Chùa Cổ Linh Sơn
Nước sông Gianh đục ngầu phù sa và lạnh buốt như hàng vạn cây kim châm vào da thịt. Dưới lòng sông tối đen, dòng nước xoáy ngầm cuồn cuộn giật mạnh lấy cơ thể Vũ Thùy Linh, cố gắng tách rời cô khỏi chiếc áo phao của Chú Ba. Phổi Linh căng lên, lồng ngực đau nhói như sắp vỡ tung vì thiếu oxy. Vết thương bỏng ở bắp tay trái – nơi mười hai mũi chỉ đen đang bị nước lũ bẩn xâm nhập – nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy. Ý chí sinh tồn kiên cường của con gái nhà báo điều tra không cho phép cô buông tay. Cô ghì chặt lấy Chú Ba, dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng đạp nước hướng lên phía trên.
*Phụt! Ngạt...*
Ngay khi đầu Linh vừa ngoi lên khỏi mặt nước, một bàn tay thô ráp, mạnh mẽ bọc trong lớp găng tay bảo hộ chịu lực đã chộp chặt lấy cổ áo khoác của cô. Tiếng động cơ hai thì của chiếc xuồng hơi cứu hộ gầm rú át cả tiếng mưa bão.
“Nắm lấy tay tôi! Mau lên!”
Giọng nói sang sảng của Lâm "Râu" vang lên bên tai Linh. Người đàn ông vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp sũng nước bão, dùng lực cánh tay như gọng kìm kéo phắt Linh và Chú Ba lên mạn xuồng hơi. Linh ngã nhào xuống sàn cao su, ho sặc sụa, nôn ra thứ nước sông đục ngầu lẫn vị chát của phù sa. Chiếc xuồng hơi cứu hộ tự phát chao đảo dữ dội giữa sóng lớn, lách qua các ngọn tre ngập nước, hướng thẳng về phía bờ sông tối sẫm.
Phía sau họ, ánh đèn pha của ca nô giang hồ do Trần Văn Hắc chỉ huy đã hoàn toàn mất dấu dưới luồng nước xoáy chân cầu Ba Đồn. Lâm "Râu" hét lớn qua tiếng gió rít:
“Bọn thằng Hắc bị lật thuyền rồi, nhưng thằng bắn tỉa trên đê vẫn còn đó! Tôi sẽ đưa hai người đến Chùa Cổ Linh Sơn. Ở đó biệt lập, có sư thầy Thanh Từ che chở, bọn giang hồ không dám lùng sục thô bạo đâu!”
Chiếc xuồng hơi lao vun vút trong đêm tối bão bùng, rẽ sóng lũ tiến sâu vào vùng thung lũng đá vôi ngập nước. Sau gần hai mươi phút di chuyển nghẹt thở, bóng dáng mái ngói rêu phong của Chùa Cổ Linh Sơn hiện ra mờ ảo dưới ánh chớp xé rách bầu trời. Ngôi chùa cổ nằm tựa lưng vào vách núi đá vôi dựng đứng bên bờ sông Gianh, nước lũ đã dâng cao ngập đến tận bậc tam cấp thứ ba của cổng tam quan.
Lâm "Râu" tắt máy, để xuồng trôi tự do áp sát vào hành lang đá của chùa. Từ trong bóng tối của chánh điện, một bóng người thanh thoát mặc áo nâu sồng giản dị bước ra, tay cầm chiếc đèn bão bằng đồng cũ kỹ tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Đó là sư thầy Thích Thanh Từ.
“A Di Đà Phật. Con đưa người gặp nạn vào đây, Lâm,” giọng thầy Thanh Từ trầm ấm, điềm tĩnh đến lạ lùng, như thể cơn bão dữ ngoài kia hoàn toàn không thể chạm tới tâm trí thầy.
