Giành Giật Sao Kê
Họng súng K54 đen ngóm của Danh Sáng chầm chậm hạ thấp qua khe hở vách ngăn bàn gỗ sồi. Dưới làn nước lũ đục ngầu phù sa sông Gianh, Vũ Thùy Linh nín thở hoàn toàn, lưng áp chặt vào gầm bàn buốt lạnh. Vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ bắp chân trái rách sâu của cô đang dâng lên dập dềnh trên mặt nước, loang lổ ngay trước tầm mắt tử thần của gã phó tướng băng Hắc Long. Linh cảm nhận được nhịp tim mình đang dội lên thình thịch chống lại lồng ngực. Cô lập tức vận dụng Quy tắc bình tĩnh số học để ép thần kinh thép giữ sự tĩnh lặng tuyệt đối: “Nhịp tim chín mươi... góc bắn nghiêng ba mươi độ... áp lực nước cản đạn... lùi lại hai mươi xăng-ti-mét...”
“Chết đi, con ranh!”
*Đoàng!*
Tiếng nổ đanh tai của khẩu súng ngắn K54 xé toạc không gian ngột ngạt của sảnh ngân hàng Ba Đồn, dội vào trần thạch cao đang sụt lún từng mảng lớn. Viên đạn chì đặc chủng xé rách mặt nước, tạo ra một luồng bọt khí trắng xóa lao thẳng về phía Linh. Trong khoảng khoảnh khắc sinh tử, Linh cố gồng vai trái né tránh, nhưng cự ly quá gần và lực cản của nước không đủ vô hiệu hóa động năng của viên đạn dã chiến.
*Bịch!*
Viên đạn găm thẳng vào giữa ngực Linh. Xung lực kinh hoàng của phát bắn cự ly gần dội thẳng vào lồng ngực cô, tạo ra một chấn động lực khủng khiếp hất văng thân hình mảnh mai của cô lùi lại phía sau, va mạnh vào chân bàn gỗ sồi rỉ sét. Cảm giác lồng ngực như bị một chiếc búa tạ nặng hàng tấn nện trực diện, xương ức rạn nứt đau đớn tột cùng, toàn bộ dưỡng khí ít ỏi trong phổi cô bị ép văng ra ngoài sạch trơn qua khóe miệng thành những bong bóng khí. Linh chìm dần xuống nước, tầm nhìn nhòe đi trong một màu đen kịt.
Nhưng cô không chết.
Tấm sợi Kevlar siêu mỏng của chiếc áo giáp chống đạn mặc lót ẩn bên trong áo sơ mi dã chiến – món quà bảo mệnh cuối cùng mà Nguyễn Hoàng Nam đặt mua từ chợ đen công nghệ – đã phát huy tác dụng thần kỳ. Lớp sợi Kevlar đan dệt đa tầng chịu lực cực tốt đã biến dạng, hấp thụ toàn bộ xung lực chí mạng của đầu đạn 9mm, giữ cho viên đạn không thể xuyên qua da thịt để phá hủy tim cô. Dẫu vậy, cơn đau đớn thể xác cực hạn do xung lực đạn ép vào lồng ngực vẫn khiến Linh nghẹt thở, hai tai ù đi và bắp tay trái khâu chỉ tự tiêu sưng tấy co rút dữ dội.
“Đại ca Sáng! Trúng rồi! Nước nổi bọt máu kìa!” – tiếng Trần Văn Hắc điên cuồng reo lên ngoài sảnh, kèm theo tiếng bước chân lội nước *bì bõm* dồn dập tiến sát.
Linh nén cơn đau buốt thấu xương tủy ở vùng ngực, cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ sự tỉnh táo cuối cùng. Cô hiểu rằng giáp Kevlar chỉ cứu cô khỏi một phát bắn; nếu Danh Sáng bước tới bóp cò phát thứ hai nhắm vào đầu, cô sẽ không còn cơ hội sống sót. Súng K54 của Sáng vẫn còn đạn, và gã là một tay súng cận chiến CQB vô cùng lạnh lùng.
Cô phải tạo hỏa mù ngay lập tức.
