Nhạc nềnEpicBattle_J

Bác Sĩ Trong Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số 6 vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Ngoài kia, tiếng gió bão rít lên từng hồi điên cuồng qua các khe đá vôi của dãy núi bao quanh Chùa Cổ Linh Sơn, dội xuống lòng sông Gianh những tiếng gầm rú đục ngầu. Dưới căn hầm chứa kinh sách cổ, không khí đặc quánh mùi trầm hương ẩm mốc trộn lẫn với mùi máu và dịch rỉ tanh nồng từ vết thương của Chú Ba. Trên chiếc phản gỗ lim, người cựu chiến binh già đang co giật từng cơn bạo ngược, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, bọt mép sủi ra bên khóe môi xám ngoét. Làn da chú nóng rực như một hòn than vừa gắp ra khỏi lò, nhưng các đầu ngón tay lại tím tái, co quắp lại như những rễ cây khô.


Linh quỳ bên cạnh phản, một tay ghì chặt lấy vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của Chú Ba, tay kia áp vào động mạch cảnh bên cổ chú. Nhịp tim đập nhanh và nông, vượt quá một trăm ba mươi nhịp một phút. Vết mổ dã chiến ở bả vai trái – nơi cô vừa gắp ra đầu đạn chì 9mm – đã sưng phồng lên như một quả mận chín, các thớ thịt xung quanh phù nề, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt loãng lẫn máu. Nước lũ bẩn sông Gianh ngấm vào vết thương trong lúc lật thuyền đã kích hoạt một cơn nhiễm trùng máu cấp tính.


“Sốt bốn mươi độ... Nhịp thở ba mươi hai lần một phút... Chú ấy đang rơi vào sốc nhiễm khuẩn,” Linh khàn giọng nói, đôi mắt cận sau gọng kính mỏng co rụt lại. Cô quay sang nhìn sư thầy Thích Thanh Từ đang lặng lẽ đặt một đĩa gạc sạch lên bàn. “Thầy Thanh Từ, những loại lá thuốc nam của nhà chùa chỉ có tác dụng tiêu viêm bề mặt. Chú ấy cần kháng sinh liều cao đường tiêm ngay lập tức. Ceftriaxone hai gam, phối hợp với Metronidazole truyền tĩnh mạch. Nếu không có thuốc trong vòng bốn tiếng nữa, suy đa tạng sẽ cướp mất mạng sống của chú ấy.”


Thầy Thanh Từ khẽ thở dài, chuỗi hạt bồ đề trong tay thầy dừng lại giữa hai ngón tay gầy guộc: “A Di Đà Phật. Trạm xá xã Lệ Thủy nằm cách đây hơn ba cây số đường thủy, nước đã ngập ngang tầng một. Bọn người của Trần Văn Hắc đang phong tỏa các ngả sông, chúng tin rằng hai con đã chết đuối dưới chân cầu, nhưng chúng vẫn cho đàn em rà quét các cơ sở y tế quanh vùng để đề phòng.”


“Con sẽ đi,” Linh dứt khoát đứng dậy. Nhưng ngay khi cô vừa nhấc người lên, một cơn đau buốt thấu xương từ bắp tay trái dội thẳng lên đại não, khiến cô loạng choạng suýt ngã quỵ xuống sàn đá. Vết thương bỏng sâu hoắm do vụ phóng hỏa văn phòng Vũ Gia ở Quận 1, vốn được khâu dã chiến bằng mười hai mũi chỉ đen xì, giờ đây cũng đã sưng tấy đỏ rực. Lớp băng gạc dán vội đã sũng nước mưa bẩn sông Gianh, bốc lên mùi dịch rỉ nhiễm trùng nhẹ. Cơn sốt của chính Linh cũng đang âm thầm dâng cao, khiến hai thái dương cô đập thon thót.


Lâm "Râu" đứng bên cạnh lập tức bước tới, giữ lấy bả vai phải của cô: “Để tôi đi cho! Cô đang sốt thế này, lại là người thành phố không quen luồng lách sông nước đêm bão, ra ngoài đó chỉ có nộp mạng cho thằng Hắc.”


