kê ngân hàng gốc chi nhánh Ba Đồn trước ngực. Mỗi nhịp thở của Linh lúc này là một cực hình thể xác tột cùng.
Vết thương bầm dập sâu hoắm ở vùng xương ức – cái giá của xung lực từ viên đạn K54 găm thẳng vào lớp áo giáp chống đạn Kevlar siêu mỏng ở sảnh ngân hàng trước đó – đang co thắt dữ dội. Xương ức của cô như bị rạn nứt, mỗi lần lồng ngực phập phồng đón dưỡng khí là một luồng đau buốt thấu xương tủy chạy dọc sống lưng, khiến cô không thể hít thở sâu. Dưới chân cô, vết thương rách da sâu ở bắp chân trái vẫn rỉ máu liên tục, loang lổ hòa vào dòng nước lũ ngập xấp xỉ dưới sàn ca nô. Bắp tay trái với mười hai mũi chỉ khâu dã chiến của bác sĩ Thạch cũng căng lên nhức nhối, run rẩy không ngừng vì lạnh và kiệt sức.
“Thái! Tránh ra bên phải! Thằng Ác đang ngắm bắn!”
Linh khàn giọng hét lên qua tiếng gió rít. Qua màn nước mưa nhạt nhòa, cô phát hiện một vệt sáng đỏ siêu nhỏ – vệt laser hồng ngoại từ kính ngắm của sát thủ Bùi Văn Ác trên đê sông Gianh – đang chao đảo quét dọc theo mạn phao cao su rách nát của ca nô, rồi nhanh chóng khóa chặt vào nắp bình xăng polymer sát đuôi máy.
Hoàng Văn Thái gầm lên một tiếng, hai cánh tay vạm vỡ gồng cứng ghì chặt vô lăng. Gã thợ máy thủy mặc quần đùi rách gấu, chân đi ủng cao su, da ngăm đen nhẫy nước bão, lập tức thực hiện một cú bẻ lái ngoạn mục. Chiếc ca nô chao đảo mạnh, mạn trái phao cao su vốn đang bị rách một vệt dài hơn ba mươi xăng-ti-mét rò rỉ khí nổi kêu *xì xì* yếu ớt, khiến cả con thuyền nghiêng lệch hẳn sang một bên giữa sóng lớn.
*Đoàng!*
Tiếng súng bắn tỉa tầm xa xé toạc màn mưa. Viên đạn không trúng bình xăng polymer nhờ cú né tránh kịp thời của Thái, nhưng động năng kinh hoàng của nó đã găm thẳng vào phần đuôi máy thủy lực của ca nô. Tiếng kim loại va chạm, nghiền nát nhau vang lên *khục khục* ghê rợn. Khói đen kịt kèm theo mùi dầu máy khét lẹt lập tức bốc lên nghi ngút dưới cơn mưa tầm tã. Chiếc ca nô giật nảy lên, động cơ thủy lực gầm rú điên cuồng một tiếng rồi lịm hẳn. Chân vịt ngừng quay. Con thuyền mất hoàn toàn khả năng tăng tốc, bắt đầu trôi tự do theo dòng nước lũ cuồn cuộn xoáy xiết.
“Chết tiệt! Đuôi máy bị bắn nát hộp số rồi! Không khởi động lại được nữa!” – Thái điên cuồng giật dây nổ dự phòng nhưng vô ích, gã quay lại hét lớn, khuôn mặt bết bát dầu mỡ hiện rõ vẻ bất lực.
Phía sau họ, tiếng động cơ ca nô cao tốc hai thì gầm rú dồn dập đang tiến sát. Trần Văn Hắc cùng ba tên đàn em giang hồ địa phương đang đứng trên mũi chiếc ca nô vỏ sắt, tay vung vẩy những cây mã tấu cán dài tự chế sáng loáng dưới ánh chớp bão. Chúng hò hét điên cuồng, nương theo dòng nước xiết để lao thẳng về phía con thuyền chết máy của Linh. Trên chiếc ca nô thứ hai đi song song phía sau, Danh Sáng đứng bất động như một bóng ma trong chiếc áo khoác da đen sũng nước, đôi mắt một mí lạnh lùng khóa chặt vào mục tiêu, khẩu K54 trên tay gã đã lên đạn sẵn sàng.
