Nhạc nềnEpicBattle_J

Bản Đồ Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pin công suất lớn quét một vệt sáng trắng lóa, cắt đôi màn mưa bong bóng đang sủi bọt trên mặt nước lũ dâng cao sát bậu cửa sau bưu cục xã Lệ Thủy. Tiếng lên đạn súng ngắn vang lên giữa tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn rỉ sét. Linh nép sát người vào bờ tường gạch ẩm mốc, tim cô đập mạnh lên sát lồng ngực. Bả vai trái vừa được bác sĩ Thạch khâu lại bằng chỉ tự tiêu vô trùng dội lên từng cơn đau buốt thấu xương, mỗi nhịp thở dốc đều khiến thớ cơ co rút như có hàng ngàn mũi kim châm.


'Có tiếng động bên cửa sổ! Mày qua bên kia chặn đầu, tao sục vào trong!' - tiếng gầm ghè của tên tay sai bên trong bưu cục dội ra. Hai luồng ánh sáng quét qua quét lại, chỉ cách vị trí Linh đang ẩn nấp chưa đầy nửa mét.


Trong tình thế ngặt nghèo, Linh không hề hoảng loạn. Bộ óc kiểm toán của cô lập tức vận hành, phân tích địa hình xung quanh dưới dạng các tọa độ vật lý. Phía bên phải cô là một đống lốp xe cũ và những tấm tôn nát bị nước lũ đẩy dạt vào góc tường. Tay trái cô bị hạn chế vận động, Linh dùng tay phải chầm chậm nhặt một viên gạch vỡ nặng trịch, dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía dãy hàng rào kẽm gai ở góc đối diện.


*Xoảng! Rầm!*


Tiếng kim loại va đập dữ dội vang lên giữa đêm bão. 'Bên kia! Nó chạy hướng bờ đê rồi!' - hai tên tay sai lập tức bị bẻ hướng bắn, tiếng bước chân bì bõm dẫm nước lũ của chúng lao nhanh về phía hàng rào.


Chớp lấy khoảng trống năm giây quý giá, Linh nén cơn đau buốt ở bắp tay trái, thả mình xuống dòng nước lũ đục ngầu phù sa ngập ngang hông. Cô di chuyển không tiếng động dọc theo bóng tối của rặng tre già ven sông, áp sát vào chiếc xuồng ba lá gỗ của dượng Tài đang neo ẩn mật dưới tán cây phượng vĩ. Linh dùng tay phải đẩy sào tre, nương theo dòng chảy xiết của con nước đang dâng cuồn cuộn để đưa xuồng trôi tự do ra xa khu vực bưu cục, lẳng lặng biến mất vào màn đêm mịt mù của vùng rốn lũ.


Nửa tiếng sau, chiếc xuồng ba lá lách qua những bụi tre ngập nước, tiếp cận hành lang đá phía sau Chùa Cổ Linh Sơn. Sư thầy Thích Thanh Từ và Lâm 'Râu' đã đứng chờ sẵn trong bóng tối, tay cầm chiếc đèn bão tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp che chắn dưới lớp áo tơi cọ.


'A Di Đà Phật! Con đã về,' thầy Thanh Từ đỡ lấy Linh khi cô bước lên thềm đá, người sũng nước bão và run rẩy vì lạnh.


'Chú Ba sao rồi thầy?' - Linh khàn giọng hỏi, mắt cô hốc hác nhưng ánh lên vẻ quyết liệt. Cô nhanh chóng tháo lớp áo tơi, lôi từ trong túi áo khoác gió ra túi nilon chống nước chứa bốn lọ bột pha tiêm Ceftriaxone và dung dịch Metronidazole vô trùng.


'Chú ấy đang co giật liên tục, sốt cao đã lên tới bốn mươi mốt độ, da dẻ bắt đầu tím tái,' Lâm 'Râu' lo lắng nói, nhanh tay đỡ lấy túi thuốc.


Nhóm ba người nhanh chóng di chuyển xuống hầm chứa kinh sách cổ. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn nến, Chú Ba nằm trên phản gỗ lim, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng kêu ken két, bọt mép rỉ ra bên khóe môi xám ngoét. Vết mổ ở bả vai trái đã phù nề dữ dội, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt bốc mùi hôi tanh của nước lũ nhiễm trùng.


Linh không chần chừ. Dù cơ thể cô cũng đang nóng ran vì cơn sốt nhẹ từ vết bỏng bắp tay trái, cô vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ của một kiểm toán viên pháp lý trước các tình huống khủng hoảng. Cô dùng cồn sát trùng tay, tỉ mỉ pha bột thuốc Ceftriaxone vô trùng vào dung dịch tiêm theo đúng liều lượng mà dược sĩ Kim đã hướng dẫn ngoại tuyến. Tay phải cô cầm ống tiêm vững vàng, đâm kim chính xác vào đường truyền tĩnh mạch dã chiến trên mu bàn tay Chú Ba.