“Không được, anh Lâm,” Linh lắc đầu, ánh mắt cô lạnh lùng và sắc bén đến mức khiến người đàn ông dạn dày sông nước phải khựng lại. “Anh là đội trưởng cứu hộ tự phát, gương mặt của anh quá quen thuộc với bọn giang hồ địa phương. Nếu anh xuất hiện ở trạm xá vào lúc này để mua một lượng lớn kháng sinh đặc trị, chúng sẽ biết ngay Chú Ba còn sống. Tôi là một gương mặt hoàn toàn xa lạ ở vùng này. Tôi có thể ngụy trang.”


Linh mở balo dã chiến, lôi chiếc điện thoại Nokia 105 cổ điển đã bọc kín trong ba lớp nilon ra. Cô bật nguồn nhanh, lướt qua danh bạ ngoại tuyến để tìm những ghi chú y tế mà Trần Thị Kim – cô bạn thân dược sĩ ở Đồng Hới – đã soạn sẵn cho cô trước khi cô ra miền Trung. Kim đã cảnh báo rất kỹ về các loại vi khuẩn kỵ khí đặc trưng trong nước lũ miền Trung như *Aeromonas hydrophila*, loại vi khuẩn có khả năng ăn thịt người nếu vết thương hở không được xử lý vô trùng. Linh ghi nhớ dòng chữ viết tắt của các biệt dược vào lòng bàn tay phải bằng chiếc bút bi dắt túi.


Cô tắt nguồn điện thoại, bỏ lại balo dã chiến dưới hầm kinh sách cổ, chỉ mang theo chiếc USB Kingston IronKey chứa bản quét sao kê gốc giấu sâu trong túi quần dã chiến, chiếc còi cứu hộ của cha đeo trên cổ, và bình xịt hơi cay Nato dắt ở thắt lưng sau.


Thầy Thanh Từ nhìn cô, ánh mắt từ bi đượm buồn nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối: “Hãy khoác chiếc áo tơi này vào, đeo chiếc nón lá cũ của nhà chùa. Con đường phía trước đầy bùn lầy bão tố, lòng chính trực của con sẽ là ngọn đèn dẫn lối.”


Linh khoác lên mình chiếc áo tơi bện bằng lá cọ dã chiến của người dân quê, đội chiếc nón lá rách vành sụp kín nửa mặt. Dưới lớp ngụy trang thô sơ của một người phụ nữ đi buôn chuyến vùng lũ lụt, cô lách người bước ra khỏi cánh cửa hầm gỗ lim của Chùa Cổ Linh Sơn, chìm vào màn đêm mưa trắng xóa.


Lâm "Râu" đã chuẩn bị sẵn cho cô một chiếc xuồng ba lá gỗ nhỏ neo sát hành lang đá phía sau chùa. Linh bước xuống xuồng, bắp chân trái của cô ngập dưới dòng nước lũ lạnh buốt tràn vào lòng xuồng. Cô không dùng mái chèo thông thường vì tiếng khua nước sẽ đánh động tuần tra của Hắc. Cô dùng một cây sào tre dài, nương theo bóng tối của các rặng tre ngập nước ven sông để đẩy xuồng đi.


Từng đợt gió bão quật thẳng vào chiếc nón lá, nước mưa xối xả làm nhòe đi tròng kính cận mỏng. Linh phải cắn chặt môi để ngăn những tiếng rên rỉ vì cơn đau từ vết bỏng bắp tay trái đang co rút theo từng nhịp đẩy sào. Đầu óc cô bắt đầu nhẩm tính để phân tán sự chú ý của hệ thần kinh khỏi cơn đau thể xác: “Ba cây số... vận tốc xuồng trôi nương theo dòng chảy là một phẩy năm mét trên giây... mất khoảng hai mươi phút... nhịp tim phải giữ dưới tám mươi... không được phép sốc nhiệt...”


Khi tiếp cận khu vực thị trấn Lệ Thủy, cảnh tượng hoang tàn hiện ra dưới ánh chớp xé rách bầu trời. Toàn bộ khu dân cư chìm sâu trong nước lũ đỏ ngầu phù sa. Những mái nhà tôn nhô lên thụt thò giữa dòng nước xiết, rác bão, củi khô và xác động vật trôi nổi dập dềnh.