Linh nén cơn đau tức ngực nghẹt thở, cố gắng ngồi dậy bám vào mạn thuyền bê tông của chi nhánh ngân hàng Ba Đồn mà họ đang trôi dạt sát sạt. Đầu óc cô, với tư duy kiểm toán sắc bén vốn quen thuộc với các con số và quy luật logic, lập tức vận hành Quy tắc bình tĩnh số học để phân tích địa hình xung quanh nhằm tìm kiếm một cơ hội sinh tồn cuối cùng.
Cô quan sát nhanh: Nước lũ sông Gianh chứa hàm lượng phù sa phèn chua và muối khoáng cực cao do bão biển lấn sâu vào đất liền, biến dòng nước này thành một môi trường dẫn điện hoàn hảo. Ca nô của Thái được bao bọc bởi hệ thống ống phao cao su dày – một chất cách điện tự nhiên xuất sắc giúp người ngồi bên trong an toàn. Ngay sát mạn tường bê tông của ngân hàng Ba Đồn, một cột điện hạ thế bằng bê tông đang bị ngập sâu hơn hai mét nước, những sợi dây cáp điện chằng chịt rủ sát mặt nước. Đặc biệt, ngay trên mạn tường bê tông xám xịt của ngân hàng, tủ điện điều khiển máy phát điện dự phòng công suất lớn vẫn đang sáng đèn LED màu xanh – minh chứng cho việc hệ thống điện khẩn cấp 220V của tòa nhà vẫn đang vận hành để duy trì các máy chủ nội bộ.
Một kế hoạch bẫy môi trường điện học dã chiến hình thành trong đầu Linh chỉ trong vòng ba giây.
“Thái! Cho ca nô áp sát vào sát mạn tường bê tông, ngay dưới tủ điện dự phòng kia! Mau lên!” – Linh chỉ tay về phía chiếc hộp sắt xám xịt gắn trên tường bê tông, hét lớn.
Thái không hỏi lại nửa lời. Bằng bản năng của một thợ máy thực địa dạn dày, gã dùng chiếc sào tre dài còn sót lại trên thuyền, dùng hết sức bình sinh cắm mạnh xuống dòng nước lũ, ghì chặt để đẩy chiếc ca nô đang trôi tự do áp sát vào bờ tường bê tông buốt lạnh của ngân hàng. Chiếc ca nô va mạnh vào tường *rầm* một tiếng, đứng khựng lại ngay dưới chân tủ điện.
Linh thọc tay vào túi đồ nghề dắt sau lưng ghế của Thái, lôi ra chiếc kìm cắt cáp cách điện chuyên dụng bọc lớp cao su dày màu đỏ chống gỉ. Cơn đau từ xương ức rạn nứt dội lên khiến cô suýt đánh rơi chiếc kìm nặng trịch. Cô cắn chặt môi đến rỉ máu, dùng chút sức tàn cuối cùng để gượng dậy. Chân trái rách sâu rỉ máu loang lổ ra dòng nước lũ dưới chân cô, bắp tay trái khâu mười hai mũi chỉ đau nhói như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua thớ thịt.
“Linh! Mày định làm gì? Nguy hiểm lắm!” – Thái hốt hoảng khi thấy Linh cố rướn người bám vào gờ bê tông của tủ điện.
“Tin tao! Giữ chặt ca nô bám sát tường bê tông, không được để phao cao su rời khỏi tường!” – Linh hét lên, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kèn kẹt.
Cô rướn người lên mui ca nô, bám chặt một tay vào gờ sắt của tủ điện dự phòng ngân hàng Ba Đồn. Dưới mạn sông, hai chiếc ca nô của Trần Văn Hắc và Danh Sáng chỉ còn cách họ chưa đầy ba mươi mét. Hắc đã nhìn thấy Linh, gã cười sằng sặc, giơ cao cây mã tấu tự chế chuẩn bị cho cú đâm va kết liễu.
Linh bỏ qua mọi nỗi sợ hãi cái chết, tập trung toàn bộ thính giác và thị giác vào sợi cáp truyền tải nguồn điện dự phòng 220V nối từ máy phát trên tầng thượng xuống hệ thống hạ thế dưới nước. Cô đưa chiếc kìm cách điện bọc cao su dày vào sát sợi cáp trần đen ngóm đang rung lên bần bật vì dòng tải lớn.
“Mười... chín... tám...” – Linh nhẩm tính khoảng cách ca nô của Hắc đang lao vào vùng nước tử thần.