'Thuốc kháng sinh liều cao cần ít nhất ba mươi phút để ức chế vi khuẩn kỵ khí Aeromonas,' Linh vừa nói vừa điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt của chai truyền Metronidazole. 'Chúng ta đã kịp đưa thuốc trước giới hạn ba tiếng. Chú ấy sẽ qua khỏi.'


Thầy Thanh Từ lặng lẽ đặt một chiếc khăn ấm lên trán Chú Ba, chuỗi hạt bồ đề trong tay thầy khẽ chuyển động: 'Lòng đại từ đại bi của con đã cứu sống một mạng người lành. Nhân quả sẽ bảo bọc con trên con đường đầy gian khó phía trước.'


Linh ngồi thụp xuống chiếc ghế gỗ bên phản mổ, thở dốc. Cô lôi từ trong túi quần dã chiến ra mảnh giấy da cũ bọc nilon mà cô lấy được từ túi áo Chú Ba trước khi chú lịm đi. Trên mảnh giấy da thấm đẫm phèn chua, những dòng chữ viết tay bằng mực Tàu đã phai màu nhưng vẫn đọc rõ: 'Trần Thị Hoa - Căn chòi rách cuối lạch sông Gianh, gần cựu bến đò Ba Đồn. Hòm thư 109.'


'Bác Hoa... cựu thủ quỹ trưởng chi nhánh Ba Đồn,' Linh thì thầm, đôi mắt cô nheo lại sau gọng kính mỏng bám đầy hơi nước bão. 'Bác ấy là người duy nhất nắm giữ sơ đồ kho lưu trữ giấy và biết cách tìm ra bản sao kê gốc của quỹ Hào Quang.'


'Cựu bến đò Ba Đồn nằm ở vùng ngã ba sông Gianh, nơi nước xoáy hiểm trở nhất,' Lâm 'Râu' lên tiếng, gương mặt râu quai nón rậm rạp của anh đầy nghiêm túc. 'Khu vực đó đang bị cô lập hoàn toàn do sạt lở đê. Bọn người của Trần Văn Hắc đang tuần tra bằng xuồng máy dọc theo các lạch sông để săn lùng bác Hoa nhằm bịt đầu mối. Nếu cô muốn đi, tôi sẽ lái ca nô cứu hộ đưa cô đi ngay trong đêm bão này. Chúng ta phải nhanh hơn bọn chúng.'


Linh nhìn Chú Ba đã dần dứt cơn co giật, nhịp thở bắt đầu đều đặn trở lại dưới tác dụng của kháng sinh liều cao. Cô đứng dậy, siết chặt quai balo dã chiến: 'Đi thôi anh Lâm. Chúng ta không thể để Thế Gia Group chạm tay vào bác Hoa trước.'


Chiếc ca nô cứu hộ của Lâm 'Râu' lao đi giữa dòng nước lũ sông Gianh cuồn cuộn sóng xiết. Mưa bão quật thẳng vào mặt kính chắn gió, tiếng động cơ gầm rú nặng nề xé toạc không gian tĩnh mịch của vùng thiên tai. Lâm 'Râu' điệu nghệ lèo lái chiếc ca nô lách qua những mái tôn nhà dân nhô lên thụt thò, né tránh những khúc gỗ lớn trôi tự do trên dòng nước đỏ ngầu phù sa.


Sau hơn hai mươi phút di chuyển nghẹt thở, chiếc ca nô giảm tốc độ, chầm chậm áp sát vào một lạch sông tối sẫm khuất sau rặng tre già gần cựu bến đò Ba Đồn. Giữa dòng nước lũ ngập ngang thân cây, một căn chòi gỗ rách nát dựng trên những cây cọc tre xiêu vẹo hiện ra mờ ảo dưới ánh chớp xé rách bầu trời. Căn chòi chao đảo dữ dội theo từng đợt sóng lũ vỗ vào vách ván ghép.


Linh lách người bước xuống nước lũ lạnh buốt ngập đến ngang đùi, cô đi áp sát vào bờ tường tre để tránh tầm quan sát từ phía bờ đê sông Gianh. Cô đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát của căn chòi.


Bên trong chòi, dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu sắp cạn, một người phụ nữ mảnh khảnh, mái tóc búi cao gọn gàng nhưng đã bạc nửa đầu đang hoảng loạn nhét những cuốn sổ tay cũ vào chiếc túi nilon lớn. Gương mặt bà Hoa nhợt nhạt, đôi mắt hốc hác đầy lo âu hằn lên những nếp nhăn của sự sợ hãi tột cùng. Tay bà đang bám chặt lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ.


