Lặn Sâu Rốn Lũ
Tiếng gió rít qua khe tường bê tông của chi nhánh ngân hàng Ba Đồn nghe như tiếng thét của một linh hồn bị giam cầm dưới đáy sông Gianh. Lúc này là bốn giờ mười lăm phút sáng. Cơn bão số 6 đang trút những đợt cuồng nộ cuối cùng xuống vùng rốn lũ Quảng Bình. Nước sông Gianh đỏ ngầu phù sa, mang theo rác bão, những khúc gỗ mục và cả những mái tôn rách nát, cuồn cuộn đổ về hạ nguồn với lưu tốc kinh hoàng. Dưới chân đê, nước lũ đã dâng cao ngập ngang hông Linh, buốt lạnh thấu xương tủy. Mỗi đợt sóng dập dềnh đập mạnh vào thân thể mảnh mai của cô, chực chờ kéo tuột cô ra khỏi gờ tường bê tông nhám của tòa nhà ngân hàng.
Ngay bên cạnh Linh, chiếc ca nô cứu hộ chuyên dụng của Hoàng Văn Thái chao đảo dữ dội. Vết rách dài hơn ba mươi xăng-ti-mét trên ống phao cao su mạn trái rò rỉ khí nổi nhẹ, phát ra tiếng *xì xì* yếu ớt, chìm lấp trong tiếng mưa gầm rú. Chiếc ca nô bắt đầu nghiêng hẳn về bên trái, tải trọng sụt giảm nghiêm trọng. Thái phải gồng hết cơ bắp tay, hai chân dang rộng bám chặt lấy mạn thuyền để giữ cho ca nô không bị dòng nước xoáy dưới chân công trình lật úp.
“Cô Linh! Nước đang dâng nhanh lắm, đập thủy điện thượng nguồn đã mở thêm hai cửa xả tràn phụ!” – Thái hét lớn qua tiếng mưa xối xả, khuôn mặt đen nhẻm bết bát nước bão đầy lo âu. “Mạn trái ca nô sắp xẹp hẳn rồi! Cô phải nhanh lên, chúng ta không có quá mười phút trước khi nước lũ ngập kín toàn bộ ô thông gió này đâu!”
Linh không ngoảnh đầu lại. Cô bám chặt bàn tay phải vào gờ tường xi măng ẩm ướt để giữ thăng bằng. Bả vai trái của cô – nơi vết thương bỏng sâu hoắm do thạch cao nóng chảy ở bập tay trái vừa được bác sĩ Thạch cắt lọc hoại tử và khâu lại bằng chỉ tự tiêu vô trùng – dội lên từng cơn đau nhói buốt lạnh. Mỗi cử động bám tường, dồn lực của tay trái đều khiến thớ thịt co rút, những mũi chỉ tự tiêu căng ra như muốn đứt lìa, rỉ thứ dịch lỏng ấm nóng loãng ra trong nước lũ bẩn. Linh cắn chặt răng đến mức bật máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô nhắm mắt, nhẩm tính theo Quy tắc bình tĩnh số học để áp chế cơn đau đang tàn phá hệ thần kinh: “Mười hai mũi khâu... nhịp tim bảy mươi hai... nước dâng mười lăm xăng-ti-mét mỗi mười phút... áp lực nước tỉ lệ thuận với độ sâu... phải giữ nhịp tĩnh...”
Trước mắt Linh, ô thông gió bằng sắt vuông vắn của tầng hầm ngầm ngân hàng Ba Đồn hiện ra dưới ánh chớp tím dại của bầu trời bão. Ô thông gió này, vốn là lối thâm nhập duy nhất không bị khóa bởi hệ thống cửa từ thông minh của sảnh chính, lúc này đã bị khóa chặt bởi ba vòng xích thép nặng trịch bám đầy rỉ sét. Một chiếc khóa số cơ học khổng lồ màu đen xì nằm chễm chệ ngay giữa những mắt xích, khóa chặt hoàn toàn mọi hy vọng đột nhập của cô. Phan Thế Hùng, gã giám đốc ngân hàng biến chất, đã vô cùng xảo quyệt khi cho người khóa xích sắt bổ sung để bảo vệ kho hồ sơ bẩn khỏi mọi đợt thanh tra đột xuất.