Khi ca nô của Hắc chỉ còn cách đuôi thuyền của Thái đúng mười mét – cự ly hoàn hảo để dòng điện lan truyền trong nước lũ nhiễm phèn – Linh dùng cả hai tay ghì chặt cán kìm cộng lực bọc cao su, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép mạnh xuống.
*Phựt! Roạt!*
Sợi cáp đồng cỡ lớn bị cắt đứt lìa. Những tia lửa điện màu xanh neon bắn ra tung tóe, rít lên những tiếng *xè xè* kinh hoàng xé rách không khí ẩm ướt của cơn bão. Sợi dây điện trần mang dòng điện xoay chiều 220V đang hoạt động công suất cao rơi thẳng xuống dòng nước lũ đỏ ngầu phù sa ngay sát đuôi ca nô của Linh.
Một luồng điện trường mạnh mẽ lập tức lan truyền trong bán kính mười mét nước xung quanh.
Chiếc ca nô sắt của Trần Văn Hắc lao thẳng vào vùng nước nhiễm điện mà không hề có sự phòng bị. Ngay lập tức, dòng điện cao thế chạy qua lớp vỏ sắt dẫn điện của thuyền, truyền thẳng vào hệ thống đánh lửa và buồng máy của động cơ đuôi tôm.
*Đoàng! Bùm!*
Hệ thống điện của ca nô giang hồ bị quá tải dòng điện đột ngột, phát ra một tiếng nổ lớn kèm theo những tia lửa xanh lét bắn tung tóe từ buồng máy. Động cơ bị chập mạch tự hủy hoàn toàn. Hắc cùng ba tên đàn em đang đứng trên mũi thuyền lập tức bị dòng điện chạy qua cơ thể. Chúng co rúm người lại, các cơ bắp co giật điên cuồng ngoài kiểm soát, tiếng gào thét nghẹn lại trong cổ họng thành những tiếng rên rỉ run rẩy. Mã tấu trên tay chúng rơi rụng lả tả xuống nước.
Sức quán tính của cú đâm va kết hợp với việc người lái bị giật điện mất kiểm soát khiến chiếc ca nô vỏ sắt chao đảo dữ dội, rồi lật úp hoàn toàn xuống dòng nước lũ sông Gianh xiết cuồn cuộn. Hắc cùng đồng bọn bị dìm sâu xuống dòng nước lạnh buốt, liên tục bị dòng điện rò rỉ giật co quắp dưới nước.
Cùng lúc đó, hệ thống điện dự phòng của chi nhánh ngân hàng Ba Đồn bị chập mạch quá tải toàn phần. Tiếng nổ lớn phát ra từ phòng máy phát, toàn bộ đèn LED và hệ thống chiếu sáng khẩn cấp của tòa nhà ngân hàng phụt tắt trong tích tắc. Cả khu vực bến sông Ba Đồn lập tức chìm vào bóng tối tuyệt đối của đêm bão bùng.
Linh buông tay khỏi gờ tường, ngã nhào xuống sàn ca nô cao xu của Thái, thở dốc dồn dập. Xương ức cô nhói đau như muốn vỡ vụn sau cú rướn người quá sức.
“Thành công rồi! Ca nô của thằng Hắc lật rồi!” – Thái hét lên đầy phấn khích, gã dùng sào tre đẩy mạnh thuyền ra xa vùng nước nhiễm điện, nương theo dòng chảy để rút lui.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Qua ánh chớp lóe lên từ bầu trời bão, Linh kinh hoàng phát hiện chiếc ca nô thứ hai của Danh Sáng đã dừng lại sát bờ đê bê tông từ trước khi đi vào vùng nhiễm điện. Danh Sáng – gã phó tướng lạnh lùng với vết sẹo dài trên cổ – đã nhận diện nguy hiểm từ tia lửa điện chỉ trong một tích tắc. Gã không hề do dự, dùng sức bật phi thường của một tay súng thực chiến CQB, nhảy vọt từ mũi ca nô đang trôi lên bờ đê bê tông cao ráo, hoàn toàn thoát khỏi vùng bẫy điện dưới nước.
Đứng trên bờ đê, Danh Sáng nâng khẩu súng ngắn K54 hướng về phía chiếc ca nô đang trôi dạt của Linh. Ánh mắt gã sắc lạnh như dao cạo, khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai của cô dưới sàn thuyền. Gã bắt đầu sải bước chạy bộ dọc theo bờ đê bê tông, bám sát theo hướng trôi của ca nô, hướng thẳng về phía bưu cục huyện Quảng Trạch để chặn đầu mọi ngả đường bộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!