Nhạc nềnEpicBattle_J

Trận Chiến Dưới Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm chi nhánh ngân hàng Ba Đồn đặc quánh như một lớp nhựa đường lạnh ngắt. Phổi của Vũ Thùy Linh đang biểu tình dữ dội. Từng thớ cơ lồng ngực co thắt kịch liệt, đòi hỏi một luồng dưỡng khí vốn đã cạn kiệt từ hai mươi giây trước trong chiếc bình dã chiến mini. Chân trái cô dội lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy; vết rách sâu hoắm do thanh dầm thạch cao cứa đứt thịt da đang liên tục rỉ máu vào làn nước đục ngầu phù sa. Linh biết, nếu cô hoảng loạn dốc sức đạp nước lúc này, lượng oxy ít ỏi tích tụ trong các tế bào não sẽ biến mất hoàn toàn, đẩy cô vào cái chết ngạt tức khắc.


“Phải giữ tĩnh... bảy mươi hai nhịp... giảm lưu lượng máu... bảy mươi...” – Linh nhẩm tính trong đầu, áp dụng Quy tắc bình tĩnh số học để ép nhịp tim đang đập loạn xạ hạ xuống mức tối thiểu.


Bằng một chút sức tàn cuối cùng, Linh vươn cánh tay phải run rẩy, nắm chặt lấy sợi dây bảo hiểm dã chiến quấn quanh thắt lưng và giật mạnh ba lần liên tiếp. Đó là ám hiệu khẩn cấp dã chiến mà dượng Tài đã dặn trước khi cô lặn xuống. Phía trên ô thông gió, thợ máy Hoàng Văn Thái lập tức cảm nhận được độ căng đột ngột của sợi dây nylon cường lực. Anh gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của một gã trai sông nước để ghì chặt ròng rọc kéo, lôi Linh ngược dòng nước lũ đang cuồn cuộn đổ vào cửa hầm.


Thân hình Linh bị kéo xé toạc qua dòng nước xiết. Vết bỏng sâu hoắm ở bắp tay trái – nơi vừa được bác sĩ Thạch khâu lại bằng chỉ tự tiêu vô trùng – căng ra đau đớn như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Nước lũ lạnh buốt tràn qua kính lặn, xộc vào mũi, vào cổ họng cô vị chát đắng của bùn phèn miền Trung. Nhưng tay phải Linh vẫn ôm chặt chiếc balo dã chiến trước ngực. Bên trong đó, tập Bản sao kê ngân hàng gốc chi nhánh Ba Đồn dày tám trăm trang đóng dấu đỏ giáp lai đã nằm an toàn trong lớp túi nilon bảo mật kép.


*Phù!*


Linh phá vỡ mặt nước, ngoi lên qua ô thông gió hẹp. Cô giật phắt mặt nạ lặn, bám chặt lấy gờ tường bê tông buốt lạnh và ho sặc sụa. Từng ngụm nước lũ đỏ ngầu phù sa bị tống ra khỏi lồng ngực. Linh hít lấy hít để luồng không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi bùn đất và giông bão của sảnh chính ngân hàng Ba Đồn.


Tuy nhiên, cô chưa kịp thở dốc đến hơi thứ ba thì một tiếng động cơ ca nô gầm rú từ phía mặt trước tòa nhà dội thẳng vào thính giác nhạy bén của cô.


“Nhanh lên! Bọn thằng Thái neo xuồng ở mạn sau! Con ranh đó chắc chắn chưa thể thoát xa được!”


Giọng nói khàn đặc, thô tục của Trần Văn Hắc – gã đại ca giang hồ địa phương – vang lên đằng sau cánh cửa kính cường lực đã bị đập vỡ nát của sảnh giao dịch chính. Ngay sau đó là tiếng bước chân dẫm nước *bì bõm, bì bõm* dồn dập của ít nhất năm đến sáu gã đàn ông đang thâm nhập vào tòa nhà từ lối cửa chính.