Linh đưa bàn tay phải run rẩy bám lấy ổ khóa số khổng lồ. Vỏ thép của ổ khóa lạnh buốt như băng. Cô áp sát tai vào vách thép của ổ khóa, nhắm nghiền mắt để tập trung thính giác tối đa giữa tiếng gió bão gầm rú bên ngoài. Đây là kỹ năng thâm nhập bẻ khóa cơ học bằng thính giác mà cô đã được rèn luyện từ nhỏ qua các bài tập của người cha quá cố Vũ Khắc Nam.
“Phải tìm ra ba con số...” – Linh tự nhủ. Tiếng mưa bão đập vào tường bê tông tạo ra những rung động nhiễu cực lớn. Cô bắt buộc phải dùng Quy tắc bình tĩnh số học để lọc bỏ tạp âm, nhẩm tính các phép chia số dư trong đầu để đồng bộ hóa nhịp thở với chuyển động của bánh răng khóa số. Ngón tay trỏ và ngón cái của tay phải Linh chầm chậm xoay núm số cơ học.
Xoay ngược chiều kim đồng hồ. Một tiếng *tách* siêu nhỏ, chỉ là một độ rơ cực nhẹ của lò xo bên trong ổ khóa truyền qua vỏ thép vào màng nhĩ của Linh.
“Số đầu tiên là ba mươi hai...” – Linh nhẩm tính. Trán cô vã mồ hôi lạnh, hòa lẫn với nước mưa buốt giá chảy ròng ròng xuống cằm. Vết thương bắp tay trái lại nhói lên một cú chí mạng khi cô phải gồng vai để giữ cơ thể không bị sóng lũ đánh văng ra khỏi bậu tường. Chỉ tự tiêu vô trùng của bác sĩ Thạch căng lên đau đớn, vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, loãng vào dòng nước lũ đỏ ngầu phù sa.
Xoay thuận chiều kim đồng hồ. Linh nín thở, ngón tay xoay cực chậm, cảm nhận từng khấc nhỏ của bánh răng cơ học. Tiếng gió bão đột ngột rít lên một đợt dữ dội, quật một luồng nước lớn thẳng vào mặt Linh khiến cô suýt sặc nước. Linh không dao động. Cô giữ vững tay quay. *Cạch.* Một độ rung nhẹ ở bánh răng thứ hai.
“Số thứ hai là mười tám... Trùng với ngày bão lũ đỉnh điểm Ba Đồn bị ngập sâu...” – Sơ hở ngày 18 tháng 10 của bản sao kê giả mà Linh phát hiện ra trước đó chính là chiếc chìa khóa tư duy dẫn dắt cô.
Xoay ngược chiều kim đồng hồ lần cuối. Linh dồn toàn bộ sự tập trung vào đầu ngón tay. Nước lũ đã dâng lên sát mép dưới của ổ khóa, dập dềnh lạnh ngắt. Thời gian của cô chỉ còn tính bằng giây. *Tách.* Một tiếng chốt lò xo bung ra dứt khoát dội thẳng vào thính giác của cô.
Chiếc khóa số khổng lồ mở ra. Linh nhanh tay giật phắt ổ khóa, dùng chiếc kìm cộng lực nặng trịch mượn của Thái để cắt đứt những mắt xích sắt rỉ sét còn lại. Sức nặng của chiếc kìm cộng lực ép vào bắp tay trái đang bị thương khiến Linh đau đớn đến mức tầm nhìn nhòe đi trong tích tắc, nhưng cô vẫn nghiến răng dùng hết sức bóp mạnh. Tiếng xích sắt đứt gãy *xoảng* vang lên, rơi rớt xuống dòng nước lũ.
Linh đẩy mạnh cánh cửa sắt của ô thông gió. Ngay lập tức, một luồng nước lũ đục ngầu phù sa, bốc mùi bùn phèn và ẩm mốc ộc từ bên trong hầm ngầm ra ngoài với áp lực lớn. Ô thông gió đã mở, nhưng bên trong là một khoảng tối tăm hoàn toàn, ngập ngụa nước lũ đang dâng cao.
