Nhạc nềnDungeon_Tower

Đêm Trắng Bến Đò

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù trên sông Cổ Chiên vào lúc nửa đêm không giống như thứ sương khói bảng lảng của buổi sớm mai. Nó dày đặc, đùng đục và lạnh buốt, phủ lên mặt nước một tấm màn che khuất mọi tầm nhìn quá ba thước. Đêm trắng bến đò Ô Môn tịch mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng tạch tạch khèn khẹt rất nhỏ của chiếc ghe máy cũ đã được Ba Cụt quấn chặt vải bố quanh ống xả để giảm bớt tiếng ồn. Chiếc ghe lướt đi âm thầm giữa lòng sông đỏ ngầu phù sa, rẽ đôi làn sương mù đặc quánh như sữa.


Thạch Sang ngồi ở mũi ghe, tấm lưng ngăm đen hơi khòm xuống dưới lớp áo bà ba đen sờn cũ dính đầy bùn đất bến sông. Cánh tay phải của anh buông thõng, quấn một lớp vải rách xám xịt, hoàn toàn liệt bại và lạnh ngắt như da thịt người chết. Đó là cái giá tàn khốc mà anh phải trả sau khi dùng Huyết Dẫn Thuật tịnh hóa ngải rết cứu con trai chú Chín Còi đêm hôm trước. Toàn bộ xúc giác của cánh tay phải đã biến mất vĩnh viễn, lực cánh tay cũng bị tước đi một phần năm. Mỗi nhịp ghe dập dềnh theo sóng nước chỉ khiến bắp tay hoại tử của anh đung đưa một cách vô tri.


"Sang... mày chắc là đi hướng này chứ? Tao nghe lạnh xương sống quá." Ba Cụt ngồi ở phía lái ghe, tay giữ chặt bánh lái dính đầy dầu mỡ, giọng nói run rẩy thì thầm qua làn sương. Khuôn mặt gã đen nhẻm, đôi mắt la lém dòm dóc xung quanh rặng dừa nước sâm sẩm tối ven bờ. "Ban ngày đám đông đòi thiêu sống mày, nhờ chú Hai Nghĩa cản lại mới êm được một chút. Đáng lý giờ này mày phải trốn kỹ trong nhà sàn, sao lại lặn lội ra khúc sông nguyền rủa này làm gì?"


Sang không quay đầu lại, đôi mắt sâu u uẩn của anh vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định trước mũi ghe. Tay trái lành lặn của anh khẽ khàng vuốt ve chiếc vòng chỉ đỏ bùa chú của ông nội Thạch Kên đeo trên cổ tay phải hoại tử. Chiếc vòng chỉ đỏ lúc này hơi căng ra, tỏa ra một luồng linh lực ấm áp nhàn nhạt để bảo vệ thần thức của anh không bị oán khí lạnh lẽo dưới lòng sông xâm nhập.


"Ba Cụt, đám đông ban ngày bị ngải phấn hoa của con mụ Út Mận khống chế thần trí rồi. Họ không còn là chính họ nữa," Sang cất giọng trầm thấp, khàn đặc vì mệt mỏi. "Nếu tao không đi đêm nay để tìm ra Tư Thẹo và nguồn dịch ngải chó điên, ngày mai họ sẽ lại cầm đuốc kéo đến. Sa đang trốn trong buồng, bột vôi tịnh hóa tao rải quanh nhà chỉ cản được ngải rết thông thường chứ không cản được lòng người bị mê muội. Tao phải tìm ra manh mối để tịnh hóa bến sông này."


Nói rồi, Sang khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để vận hành kỹ năng Vạn Trùng Thính Âm Pháp. Anh áp tai trái xuống mạn xuồng gỗ ẩm ướt, cố gắng lọc bỏ tiếng máy ghe tạch tạch và tiếng nước vỗ bì bõm để lắng nghe những tần số siêu âm siêu việt của thế giới trùng độc. Dưới lòng sông Cổ Chiên sâu thẳm, âm thanh của hàng vạn loài côn trùng thủy sinh, tiếng tôm cá quẫy đuôi hiện lên mờ ảo trong não bộ anh dưới dạng một bản đồ sinh học ba chiều màu xanh lục nhạt.


Nhưng đột nhiên, bản đồ tâm linh trong đầu Sang giật mạnh một cái.