Linh giật mình. Ánh sáng từ những chiếc đèn pin công suất lớn bắt đầu quét những vệt sáng trắng dại, loang loáng trên trần nhà thạch cao đang sụt dỡ từng mảng. Nước lũ ngoài sảnh chính lúc này đã dâng cao ngập ngang ngực một người trưởng thành, biến toàn bộ sảnh giao dịch rộng lớn thành một đầm lầy nhân tạo tối tăm và lạnh ngắt.


“Thằng Hắc, mày dẫn ba đứa chặn lối cầu thang bộ lên tầng hai. Súng của tao không thích tốn đạn cho những góc khuất vô ích.”


Một giọng nói trầm lạnh, vô cảm và mang theo thứ sát khí đặc trưng của kẻ coi việc giết người như một nhiệm vụ kỹ thuật vang lên. Linh nheo mắt nhìn qua khe hở của một vách ngăn gỗ bị đổ bên mạn sườn sảnh. Dưới ánh đèn pin quét qua quét lại, cô nhận ra một thân hình cao gầy gồ ghề, mặc chiếc áo khoác da đen rách rưới bám đầy nước mưa. Trên cổ hắn, một vết sẹo dài lồi lõm chạy từ mang tai xuống tận xương ức giật mạnh theo từng lời nói.


Danh Sáng.


Phó tướng của băng đảng xã hội đen Hắc Long Sài Gòn, kẻ nguy hiểm nhất đang săn lùng cô, đã trực tiếp có mặt tại địa bàn rốn lũ này dưới sự điều động của Trần Thế Bá. Sự xuất hiện của hắn chứng minh thế lực phản diện đã mất sạch kiên nhẫn và sẵn sàng dùng đến bạo lực tối đa để bịt đầu mối.


Linh nhìn xuống chân trái của mình. Vết rách sâu ở bắp chân trái đang chảy máu không ngừng, nhuộm đỏ một vùng nước lũ nhỏ quanh người cô. Thể lực của cô đã sụt giảm nghiêm trọng sau trận lặn sinh tử, bắp tay trái khâu chỉ tự tiêu đau nhói khiến cô không thể bơi nhanh. Cửa thoát hiểm phía sau bưu cục và ngân hàng đã bị khóa xích sắt chặt chẽ từ bên ngoài như cô đã quan sát từ trước. Cô hoàn toàn bị dồn vào góc chết của sảnh ngân hàng Ba Đồn ngập nước.


“Không được hoảng loạn... Phải tận dụng địa hình...” – Linh tự nhủ. Cô ôm chặt chiếc balo chứa tập sao kê gốc trước bụng, chầm chậm thả lỏng cơ thể, lặn chìm hẳn xuống dưới mặt nước lũ đục ngầu phù sa, chỉ để lộ phần mũi và đôi mắt sát mép nước dưới gầm của một dãy bàn làm việc bằng gỗ sồi dày dặn.


Dãy bàn làm việc của nhân viên tín dụng cũ, vốn được thiết kế kiên cố bằng gỗ sồi chịu lực, lúc này đã bị nước lũ nâng nổi nhẹ nhưng vẫn được ghim chặt bởi các đường dây cáp máy tính ngầm dưới sàn. Đây là bối cảnh che chắn vật lý hoàn hảo nhất còn sót lại trong sảnh giao dịch chính. Linh áp sát lưng vào vách ngăn gỗ, giữ hơi thở cực nhẹ để không tạo ra những gợn sóng đồng tâm trên mặt nước.


Ánh đèn pin của nhóm truy sát quét sát sườn dãy bàn của Linh. Tiếng xích sắt va đập vào các cạnh bàn gỗ *lọc cọc* vang lên đều đặn. Trần Văn Hắc dẫn đầu hai tên tay sai, tay lăm lăm những thanh mã tấu cán dài tự chế và gậy sắt, khua khoắng liên tục xuống mặt nước lũ để dò tìm mục tiêu.


“Đại ca Sáng, nước đục thế này thì tìm bằng mắt à? Hay là để em cho tụi nhỏ xả súng đại vào mấy cái gầm bàn?” – Hắc giọng nóng nảy hỏi lớn.