Thái vội vàng rướn người từ ca nô nghiêng lệch, đưa cho Linh chiếc đèn pin chống nước chuyên dụng và một sợi dây bảo hiểm dã chiến bằng sợi nylon cường lực: “Cô Linh! Buộc chặt sợi dây này vào cột thép kiên cố phía ngoài! Đây là Phương pháp lặn rốn lũ Ba Đồn của dân sông nước, có dây bảo hiểm thì cô mới không bị dòng nước xoáy dưới hầm cuốn trôi vĩnh viễn!”
Linh đón lấy sợi dây, nhanh nhẹn quấn ba vòng quanh cột thép chịu lực của ô thông gió, thắt nút dẹt bảo mật kép cực kỳ chắc chắn. Đầu dây còn lại cô buộc chặt quanh thắt lưng dã chiến của mình. Cô đeo chiếc kính lặn bám đầy hơi nước lên mắt, ngậm chặt ống thở của bình dưỡng khí mini dự phòng – thiết bị sinh tồn dã chiến duy nhất cô mang theo.
“Anh Thái, giữ ca nô ổn định! Tôi sẽ quay lại trong vòng năm phút!” – Linh hét lớn.
“Cẩn thận, cô Linh! Trần hầm ngầm xây bằng thạch cao và bê tông cũ, ngâm nước lũ lâu ngày có nguy cơ sập đổ bất cứ lúc nào!” – tiếng Thái bị nuốt chửng khi Linh hít một hơi sâu, thả mình lặn sâu xuống lòng hầm ngập nước tối tăm.
Lòng hầm ngầm ngân hàng Ba Đồn chào đón Linh bằng một sự im lặng đáng sợ của cái chết, đối lập hoàn toàn với tiếng gầm rú của giông bão phía trên. Nước lũ đục ngầu phù sa đỏ ngầu khiến tầm nhìn của cô qua kính lặn bị giới hạn chỉ trong vòng nửa mét, dù chiếc đèn pin chống nước đang phát ra luồng ánh sáng vàng nhạt chao đảo.
Linh lặn sâu xuống lối hầm kỹ thuật sâu ba mét dưới mực nước lũ. Không gian chật hẹp, đầy rẫy những mảnh vỡ trôi nổi nguy hiểm: những chiếc ghế gỗ văn phòng bị mục nát, những tập hồ sơ giấy rách nát trương phồng lên như những xác chết trôi, và cả những mảnh kính vỡ sắc nhọn từ các vách ngăn bị áp lực nước đánh sập. Mỗi mét di chuyển dưới nước của Linh là một cuộc chiến sinh tồn thực sự. Cô phải dùng tay phải gạt bỏ các chướng ngại vật trôi nổi, giữ cho bắp tay trái mới khâu không bị va đập vào các cạnh sắt nhọn của kệ hồ sơ.
Đột nhiên, chiếc ca nô của Thái phía trên bị một đợt sóng dữ dập mạnh vào tường bê tông. Chấn động lực truyền qua sợi dây bảo hiểm siết chặt vào thắt lưng Linh, kéo giật cô va đập mạnh vào một dầm bê tông chịu lực của trần hầm.
*Bộp!*
Chiếc đèn pin chống nước trên tay Linh bị va đập mạnh, ánh sáng vàng nhạt chập chờn vài nhịp rồi tắt ngúm hoàn toàn. Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy Linh dưới lòng nước lũ sâu hoắm. Sự ngột ngạt, cô độc và lạnh buốt lập tức bóp nghẹt lấy lồng ngực cô. Áp lực nước đè nặng lên màng nhĩ, tiếng tim đập *thình thịch, thình thịch* dội lại rõ mồn một trong đầu.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự hoảng loạn và sinh tử, Linh nhắm mắt lại. Cô không cố gắng quờ quạng tìm kiếm đèn pin vô ích. Cô kích hoạt Trí nhớ hình ảnh (Eidetic Memory) – vũ khí trí tuệ sắc bén nhất của mình. Sơ đồ hầm ngầm vẽ tay chi tiết của cựu thủ quỹ Trần Thị Hoa lập tức hiện lên rõ màng mươi trong não bộ của Linh dưới dạng một bản đồ ba chiều phát sáng. Từng lối đi, từng ngách rẽ, vị trí của phân khu C và các kệ hồ sơ được tái dựng lại chính xác đến từng xăng-ti-mét.