Lâm "Râu" cùng dượng Tài dốc sức khênh Chú Ba đang hôn mê sâu lên hành lang đá. Linh gượng đứng dậy, bước chân cô run rẩy, bắp tay trái sưng tấy rực đỏ, rỉ dịch vàng loang lổ ra lớp áo khoác gió rách nát. Thầy Thanh Từ nhìn lướt qua vết thương của Linh và Chú Ba, ánh mắt thầy khẽ dao động nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ an nhiên:
“Nước lũ dâng cao, gian hầm chứa kinh sách cổ phía sau là nơi an toàn nhất lúc này. Giang hồ Hắc Long có bạo ngược cũng không dám bước qua cửa Phật lục soát thô bạo. Hãy theo ta.”
Thầy Thanh Từ dẫn nhóm của Linh đi qua dãy hành lang tối tăm, vòng ra phía sau chánh điện và mở cánh cửa gỗ lim nặng trịch dẫn xuống hầm chứa kinh sách cổ dưới lòng núi đá vôi. Không gian dưới hầm khô ráo, thoang thoảng mùi gỗ trầm hương, mùi giấy dó cổ kính và sự tĩnh lặng tuyệt đối, đối lập hoàn toàn với tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài.
Chú Ba được đặt nằm trên một chiếc phản gỗ lớn giữa hầm. Ánh sáng từ chiếc đèn bão của thầy Thanh Từ rọi thẳng vào bả vai trái của chú – nơi vết thương do đạn bắn tỉa của Ác đang phun máu sẫm màu, vùng da xung quanh đã bắt đầu tái nhợt do ngấm nước lũ bẩn quá lâu.
“Thầy có bộ dụng cụ y tế dã chiến và một ít kháng sinh tự nhiên,” thầy Thanh Từ nói, tay đặt xâu chuỗi hạt bồ đề lên chiếc bàn kinh sách bên cạnh. “Nhưng viên đạn vẫn găm sâu bên trong. Nếu không gắp ra ngay, chất độc của chì và nước lũ bẩn sẽ gây hoại tử đường máu. Chú Ba không qua khỏi đêm nay.”
Linh hít một hơi thật sâu để áp chế cơn sốt đang nhen nhóm trong cơ thể mình. Cô nhìn bàn tay phải đang run rẩy, rồi nhìn sang chiếc balo dã chiến sũng nước. Cô mở balo, lôi ra chiếc nhíp y tế bằng thép không gỉ và lọ cồn sát trùng do dược sĩ Kim cung cấp từ trước.
“Cháu sẽ làm,” Linh khàn giọng nói, ánh mắt cô lạnh lùng và quyết đoán. “Cháu đã từng thấy cha cháu xử lý vết thương dã chiến. Thầy Thanh Từ, xin thầy giúp cháu giữ chặt vai chú ấy.”
Linh lôi chiếc bút ghi âm kỹ thuật số Olympus – di vật của cha cô – từ túi quần dã chiến ra, đưa lên miệng cắn chặt lấy phần chuôi kim loại để ngăn bản thân phát ra tiếng kêu đau đớn từ vết bỏng bắp tay trái của chính mình. Cô đổ cồn sát trùng lên chiếc nhíp y tế, ngọn lửa xanh lam bùng lên từ bật lửa khò của Lâm "Râu" tiệt trùng đầu nhíp trong tích tắc.
Căn hầm chứa kinh sách cổ chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Linh quỳ sụp bên phản gỗ, một tay ghì chặt khớp vai của Chú Ba, tay kia cầm chiếc nhíp từ từ thọc sâu vào miệng vết thương đang loang lổ máu đỏ sẫm. Chú Ba dù đang hôn mê vẫn co giật mạnh cơ thể theo bản năng, gương mặt khắc khổ nhăn nhúm lại vì đau đớn cực hạn. Thầy Thanh Từ dùng đôi bàn tay gầy guộc nhưng kiên cố như đá giữ chặt lấy bả vai của chú, miệng liên tục niệm kinh cầu an bằng giọng trầm ấm.
