Nhạc nềnEpicBattle_J

Thoát Khỏi Họng Súng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi sắt rỉ trộn lẫn với vị phù sa nồng nặc của dòng sông Gianh ngập lũ thốc thẳng vào buồng phổi của Vũ Thùy Linh. Cơn sốt do vết thương bỏng khâu mười hai mũi chỉ đen ở bắp tay trái đang âm ỉ thiêu đốt cơ thể cô, biến mỗi nhịp thở thành một làn sóng đau đớn giật liên hồi lên tận thái dương. Nhưng lúc này, thần kinh của Linh không có chỗ cho sự yếu đuối. Dưới vệt sáng loang loáng từ chiếc đèn pha của ca nô giang hồ phía sau quét tới, Chú Ba đang nằm bất động dưới sàn gỗ của chiếc xuồng ba lá, bả vai trái của chú rách toác, máu đỏ tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng nước đục ngầu đang không ngừng tràn vào qua những kẽ nứt.


“Dượng Tài! Chú Ba mất máu nhiều quá, chúng ta phải áp sát bờ!” Linh hét lên, giọng cô khản đặc giữa tiếng gầm rú của gió bão và tiếng mưa xối xả quật vào mặt tôn của ngôi nhà hoang vừa lùi lại phía sau.


Dượng Lê Văn Tài ghì chặt mái chèo gỗ, những thớ cơ trên bắp tay cuồn cuộn căng lên dưới lớp áo sũng nước bão. Da mặt dượng xạm đi, đôi mắt dạn dày sông nước nheo lại trước từng đợt sóng dữ đang chực chờ nuốt chửng chiếc xuồng mỏng manh: “Không được áp sát bờ đê, Linh ơi! Thằng Ác đang nằm trên đó. Ôm cua sát rặng tre, dượng sẽ đưa tụi con lách qua luồng nước xiết!”


*Pụt!*


Một tiếng xé gió cực nhỏ rít qua tai Linh, ngay sau đó là một tiếng *rắc* chói tai vang lên từ mạn xuồng gỗ. Viên đạn chì đặc chủng thứ hai từ khẩu súng bắn tỉa của sát thủ Bùi Văn Ác đã bắn nát một mảng be xuồng bên mạn phải, bắn tung những mảnh vụn gỗ găm thẳng vào má Linh, để lại một vệt xước rỉ máu nóng hổi. Nước lũ lập tức phun vào mạnh hơn qua lỗ thủng.


Linh cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ sự tỉnh táo. Đầu óc cô, vốn nhạy cảm với những con số và quy luật, bắt đầu tự động vận hành Quy tắc bình tĩnh số học để áp chế nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề: “Khoảng cách năm trăm mét... Sức gió cấp tám... Độ ẩm không khí một trăm phần trăm... Súng trường hơi cồn tự chế tầm xa... Tốc độ nạp đạn của hắn mất ít nhất bốn giây... Kính ngắm hồng ngoại... Đúng rồi, hắn đang dùng kính hồng ngoại để bắt nhiệt độ cơ thể!”


“Hắn định vị chúng ta bằng thân nhiệt!” Linh hét lên với dượng Tài, bàn tay cô nhanh chóng thọc vào balo dã chiến, lôi ra chiếc đèn pin dã chiến chuyên dụng có chức năng nhấp nháy tần số cao (strobe mode). “Dượng Tài, giữ chắc tay chèo! Cháu sẽ phá tầm ngắm của hắn!”


Linh nhoài người ra sát be xuồng bị vỡ, bất chấp bắp tay trái đang đau nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Cô hướng thẳng chiếc đèn pin về phía rặng tràm tối tăm trên đê sông Gianh – nơi cô phán đoán Ác đang nằm phục kích – và nhấn nút kích hoạt chế độ strobe. Luồng ánh sáng trắng cực mạnh với tần số nhấp nháy liên tục chớp tắt hàng trăm lần mỗi phút xé toạc màn đêm mưa bão, dội thẳng vào thấu kính ngắm hồng ngoại của Ác.