Trạm xá xã vùng lũ Lệ Thủy là một tòa nhà hai tầng sơn vàng cũ kỹ nằm sát trục đường liên xã, giờ đây tầng một đã ngập sâu đến thắt lưng. Ánh sáng yếu ớt từ một chiếc máy phát điện dự phòng chạy dầu diesel đặt trên sân thượng tỏa ra những vệt sáng vàng vọt, chập chờn trên mặt nước lũ loang lổ dầu máy.


Linh neo chiếc xuồng ba lá vào một cành cây phượng vĩ ngập nước sát bờ tường phía sau trạm xá. Cô lách người qua ô cửa sổ hành lang tầng một đã bị nước lũ đánh vỡ kính, nhẹ nhàng thả mình xuống dòng nước ngập ngang hông bên trong tòa nhà. Không khí bên trong trạm xá nồng nặc mùi bùn đất phù sa, mùi thuốc sát trùng rẻ tiền và mùi ẩm mốc của những cuốn sổ bệnh án bị ngập nước.


Linh di chuyển chậm rãi dọc theo hành lang tối đen, vận dụng Quy tắc ba điểm mù camera dã chiến để tránh lọt vào tầm quét của chiếc camera an ninh duy nhất còn hoạt động ở góc cầu thang chính – chiếc camera này có thể đã được kết nối với hệ thống giám sát của giám đốc biến chất Phan Thế Hùng. Cô đi áp sát vào bờ tường ẩm ướt, lợi dụng những mảng bóng tối của các cánh cửa phòng bệnh mở toang để ẩn mình.


Mục tiêu của cô là kho dược của trạm xá nằm ở góc cuối hành lang tầng một. Khi tiếp cận cánh cửa gỗ của kho dược, tim Linh thắt lại. Cửa đã bị khóa chặt bằng một chiếc xích sắt nặng trịch và một ổ khóa đồng rỉ sét do nước lũ. Cô thử dùng một thanh sắt dẹt nhặt được trên đường đi để bẩy chốt khóa, nhưng tiếng kim loại va vào nhau kêu *kít, kít* chói tai giữa không gian tĩnh lặng khiến cô phải dừng lại lập tức.


“Ai đó?”


Một giọng nói trầm, khàn và mệt mỏi vang lên từ phía sau khúc quanh hành lang. Ánh đèn pin quét một vệt sáng tròn trịa thẳng vào vị trí Linh đang đứng.


Linh phản xạ cực nhanh, tay phải cô thọc sâu vào túi quần dã chiến, ngón cái mở chốt an toàn của bình xịt hơi cay Nato, sẵn sàng chiến đấu cận chiến. Cô đứng im dưới bóng tối của chiếc nón lá sụp kín mặt.


Một người đàn ông mặc chiếc áo blouse trắng bám đầy vết bùn và máu khô chầm chậm bước ra. Ông đeo một chiếc khẩu trang y tế che kín mặt, mái tóc xoăn tự nhiên chớm bạc bết lại vì mồ hôi, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng ánh lên vẻ tinh anh của một bác sĩ ngoại khoa dày dạn kinh nghiệm. Trên ngực áo ông đeo chiếc thẻ nhân viên nhựa đã mờ chữ: *Bác sĩ Nguyễn Văn Thạch*.


Bác sĩ Thạch dừng bước cách Linh ba mét. Ông không hề tỏ ra hoảng sợ hay hô hoán. Ánh mắt ông lướt nhanh từ chiếc nón lá rách, bộ quần áo dã chiến sũng nước, rồi dừng lại rất lâu ở bắp tay trái của Linh – nơi lớp băng gạc dán vội đã bị rách, lộ ra những mũi khâu dã chiến bằng mười hai mũi chỉ đen xì đang sưng tấy rỉ dịch.


“Mười hai mũi khâu chỉ đen... Vết bỏng sâu hoắm do thạch cao nóng chảy trộn dung môi xăng,” bác sĩ Thạch trầm giọng nói, giọng ông nhỏ nhưng rõ ràng từng chữ trong không gian tĩnh mịch của trạm xá. “Cô là Vũ Thùy Linh. Whistleblower đang bị Thượng tá Long ký lệnh truy nã đỏ toàn quốc.”