Mồ hôi hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên trán Linh, làm nhòe đi tròng kính cận mỏng. Vết bỏng khâu mười hai mũi chỉ đen ở tay trái của cô như chực rách toác dưới lực ghì mạnh, đau buốt thấu xương tủy. Linh nhắm mắt lại một giây, nhẩm tính trong đầu theo Quy tắc bình tĩnh số học để áp chế cơn đau: “Góc nghiêng đường đạn ba mươi độ... độ sâu bốn xăng-ti-mét... phải giữ tay thật tĩnh...”
*Kít... kít...*
Tiếng kim loại chạm vào vật thể cứng vang lên khe khẽ từ sâu trong thớ thịt Chú Ba. Linh nín thở, khéo léo dùng đầu nhíp kẹp chặt lấy vật thể cứng đó và dứt khoát kéo mạnh ra ngoài.
*Keng!*
Một đầu đạn kim loại đẫm máu rơi thẳng xuống chiếc khay đồng nhỏ bên cạnh phản gỗ. Linh thở hắt ra, chiếc bút ghi âm Olympus rơi tuột khỏi miệng cô xuống bàn. Cô nhanh chóng đổ cồn sát trùng trực tiếp vào vết thương của Chú Ba, dùng gạc y tế vô trùng băng bó chặt chẽ để cầm máu. Nhịp thở của Chú Ba dần ổn định trở lại, dù gương mặt chú vẫn tái nhợt vì mất máu.
Linh cầm đầu đạn đẫm máu lên, dùng vạt áo khoác lau sạch lớp máu đỏ sẫm bám bên ngoài. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão bám đầy phèn chua, đầu đạn kim loại dần lộ ra hình dáng thực tế. Đó là một đầu đạn chì cỡ 9mm đặc chủng, phần thân có những vết rãnh xoắn (rifling grooves) cực kỳ sắc nét và đều đặn.
Linh khựng lại. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng như bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn chằm chằm vào đầu đạn chì vừa gắp ra từ vai Chú Ba.
Cô run rẩy cầm chiếc bút ghi âm kỹ thuật số Olympus của cha lên. Trên thân vỏ kim loại màu xám sẫm của chiếc bút có một vết móp sâu, sắc lẹm – vết tích của viên đạn bắn sượt qua người cha cô năm năm trước trước khi ông bị sát hại. Linh đặt đầu đạn 9mm mới gắp ra đặt sát cạnh vết móp trên chiếc bút Olympus.
Sự trùng khớp đến kinh hoàng.
Góc nghiêng của vết rãnh xoắn trên đầu đạn chì hoàn toàn khớp với vết cào xước kim loại trên thân bút Olympus. Đây không phải là loại đạn súng ngắn quân dụng thông thường, mà là đạn được tiện thủ công dã chiến bằng máy tiện kỹ thuật cao của giới tội phạm tài chính – loại vũ khí đặc chủng mà băng đảng Hắc Long của Danh Sáng chuyên dùng để thực hiện các phi vụ thanh trừng bẩn cho Trần Thế Bá.
Một làn sóng căm thù tột cùng và đau đớn dâng trào từ lồng ngực Linh, bóp nghẹt cổ họng cô. Năm năm qua, cô luôn sống trong nỗi ám ảnh về cái chết của cha, tin rằng đó chỉ là một vụ tai nạn giao thông dàn cảnh cướp tài sản thông thường. Nhưng viên đạn chì này đã bóc trần toàn bộ chân tướng đẫm máu: Kẻ đang truy sát cô hiện tại – Trần Thế Bá và gã sát thủ Danh Sáng – chính là những kẻ đã ra lệnh và trực tiếp bóp cò sát hại cha cô năm xưa để bịt đầu mối đường dây rửa tiền.