Cách đó năm trăm mét, Bùi Văn Ác đang nheo mắt nhìn qua kính ngắm. Luồng ánh sáng nhấp nháy tần số cao bất ngờ ập đến làm bão hòa hoàn toàn cảm biến nhiệt của kính nhìn đêm, biến màn hình hiển thị của hắn thành một vệt sáng trắng xóa, nhức nhối. Hắn gầm lên một tiếng chửi thề, buộc phải giật đầu ra khỏi báng súng, mất đi dấu vết của con mồi giữa dòng nước lũ.


“Được rồi! Hắn mất dấu rồi! Dượng Tài, chèo mau!” Linh hét lớn, một tay vẫn ghì chặt vết thương trên vai Chú Ba, cố gắng dùng trọng lượng cơ thể mình để ép chặt lớp gạc nilon tạm thời ngăn máu chảy.


Nhưng mối đe dọa không chỉ đến từ bờ đê. Phía sau họ, tiếng động cơ hai thì của hai chiếc ca nô cao tốc do Trần Văn Hắc chỉ huy đã áp sát trong phạm vi chưa đầy năm mươi mét. Đèn pha siêu sáng từ ca nô của Hắc quét dọc bờ sông, khóa chặt bóng dáng chiếc xuồng ba lá mỏng manh đang chao đảo.


“Chạy đi đâu hả con mụ kiểm toán tống tiền!” Tiếng Trần Văn Hắc cười hô hố vang lên đầy sát khí qua tiếng loa pin cầm tay. “Thả cái máy ghi âm xuống sông rồi tao chừa cho con đường sống! Bằng không, tao dìm cả lũ tụi mày làm mồi cho cá sông Gianh!”


Chiếc ca nô đi đầu của giang hồ Ba Đồn rẽ sóng lao tới, hai tên tay sai đứng ở mũi thuyền lăm lăm những cây sào tre có gắn móc sắt tự chế và mã tấu cán dài, chực chờ móc vào mạn xuồng của Linh để kéo giật lại.


“Linh, bám chắc vào!” Dượng Tài hét lên, mắt dượng nhìn chằm chằm vào những ngọn tre ngập nước phía trước, nơi dòng sông Gianh uốn cong ngặt nghèo ngay sát chân cầu Ba Đồn. Ở đó, dòng nước lũ đổ về từ thượng nguồn bị các trụ cầu khổng lồ chặn lại, tạo ra những xoáy nước ngầm cực kỳ nguy hiểm, cuộn tròn xối xả.


Dượng Tài không hề tránh né xoáy nước, ngược lại còn chủ động hướng mũi xuồng ba lá lao thẳng vào rìa của luồng nước xoáy. Với kinh nghiệm chèo xuồng vượt lũ từ thuở thiếu thời, dượng biết rõ chiếc xuồng ba lá có đáy phẳng và mớn nước cực nông, nếu biết tận dụng lực đẩy ly tâm của xoáy nước, họ có thể quay ngoặt xuồng một góc chín mươi độ để thoát ra luồng lạch phụ.


“Tụi bay móc vào đây!” Dượng Tài gầm lên, vung mái chèo gỗ tì mạnh vào một thân cây trôi nổi giữa dòng, mượn lực đẩy xoay tròn chiếc xuồng ba lá thoát hiểm trong gang tấc ngay sát mép xoáy nước.


Chiếc ca nô cao tốc của Trần Văn Hắc, do có tải trọng nặng và mớn nước sâu, không thể rẽ ngoặt tức thời trong không gian hẹp. Lực quán tính cực lớn đẩy chiếc ca nô lao thẳng vào tâm xoáy nước ngầm, đâm sầm vào một khúc gỗ bạch đàn cổ thụ đang trôi tự do dưới lòng sông. Một tiếng *ầm* kinh hoàng vang lên, mạn ca nô của Hắc bị khúc gỗ đâm toác, nước lũ tràn vào làm động cơ máy bị sặc nước, khói đen bốc lên nghi ngút giữa màn mưa.


“Mẹ kiếp! Đuổi theo! Chiếc ca nô thứ hai đâu, chặn đầu tụi nó lại!” Tiếng Hắc gào thét trong bất lực khi chiếc ca nô của hắn bắt đầu chìm dần.


Chiếc ca nô thứ hai của giang hồ Ba Đồn lập tức lách qua xác thuyền của đồng bọn, tăng ga hết cỡ lao về phía xuồng của Linh. Khoảng cách giữa hai phương tiện chỉ còn chưa đầy mười mét. Tên tay sai đứng ở mũi ca nô đã vung chiếc móc sắt lên cao, chuẩn bị quăng thẳng vào người Linh.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Linh nhìn thấy chiếc còi cứu hộ khẩn cấp hàng hải màu cam đang đeo trên cổ dượng Tài. Đây là chiếc còi nhựa đặc chủng chuyên dụng có khả năng phát ra âm thanh tần số cao lên tới mười hai mươi decibel, có thể xuyên qua tiếng gió bão gầm rú.


Linh nhoài người tới, giật chiếc còi từ cổ dượng Tài, ngậm chặt vào miệng và dùng hết sức bình sinh thổi mạnh một hơi dài.


*ÉEEEEEEEEEEEEE!*


Một âm thanh chói tai, sắc nhọn như kim châm xé toạc màn mưa bão, dội thẳng vào không gian hẹp giữa dòng sông Gianh. Tần số âm thanh cực cao của chiếc còi cứu hộ hàng hải cộng hưởng với tiếng gầm rú của động cơ ca nô tạo ra một luồng sóng âm chấn động trực tiếp vào màng nhĩ của những tên giang hồ đang áp sát cự ly gần. Tên tay sai đang cầm móc sắt giật nẩy mình, hai tay buông lơi để bịt tai, chiếc móc sắt rơi tuột xuống nước.


Nhưng luồng sóng âm đó cũng vô tình đánh động đến sát thủ Ác trên bờ đê. Hắn định vị được hướng di chuyển của chiếc xuồng thông qua nguồn âm thanh cực đại.


*Pụt!*


Phát súng thứ ba của Ác nổ súng. Viên đạn chì đặc chủng không trúng Linh mà găm thẳng vào bánh lái phụ phía sau xuồng, phá hủy hoàn toàn hệ thống lái thô sơ của dượng Tài. Chiếc xuồng ba lá mất khả năng định hướng, lập tức bị dòng nước lũ hung hãn cuốn trôi tự do, lao vun vút về phía chân cầu Ba Đồn – nơi những cột bê tông khổng lồ đang đứng sừng sững như những họng súng đen ngòm.


“Không xong rồi! Linh ơi! Tránh ra!” Dượng Tài hét lên trong bất lực khi một con sóng lũ khổng lồ cao hơn hai mét từ phía thượng nguồn đột ngột đổ ập xuống, đánh thẳng vào mạn sườn chiếc xuồng ba lá đã bị hư hại nặng.


Chiếc xuồng gỗ mỏng manh bị hất tung lên không trung rồi lật úp hoàn toàn ngay sát chân cầu đá. Linh cảm thấy cơ thể mình bị ném mạnh vào không gian, trước khi bị dòng nước lũ lạnh buốt, đục ngầu phù sa nuốt chửng hoàn toàn.


Dưới làn nước tối đen như mực, dòng nước xoáy ngầm điên cuồng kéo giật Linh xuống đáy sông. Cơn đau từ vết bỏng nhiễm trùng ở bắp tay trái bị nước bẩn xâm nhập buốt lên tận óc, làm cô mất đi một phần dưỡng khí dự trữ trong phổi. Nhưng giữa ranh giới của sự sinh tử, bàn tay phải của Linh vẫn ghì chặt lấy vách áo phao của Chú Ba đang hôn mê, quyết không buông tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!