Linh không hề phủ nhận. Bàn tay cô vẫn giữ chặt bình xịt hơi cay dưới túi áo khoác, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt của người bác sĩ ẩn danh: “Nếu ông muốn gọi điện báo công cho cảnh sát bẩn hay người của Trần Văn Hắc để nhận tiền thưởng, thì ông nên biết rằng tôi sẽ không để ông bước ra khỏi hành lang này một cách lành lặn đâu.”


Bác sĩ Thạch khẽ lắc đầu, ông hạ chiếc đèn pin xuống đất để không làm chói mắt cô. Ông tháo chiếc khẩu trang y tế xuống, để lộ gương mặt mệt mỏi nhưng ngập tràn sự trung hậu:


“Năm năm trước, tại bệnh viện đa khoa tỉnh, em trai tôi bị một chiếc xe tải của Thế Gia Group đâm trọng thương ngay trước thềm một vụ tranh chấp đất đai. Chính cha cô – nhà báo Vũ Khắc Nam – đã một mình thâm nhập vào kho lưu trữ của công ty bảo hiểm để lấy ra bằng chứng dàn cảnh tai nạn, minh oan cho em tôi và buộc chúng phải đền bù viện phí cứu mạng nó. Tôi mang ơn nghĩa nặng của nhà họ Vũ. Tôi không bao giờ bán đứng con gái của nhà báo Nam.”


Sự căng thẳng trong thớ cơ của Linh khẽ giãn ra, nhưng cô vẫn không buông tay khỏi bình xịt hơi cay: “Chú Ba... Trưởng ban cứu hộ tự phát xã Tân Hóa đang bị nhiễm trùng máu cấp tính sau khi bị bắn trúng bả vai trái bởi đạn chì 9mm của sát thủ Ác. Tôi đã gắp đầu đạn ra, nhưng vết thương ngấm nước lũ bẩn sông Gianh đang gây sốc nhiễm khuẩn. Chú ấy cần Ceftriaxone hai gam và Metronidazole ngay lập tức.”


Bác sĩ Thạch khẽ biến sắc: “Chú Ba Tân Hóa? Người hùng sông nước đã cứu sống hàng trăm mạng dân nghèo trong lũ lụt sao? Thảo nào bọn thằng Hắc lại điên cuồng lùng sục chú ấy suốt mười hai giờ qua.”


Ông lập tức lôi từ túi áo blouse ra một chùm chìa khóa vạn năng mở khóa bưu điện và kho dược, nhanh chóng tra vào ổ khóa rỉ sét của kho dược trạm xá. Cánh cửa gỗ mở ra không một tiếng động. Thạch bước vào trong, nhanh nhẹn gạt qua các tủ thuốc, lôi ra bốn lọ Ceftriaxone bột pha tiêm, năm chai dung dịch truyền Metronidazole, cùng vài bộ ống tiêm và dây truyền vô trùng.


“Cầm lấy,” Thạch trao túi thuốc được bọc kín trong túi nilon chống nước cho Linh. “Nhưng tay trái của cô cũng đang bị nhiễm trùng hoại tử nhẹ do ngấm nước lũ bẩn. Nếu không xử lý ngay, cô sẽ bị nhiễm trùng huyết trước khi kịp cứu Chú Ba.”


“Tôi không có thời gian,” Linh lạnh lùng đáp, nhận lấy túi thuốc. “Chú Ba chỉ còn chưa đầy ba tiếng.”


“Vào phòng tiểu phẫu dã chiến bên cạnh. Mất đúng năm phút,” giọng bác sĩ Thạch mang mệnh lệnh của một người thầy thuốc chuyên nghiệp không chấp nhận sự thỏa hiệp với bệnh tật. “Tôi sẽ dùng Kỹ thuật khâu vết thương im lặng để cắt bỏ phần da chết hoại tử và khâu lại cho cô bằng chỉ tự tiêu vô trùng. Cô cần phải sống thì mới đưa được sự thật của bản sao kê gốc ra ánh sáng.”