“Lối vào phân khu C... cách ô thông gió bốn mét về phía bên phải... rẽ trái ở cột trụ thứ hai... đếm đúng bốn hàng kệ thép rỉ sét...” – Linh định vị hướng đi trong đầu.
Cô nương theo sợi dây bảo hiểm bám chặt vào thắt lưng, dùng hai tay mò mẫm dọc theo các cột trụ bê tông lạnh ngắt bám đầy bùn non. Nước lũ đục ngầu phù sa sặc mùi phèn chua luồn qua khe kính lặn, xộc vào mũi Linh gây cảm giác cay nồng, buốt rát. Nhưng ý chí sắt đá của con gái nhà báo điều tra Vũ Khắc Nam không cho phép cô lùi bước. Cô lần mò đến cột trụ thứ hai, rẽ trái.
Bàn tay phải của cô chạm vào hàng kệ thép rỉ sét đầu tiên. Lớp sơn tĩnh điện đã bị nước lũ làm bong tróc, để lại những mảng rỉ sét nhám ráp, sắc lẹm găm vào da tay cô đau nhói. Linh đếm thầm trong đầu: “Kệ thứ nhất... kệ thứ hai... kệ thứ ba...”
Đến kệ thép thứ tư. Đây chính là khu vực lưu trữ chứng từ giấy lịch sử của chi nhánh ngân hàng năm lũ lụt lịch sử. Linh mò mẫm dọc theo ngăn thứ ba của kệ thép, nơi chứa các hòm thư sắt bảo mật. Đầu ngón tay cô chạm vào một bề mặt kim loại lạnh ngắt có khắc chìm chữ số nổi: “1... 0... 9...”
“Hòm sắt số 109!” – Tim Linh nảy lên một nhịp phấn khích. Cô nhanh tay kéo chiếc chìa khóa đồng mang mã số 109 từ trong ngăn bí mật của balo dã chiến ra. Chiếc chìa khóa đồng cổ kính có khắc số 109 do bà Hoa giao cho cô chính là cứu cánh cuối cùng. Linh tra chìa khóa vào ổ khóa cơ học của hòm sắt dưới nước.
*Cạch.*
Tiếng xoay chốt nhẹ nhàng dội qua làn nước lũ. Linh đẩy nắp hòm sắt lên. Bên trong hòm, bọc trong một túi nilon chuyên dụng chống nước dày dặn dán băng keo bảo mật màu xanh của ngân hàng, chính là tập Bản sao kê ngân hàng gốc chi nhánh Ba Đồn. Tập tài liệu giấy dày tám trăm trang đóng dấu đỏ giáp lai của ngân hàng – chứng cứ vật lý tối thượng, duy nhất không thể bị xóa sạch hay làm giả trên không gian mạng, ghi chi tiết từng dòng giao dịch rút tiền mặt bão lũ của ca sĩ quốc dân Minh Đăng.
Linh ôm chặt lấy tập tài liệu bọc nilon vào lòng ngực, tay phải kéo khóa balo dã chiến để nhét chứng cứ vào ngăn bảo mật sâu nhất.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc cô vừa kéo khóa balo, một tiếng động trầm đục, nặng nề *rắc... rắc...* vang lên từ phía trần hầm ngầm ngay trên đầu cô. Áp lực nước lũ dâng cao quá nhanh kết hợp với sự tàn phá của dòng nước xiết đã làm sụp đổ hoàn toàn cấu trúc liên kết của trần thạch cao cũ ngấm nước.
