Nhạc nềnEpicBattle_J

Thâm Nhập Ba Đồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của dòng sông Gianh dội vào vách đá tai mèo của vùng rốn lũ Quảng Bình nghe như tiếng gầm của một con quái vật bị xích dưới lòng đất sâu. Gió bão giật cấp mười một rít lên từng hồi qua những rặng tre xơ xác, quật những hạt mưa nặng hạt như những viên đá cuội thẳng vào da thịt. Lúc này là ba giờ bốn mươi phút sáng. Bóng tối đặc quánh bao phủ cả một vùng thung lũng ngập lụt, chỉ thỉnh thoảng bị xé rách bởi những vệt chớp dài loang lổ màu tím dại trên nền trời bão.


Vũ Thùy Linh đứng nép mình dưới hiên rách của căn chòi ven sông, tay phải siết chặt quai chiếc balo dã chiến chống nước trước ngực. Bên trong đó, chiếc USB mã hóa bảo mật Kingston IronKey, chiếc bút ghi âm Olympus của người cha quá cố, bản đồ vẽ tay của cựu thủ quỹ Trần Thị Hoa và chiếc chìa khóa đồng mang mã số 109 đang nằm im lìm. Bả vai trái của cô – nơi vết thương bỏng sâu hoắm vừa được bác sĩ Thạch cắt lọc hoại tử và khâu lại bằng chỉ tự tiêu vô trùng – dội lên từng cơn đau nhói buốt lạnh mỗi khi cô cử động nhẹ. Linh nhắm mắt, nhẩm tính trong đầu theo Quy tắc bình tĩnh số học để ép nhịp tim đang đập dồn dập hạ xuống: “Nước sông dâng mười lăm xăng-ti-mét mỗi mười phút. Đập thủy điện thượng nguồn xả lũ sẽ tăng lưu tốc dòng chảy lên gấp ba. Mình có chính xác bốn mươi lăm phút trước khi áp lực nước dưới hầm ngầm vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể.”


“Cô Linh! Xuồng tới rồi!”


Tiếng hét của Lâm 'Râu' vang lên từ phía lạch nước tối sẫm dưới chân đê. Linh mở mắt, nhìn thấy một chiếc ca nô cứu hộ chuyên dụng rẽ nước lao tới. Chiếc ca nô này không giống những chiếc xuồng ba lá thông thường; nó có phần vỏ bằng sợi thủy tinh gia cường màu xám xịt, hai bên mạn ốp ống phao cao su dày dặn của lực lượng cứu hộ chuyên nghiệp. Người đang cầm lái ca nô là Hoàng Văn Thái, một thợ máy thủy khét tiếng của Nghiệp đoàn ghe xuồng Ba Đồn. Thái có dáng người thấp đậm, nước da đen nhẻm vì sương gió và dầu máy, mái tóc bết bát nước mưa bão. Gã mặc chiếc quần đùi sờn rách, chân đi ủng cao su cao cổ, và dắt khư khư chiếc tua vít đa năng cán đỏ chống gỉ ở túi sau – vật bất ly thân giúp gã hồi sinh những khối động cơ chết máy giữa dòng lũ xiết.


“Lên mau, cô Linh! Nước thượng nguồn đang đổ về đục ngầu phù sa rồi, đập thủy điện bắt đầu mở cửa xả tràn phụ!” – Thái hét lớn qua tiếng gió rít, một tay ghì chặt tay ga của khối động cơ Yamaha hai thì đã được độ công suất cao.


Linh nhanh nhẹn bước xuống, nương theo lực đỡ của Lâm 'Râu' để nhảy lên mạn thuyền phao. Chiếc ca nô chao đảo dữ dội giữa dòng nước xoáy nhưng lập tức lấy lại thăng bằng nhờ kỹ năng lèo lái điêu luyện của Thái. Lâm 'Râu' ở lại bờ để bảo vệ lối rút lui và hỗ trợ bà Hoa lánh nạn, chỉ còn Linh và Thái lao ra tâm bão sông Gianh.


“Chúng ta không thể đi theo luồng lạch chính,” Thái vừa hét vừa bẻ lái tránh một khúc gỗ lớn đang trôi tự do với tốc độ kinh hoàng. “Bọn đàn em của Trần Văn Hắc đã giăng ba chốt chặn đường thủy dọc tuyến đê sông Gianh hướng về phía ngân hàng. Chúng giăng dây cáp thép ngầm dưới nước, ca nô thường đâm vào là rách mạn hoặc quấn chết chân vịt ngay.”