Linh nhìn vào đôi mắt kiên định của Thạch, cô biết ông nói đúng. Cô bước vào căn phòng tiểu phẫu dã chiến nhỏ bên cạnh kho dược. Phòng ngập nước lấp xấp dưới chân, chỉ có một chiếc bàn mổ inox và một ngọn đèn mổ dã chiến chạy bằng ắc quy dự phòng tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.


Linh ngồi lên mép bàn inox, chủ động xé rách lớp áo khoác gió bên vai trái, để lộ vết bỏng sưng tấy rực đỏ. Bác sĩ Thạch nhanh chóng sát trùng tay, đeo găng vô trùng. Ông cầm chiếc dao mổ sắc lẹm lên:


“Không có thuốc tê dự phòng ở trạm xá vùng lũ lúc này. Cô phải chịu đựng được cơn đau mà không được phát ra tiếng động. Bọn thằng Hắc có thể ập vào bất cứ lúc nào.”


Linh rút chiếc bút ghi âm kỹ thuật số Olympus của cha ra khỏi túi quần, đưa lên miệng cắn chặt lấy phần chuôi kim loại dạn dày vết xước. Cô nhắm nghiền mắt, hai bàn tay siết chặt lấy cạnh bàn inox lạnh buốt.


*Xoẹt...*


Lưỡi dao mổ lạnh lẽo của Thạch xuyên qua lớp da thịt nhiễm trùng, cắt bỏ những mảng thớ thịt bị hoại tử do nước lũ bẩn bám vào vết bỏng cũ. Một cơn đau buốt tột cùng, sắc lẹm và dữ dội như ngọn lửa nung chảy dội thẳng lên hệ thần kinh trung ương của Linh. Mồ hôi vã ra như tắm trên trán cô, chảy ròng ròng xuống cằm, làm nhòe đi cả tròng kính cận. Các thớ cơ trên mặt Linh co giật liên tục, nhưng cô không hề phát ra một tiếng động nào. Cô vận dụng Quy tắc bình tĩnh số học để áp chế cơn sốt và nỗi đau thể xác cực hạn: “Mười hai mũi khâu cũ... cắt bỏ ba xăng-ti-mét da chết... nhịp thở giữ đều ở mức sáu mươi lăm... số liệu phải chính xác...”


Bác sĩ Thạch di chuyển mũi kim khâu y tế tự tiêu cực kỳ khéo léo và nhanh nhẹn. Từng mũi khâu im lặng xuyên qua thớ thịt đỏ hỏn, kéo hai mép vết bỏng áp sát vào nhau một cách hoàn hảo mà không để lại khoảng trống cho vi khuẩn kỵ khí xâm nhập. Đúng năm phút sau, ông băng bó chặt chẽ bắp tay trái của cô bằng gạc vô trùng thấm thuốc sát khuẩn liều cao.


Linh nhả chiếc bút ghi âm Olympus ra, thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gương mặt cô hốc hác, nhợt nhạt nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, kiên định đến đáng sợ.


“Cảm ơn bác sĩ,” Linh khàn giọng nói, nhanh chóng kéo lại lớp áo khoác che kín vết thương.


Đột nhiên, từ phía sảnh chính tầng một của trạm xá vang lên tiếng bước chân dồn dập dẫm vào nước lũ bồm bộp, kèm theo tiếng chửi rủa thô tục đặc trưng của giang hồ địa phương.


“Mẹ kiếp! Tìm kỹ từng phòng cho tao! Thằng Hắc bảo con nhỏ thành phố đó bị thương ở tay trái, chắc chắn nó phải mò vào đây tìm thuốc hoặc băng bó! Đứa nào giấu nó, tao chém chết!”


Tiếng gầm rú của một tên tay sai vang lên sát nút hành lang kho dược. Ánh đèn pin công suất lớn quét loang loáng qua các khe cửa kính vỡ của phòng tiểu phẫu.


Bác sĩ Thạch khẽ biến sắc. Ông nhanh chóng đẩy Linh vào góc tối sau chiếc tủ sắt chứa dụng cụ y tế lớn, rồi giật lấy một bộ đồng phục y tá rộng thùng thình màu xanh xám treo trên móc ném cho cô:


“Mặc vào! Đeo khẩu trang và mũ y tế kín vào! Cô là trợ lý phụ mổ dã chiến của tôi. Tuyệt đối không được lên tiếng.”