Một tần số rung động cực kỳ dị thường, câm lặng và u tối đang lan tỏa từ phía rặng dừa nước rậm rạp phía trước. Nó không phải là tiếng đập cánh tự nhiên, mà là tiếng xột xoạt của hàng vạn chân rết đang găm sâu vào thớ gỗ, kèm theo một mùi tanh hôi nồng nặc của nhang tàn hắc ám và xác động vật phân hủy xộc thẳng vào khứu giác. Mùi hương này giống hệt mùi dịch đen rỉ ra từ miệng cái xác chết trôi bọc bạt cũ mà Sang vớt được mấy đêm trước.


"Ba Cụt! Tắt máy ghe ngay! Có biến!" Sang giật mình hét lớn, tay trái chống xuống mạn xuồng định đứng dậy.


Nhưng đã quá muộn.


Từ trong bóng tối sâm sẩm của rặng dừa nước ven sông, một tiếng rít xé gió kinh hoàng vang lên. Một vật thể hẹp dài, rỉ sét đỏ hỏn phóng thẳng từ trên ngọn cây đước cổ thụ xuống chiếc xuồng máy. Đó là chiếc Dao găm đồng cổ của Danh Sên, lưỡi dao được tẩm độc rết chúa biến dị rực đỏ linh lực tà ác.


Theo bản năng vớt xác lâu năm trên sông nước, Sang dùng tay trái lành lặn vớ lấy cây gậy tre dài dùng để móc xác bên mạn xuồng, gạt mạnh một đường hình bán nguyệt.


"Coong!"


Tiếng kim loại va chạm với thân tre vang lên khô khốc giữa đêm vắng. Lực phóng của con dao găm mạnh đến mức khiến cây gậy tre trong tay Sang suýt nữa gãy đôi, chấn động truyền qua lòng bàn tay trái làm anh tê rần. Con dao găm đồng cổ bị gạt lệch hướng, cắm phập vào mạn xuồng gỗ sát chân Ba Cụt. Ngay lập tức, chất dịch độc màu đỏ tươi bám trên lưỡi dao xèo xèo ăn mòn thớ gỗ, bốc lên một làn khói đen kịt, tanh hôi mùi nhang tàn khiến Ba Cụt kinh hoàng thét lên, ngã nhào ra sau lái ghe.


Chưa kịp để Sang định thần, một bóng đen gầy gò như bộ xương khô, mặc chiếc áo khoác gió đen che kín cổ đã lướt nhẹ từ trên ngọn đước xuống mui ghe. Đôi mắt một mí lạnh lùng, vô cảm của sát thủ chuyên nghiệp Lão Hắc hiện ra dưới ánh đèn bão leo lét. Hắn không nói một lời, tay trái giật phăng con dao găm đồng cổ ra khỏi mạn xuồng, tay phải phóng ra ba chiếc kim độc tầm ngải rết chúa nhắm thẳng vào các huyệt đạo trên ngực Sang.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sang cố gắng dồn linh lực Thiết Trùng Sư sơ cấp vào tay trái để kích hoạt Huyết Cổ Phun Trào. Anh cắn mạnh vào đầu ngón tay trái, phun ra một luồng máu tịnh hóa lấp lấp ánh sáng xanh lục về phía sát thủ. Tuy nhiên, màn sương mù dày đặc bến đò Ô Môn cùng với tà khí oán hận đậm đặc tỏa ra từ người Lão Hắc đã làm luồng máu tịnh hóa bị phân tán hoàn toàn trong không khí, chỉ sượt qua vai áo đen của hắn, đốt cháy một mảng vải rỉ ra làn khói xanh nhạt vô hại.


Lão Hắc áp sát cận chiến với tốc độ kinh hoàng. Hắn tận dụng việc cánh tay phải của Sang bị liệt hoàn toàn để tấn công vào mạn sườn phải của anh. Lưỡi dao găm đồng cổ vung lên một đường hiểm hóc, găm sâu vào bắp vai phải hoại tử của Sang.


"Phập!"


Cơn đau buốt xương ập đến tàn khốc. Lưỡi dao độc găm ngập vào da thịt hoại tử lạnh ngắt của Sang. Dù cánh tay phải đã mất đi xúc giác ngoài da, nhưng chất độc rết chúa (Hắc Cổ Vạn Rết) kịch độc khi xâm nhập vào tận tủy xương vẫn tạo ra một cơn chấn động tâm linh khủng khiếp. Một dòng máu đen đặc bốc mùi nhang tàn hắc ám rỉ ra xối xả từ vết thương vai phải, nhuộm đen mảng áo bà ba của anh.


Chất độc rết chúa nhanh chóng lan tỏa theo hệ tuần hoàn, kích hoạt sự nổi loạn điên cuồng của Huyết Cổ Tịnh Hóa đang nằm sâu trong tim Sang. Lồng ngực anh rung lên bần bật, mạng lưới gân đen di động dưới da ngực nhô cao ngoằn ngoèo, phát ra những luồng sáng đỏ rực như những sợi xích nung nóng.