*ẦM!*
Một thanh dầm thạch cao khổng lồ trộn lẫn bê tông cốt thép ngấm nước đổ sụp xuống đột ngột. Lực va đập cực mạnh dưới nước tạo ra một luồng sóng xung kích đẩy Linh văng mạnh về phía sau. Thanh dầm đổ ập xuống, đè chặt lên bắp chân trái của Linh, ghim chặt cô xuống nền gạch đầy bùn nhão của tầng hầm.
Cơn đau dữ dội thấu xương tủy lập tức bùng phát từ bắp chân trái, truyền thẳng lên đại não khiến Linh suýt chút nữa đã há miệng hít thở vô thức dưới nước. Vết thương rách da chân sâu hoắm do cạnh sắc của thanh dầm thạch cao cứa đứt thớ thịt, máu tươi lập tức phun ra xối xả, loang lổ đỏ ngầu trong làn nước đục ngầu phù sa quanh chân cô. Vệt máu loang lổ trên bốt gác từ vết thương chân rỉ máu đỏ rực, báo hiệu một cái giá thể xác tích lũy đau đớn tiếp theo mà Linh phải gánh chịu.
Linh bị khóa chặt dưới nước sâu hai mét. Lượng oxy dự phòng trong bình dưỡng khí mini bắt đầu cạn kiệt nhanh chóng, áp suất bình sụt giảm báo hiệu đèn đỏ nhấp nháy sát mép kính lặn. Cô chỉ còn chưa đầy ba mươi giây dưỡng khí.
Sự hoảng loạn dâng lên như một cơn thủy triều muốn nuốt chửng lý trí của Linh. Nhưng ánh mắt cô chợt nhìn thấy chiếc còi cứu hộ khẩn cấp của cha đang dập dềnh trên cổ áo dã chiến. Ký ức về người cha chính trực bị sát hại, về lời hứa trước mộ ông, và nỗi đau của đồng bào vùng lũ miền Trung bị chà đạp đã thổi bùng lên một ngọn lửa sinh tồn kiên cường tột hạn trong lòng cô.
“Không được chết ở đây... Mình phải đưa sự thật ra ánh sáng!”
Linh nhắm mắt, nhẩm tính lực bẩy vật lý trong đầu. Cô dùng tay phải mò mẫm xung quanh bãi đổ nát, vớ được một thanh sắt gỉ của kệ hồ sơ bị gãy dài khoảng một mét. Linh thọc sâu thanh sắt gỉ xuống dưới thanh dầm thạch cao đang đè chặt chân mình, lấy một tảng bê tông vỡ bên cạnh làm điểm tựa chịu lực.
Cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức lực còn lại vào cánh tay phải, nén cơn đau buốt từ vết thương bắp tay trái khâu chỉ tự tiêu, dùng lực đòn bẩy bẩy mạnh thanh dầm lên.
Thanh dầm thạch cao khổng lồ dịch chuyển nhích lên vài xăng-ti-mét. Linh nhanh chóng rút bắp chân trái bị thương nặng ra khỏi gọng kìm đổ nát. Da chân bị rách sâu thêm một mảng lớn, máu tuôn ra loang loãng loãng nước lũ bẩn, nhưng cô đã tự giải thoát được bản thân vĩnh viễn khỏi cái bẫy chết người dưới nước.
Linh ôm chặt lấy chiếc balo chứa bản sao kê gốc trước ngực, bám chặt lấy sợi dây bảo hiểm dã chiến để định hướng lối thoát. Chân trái bị thương nặng không thể đạp nước mạnh, cô phải dùng hoàn toàn lực kéo của tay phải để lôi cơ thể di chuyển ngược dòng nước xiết hướng về phía ô thông gió đang ngập kín nước.
Phổi Linh nóng ran như thiêu đốt, lồng ngực co thắt dữ dội vì thiếu oxy trầm trọng. Chiếc bình dưỡng khí mini đã hoàn toàn cạn kiệt khí sạch, cô bắt đầu phải nhịn thở cưỡng bức. Chỉ còn đúng ba mươi giây dưỡng khí cuối cùng để ngoi lên mặt nước, trong khi dòng nước lũ từ thượng nguồn sông Gianh bắt đầu ộc vào hầm dồn dập hơn, tạo ra những vòng xoáy ngầm hiểm ác khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!