“Ngu xuẩn.” – Danh Sáng lạnh lùng ngắt lời, tiếng bốt da của hắn lội nước chầm chậm tiến về phía trung tâm sảnh. “Tiếng súng nổ lúc này sẽ đánh động đội tuần tra của Lâm 'Râu' ngoài sông. Cứ rà soát kỹ từng dãy bàn. Một đứa con gái bị thương chân và kiệt sức không thể nhịn thở dưới nước quá hai phút.”


Một tên tay sai của Hắc, tay cầm một thanh gậy sắt dài hai mét bọc đầu nhọn, chầm chậm bước về phía dãy bàn làm việc nơi Linh đang ẩn nấp. Hắn vừa đi vừa dùng thanh sắt đâm mạnh xuống nước, tiếng thanh sắt va chạm vào nền gạch men dưới đáy nước phát ra những âm thanh *keng, keng* buốt óc.


Linh nín thở hoàn toàn. Nước lũ dâng cao ngang cằm cô, mang theo cái lạnh thấu xương của dòng nước bão sông Gianh. Cô nhắm mắt, nhẩm tính khoảng cách dựa trên tiếng động bước chân lội nước của tên tay sai đang tiến sát: “Bốn mét... ba mét... hai mét...”


Khi tên tay sai chỉ còn cách vách ngăn bàn gỗ của cô đúng một mét, hắn dừng lại. Thanh gậy sắt trên tay hắn khua mạnh dưới nước, mũi nhọn của thanh sắt sượt qua sát mép quần dã chiến của Linh, chỉ cách vết thương chân trái đang rỉ máu của cô vài xăng-ti-mét. Hắn nheo mắt nhìn vào khoảng tối dưới gầm bàn, tay trái đưa chiếc đèn pin siêu sáng rọi thẳng vào góc khuất.


Linh biết cô không còn đường lui. Nếu cô tiếp tục trốn, ánh đèn pin sẽ nhận diện ra chiếc balo dã chiến của cô trong vòng ba giây nữa.


Áp dụng Kỹ thuật CQB tự vệ đô thị cơ bản mà cô đã tự luyện tập theo cuốn sổ tay đặc công cũ của người cha quá cố Vũ Khắc Nam, Linh hành động trong tích tắc. Cô dùng lực quán tính của dòng nước, chìm hẳn người xuống dưới đáy nước lũ tối tăm. Chân phải cô làm trụ bám chặt vào chân bàn gỗ sồi, trong khi cánh tay phải luồn nhanh qua dòng nước, tóm chặt lấy cổ chân trái của tên tay sai đang đứng mất cảnh giác.


Linh giật mạnh cổ chân hắn ngược chiều di chuyển của cơ thể, đồng thời dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy mạnh vào khớp gối của hắn theo hướng ngược lại.


*Bùm!*


Tên tay sai hoàn toàn bị mất thăng bằng giữa dòng nước lũ sâu ngang ngực. Hắn ngã nhào ra phía sau, đầu đập mạnh vào cạnh bàn gỗ sồi phát ra một tiếng *khục* trầm đục trước khi chìm nghỉm xuống nước. Chiếc đèn pin trên tay hắn rơi ra, chao đảo dưới nước tạo ra một luồng ánh sáng vàng nhạt khuếch tán dưới dòng nước lũ đục ngầu.


Trước khi tên tay sai kịp ngoi lên mặt nước để hô hoán, Linh đã áp sát từ phía sau. Cô dùng cánh tay phải kẹp chặt lấy cổ họng hắn từ sau gáy – thế khóa thở CQB dứt khoát của lính đặc công. Tay trái cô ghì chặt bả vai hắn xuống dưới nước, dùng chính sức nặng cơ thể của hắn để khóa chặt mọi nỗ lực vùng vẫy.


Tên tay sai điên cuồng giãy giụa dưới nước, hai tay quào quạng loạn xạ vào vách bàn gỗ sồi, tạo ra những tiếng động nước *ùm, ùm* bị bóp nghẹt dưới lòng nước sâu. Linh cắn chặt răng, nén cơn đau dữ dội từ vết thương bắp tay trái khâu chỉ tự tiêu đang căng ra rỉ máu loãng vào nước bẩn. Cô giữ chặt thế khóa trong vòng đúng ba mươi giây cho đến khi cơ thể tên tay sai hoàn toàn thả lỏng và chìm dần xuống đáy sảnh.


