Nhạc nềnEpicBattle_J

Con Số Biết Nói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Văn phòng kế toán độc lập Vũ Gia nằm trên tầng 12 của một tòa nhà cao ốc giữa trung tâm Quận 1, thành phố Hồ Chí Minh. Lúc này đã là hai giờ sáng. Bên ngoài cửa kính cường lực dày, cơn mưa bão trái mùa xối xả trút xuống những ánh đèn đường nhòe nhoẹt của Sài Gòn, tạo nên những vệt sáng loang lổ như máu trên mặt kính. Bên trong, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng o o đều đặn từ quạt tản nhiệt của chiếc máy chủ phụ và tiếng lạch cạch khô khốc phát ra từ bàn phím.


Vũ Thùy Linh ngồi bất động trước màn hình chiếc laptop Lenovo ThinkPad X1 Carbon bảo mật. Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên gọng kính cận mỏng, làm nổi bật gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi của cô gái hai mươi tám tuổi. Mái tóc đen của cô được buộc đuôi ngựa gọn gàng phía sau, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và bả vai thẳng tắp dưới lớp sơ mi trắng phẳng phiu. Trên cổ cô, chiếc còi cứu hộ quân sự màu cam treo lơ lửng bên cạnh một sợi dây chuyền bạc mỏng có móc chiếc nhẫn cưới cũ của mẹ. Nhưng thứ thu hút sự chú ý nhất trên bàn làm việc của Linh lúc này lại là chiếc bút ghi âm kỹ thuật số Olympus vỏ kim loại màu xám sẫm, nằm im lìm ngay sát cạnh chuột máy tính. Trên thân bút có một vết xước sâu, sắc lẹm – di vật duy nhất từ người cha quá cố Vũ Khắc Nam, một nhà báo điều tra chính trực đã bị sát hại năm năm trước.


Linh không chớp mắt. Đôi đồng tử của cô co giãn liên tục khi lướt qua hàng ngàn dòng số liệu trên bảng tính Excel. Nhờ vào Trí nhớ hình ảnh trời phú, cô không cần dùng đến các công cụ tìm kiếm tự động mà vẫn có thể định vị được những điểm bất thường nhỏ nhất giữa các tệp tin dữ liệu khổng lồ.


"Chị Linh..."


Tiếng gọi rụt rè của Lê Minh Tuấn phá vỡ sự im lặng. Cậu trợ lý kế toán trẻ tuổi ngồi đối diện, gương mặt thư sinh nhợt nhạt dưới ánh đèn LED trắng. Tuấn đeo kính cận gọng nhựa dày, tay đang run rẩy xoay xoay chiếc máy tính Casio FX-580VNX dán decal hình mèo may mắn. Xung quanh cậu là năm thùng hồ sơ giấy bám bụi, chứa toàn bộ chứng từ kiểm toán của Công ty Nam Phát – một nhà thầu phụ liên kết của tập đoàn giải trí Hào Quang Entertainment.


"Chị đã đối chiếu xong chưa? Em nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây thôi. Đã quá giờ giao file cho khách hàng ba tiếng rồi. Nếu đối tác Nam Phát phát hiện chúng ta đang rà quét sâu vào tài khoản liên kết của Quỹ từ thiện Hào Quang Cứu Trợ, họ sẽ rút hợp đồng lập tức."


Linh không nhìn lên, ngón tay trỏ của cô vẫn nhấn đều đặn trên phím mũi tên đi xuống. "Tuấn, em có biết nguyên tắc đầu tiên của một kiểm toán viên độc lập là gì không?"


"Dạ... tôn trọng sự thật khách quan?"


"Không. Là không bao giờ tin vào những gì người ta muốn mình thấy." Linh dừng ngón tay, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô sắc lẹm sau tròng kính. "Nhìn vào đây đi."


Tuấn đẩy gọng kính, nhoài người nhìn vào màn hình ThinkPad của Linh. Trên đó là ba cửa sổ số liệu được sắp xếp song song, thể hiện Phương pháp đối chiếu chéo ba chiều mà Linh vừa thực hiện thủ công suốt mười hai tiếng qua. Cửa sổ thứ nhất là lịch sử rút tiền mặt từ tài khoản Quỹ từ thiện Hào Quang Cứu Trợ tại chi nhánh ngân hàng thương mại Ba Đồn, Quảng Bình. Cửa sổ thứ hai là danh sách hóa đơn đỏ VAT đầu vào của công ty truyền thông Hào Quang Media – đơn vị được quỹ thuê để tổ chức các sự kiện cứu trợ. Cửa sổ thứ ba là biên bản bàn giao nhu yếu phẩm thực tế cho người dân vùng lũ.


"Quỹ Hào Quang tuyên bố đã giải ngân tám mươi tỷ đồng tiền mặt cứu trợ bão lũ tại Quảng Bình và Quảng Trị," Linh nói, giọng trầm và lạnh lùng như những con số trên màn hình. "Nhưng nhìn vào dòng tiền thực tế đi. Chỉ có năm tỷ đồng được chi ra để mua gạo và mì gói. Tám mươi phần trăm số gạo đó là gạo ẩm mốc mua từ các kho thanh lý của doanh nghiệp phá sản với giá rẻ mạt. Còn lại bảy mươi lăm tỷ đồng..."