“Anh Thái, anh có biết lối tránh nào không?” – Linh hỏi, mắt cô nheo lại sau gọng kính cận bám đầy nước mưa.


“Có! Chúng ta sẽ đi xuyên qua khu vườn nhãn và các mái nhà dân bị ngập nước của xã Tân Hóa. Ở đó nước ngập sâu hơn hai mét, vừa đủ cho ca nô lướt qua nhưng đòi hỏi phải đọc được dòng nước để tránh đâm vào cột điện hoặc mái tôn.” – Thái trả lời đầy tự tin, ánh mắt gã sắc lạnh quét qua mặt nước tối đen như mực.


Thái bắt đầu thực hiện kỹ năng Lái ca nô vượt dòng nước xiết. Gã không nhìn bằng mắt thường, mà cảm nhận độ rung của thân ca nô và hướng chảy của những dải bọt bong bóng nước để phán đoán các chướng ngại vật ngầm. Chiếc ca nô gầm rú ga, lao vun vút qua những ngọn tre nhô lên thụt thò giữa dòng lũ, lách qua khoảng trống hẹp giữa hai ngôi nhà hai tầng chỉ còn lộ ra phần mái ngói đỏ. Gió bão quật liên tục vào mạn thuyền, nước lũ bắn tung tóe trắng xóa che mờ tầm nhìn, nhưng Thái vẫn căn chỉnh tay ga cực kỳ chính xác, giữ cho ca nô không bị dòng nước xoáy kéo lệch quỹ đạo.


Đột nhiên, hai luồng ánh sáng xenon trắng dã từ phía khúc quanh đê sông quét thẳng về phía họ. Tiếng động cơ xuồng máy công suất lớn gầm rú dồn dập dội lại từ hướng ngược chiều.


“Mẹ kiếp! Bọn thằng Hắc tuần tra bằng xuồng cao tốc!” – Thái nghiến răng, lập tức ép ga, bẻ lái ngoằn ngoèo để né tránh luồng ánh sáng quét.


“Chúng phát hiện ra chúng ta rồi!” – Linh hét lên khi thấy hai chiếc xuồng máy của giang hồ địa phương tăng tốc đuổi theo gắt gao. Trên những chiếc xuồng đó, đàn em của Hắc cầm đèn pin công suất lớn gào thét bằng giọng Quảng Bình trọ trẹ giữa giông bão, tay lăm lăm những thanh mã tấu sáng loáng.


“Thái! Chặn đầu tụi nó! Thằng Hùng nói con nhỏ đó chưa chết!” – tiếng hét từ chiếc xuồng đi đầu dội lại.


Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng bị thu hẹp từ một trăm mét xuống còn năm mươi mét. Xuồng của giang hồ nhẹ hơn và được thiết kế để di chuyển nhanh trên mặt nước phẳng, trong khi ca nô của Thái gầm ghì vì phải tải nặng và đối mặt với dòng nước xoáy xiết từ các ngách hẻm đổ ra. Một tên tay sai đứng ở mũi xuồng đối thủ chuẩn bị quăng móc sắt có xích thép về phía đuôi ca nô của Thái hòng khóa chặt động cơ.


“Cô Linh! Giữ chắc!” – Thái hét lớn, gã thực hiện một cú ôm cua sát đất bằng cách nghiêng người ép mạn thuyền phao xuống sát mặt nước, lợi dụng dòng nước xoáy ngược dưới chân một cột điện ngập nước để quay ngoắt ca nô một góc chín mươi độ. Cú bẻ lái đột ngột khiến chiếc móc sắt của đối thủ quăng hụt, dập mạnh vào cột bê tông phát ra những tiếng *xoảng* chói tai.


Tuy nhiên, chiếc xuồng máy thứ hai của giang hồ đã nhanh chóng lách qua góc khuất, áp sát mạn trái ca nô của Thái. Tên lái xuồng của đối thủ rút ra một thiết bị quét radar cầm tay, cố gắng định vị và khóa mục tiêu di động của họ trong màn mưa đêm.


“Chúng đang dùng định vị GPS tầm ngắn để bám đuôi!” – Linh nhận định tình hình trong tích tắc. Cô nhanh tay kéo khóa balo dã chiến, lôi ra Thiết bị phá sóng GPS cầm tay mà Nam đã tự chế từ những linh kiện điện tử cũ của tiệm sửa máy tính Quận 4. Linh gạt mạnh công tắc nguồn bên hông thiết bị. Đèn LED đỏ nhấp nháy báo hiệu hoạt động, phát ra tần số gây nhiễu sóng vô tuyến cực mạnh trong bán kính năm mét.