Linh phản xạ cực nhanh. Trong vòng chưa đầy ba mươi giây dưới bóng tối của chiếc tủ sắt, cô đã trùm bộ đồ y tá rộng thùng thình lên người, đeo khẩu trang y tế che kín gương mặt đầy muội than và vết xước rỉ máu, đội chiếc mũ vải che sạch mái tóc buộc đuôi ngựa. Cô cầm lấy chiếc khay inox chứa đầy các dụng cụ mổ dính máu dã chiến, đứng cạnh bàn mổ với tư thế cúi đầu nghiêm túc.


Cánh cửa phòng tiểu phẫu dã chiến đột ngột bị đạp tung ra bằng một cú đá bạo lực. Bản lề gỗ rách nát kêu lên một tiếng *rắc* khô khốc.


Hai tên đàn em của Trần Văn Hắc bước vào. Chúng mặc áo mưa tiện lợi bám đầy bùn đất, xăm trổ kín hai cánh tay rồng rắn, tay cầm mã tấu tự chế cán dài rỉ sét nướt lũ. Tên đi đầu có gương mặt bặm trợn, đôi mắt láo liên quét khắp căn phòng ngập nước.


“Bác sĩ! Đang làm gì ở đây?” Tên bặm trợn gằn giọng hỏi, chĩa mũi mã tấu về phía Thạch.


Bác sĩ Thạch không hề nao núng. Ông lớn tiếng mắng mỏ, giọng ông đầy uy quyền chuyên môn của một trưởng khoa ngoại đang thực hiện ca mổ sinh tử:


“Các anh làm cái trò gì thế hả? Đây là phòng tiểu phẫu vô trùng dã chiến! Chúng tôi đang chuẩn bị dụng cụ để mổ cấp cứu khẩn cấp cho một ca vỡ ruột thừa của người dân vùng lũ ở tầng hai! Anh muốn gánh mạng người nếu ca mổ thất bại do nhiễm trùng bẩn từ các anh mang vào không? Ra ngoài ngay lập tức!”


Tên giang hồ bị khí thế áp đảo của Thạch làm cho khựng lại một nhịp. Hắn nheo mắt nhìn sang Linh đang đứng im lặng bên cạnh bàn inox, hai tay bưng chiếc khay dụng cụ mổ dính máu đỏ sẫm.


“Con nhỏ y tá này... sao trông lạ mặt thế?” Tên bặm trợn bước tới một bước, ánh mắt nghi ngờ dừng lại ở bắp tay trái bọc trong lớp áo y tá rộng thùng thình của Linh. “Xuất trình thẻ nhân viên trạm xá cho tao xem!”


Linh giữ nhịp thở đều đặn ở mức bảy mươi lần một phút nhờ Quy tắc bình tĩnh số học. Đôi mắt cô sau gọng kính cận không hề dao động hay lộ ra sự sợ hãi. Cô chầm chậm đặt khay dụng cụ xuống bàn mổ, một tay âm thầm luồn ra sau thắt lưng bám chặt lấy chuôi bình xịt hơi cay Nato. Nếu tên giang hồ tiến thêm một bước nữa, cô sẽ phun mù mắt hắn và dùng Kỹ thuật CQB tự vệ đô thị cơ bản bẻ khớp tay tước mã tấu của hắn trong vòng ba giây.


Bác sĩ Thạch nhanh chóng bước lên chặn giữa tên giang hồ và Linh. Ông đập mạnh cuốn sổ bệnh án dã chiến xuống bàn mổ inox tạo ra tiếng động lớn:


“Thẻ nhân viên cái gì vào lúc bão lũ ngập lụt thế này? Cô ấy là tình nguyện viên y tế từ Đồng Hới mới tăng cường cho trạm xá chiều nay theo lệnh của Sở Y tế! Các anh muốn kiểm tra hành chính thì lên gặp Giám đốc chi nhánh ngân hàng Hùng hay Thượng tá Long của các anh mà đòi hỏi! Đừng có làm phiền công việc cứu người của chúng tôi!”