'Ai đó? Đi đi! Tôi không biết gì hết! Đừng giết tôi!' - bà Hoa hét lên kinh hoàng, lùi sát vào góc chòi khi thấy Linh bước vào.


'Bác Hoa, cháu là Vũ Thùy Linh. Cháu là con gái của nhà báo Vũ Khắc Nam,' Linh trầm giọng nói, cô tháo chiếc nón lá sụp xuống, để lộ gương mặt cương nghị và đôi mắt cận sáng ngời lòng chính trực. 'Cháu đến đây để giúp bác.'


'Vũ Khắc Nam... nhà báo Nam sao?' - bà Hoa khựng lại, đôi tay run rẩy bám chặt lấy chiếc hộp gỗ khẽ giãn ra một nhịp. 'Nhưng... nhưng ông ấy đã mất năm năm trước rồi... Cô đến đây làm gì? Bọn người của Thế Gia Group và Phan Thế Hùng đang lùng sục khắp nơi để giết tôi! Cô đi đi, đừng kéo tai họa đến đây!'


Linh bước tới một bước, cô không dùng bạo lực hay lời đe dọa. Cô chầm chậm lôi từ trong balo dã chiến ra bản sao chụp sao kê giả mạo đóng dấu đỏ mà Minh Đăng và Hoàng Thị Lệ đã công bố công khai trong buổi họp báo ở Sài Gòn (từ tập 4/5). Cô đặt tập tài liệu ướt sũng nước mưa lên chiếc bàn gỗ mục trước mặt bà Hoa.


'Bác Hoa, bác nhìn vào đây đi,' Linh dùng ngón tay chỉ vào dòng giao dịch ngày 18 tháng 10 ở trang cuối cùng của bản sao kê giả. 'Bản sao kê này có chữ ký nháy của bác ở góc dưới để hợp thức hóa khoản giải ngân khống năm mươi tỷ đồng của quỹ Hào Quang. Hoàng Thị Lệ đã dùng chữ ký cũ của bác để làm giả lệnh rút tiền mặt này.'


Bà Hoa nhìn chằm chằm vào chữ ký nháy trên tờ giấy, đôi môi bà run rẩy: 'Tôi... tôi không hề ký lệnh này! Ngày hôm đó... ngày 18 tháng 10...'


'Cháu biết,' Linh dứt khoát ngắt lời, giọng cô đanh thép và chứa đựng nghiệp vụ kiểm toán sắc bén. 'Ngày 18 tháng 10 là đỉnh điểm của trận lũ quét lịch sử tại Ba Đồn. Chi nhánh ngân hàng thương mại đã bị ngập sâu hai mét nước, toàn bộ điện lưới bị cắt, hệ thống giao dịch cốt lõi Core Banking đã bị ngắt kết nối hoàn toàn để bảo vệ máy chủ. Không có bất kỳ giao dịch trực tuyến hay rút tiền mặt tại quầy nào có thể thực hiện hợp pháp vào ngày hôm đó. Vậy mà lệnh chuyển khoản năm mươi tỷ này vẫn được ký duyệt đóng dấu đỏ.'


Linh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của cựu thủ quỹ: 'Bác Hoa, bác nghĩ trốn ở đây là an toàn sao? Khi Bộ Công an vào cuộc điều tra chuyên án rửa tiền này, bản sao kê giả có chữ ký nháy của bác sẽ là bằng chứng thép biến bác thành kẻ chủ mưu rút ruột công quỹ cứu trợ. Phan Thế Hùng và Hoàng Thị Lệ đã dàn dựng hồ sơ cực kỳ tinh vi để biến bác thành con tốt thí mạng hoàn hảo nhất gánh toàn bộ trách nhiệm pháp lý thay cho Minh Đăng và Trần Thế Bá. Khi bác chết hoặc bị bắt, vụ án sẽ khép lại và dòng tiền bẩn của chúng sẽ hoàn toàn được làm sạch.'