Nhịp tim của Sang nhảy vọt điên cuồng: 130... 140... 148 lần mỗi phút!


Cơn đau đớn tột cùng như hàng vạn cây kim châm thẳng vào tim khiến Sang khuỵu sụp xuống sàn xuồng, thần trí rạn nứt dữ dội. Anh chỉ còn cách giới hạn tử vong đúng 2 nhịp tim. Nếu nhịp tim chạm mốc 150 bpm, Huyết Cổ trong tim sẽ nổi điên cắn nát tâm mạch anh lập tức.


Lão Hắc lạnh lùng rút dao găm ra, chuẩn bị vung nhát dao thứ hai nhắm thẳng vào lồng ngực đang rực đỏ của Sang để kết liễu mạng sống của anh. Ba Cụt gào thét điên cuồng, cố gắng dùng chiếc mái chèo gỗ đập mạnh vào lưng sát thủ nhưng Lão Hắc chỉ khẽ nghiêng người tránh né, rồi vung chân đá mạnh vào ngực Ba Cụt khiến gã văng xuống sàn ghe, hộc máu mồm.


Khi mũi dao găm đồng cổ chứa độc rết chúa của Lão Hắc chỉ còn cách tim Sang một tấc, chiếc vòng chỉ đỏ bùa chú của ông nội Thạch Kên đeo trên cổ tay phải hoại tử của Sang bỗng nhiên phát sáng rực đỏ. Luồng linh lực phật môn và tình thương gia tộc tích tụ trong sợi chỉ đỏ bùng phát, tạo thành một lá chắn tâm linh vô hình chặn đứng tà khí của con dao găm trong tích tắc. Lưỡi dao bị chệch hướng, đâm trượt qua sườn trái Sang, rạch một đường dài rỉ máu đỏ tươi.


Sang biết lá chắn chỉ đỏ đã nứt vỡ hoàn toàn và nhịp tim mình đã ở ngưỡng tử vong 148 bpm, anh không thể tiếp tục chiến đấu cận chiến. Bằng bàn tay trái lành lặn duy nhất, Sang giật phăng một ống sậy rỗng cắm ở mạn ghe dùng để vớt xác, ngậm chặt vào miệng. Anh dùng hết sức bình sinh còn lại, dứt khoát gieo mình xuống dòng sông Cổ Chiên lạnh lẽo bão bùng.


"Tùm!"


Tiếng nước bắn tung tóe xé rách màn sương mù u tịch bến sông. Kỹ năng Lặn Sông Tránh Trùng lập tức được kích hoạt.


Dòng nước sông Cổ Chiên lạnh buốt, đỏ ngầu phù sa bao bọc lấy cơ thể đang rực nóng như lửa đốt của Sang. Sự lạnh lẽo thấu xương của dòng nước thấm sâu vào vết thương vai phải, tạm thời làm đông đặc chất độc rết chúa và xoa dịu sự điên loạn của Huyết Cổ trong tim anh. Nhịp tim của Sang hạ dần từ 148 xuống 135 bpm, giúp anh giữ lại một tia thần trí sáng suốt cuối cùng.


Sang nín thở lặn sâu dưới đáy sông tối tăm, tay trái ôm chặt lấy vết thương vai phải đang rỉ máu đen hòa vào dòng nước phù sa. Anh ngậm ống sậy rỗng nhô lên mặt nước giữa những đám lục bình trôi dạt để lấy dưỡng khí, hoàn toàn xóa bỏ oán khí cơ thể khỏi sự truy tìm bằng mùi hương của đàn ngải rết Danh Sên.


Trên mui ghe máy rách nát, Lão Hắc đứng im lặng, đôi mắt một mí lạnh lùng quét nhìn mặt sông đầy sương mù dày đặc. Hắn biết độc rết chúa trên dao găm đồng cổ găm sâu vào vai Sang đủ để giết chết một người thường trong vòng ba canh giờ, và dòng nước chảy xiết của vực nước xoáy bến đò Ô Môn sẽ nuốt chửng cái xác hoại tử của anh. Sát thủ lạnh lùng quay người, lướt mình biến mất vào làn sương mù dày đặc hướng về sào huyệt Danh Sên.


Dưới đáy sông Cổ Chiên lạnh lẽo và tối tăm, Thạch Sang cảm nhận được cơ thể mình đang chìm dần vào khoảng không vô định, Huyết Cổ trong tim vẫn đang cắn xé âm ỉ, thần trí anh mờ mịt dần rồi lịm đi...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!