“Cha...” Linh thầm gọi trong lòng, hai bàn tay cô siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc, vết thương ở bắp tay trái rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm lớp băng gạc.
Linh lôi chiếc điện thoại Nokia 105 cổ điển từ túi quần dã chiến ra, lắp SIM rác và bật nguồn khẩn cấp. Cô dùng camera điện thoại rác chụp lại cự ly gần sự đối chiếu giữa đầu đạn 9mm và vết móp trên bút Olympus, rồi gửi tệp tin ảnh mã hóa về cho Nam qua đường truyền bảo mật mạng vệ tinh.
Chưa đầy ba mươi giây sau, điện thoại rung lên nhẹ. Giọng Nam vang lên qua tai nghe không dây, khàn đặc và lo lắng:
“Linh! Mày an toàn chứ? Tao nhận được ảnh rồi. Để tao chạy thuật toán phân tích vết rãnh xoắn trên đầu đạn... Đợi tao ba mươi giây.”
Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên dồn dập từ phía đầu dây Sài Gòn. Nam sử dụng phần mềm phân tích hình ảnh chuyên dụng để đối chiếu các rãnh khương tuyến trên đầu đạn.
“Kết quả trùng khớp chín mươi chín phần trăm, Linh ạ,” giọng Nam run rẩy vì kinh hoàng. “Vết rãnh xoắn này xuất phát từ một khẩu súng ngắn K54 đã bị cưa nòng và độ lại bộ phận giảm thanh. Đây là khẩu súng đặc chủng của Danh Sáng. Hắn chính là kẻ đã bắn cha mày năm năm trước! Tao đang cố gắng xâm nhập vào cơ sở dữ liệu hồ sơ vụ án cũ của công an thành phố để tìm thêm tài liệu đối chứng, nhưng...”
“Sao vậy Nam?” Linh lạnh lùng hỏi.
“Tường lửa của hệ thống cảnh sát bẩn do Phạm Khắc Long thiết lập quá dày. Hắn đã khóa chặt toàn bộ hồ sơ vụ án của cha mày dưới danh mục mật cấp quốc gia. Tao vừa chạm vào cổng ngoài đã bị hệ thống quét IP tự động cảnh báo. Tao buộc phải ngắt kết nối để tránh lộ vị trí căn hộ Thanh Đa.”
“Tao hiểu rồi,” Linh trầm giọng, ánh mắt cô nhìn thẳng vào bức tường đá vôi tối tăm của hầm kinh sách. “Long phong tỏa hồ sơ vì hắn biết rõ Danh Sáng là hung thủ. Hắn đang bảo vệ cho Trần Thế Bá và chính cái ghế Thượng tá của hắn.”
Thầy Thích Thanh Từ đứng bên cạnh phản gỗ, nãy giờ lặng lẽ quan sát chiếc bút ghi âm Olympus và đầu đạn chì. Thầy khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ xâu chuỗi hạt bồ đề, giọng thầy trầm buồn vọng vào không gian tĩnh lặng:
“Năm năm trước, có một thí chủ mang gương mặt cương nghị, mắt sáng chính trực cũng đã từng đến ngôi chùa cổ này trú ẩn trong một đêm mưa bão sông Gianh lớn như thế này. Người đó tên là Vũ Khắc Nam.”
Linh quay phắt lại, tim cô đập liên hồi: “Thầy... thầy biết cha con?”
“A Di Đà Phật,” thầy Thanh Từ gật đầu. “Thí chủ Nam khi đó đang điều tra về các hoạt động thu mua đất nền dự án ma của tập đoàn Thế Gia quanh vùng cửa sông Gianh. Người đã phát hiện ra dòng tiền bẩn chảy từ các sòng bạc vùng biên về đây để làm sạch thông qua các quỹ từ thiện xây dựng nhà chống lũ giả tạo. Người đã gửi lại chùa một cuốn nhật ký điều tra nhỏ trước khi quay về Sài Gòn đối chất với Trần Thế Bá. Nhưng người đã không bao giờ quay lại nữa.”