Ngay lập tức, chiếc màn hình định vị trên tay tên giang hồ nhấp nháy liên tục rồi tối đen hoàn toàn. Luồng sóng nhiễu vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống kết nối di động của chúng. Chiếc xuồng máy của đối thủ mất phương hướng trong màn mưa mù mịt, suýt chút nữa đã đâm thẳng vào một bờ tường bê tông của ngôi nhà ngập nước bên cạnh.


Lợi dụng khoảng trống hỗn loạn đó, Thái hét lớn: “Tắt đèn pha!”


Gã chủ động ngắt toàn bộ hệ thống chiếu sáng của ca nô, chìm hoàn toàn vào bóng tối đặc quánh của đêm bão sông Gianh. Thái nương theo dòng chảy tự nhiên của nước lũ, lèo lái chiếc ca nô lướt đi âm thầm như một bóng ma qua các mái nhà dân, hướng thẳng về phía mạn sau của tòa nhà ngân hàng Ba Đồn.


Tuy nhiên, cái giá phải trả cho đợt đào thoát nghẹt thở này không hề nhỏ. Trong lúc lách qua một ngách hẻm tối, một tấm tôn sắc nhọn từ mái nhà dân bị bão thổi bay đã va đập mạnh vào mạn trái ca nô. Tiếng *xoẹt* khô khốc vang lên, một vết rách dài hơn ba mươi xăng-ti-mét xuất hiện trên ống phao cao su bảo vệ mạn trái. Tiếng khí xì ra *xì xì* yếu ớt báo hiệu ca nô đang bị mất dần một phần lực nổi dự phòng, mạn trái bắt đầu hơi nghiêng xuống nước.


“Động cơ vẫn ổn, nhưng chúng ta không thể duy trì trên nước lâu nữa!” – Thái lo lắng báo cáo tình trạng kỹ thuật, tay gã bám chặt vô lăng để bù trừ độ nghiêng của thuyền.


“Áp sát vào mạn sau tòa nhà ngân hàng, anh Thái! Lối thông gió hầm ngầm nằm ngay dưới hiên bê tông phía sau!” – Linh hét lớn, mắt cô dán chặt vào bóng tối khổng lồ của tòa nhà ngân hàng Ba Đồn đang hiện ra mờ ảo phía trước.


Tòa nhà ba tầng kiên cố của chi nhánh ngân hàng thương mại Ba Đồn nằm sừng sững sát bờ sông Gianh, lúc này đã bị nước lũ ngập sâu hơn hai mét, biến tầng một thành một hồ nước đục ngầu phù sa. Toàn bộ khu vực xung quanh hoàn toàn tối tăm do hệ thống điện lưới đã bị cắt để bảo vệ an toàn.


Thái khéo léo điều khiển chiếc ca nô chao đảo áp sát vào bức tường bê tông phía sau tòa nhà. Nước lũ cuồn cuộn chảy xiết quanh các cột trụ bê tông, tạo ra những dòng xoáy ngầm cực kỳ nguy hiểm. Linh nhoài người ra ngoài mạn thuyền nghiêng lệch, tay phải bám chặt lấy một gờ tường xi măng ẩm ướt để giữ thăng bằng. Cô ngẩng đầu nhìn lên lối thông gió của hầm ngầm – một ô cửa sắt vuông vắn nằm sát mép nước lũ đang dâng cao dồn dập.


Theo bản đồ vẽ tay của bà Hoa, đây là lối thâm nhập duy nhất không bị khóa bởi hệ thống cửa từ thông minh của sảnh chính. Linh tháo chiếc còi cứu hộ khẩn cấp của cha đeo trên cổ ra, cắn chặt vào môi để lấy thêm sự tự tin. Cô chuẩn bị lách người vào ô cửa thông gió.


Nhưng ngay khi luồng ánh sáng chớp bão tiếp theo xé rách bầu trời đêm, chiếu sáng toàn bộ mạn sau tòa nhà, Linh sững sờ kinh hoàng.


Ô cửa thông gió bằng sắt vốn được thiết kế để mở tự do từ bên ngoài lúc này đã bị khóa chặt bởi ba vòng xích thép nặng trịch bám đầy rỉ sét. Một chiếc khóa số cơ học khổng lồ màu đen xì nằm chễm chệ ngay giữa những mắt xích, khóa chặt hoàn toàn lối thâm nhập của cô. Nước lũ sông Gianh từ phía thượng nguồn đang đổ về dồn dập hơn, dâng cao nhanh chóng áp sát mép dưới của ô cửa thông gió, đe dọa ngập hoàn toàn lối vào duy nhất này trong vòng chưa đầy mười phút.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!