Bằng bàn tay phải run rẩy, Linh thọc sâu vào túi quần dã chiến, lôi ra chiếc điện thoại Nokia 105 hỏng bọc trong nilon – thiết bị đã bị chập mạch nước lũ trước đó. Cô dùng hết chút sức tàn còn lại, ném mạnh chiếc điện thoại về phía góc phải sảnh giao dịch, nơi đặt dãy tủ tài liệu sắt cũ rỉ sét.
*Xoảng! Rầm!*
Tiếng kim loại va chạm lớn vang dội lên giữa tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài.
“Bên kia! Nó chưa chết, đang chạy hướng lối thoát hiểm cầu thang!” – Hắc gầm lên, lập tức bị bẻ hướng bắn. Gã cùng hai tên tay sai điên cuồng xả súng ngắn và vung mã tấu lao về phía góc phải sảnh giao dịch, liên tục nổ súng vào các bóng tối mờ ảo dưới ánh đèn pin chao đảo.
Chớp lấy khoảng trống năm giây quý giá khi kẻ thù bị bẻ hướng chú ý, Linh nén cơn đau dữ dội ở ngực và vết thương chân trái rách sâu đang rỉ máu, dùng tay phải bám chặt lấy gờ tường xi măng buốt lạnh dưới nước. Cô dùng kỹ thuật CQB bẩy người dứt khoát, lướt ngầm dưới làn nước lũ đục ngầu phù sa hướng thẳng về phía ô thông gió hẹp ở mạn sau tòa nhà ngân hàng.
Ngoi lên sát mép ô thông gió, Linh giật phắt sợi dây bảo hiểm dã chiến quấn quanh thắt lưng, giật mạnh ba lần liên tiếp báo hiệu khẩn cấp cho Hoàng Văn Thái phía ngoài.
“Cô Linh! Bám chặt lấy dây!” – tiếng Thái hét lớn qua tiếng gió rít.
Linh phóng người qua cửa hông ô thông gió hẹp, bám chặt lấy sợi cáp neo cao su. Thái gồng hết cơ bắp tay quay ròng rọc kéo, lôi thân hình sũng nước và loang lổ máu của Linh lên mạn chiếc ca nô cứu hộ đang dập dềnh giữa sóng lớn sông Gianh.
“Nó lừa chúng ta rồi! Nó ở lối thông gió mạn sau!” – tiếng Danh Sáng gầm lên từ bên trong sảnh chính khi phát hiện ra chiếc điện thoại Nokia hỏng dưới đất.
Gã phó tướng băng Hắc Long lao ra sát ô thông gió, nâng khẩu K54 bắn liên tiếp năm phát đạn dồn dập. Tiếng súng *đoàng, đoàng* xé toạc màn đêm mưa bão. Những viên đạn chì găm sạt qua be xuồng cao su, bắn tung những vệt nước trắng xóa sát mép chân Linh, nhưng may mắn chỉ trúng vào mạn phao cao su dã chiến của ca nô vốn đang bị rò rỉ khí nổi xì xì ở mạn trái.
“Thái! Cho ca nô chạy mau! Thằng Ác đang phục kích trên đê!” – Linh ho sặc sụa ra vũng nước lũ lẫn máu loãng, tay trái ôm chặt chiếc balo chứa Bản sao kê ngân hàng gốc chi nhánh Ba Đồn trước ngực, giọng khản đặc hét lớn.
Thái gầm lên, giật mạnh dây khởi động động cơ thủy lực. Chiếc ca nô cứu hộ rú ga kinh hoàng, rẽ sóng lũ cuồn cuộn lao vút ra xa bờ tường ngân hàng Ba Đồn, hướng thẳng ra dòng sông Gianh đang dâng cao đỏ ngầu phù sa.
Nhưng ngay khi chiếc ca nô vừa thoát ra cách bờ khoảng năm mươi mét, dưới ánh chớp sáng lòa của cơn bão miền Trung, Linh nheo mắt nhìn lên đỉnh đê sông Gianh tối sẫm phía trên. Qua màn mưa trắng xóa, một vệt sáng đỏ siêu nhỏ từ thiết bị ngắm hồng ngoại của khẩu súng bắn tỉa dã chiến của sát thủ Bùi Văn Ác đang chầm chậm di chuyển dọc theo mặt nước, rồi khóa chặt thẳng vào vị trí bình xăng bằng nhựa polymer nằm ngay dưới đuôi máy ca nô của Thái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!