"Bị chuyển thẳng sang tài khoản của Hào Quang Media dưới danh nghĩa 'chi phí truyền thông, logistics và tổ chức sự kiện khống'," Tuấn lắp bắp đọc các dòng số liệu được Linh tô màu đỏ cảnh báo. Gương mặt cậu trợ lý trẻ bắt đầu tái mét. "Chữ ký phê duyệt rút tiền mặt... là của ca sĩ Minh Đăng."


"Chính xác," Linh gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím. "Minh Đăng dùng hào quang ca sĩ quốc dân để kêu gọi quyên góp tám mươi tỷ từ đồng bào cả nước. Nhưng thay vì đưa đến tay người dân miền Trung đang đói khát trong rốn lũ, anh ta lại dùng hệ thống công ty ma của quản lý Vũ Đình Cường để hợp thức hóa bảy mươi lăm tỷ đồng đó thành tiền sạch. Đây không đơn thuần là ăn chặn từ thiện, Tuấn ạ. Đây là một đường dây rửa tiền chuyên nghiệp có tổ chức."


Tuấn run lên, chiếc máy tính Casio trên tay suýt rơi xuống đất. "Chị Linh, chị điên rồi! Minh Đăng có hàng triệu fan cuồng. Đằng sau anh ta là Vũ Đình Cường – kẻ nắm giữ truyền thông bẩn cả nước, và cả tập đoàn tài chính Thế Gia của ông trùm Trần Thế Bá nữa! Họ có giang hồ, có cảnh sát bẩn bảo kê. Văn phòng nhỏ bé này của chúng ta sẽ bị họ nghiền nát chỉ trong một nốt nhạc nếu chị dám hé răng!"


"Cha chị đã chết vì không chịu im lặng trước những kẻ như thế này," Linh nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ngón tay cô chạm vào vết xước trên chiếc bút Olympus. "Và chị cũng sẽ không im lặng. Những con số này không biết nói dối, Tuấn. Chúng đang gào thét đòi công lý cho những người dân nghèo miền Trung phải ăn gạo mốc giữa dòng nước lũ."


"Nhưng chúng ta chỉ có bản quét kỹ thuật số!" Tuấn cố gắng dùng lập luận nghiệp vụ để ngăn cản cô. "Bản quét này không có giá trị pháp lý tuyệt đối trước tòa nếu phía ngân hàng Ba Đồn phủ nhận! Chị có biết luật bảo mật thông tin khách hàng của ngân hàng không? Họ sẽ kiện ngược lại chị tội đánh cắp tài liệu nội bộ! Em đã thử dùng phần mềm quét tự động thông thường để truy cập sâu hơn vào cổng thông tin của Hào Quang Media, nhưng hệ thống tường lửa của họ đã chặn IP của văn phòng mình và gửi cảnh báo bảo mật rồi. Chúng ta mất quyền truy cập tạm thời vào hệ thống dữ liệu của đối tác kiểm toán rồi đấy!"


Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút sợ hãi. Đôi mắt cô ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ. "Họ có thể chặn IP, có thể tiêu hủy chứng từ giấy, nhưng họ không thể xóa sạch dấu vết dòng tiền trong đầu chị. Trí nhớ hình ảnh của chị đã ghi lại toàn bộ mã số thuế giả mạo và các lệnh giao dịch ngầm của ba công ty ma liên kết với Hào Quang Media. Và chị biết chính xác nơi lưu giữ bản sao kê giấy gốc có đóng dấu đỏ vật lý – thứ duy nhất không thể bị làm giả hay phủ nhận."


"Ở đâu?" Tuấn hỏi, giọng run rẩy.


"Dưới hầm ngầm ngập nước của chi nhánh ngân hàng Ba Đồn, Quảng Bình. Nơi cơn bão lịch sử đang cô lập hoàn toàn."


Linh đứng dậy, kéo chiếc balo dã chiến màu đen dưới gầm bàn lên. Cô đặt chiếc laptop ThinkPad X1 Carbon đã được mã hóa hai chiều vào balo, bên cạnh chiếc còi cứu hộ và bình xịt hơi cay phòng thân. Cuối cùng, cô cầm lấy chiếc bút ghi âm Olympus, nhấn giữ nút cài kim loại trong hai giây để lưu lại toàn bộ đoạn đối thoại nghiệp vụ vừa rồi làm bằng chứng bảo hiểm.


"Chị định làm gì?" Tuấn đứng bật dậy, chắn trước lối ra cửa kính văn phòng.


Linh nhìn cậu trợ lý trẻ, ánh mắt chứa đựng sự bảo bọc nhưng quyết đoán. "Chị sẽ công bố bài phân tích tài chính đầu tiên về lỗ hổng bảy mươi lăm tỷ của quỹ Hào Quang lên blog cá nhân của chị. Ngay bây giờ. Dưới danh nghĩa kiểm toán viên độc lập Vũ Thùy Linh."


"Chị làm thế là tự sát! Vũ Đình Cường sẽ dùng toàn bộ trang trại botnet để dập tắt bài viết của chị trong vòng mười lăm phút và biến chị thành kẻ tội đồ vu khống thần tượng!"


"Vậy thì hãy để trận chiến này bắt đầu," Linh lạnh lùng nói, ngón tay cô đặt lên chuột máy tính, chuẩn bị nhấn nút kích hoạt lệnh đăng bài viết đã soạn sẵn trên màn hình.


Bên ngoài, tiếng sấm sét nổ vang trời xé toạc màn đêm Sài Gòn, báo hiệu cơn bão truyền thông và sinh tử chiến chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!