Tiếng Sủa Điên Loạn
Cơn giông bão dữ dội đêm qua đã rút đi, để lại một màn sương sớm đùng đục, bảng lảng trôi trên mặt sông Cổ Chiên. Nước sông sau mưa chuyển sang màu đỏ ngầu phù sa, cuộn xoáy hung hãn dưới chân những cây cột gỗ của ngôi nhà sàn cũ kỹ.
Thạch Sang đứng lặng người trước chiếc gương đồng ố vàng gian thờ. Anh khẽ cắn chặt răng, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi kẽ môi đang khô khốc. Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh miền sông nước, lồng ngực ngăm đen của anh phơi trần, chằng chịt những đường gân đen nhô cao dưới da. Chúng không hề nằm yên mà di động ngoằn ngoèo, co thắt liên tục như một đàn giun đất đang giãy giụa tìm đường thoát thân. Từ tâm điểm lồng ngực, nơi Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp đang ký sinh sâu trong tâm mạch, một giọt dịch màu đen kịt, tanh nồng mùi nhang tàn hắc ám rỉ ra, chậm rãi chảy dài xuống bụng anh.
Cánh tay phải của anh buông thõng bên hông, xám xịt và lạnh ngắt. Sang thử cử động các ngón tay, nhưng phản hồi lại chỉ là một khoảng không tê liệt hoàn toàn. Cái giá của việc dùng Huyết Dẫn Thuật giải độc cứu con trai chú Chín Còi đêm qua là vô cùng tàn khốc. Mỗi lần anh tịnh hóa oán khí cho người khác, cơ thể anh lại tích tụ thêm một phần hoại tử không thể đảo ngược.
"Phải nhanh lên... Huyết Cổ sắp nổi loạn rồi..."
Sang thầm nghĩ, lồng ngực anh nóng ran như có than hồng nung nấu, nhịp tim bắt đầu dồn dập lên đến hơn 130 lần mỗi phút. Anh biết, nếu để nhịp tim vượt ngưỡng cấm kỵ 150 bpm, cổ trùng trong người sẽ lập tức nổi điên cắn nát tâm mạch anh.
Bằng bàn tay trái lành lặn duy nhất, Sang run rẩy mở chiếc giỏ mây đeo bên hông, lấy ra túi vải sáp ong mát lạnh chứa đất sét âm phủ nghĩa trang Trà Cú mà chú Chín Còi đã dâng hiến. Thứ đất sét mịn màng, hấp thụ âm khí trăm năm dưới mộ cổ tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thấu xương. Sang chậm rãi đi ra vườn sau, hướng về phía chiếc giếng cổ hoang phế nằm dưới gốc me già.
Anh quỳ xuống bệ đá giếng cổ, trích một giọt máu tịnh hóa đỏ thẫm từ ngón tay trái nhỏ vào túi đất sét, rồi đổ hỗn hợp đất âm phủ mịn màng đó xuống đáy chiếc bình gốm cổ thờ Trùng Thần đang đặt dưới lòng giếng hoang. Ngay khi đất sét âm phủ chạm vào lòng bình gốm, một luồng sương mù màu xanh biếc ấm áp tỏa ra, thấm ngược vào làn da ngực của Sang. Cơn nóng bỏng trong tim lập tức dịu đi, những đường gân đen di động chậm lại, nhịp tim của anh hạ dần xuống mức 110 bpm an toàn. Sang thở hắt ra một hơi dài, tựa lưng vào thành giếng đá, tạm thời vượt qua cơn nguy kịch của sự phản phệ.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu.
Khi sương sớm trên sông Cổ Chiên bắt đầu tan rã dưới những vệt nắng đầu ngày yếu ớt, một âm thanh dị thường bỗng dưng xé toạc bầu không khí u tịch của bến đò Ô Môn.
"Gừ... Gừ... Ẳng!"
Đó không phải là tiếng chó sủa thông thường. Nó là một chuỗi âm thanh khản đặc, gầm rú điên cuồng pha lẫn tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng. Từ phía rặng dừa nước ven sông, một con chó hoang gầy trơ xương lao ra. Đôi mắt nó rực lên một màu đỏ ngầu hoang dại, khóe miệng sùi ra từng bọt dịch màu đen kịt, tanh hôi mùi nhang tàn. Con vật điên cuồng cào xé nền đất bùn nhão nhoét, rồi lao thẳng về phía bến đò Ô Môn, nơi những người dân chài nghèo đang chuẩn bị neo xuồng đi chợ sớm.
"Chó điên! Chó điên cắn người bà con ơi!"
Tiếng hét kinh hoàng vang lên từ phía bến sông. Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn tột độ. Con chó ngải điên cuồng lao vào cắn xé bắp chân một người đàn ông chèo đò dạo. Nọc độc từ răng nanh của nó truyền vào khiến nạn nhân ngã gục ngay lập tức, cơ thể co giật dữ dội, khóe miệng rỉ ra từng vệt máu đen đặc bốc mùi hôi thối.
