Nhạc nềnDungeon_Tower

Sáo Trấn Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới lòng sông Cổ Chiên sâu thẳm, bóng tối đặc quánh như mực hòa cùng làn nước đỏ ngầu phù sa nuốt chửng lấy thân xác đang lịm đi của Thạch Sang. Chất độc rết chúa từ vết đâm sâu hoắm trên vai phải của anh đang điên cuồng ăn mòn vào tận tủy xương, tỏa ra thứ oán khí lạnh buốt thấu xương. Cơn đau đớn tột cùng từ vết thương rách da thịt khiến Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp nằm sâu trong tim Sang nổi loạn dữ dội. Nó rít lên hung hãn, cắn xé tâm mạch anh để chống chọi lại chất độc ngoại lai. Thần trí Sang mờ mịt, anh lờ mờ cảm nhận được dòng nước xiết đang cuốn mình đi, chiếc ống sậy rỗng ngậm chặt nơi khóe miệng chỉ còn giúp anh hít thở những ngụm khí mỏng manh cuối cùng giữa những đám lục bình trôi dạt.


Nhưng ngay giữa lằn ranh sinh tử ấy, từ phía trên mặt nước sương mù dày đặc, một bóng đen câm lặng lướt tới không tiếng động. Chiếc đò gỗ ba lá làm bằng gỗ cây sao cổ thụ trăm năm của Lão Tám Đò rẽ đôi làn sương mù, nhẹ nhàng áp sát bờ sông nơi Sang đang chìm nổi. Đôi mắt già nua của lão lái đò câm quắc thước nhìn thấu qua làn nước đục. Với động tác dẻo dai và dứt khoát của một người cả đời bầu bạn với sông nước, lão vung chiếc móc sắt rèn thủ công, khéo léo móc chặt vào thắt lưng áo bà ba đen của Sang rồi dùng lực cánh tay kéo mạnh thân hình chàng trai lên mạn đò.


Ba Cụt, lúc này đang ướt sũng và hoảng loạn bò trên bến sông, nhìn thấy chiếc đò của Lão Tám Đò thì mừng rỡ khóc không thành tiếng. Gã lảo đảo bò xuống bến nước, cùng Lão Tám Đò vực Thạch Sang lên đò. Thân thể Sang lạnh ngắt, nhưng lồng ngực anh lại nóng bỏng như một lò nung gạch nung đỏ, các đường gân đen di động dưới da ngực nhô cao ngoằn ngoèo, phát ra luồng sáng đỏ u ám ghê rợn. Vết thương vai phải rỉ ra thứ máu đen đặc bốc mùi nhang tàn hắc ám xộc thẳng vào khứu giác.


"Lão Tám... cứu... cứu thằng Sang với! Nó bị dính dao độc của tụi sát thủ rồi!" Ba Cụt mếu máo, tay chân run lẩy bẩy cố gắng giữ lấy bắp tay hoại tử lạnh ngắt của Sang.


Lão Tám Đò không đáp, khuôn mặt sần sùi như vỏ cây đước của lão không lộ một chút cảm xúc. Lão chỉ ra hiệu bằng tay thật nhanh, thúc giục Ba Cụt cùng khiêng Sang về ngôi nhà sàn gỗ ven sông Cổ Chiên. Chiếc đò gỗ ba lá lướt đi câm lặng trong đêm tối, đưa họ vượt qua những rặng dừa nước sập sệ ven sông để trở về căn nhà sàn quen thuộc.


Khi họ đặt Sang nằm xuống chiếc chiếu cói rách giữa gian nhà sàn, Thạch Sa ở buồng trong nghe tiếng động đã giật mình tỉnh giấc. Cô bé mảnh mai bước ra ngoài, gương mặt xanh xao do bệnh tật cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy anh hai mình nằm bất tỉnh nhân sự, lồng ngực rách da rỉ máu đen loang lổ.


"Anh hai! Anh hai ơi! Sao anh lại nông nỗi này..." Sa gào khóc, định lao đến ôm lấy Sang nhưng Ba Cụt đã kịp thời giữ chặt cô bé lại.


"Sa, em bình tĩnh! Đừng chạm vào người thằng Sang lúc này, độc ngải trên người nó đang phát tác dữ dội lắm! Để anh hai em tịnh tâm!" Ba Cụt hét lớn, cố gắng đẩy Sa lùi vào buồng trong để bảo vệ cô bé khỏi luồng oán khí đen kịt đang bắt đầu rò rỉ ra từ vết đâm trên vai Sang.