Những lời phân tích logic, chặt chẽ của Linh như những nhát búa nện thẳng vào phòng tuyến tâm lý của bà Hoa. Nỗi sợ hãi bị giang hồ thủ tiêu trộn lẫn với nỗi sợ hãi tù tội gánh tội thay cho kẻ ác khiến người phụ nữ già sụp đổ hoàn toàn. Bà quỳ sụp xuống sàn gỗ căn chòi, khóc nấc lên từng hồi nghẹn ngào:


'Tôi bị ép... Cô Linh ơi, tôi bị ép! Giám đốc Phan Thế Hùng đã nhận hối lộ hàng tỷ đồng từ Thế Gia Group. Hắn dùng tính mạng của đứa cháu ngoại tôi đang đi học ở Đồng Hới để ép tôi phải bàn giao con dấu thủ quỹ và ký khống vào một xấp lệnh rút tiền mặt để trống ngày tháng. Tôi không hề muốn ăn chặn tiền cứu trợ của đồng bào vùng lũ... Tôi không muốn!'


Linh cúi người xuống, đỡ lấy đôi vai gầy guộc đang run rẩy của bà Hoa. Giọng cô dịu lại nhưng chứa đựng một cam kết sắt đá: 'Cháu biết bác là người chính trực. Cha cháu năm xưa luôn nói thủ quỹ Trần Thị Hoa là người giữ sổ sách sạch nhất miền Trung. Cháu hứa sẽ bảo vệ an toàn cho bác và gia đình thông qua mạng lưới bưu chính bảo mật của chị Chi. Nhưng để làm được điều đó, cháu cần bản sao kê gốc vật lý đang nằm dưới hầm ngân hàng Ba Đồn để đối chứng chéo ba chiều, vạch trần chữ ký giả mạo của Hùng và Lệ.'


Bà Hoa ngước khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn Linh, ánh mắt bà ánh lên một tia hy vọng cuối cùng trước lòng dũng cảm của cô gái trẻ. Bà chầm chậm mở chiếc hộp gỗ nhỏ, lấy ra một tờ giấy bản đồ vẽ tay cũ kỹ bám đầy muội than dầu và một chiếc chìa khóa đồng cổ kính có khắc số '109'.


'Đây là bản đồ ngầm chi tiết cấu trúc hầm lưu trữ giấy của chi nhánh Ba Đồn,' bà Hoa vừa đưa tờ giấy cho Linh vừa giải thích bằng giọng run rẩy. 'Hầm ngầm được chia làm ba phân khu an ninh. Kho hồ sơ lịch sử năm lũ lụt nằm ở phân khu C, sâu ba mét dưới lòng đất. Bản gốc chữ ký rút tiền mặt và sao kê thực tế của quỹ Hào Quang được lưu trữ vật lý trong hòm thư sắt mang mã số 109. Chiếc chìa khóa đồng này là vật duy nhất có thể mở hòm thư đó mà không kích hoạt hệ thống báo động cơ học.'


Linh nhận lấy bản đồ vẽ tay và chiếc chìa khóa đồng 109, cẩn thận bỏ vào ngăn bảo mật sâu nhất của balo dã chiến. Trí nhớ hình ảnh của cô lập tức chụp lại từng đường nét vẽ tay, từng lối rẽ và vị trí các tủ hồ sơ thép dưới hầm ngầm ngân hàng để tái dựng lại sơ đồ trong đầu.


'Cảm ơn bác Hoa. Cháu sẽ đi ngay đêm nay,' Linh nói, chuẩn bị quay lưng bước ra ca nô của Lâm 'Râu'.


Nhưng ngay khi cô vừa chạm tay vào cánh cửa gỗ, bà Hoa đột ngột bám chặt lấy cánh tay phải của Linh, gương mặt bà co rúm lại vì một nỗi kinh hoàng tột độ mới:


'Cô Linh... cô phải nhanh lên. Nhưng có thể... có thể đã quá muộn rồi...'


'Ý bác là sao?' - Linh quay lại, chân mày cô nhíu chặt.


'Chiều nay, trước khi trốn đi, tôi đã nghe lén được Phan Thế Hùng nói chuyện điện thoại với người của Thế Gia ở Sài Gòn,' giọng bà Hoa run rẩy như sắp ngất đi. 'Hùng đã nhận lệnh từ Trần Thế Bá chuẩn bị xả lũ nhân tạo khẩn cấp từ đập thủy điện thượng nguồn đêm nay. Chúng sẽ lấy cớ nước lũ dâng cao bất ngờ để làm ngập hoàn toàn và phá hủy toàn bộ kho hồ sơ giấy dưới hầm ngân hàng Ba Đồn. Mọi chứng cứ gốc, mọi chữ ký giả mạo của chúng sẽ bị dòng nước lũ xóa sạch vĩnh viễn trong vòng vài tiếng nữa!'


Lòng Linh thắt lại, máu trong người cô như đông cứng dưới màn mưa lạnh buốt. Ngoài kia, tiếng gầm rú của dòng sông Gianh đột ngột vang dội dữ dội hơn, báo hiệu con nước thượng nguồn đang đổ về với tốc độ kinh hoàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!