Thầy Thanh Từ bước đến kệ sách cổ sát vách đá, khẽ đẩy một cuốn kinh thư bằng gỗ cũ kỹ sang bên, lộ ra một hốc đá nhỏ giấu kín bên trong. Thầy lôi ra một chiếc hộp gỗ hương nhỏ đã lên nước bóng lộn, trao tận tay cho Linh:
“Nhân quả tuần hoàn, không sai một ly. Ta đã giữ chiếc hộp này năm năm qua, chờ đợi người có duyên mang dòng máu chính trực của thí chủ Nam đến nhận lại. Hôm nay, sự thật đã tìm về đúng chỗ của nó.”
Linh run rẩy đón lấy chiếc hộp gỗ hương. Cô mở nắp hộp. Bên trong là một cuốn sổ tay nhỏ bìa da rách gấu, bám đầy bụi thời gian – cuốn sổ tay ghi chép thực địa dở dang của cha cô, chứa đựng những sơ đồ mối quan hệ đầu tiên giữa Trần Thế Bá, Thượng tá Phạm Khắc Long và ca sĩ Minh Đăng từ năm năm trước.
Sự căm thù trong lòng Linh giờ đây đã biến thành một ý chí sắt đá, lạnh lùng đến đáng sợ. Cô biết mình không còn là một kế toán viên công sở đơn thuần đang đi đòi sự minh bạch tài chính nữa. Cô chính là người kế thừa ngọn lửa công lý dở dang của cha, bước vào trận chiến sinh tử một mất một còn với cả đế chế tội phạm vĩ mô.
Linh cất cuốn sổ tay của cha vào ngăn sâu nhất của balo dã chiến, khóa kỹ. Đúng lúc đó, Lâm "Râu" bước đến bên phản gỗ để giúp Chú Ba thay bộ quần áo sũng nước bùn sông Gianh.
Khi Lâm "Râu" nhấc chiếc áo khoác gió bám đầy phèn chua của Chú Ba lên, một vật thể nhỏ, mỏng từ trong túi áo trong của chú trượt ra, rơi thẳng xuống sàn đá hầm.
*Bộp.*
Linh cúi xuống nhặt vật thể đó lên. Đó là một mảnh giấy da cũ kỹ, đã bị ngấm nước lũ nhòe nhoẹt một phần, nhưng những dòng chữ viết tay bằng mực xanh chống nước vẫn còn đọc được khá rõ ràng. Linh nheo mắt nhìn dưới ánh đèn bão.
Trên mảnh giấy da ghi lại một địa chỉ liên lạc cụ thể tại một ngõ hẻm sâu thuộc thị xã Ba Đồn, kèm theo một cái tên viết hoa dứt khoát:
*“Trần Thị Hoa – Thủ quỹ trưởng Chi nhánh ngân hàng Ba Đồn. Số hòm thư lưu trữ bưu điện: 109.”*
Linh khựng lại. Trần Thị Hoa chính là thủ quỹ trưởng đã ký lệnh rút tiền mặt khống cho quỹ từ thiện Hào Quang cứu trợ, nhân chứng sống duy nhất biết rõ ai đã ký tên nhận tiền thực tế dưới hầm ngân hàng. Người phụ nữ này đã biến mất bí ẩn ngay sau đợt lũ đỉnh điểm.
Manh mối mới đã xuất hiện ngay trong hang cọp.
Linh siết chặt mảnh giấy da trong lòng bàn tay phải, ánh mắt cô sắc lẹm như dao cạo nhìn ra phía lối cửa hầm tối tăm. Đúng lúc đó, Chú Ba trên phản gỗ bất ngờ lên cơn sốt co giật mạnh, làn da chú nóng ran như lửa đốt, vết thương vai bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng nhạt bốc mùi hôi tanh của nước lũ nhiễm trùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!