Linh nhanh tay tước lấy chiếc đèn pin chống nước chuyên dụng của hắn, tắt nguồn sáng để tránh lộ vị trí, rồi lẳng lặng nhét xác hắn vào khoảng trống sâu nhất dưới gầm bàn gỗ sồi chịu lực, ghim chặt xác hắn bằng một chiếc ghế văn phòng bị lật úp để thân xác không lập tức nổi lên mặt nước.


“Thằng Bình đâu rồi? Sao tao không nghe tiếng gậy sắt của nó nữa?” – tiếng Trần Văn Hắc đột ngột vang lên từ phía đối diện sảnh giao dịch.


Linh rùng mình. Cô nhanh chóng lặn ngầm dưới nước, nương theo sợi dây bảo hiểm dã chiến quấn quanh thắt lưng để di chuyển không tiếng động sang dãy bàn làm việc đối diện, cách vị trí cũ khoảng năm mét. Chân trái bị thương nặng rách da sâu rỉ máu loang lổ khiến cô đau đớn đến mức tầm nhìn nhòe đi dưới nước, từng thớ cơ đùi trái co rút kịch liệt vì lạnh và mất máu.


“Bình! Thằng Bình đâu!” – tiếng Hắc hét lớn hơn, tiếng bước chân lội nước dồn dập tiến về phía dãy bàn cũ của Linh.


Danh Sáng đứng ở trung tâm sảnh, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng của hắn quét qua vệt nước đang chao đảo nhẹ dưới gầm bàn. Hắn chầm chậm rút từ trong bao da ẩn dưới nách ra một khẩu súng ngắn K54 mạ crôm đen xì, ngón tay cái gạt chốt an toàn phát ra một tiếng *tách* khô khốc, lạnh lùng.


“Thằng Hắc, có biến rồi. Đàn em của mày đã bị hạ gục.” – Danh Sáng khàn giọng nói, ánh mắt hắn khóa chặt vào khoảng tối dưới dãy bàn gỗ sồi.


Hắc cùng hai tên tay sai lao tới, lật tung chiếc bàn gỗ sồi và phát hiện ra xác của tên tay sai tên Bình đang bị ghim dưới gầm bàn, mặt mũi tím tái vì ngạt nước.


“Mẹ kiếp! Con ranh này dám giết người của tao!” – Hắc điên cuồng gầm lên, vung chiếc mã tấu chém mạnh vào mặt bàn gỗ sồi tạo ra những vết chém sâu hoắm. “Nó vẫn còn ở quanh đây! Tìm giết nó cho tao!”


“Im lặng.” – Danh Sáng lạnh lùng quát, gạt Hắc ra phía sau. Hắn chầm chậm nâng khẩu K54 lên, hướng nòng súng về phía mặt nước tĩnh lặng của sảnh giao dịch.


Ánh đèn pin công suất lớn trên tay Danh Sáng quét một vệt sáng trắng dài dọc theo mặt nước lũ đục ngầu phù sa. Hắn không nhìn vào các dãy bàn gỗ, mà tập trung quan sát sự thay đổi màu sắc của dòng nước lũ.


Tại vị trí dãy bàn đối diện nơi Linh đang ẩn nấp, vết thương rách sâu ở bắp chân trái của cô do dầm thạch cao đè trước đó đang liên tục rỉ ra những dòng máu đỏ tươi. Dù nước lũ đục ngầu phù sa xám xịt, nhưng lượng máu rỉ ra liên tục đã tạo thành một vệt máu loang lổ, đỏ sẫm loang ra dập dềnh trên mặt nước lũ lấp xấp sát mép bàn gỗ.


Danh Sáng dừng vệt đèn pin lại ngay tại vệt máu loang lổ đó. Khóe miệng hắn giật nhẹ một cái, để lộ vết sẹo lồi lõm trên cổ co rút đầy tàn bạo.


“Tìm thấy mày rồi, Vũ Thùy Linh.”


Hắn chầm chậm nâng súng ngắn K54 hướng thẳng về phía dãy bàn gỗ nơi vệt máu loang lổ đang dâng lên từ dưới đáy nước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!