Từ trong bóng tối của rặng tràm ngập mặn ven đầm lầy, một gã đàn ông mặt đầy sẹo rỗ, xăm hình đầu chó sói rỉ máu trên bắp tay đang lặng lẽ quan sát. Đó là Tư Thẹo, tay sai đắc lực của tà sư Danh Sên. Trên tay gã cầm chiếc còi làm bằng xương chó cũ kỹ. Mỗi lần gã thổi nhẹ vào chiếc còi, một tần số âm thanh ma mị, u tối lại lan tỏa vào không khí, kích thích đàn chó hoang bị hạ ngải chó điên (Hắc Khuyển Oán Ngải Pháp) lao ra tấn công điên cuồng hơn.
"Sủa đi... cắn chết tụi nó đi..." Tư Thẹo lẩm nhẩm xảo quyệt, khóe miệng cười lộ ra hàm răng ố vàng gớm ghiếc.
Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, dịch bệnh ngải độc đã lây lan khắp bản làng ven sông. Hàng chục người dân bị cắn phát bệnh điên dại, rên rỉ đau đớn trong các chòi lá. Sự sợ hãi bao trùm bến đò Ô Môn như một tấm màn đen kịt.
Giữa lúc lòng dân hoang mang tột độ, tại khu chợ quê ven sông, một cô gái mặc sườn xám cách tân màu đỏ rực xuất hiện. Đó là Út Mận, nữ quái luyện ngải hoa yêu của Danh Sên. Ánh mắt ả lẳng lơ xảo quyệt, tay cầm chiếc túi gấm nhỏ chứa đầy phấn hoa ngải độc biến dị. Út Mận bước đến bên các bô lão trong Ban trị sự ấp bến đò đang tụ họp bàn cách dập dịch.
Ả khẽ vung tay, thổi một làn phấn hoa màu hồng nhạt tỏa hương nhài ngào ngạt vào không khí. Phấn Hoa Yêu Mị nhanh chóng thấm vào khứu giác của các bô lão, khống chế hoàn toàn thần trí của họ, khiến đôi mắt họ trở nên đờ đẫn rồi chuyển sang một màu u tối.
"Bà con nghe tôi nói nè..." Út Mận cất giọng lảnh lót, đầy mị lực khống chế. "Cái bến đò Ô Môn này trăm năm qua bình yên vô sự. Sao tự nhiên từ khi thằng Sang nhà họ Thạch ra giếng cổ đào bới bùa chú, rồi làm nghề vớt xác mang âm khí về, bản làng mình lại xảy ra dịch bệnh chó điên quái dị này? Thằng Sang chính là tên tà sư gieo rắc tai họa! Nó nuôi trùng độc dưới nền nhà sàn để hại bà con đó!"
Lớp phấn hoa ngải yêu mị đầu độc thần trí bẻ gãy hoàn toàn mọi suy nghĩ lý tính của các bô lão. Một vị trưởng lão trong Ban trị sự đập mạnh gậy gỗ xuống đất, mắt trợn trừng phẫn nộ:
"Phải rồi! Thằng Sang mang điềm gở bùa ngải về làng! Nó bóp nát búa sắt của người ta ngoài xưởng đan, tôi tận mắt nghe kể lại. Chính nó đã gieo dịch bệnh này để hại người nghèo chúng ta!"
Sự kích động lan truyền nhanh chóng như lửa gặp dầu khô. Dưới sự giật dây của Út Mận và các bô lão bị khống chế thần trí, hàng trăm người dân làng nghèo khổ, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng và sự mù quáng, đã tụ tập lại. Họ cầm theo đuốc lửa rực cháy, gậy gộc, cuốc xẻng, đằng đằng sát khí kéo về phía ngôi nhà sàn gỗ ven sông Cổ Chiên của Thạch Sang.
Trong nhà sàn, Thạch Sang đang cẩn thận dùng tay trái bôi sáp ong tịnh hóa lên bắp tay phải hoại tử của mình thì cửa chính bị đẩy mạnh. Gia nhân Thạch Hùng lao vào, đầu chú bê bết máu tươi do bị đá ném trúng, gương mặt chú cắt không còn giọt máu, run rẩy hét lên:
"Cậu hai! Cậu hai ơi! Bà con dân làng... họ kéo đến đông lắm! Họ nói cậu gieo dịch bệnh chó điên, đòi thiêu sống cậu và cô út Sa! Họ đang ném đá đập phá ngoài kia kìa!"
"Rầm! Xoảng!"
Một viên đá lớn xuyên qua cửa sổ gỗ, đập nát chiếc bình gốm không trên bàn thờ gian ngoài, mảnh sành văng tung tóe. Từ buồng trong, Thạch Sa bừng tỉnh giấc, cô bé mảnh mai ôm lấy ngực rên rỉ, gương mặt xanh xao hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ khi nghe tiếng gào thét phẫn nộ của đám đông ngoài sân.
"Đốt nhà nó đi! Diệt trừ tên tà sư hại dân!"
"Thiêu sống anh em nhà họ Thạch!"
Sang bước ra gian ngoài, nhìn qua khe cửa gỗ bị vỡ. Dưới sân nhà sàn, hàng trăm ngọn đuốc lửa rực cháy đỏ rực cả một khúc sông Cổ Chiên bến đò. Những gương mặt quen thuộc của những người hàng xóm lương thiện hằng ngày giờ đây đầy vẻ hung tợn, điên cuồng dưới tác động của tà thuật mê hồn. Mùi phấn hoa ngải yêu mị hương lài ngào ngạt tