Phục Kích Trên Đê Sông Gianh
Tiếng rầm rầm đập cửa gỗ dội vào từ gian ngoài nhà dì Thanh khiến bụi thạch cao lẫn nước mưa dột từ trần nhà rơi xuống lả tả. Bên ngoài ngõ, tiếng quát tháo của đàn em Trần Văn Hắc lẫn trong tiếng gió bão gầm rú rít qua khe cửa sổ rỉ sét.
"Mở cửa! Đứa nào chứa chấp con mụ lừa đảo trốn nã Sài Gòn thì bước ra đây!"
Chú Ba, người sũng nước lũ, hai tay run rẩy bọc chặt chiếc máy ghi âm kỹ thuật số vỏ nhựa màu xanh bám phèn chua vào lòng. Gương mặt khắc khổ của người cựu chiến binh Tân Hóa biến sắc, nhưng ánh mắt chú vẫn quắc lên đầy gan góc. Cậu Hùng nện mạnh chiếc nạng gỗ xuống nền nhà ngập nước lấp xấp, nghiến răng: "Linh, dượng Tài! Đưa chú Ba đi lối cửa sau bến sông ngay! Cậu và bà con ở đây sẽ chặn tụi nó lại. Tụi nó không dám làm gì dân làng đâu!"
Dì Thanh nhanh tay dập tắt chiếc đèn bão bằng đồng, quăng vội chiếc áo khoác gió đen sũng nước cho Linh. Trong bóng tối đặc quánh, Linh cảm nhận bắp tay trái của mình bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào xương tủy. Vết bỏng sâu hoắm khâu mười hai mũi chỉ đen đang sưng tấy rực đỏ, rỉ thứ dịch vàng nhạt loang lổ ra lớp băng gạc dán vội. Cơn sốt nhẹ bắt đầu tàn phá thần kinh cô, nhưng Linh lập tức nhẩm tính trong đầu để áp chế cơn đau: "Mười hai mũi khâu... nhịp thở bảy mươi lần một phút... góc quay cửa sau mười lăm độ... phải giữ nhịp tĩnh..."
"Đi mau, con!" Dượng Tài kéo phắt tay Linh, bắp tay cuồn cuộn của người dân chài Nhật Lệ siết chặt lấy cô, dìu cô và Chú Ba lách qua ô cửa sổ nhỏ phía sau nhà, nơi chiếc xuồng ba lá gỗ đang dập dềnh trên dòng nước lũ ngập sát mép hiên.
Nước sông Gianh dâng cao cuồn cuộn, đục ngầu phù sa và rác bão trôi nổi. Dượng Tài dùng sào tre đẩy mạnh vào bờ tường, chiếc xuồng ba lá mỏng manh lập tức lao vút vào màn đêm trắng xóa dưới cơn mưa tầm tã. Phía sau họ, tiếng đổ vỡ của cánh cửa gỗ nhà dì Thanh vang lên khô khốc, kèm theo tiếng gầm rú điên cuồng của đàn em Trần Văn Hắc khi phát hiện con mồi đã đào tẩu bằng đường thủy.
"Dượng Tài, chúng ta đi đâu?" Linh hét lớn để át tiếng gió bão rít bên tai, tay phải ôm chặt chiếc balo dã chiến chứa USB Kingston IronKey và tập biên bản một trăm chữ ký đối chứng của người dân nghèo.
"Ngôi nhà hoang ven sông Gianh!" Dượng Tài khàn giọng đáp, hai tay ghì chặt mái chèo vượt qua những con sóng dữ. "Đó là căn nhà đổ nát sau trận lũ quét năm ngoái, biệt lập hoàn toàn. Chú Ba có thể an toàn giao file ghi âm mật cho con ở đó trước khi chúng ta tìm cách vượt tuyến đê."
Chiếc xuồng lướt đi trong bóng tối, lách qua những ngọn tre ngập nước và những mái tôn nhà dân nhô lên giữa dòng lũ xiết. Sau mười lăm phút chống chọi với sóng dữ, bóng dáng ngôi nhà hoang ven sông hiện ra cô độc, nước lũ ngập sâu đến nửa tầng một, vách tường gạch vỡ nát loang lổ vết bùn đất rêu phong. Dượng Tài khéo léo đưa xuồng áp sát vào ô cửa sổ tầng hai đã mất cánh cửa, Linh và Chú Ba nhanh chóng bám vào xà gồ gỗ trèo vào trong.
Không gian bên trong ngôi nhà hoang lạnh lẽo, tối tăm và nồng nặc mùi bùn đất ẩm ướt. Chú Ba quỳ sụp xuống sàn xi măng đầy cát bồi, thở dốc. Chú cẩn thận gỡ từng lớp nilon bọc ngoài chiếc máy ghi âm vỏ nhựa màu xanh, đưa về phía Linh bằng bàn tay run rẩy vì lạnh:
"Cô Linh... đây là mạng sống của tôi, cũng là danh dự của người dân rốn lũ. Trong này ghi âm lại toàn bộ cuộc hội thoại giữa gã quản lý Vũ Đình Cường của Minh Đăng và tên cán bộ xã biến chất. Tụi nó đã ngã giá hối lộ hai tỷ đồng để ép chính quyền xã ký nhận khống danh sách phát tiền mười triệu cho mỗi hộ dân, trong khi thực tế người dân chỉ nhận được mì tôm mốc từ kho hàng giả mạo Ba Đồn của tụi nó! Cô phải mang thứ này ra ánh sáng!"
Linh đón lấy chiếc máy ghi âm, ngón tay cô chạm vào lớp vỏ nhựa bám phèn chua lạnh buốt. Cô cảm nhận được sức nặng của lòng tin và sự hy sinh của người dân nghèo miền Trung gửi gắm vào mình. Cô nhanh chóng bỏ thiết bị vào túi nilon chống nước, khóa chặt vào ngăn bảo mật sâu nhất của balo dã chiến, ngay cạnh chiếc bút ghi âm Olympus vỏ kim loại trầy xước của người cha quá cố.
"Cháu hứa với chú Ba, cháu sẽ không để xương máu của đồng bào vùng lũ bị tụi nó chà đạp dưới gót giày hào quang giả tạo!" Linh nói, giọng cô đanh thép xé toạc tiếng mưa bão ngoài kia.
Nhưng lời hứa vừa dứt, một luồng ánh sáng trắng lóa đột ngột quét thẳng qua ô cửa sổ ngôi nhà hoang, rọi sáng rực gương mặt đầy muội than bám đầy nước mưa của Linh. Tiếng động cơ ca nô máy công suất lớn gầm rú vang dội cả một vùng sông nước.
"Tụi nó kìa! Bao vây chặt ngôi nhà hoang cho tao! Đứa nào cướp được cái máy ghi âm và con mụ đó, đại ca Cường thưởng nóng hai trăm triệu!"
Tiếng hét của Trần Văn Hắc vang lên từ phía bờ đê sông Gianh. Hai chiếc ca nô cao tốc trang bị đèn pha siêu sáng đang rẽ sóng lao vun vút về phía ngôi nhà hoang, bọt nước tung trắng xóa. Trên boong ca nô, năm gã tay sai bặm trợn lăm lăm mã tấu tự chế cán dài và súng hơi cồn tự chế.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai tiếng súng hơi cồn nổ vang xé rách màn đêm, đạn chì găm thẳng vào vách tường gạch mục nát của ngôi nhà hoang, bụi đỏ bay mù mịt.
"Nằm xuống!" Linh hét lớn, vận dụng Quy tắc ba điểm mù địa hình mà cha cô từng ghi chép trong sổ tay điều tra. Cô dùng tay phải kéo mạnh Chú Ba nằm rạp xuống sàn xi măng, nép sát vào sau cột trụ bê tông cốt thép dày nửa mét ở góc phòng – điểm mù duy nhất ngăn tầm quét của đèn pha ca nô.
Chiếc ca nô đầu tiên áp sát vào ô cửa sổ tầng hai. Một tên tay sai xăm trổ đầy mình, miệng ngậm mã tấu cán dài, hai tay bám vào xà gồ định đu người leo vào trong.
"Cút xuống sông!" Dượng Tài gầm lên một tiếng dũng cảm, người đàn ông dân chài Nhật Lệ bắp tay cuồn cuộn vung chiếc sào tre già nặng trịch dập mạnh vào ngực tên giang hồ. Lực va đập cực mạnh khiến tên tay sai mất đà, ngã lộn nhào xuống dòng nước lũ cuồn cuộn xiết mạnh, chiếc mã tấu rơi keng xuống sàn.
Cùng lúc đó, chiếc ca nô thứ hai áp sát lối cửa chính ngập nước ở tầng trệt. Tiếng bước chân lội nước bì bõm vang lên dồn dập ở lối cầu thang bộ dẫn lên tầng hai. Một tên đàn em khác của Hắc, tay cầm gậy bóng chày bằng nhôm sáng loáng, hùng hổ lao thẳng vào phòng.
Linh không hề do dự. Cô thọc tay phải vào túi quần dã chiến, mở chốt an toàn của bình xịt hơi cay chuyên dụng Nato. Khi tên tay sai vừa áp sát cách cô hai mét, Linh bước chéo chân né tránh cú vụt gậy bóng chày, đồng thời nhấn mạnh vòi xịt thẳng vào vùng mắt và mũi đối thủ.
Hợp chất cay OC nồng độ cao phun ra thành luồng sương mù dày đặc. Tên tay sai gầm lên đau đớn, buông rơi chiếc gậy nhôm, hai tay ôm chặt lấy gương mặt bỏng rát như lửa nung, loạng choạng ngã quỵ xuống sàn xi măng đầy nước.
Nhưng ngay khi Linh vừa khống chế được tên thứ hai, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô. Tiếng gió rít ngoài đê sông Gianh dường như ngưng bặt trong một tích tắc.
Từ khoảng cách năm trăm mét trên đê sông Gianh, ẩn nấp dưới bụi cây tràm rậm rạp, sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp Bùi Văn Ác đang nằm bất động dưới trời mưa tầm tã. Hắn đeo kính nhìn đêm hồng ngoại đơn tiêu cự, nòng súng trường hơi cồn tự chế tháo lắp đã được căn chỉnh đường đạn hoàn hảo theo hướng gió bão.
*Pụt!*
Một tiếng nổ nhỏ giảm thanh xé toạc màn mưa. Viên đạn chì đặc chủng xé gió lao đi với vận tốc kinh hoàng, xuyên qua ô cửa sổ vỡ nát của ngôi nhà hoang.
"Hự!"
Chú Ba đang nằm nép sau cột bê tông đột ngột đổ gục xuống, tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng. Viên đạn bắn tỉa tầm xa của Ác đã xuyên qua bả vai trái của chú, máu tươi lập tức phun ra xối xả, loang lổ nhuộm đỏ chiếc áo phao cứu hộ màu cam.
"Chú Ba!" Linh kinh hoàng hét lên, cô nhoài người tới, dùng bàn tay phải đè chặt lấy vết thương trên vai chú Ba để cầm máu, nhưng máu nóng vẫn liên tục rỉ qua kẽ ngón tay cô. Vết bỏng ở bắp tay trái của Linh bị chấn động co rút dữ dội, cơn đau buốt thấu xương khiến cô suýt ngất lịm.
"Dượng Tài! Ca nô của Thái đâu?" Linh hét lớn trong tuyệt vọng.
"Động cơ bị quấn rác lũ rồi! Dượng không khởi động được máy!" Tiếng dượng Tài hét lên từ phía sau mạn xuồng hơi cứu hộ của Thái neo ở góc nhà, dượng đang điên cuồng giật dây khởi động nhưng động cơ thủy chỉ phát ra tiếng sặc nước bất lực.
Sát thủ Ác trên đê sông Gianh đang chầm chậm kéo quy lát, nạp viên đạn thứ hai vào buồng nòng. Hồng tâm kính ngắm hồng ngoại của hắn đang từ từ di chuyển, khóa chặt vào bóng lưng mảnh mai của Vũ Thùy Linh dưới ánh đèn pha ca nô quét qua quét lại.
Linh nhận định họ đang nằm trong góc bắn chết chóc của bắn tỉa; chỉ cần cô dịch chuyển ra khỏi cột bê tông một inch, viên đạn tiếp theo sẽ găm thẳng vào đầu cô hoặc Chú Ba. Cô bắt buộc phải đưa ra một quyết định chiến thuật điên rồ để cứu mạng tất cả.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!