Việc Thạch chủ động nhắc đến cái tên Thượng tá Long – chiếc ô bảo kê tối cao đứng sau sòng bạc Thế Gia – đã đánh trúng vào tâm lý e sợ quyền lực của bọn giang hồ địa phương. Tên bặm trợn tặc lưỡi, hạ mũi mã tấu xuống đầy hậm hực:


“Mẹ kiếp, phiền phức! Đi phòng khác tìm cho tao! Nhưng tao cảnh cáo ông bác sĩ, nếu thấy con nhỏ thành phố trốn chạy đó lảng vảng ở đây mà không báo, tao đốt rụi cái trạm xá này đấy!”


Hai tên giang hồ quay lưng bước ra khỏi phòng, tiếng bốt da dẫm nước lũ bì bõm xa dần dọc hành lang tối tăm.


Linh thở hắt ra một hơi dài qua lớp khẩu trang y tế. Cô nhanh chóng tháo bộ đồ y tá ra, lấy túi thuốc kháng sinh liều cao nhét chặt vào túi áo khoác gió bên trong chiếc áo tơi ngụy trang.


“Cảm ơn ông, bác sĩ Thạch. Tôi phải đi ngay,” Linh nói dứt khoát.


“Đi lối cửa sau của khu giặt là hành lang bên trái,” Thạch thì thầm hướng dẫn, ánh mắt ông đầy lo lắng. “Nước ở đó ngập sâu nhưng có nhiều bụi cây phượng vĩ che chắn, không có camera giám sát nhiệt. Hãy bảo trọng, con gái của nhà báo Nam. Sự thật phải được phơi bày.”


Linh gật đầu, kéo sụp chiếc nón lá cũ che kín mặt, lách người bước nhanh ra khỏi phòng tiểu phẫu dã chiến. Cô di chuyển áp sát điểm mù hành lang, luồn qua khu vực giặt là ngập nước lấp xấp và thoát ra lối cửa sau an toàn mà không để lại bất kỳ dấu vết nào cho bọn đàn em của Hắc.


Cô bơi ngược dòng nước lũ, bám vào chiếc xuồng ba lá gỗ đang dập dềnh bên gốc phượng vĩ. Linh đặt túi thuốc kháng sinh an toàn vào balo dã chiến chống nước. Cô chuẩn bị đẩy sào tre để chèo xuồng quay trở về Chùa Cổ Linh Sơn cứu mạng Chú Ba.


Tuy nhiên, trước khi quay lại chùa, Linh muốn thực hiện một kế hoạch táo bạo khác. Cô muốn tiếp cận bưu cục xã Lệ Thủy nằm ngay sát bên cạnh trạm xá để gửi chiếc USB chứa bản quét sao kê số hóa về Sài Gòn cho Nam bằng Giao thức chuyển bưu phẩm mã hóa giấy qua chị họ Vũ Thùy Chi – đây là phương án dự phòng bảo mật tuyệt đối đề phòng trường hợp cô bị bắt giữ vật lý trên đường đi.


Linh chầm chậm đẩy xuồng ba lá lách qua các bụi cây rậm rạp, áp sát vào bờ tường phía sau của bưu cục xã Lệ Thủy.


Cô nhẹ nhàng leo lên bậu cửa sổ bưu cục, nheo mắt nhìn qua khe cửa kính mờ sương bão để thám thính tình hình bên trong.


Một luồng điện lạnh buốt lập tức chạy dọc sống lưng Linh, khiến toàn bộ cơ thể cô đông cứng lại dưới màn mưa xối xả.


Ngay tại sảnh chính của bưu cục xã Lệ Thủy, ngay sát cửa ra vào duy nhất – nơi cô định thâm nhập để gửi tài liệu – hai tên tay sai thân tín nhất của Trần Văn Hắc đang đứng canh giữ chặt chẽ. Chúng mặc áo mưa đen, tay cầm đèn pin công suất lớn liên tục quét loang loáng qua các hòm thư lưu trữ bưu điện, hoàn toàn phong tỏa mọi lối tiếp cận của Linh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!