Trong khi đó, lồng ngực của Thạch Sang bắt đầu rung lên bần bật theo từng nhịp thở đứt quãng. Cơn sốt hoại tử do độc rết chúa nung nấu khiến da thịt anh đỏ rực lên như than hồng. Ba Cụt nhớ lại một mẹo dân gian trị độc, gã vội vàng chạy xuống bếp, lấy ra hũ sáp mỡ động vật trộn thảo dược giải độc nhẹ, định đắp lên lồng ngực Sang để hạ nhiệt. Thế nhưng, ngay khi lớp sáp mỡ vừa chạm vào những đường gân đen di động trên ngực Sang, một tiếng "xèo" ghê rợn vang lên. Nhiệt lượng kinh hoàng từ lồng ngực anh nung chảy lớp sáp mỡ trong tích tắc, biến nó thành một làn khói đen kịt, bốc mùi khét lẹt và tanh hôi mùi nhang tàn hắc ám.


"Trời đất ơi! Sáp mỡ bị nung chảy hết rồi! Nóng quá, ngực nó nóng như lửa vậy làm sao cứu đây!" Ba Cụt hoảng sợ thét lên, lùi lại phía sau.


Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp nằm sâu trong tim Sang đang gánh chịu sự phản phệ tàn khốc của oán khí rết chúa. Nó nổi điên, cắn xé điên cuồng vào tâm mạch chủ nhân để tìm đường thoát thân. Vòng chỉ đỏ bùa chú của ông nội Thạch Kên đeo trên cổ tay phải hoại tử của Sang phát sáng đỏ nhạt nhấp nháy liên hồi, các sợi tơ chỉ đỏ căng ra hết cỡ và bắt đầu đứt đoạn từng sợi một do nhịp tim của Sang đang vọt lên một cách mất kiểm soát.


Nhịp tim của Sang nhảy vọt: 140... 145... 147... 149 lần mỗi phút! Chỉ còn đúng một nhịp đập nữa là chạm mốc giới hạn tử vong 150 bpm. Nếu nhịp tim vượt ngưỡng này, Huyết Cổ sẽ nổ tung tâm mạch anh, biến cơ thể anh thành một kén trùng hoại tử rữa nát.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cánh cửa nhà sàn gỗ bị đẩy mạnh ra. Sơn Thị Đa, cô gái câm bẩm sinh hàng xóm, xuất hiện giữa màn sương đêm lạnh lẽo. Đôi mắt to đen láy của cô rực lên một tia sáng kỳ dị của huệ nhãn bẩm sinh. Cô nhìn thấy rõ luồng oán khí đỏ ngầu từ vết đâm vai phải của Sang đang bao vây lấy luồng linh lực xanh biếc yếu ớt trong tim anh, dồn ép Huyết Cổ vào tuyệt lộ.


Thị Đa không hề hoảng loạn. Cô bước đến bên giường tre của Sang, dáng người thanh mảnh tỏa ra sự tĩnh lặng lạ thường. Cô đưa bàn tay mịn màng vuốt nhẹ qua gương mặt đầm đìa mồ hôi lạnh của Sang, rồi rút từ trong dải áo bà ba đen ra chiếc Còi sáo trúc của Thị Đa – cây sáo trúc cổ khắc hoa văn Khmer do chính ông nội cô truyền lại.


Cô gái câm áp sáo trúc lên môi, nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu. Tiếng sáo vang lên.


Đó không phải là một khúc nhạc dân gian thông thường, mà là một chuỗi tần số siêu âm siêu việt, trầm bổng và ma mị xé rách không gian tịch mịch của đêm giông bão bến sông. Tiếng sáo trúc phát ra những luồng sóng âm sinh học vô hình, lan tỏa vào không khí dưới dạng những gợn sóng màu xanh lục nhạt nhòa.


Ngay khi tiếng sáo chạm vào lồng ngực Thạch Sang, ấu trùng Huyết Cổ đang điên cuồng cắn xé tim anh bỗng nhiên khựng lại. Tần số sóng âm đặc biệt từ cây sáo của Thị Đa như một bàn tay vô hình xoa dịu cơn điên loạn của cổ trùng. Những đường gân đen nhô cao ngoằn ngoèo dưới da ngực Sang bắt đầu ngừng di động dữ dội, sắc đỏ u ám nhạt dần.


Trong cơn hôn mê sâu, thần thức của Sang chìm vào một khoảng không tối tăm lạnh buốt. Anh thấy mình đang quỳ dưới đáy giếng cổ hoang phế, xung quanh là hàng vạn con rết độc đang há miệng phun axit đỏ rực rỡ quyết sát hại anh. Nhưng đúng lúc anh sắp bị bóng tối nuốt chửng, một khúc nhạc thanh tịnh, mát lành như sương mai bỗng vang vọng từ trên cao dội xuống. Khúc nhạc ấy làm dịu đi cơn nóng bỏng trong lồng ngực anh, mở ra một lối thoát sáng ngời.


Theo bản năng sinh học của cổ tộc Trùng Sư, thần thức của Sang bắt đầu tụng niệm bài chú Tịnh Tâm Chân Ngôn mà ông nội từng báo mộng chỉ dạy. Anh điều hòa nhịp thở trong vô thức: hít sâu hơi sương mát lạnh bến sông qua mũi, giữ ở đan điền rồi thở ra nhẹ nhàng bằng miệng. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa tiếng sáo trấn trùng của Thị Đa và tâm pháp khống chế sinh học của Sang đã tạo ra một kết giới tịnh hóa kiên cố bảo vệ tim anh.


Nhịp tim của Sang bắt đầu hạ dần từ mốc tử vong: 149... 145... 130... rồi dừng lại ở mức 110 bpm ổn định. Lồng ngực anh xẹp xuống, nhịp thở trở nên đều đặn và bình yên trở lại.


Thị Đa vẫn tiếp tục thổi sáo liên tục suốt một canh giờ để bảo đảm Huyết Cổ hoàn toàn ngủ yên dưới đáy tim Sang. Gương mặt cô gái câm dần trở nên xanh xao, mồ hôi hột tuôn rơi lã chã trên trán, bàn tay cầm sáo run rẩy dữ dội do phải tiêu hao lượng lớn thể lực và linh lực sóng âm sinh học bẩm sinh. Nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định, đăm đăm nhìn vào lồng ngực đã bình yên của người bạn thanh mai trúc mã.


Khi tia sáng bình minh đầu tiên rọi qua khe cửa gỗ nhà sàn, Thị Đa mới từ từ hạ sáo trúc xuống. Cô lảo đảo lùi lại một bước, suýt ngã quỵ nếu không có Ba Cụt kịp thời đỡ lấy.


Thạch Sang khẽ rùng mình, từ từ mở đôi mắt sâu u uẩn của mình ra. Thần trí anh dần tỉnh táo, anh cảm nhận được hơi ấm tịnh hóa dịu mát đang lan tỏa khắp cơ thể nhờ tiếng sáo cứu mạng của Thị Đa. Nhưng khi anh cố gắng cử động cánh tay phải, anh bàng hoàng nhận ra cánh tay hoại tử đen kịt ấy hoàn toàn liệt bại, lạnh ngắt và mất sạch mọi xúc giác lực vĩnh viễn. Vết đâm sâu hoắm trên vai phải vẫn đang rỉ ra thứ dịch nhầy màu đen đặc bốc mùi nhang tàn hắc ám của ngải rết chúa Danh Sên.


Sang nhìn sang Thị Đa đang kiệt sức nằm thiếp đi trên ghế tre, rồi nhìn thấy Thạch Sa đang khóc thầm ở ngách cửa buồng. Lòng trắc ẩn sâu sắc và ý chí kiên cường bùng cháy trong tim chàng trai vớt xác.


Anh hiểu rằng Danh Sên sẽ không dừng lại cho đến khi cướp được bình gốm cổ và tàn sát toàn bộ bản làng Ô Môn bằng dịch ngải chó điên. Để cứu mạng chính mình, cứu mạng em gái Sa và bảo vệ bến sông quê hương, anh không thể tiếp tục phòng thủ thụ động nữa.


"Thị Đa... cảm ơn em," Sang thì thầm bằng giọng khàn đặc, tay trái lành lặn nắm chặt lấy cây sáo trúc cổ. "Ba Cụt... giúp tao chuẩn bị nước giếng cổ và rễ cây đước cổ thụ tịnh hóa. Tao phải dùng chính máu tim của mình để chế tạo Huyết Lệ Thanh Tẩy. Đêm nay, tao sẽ tịnh hóa toàn bộ bến sông này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!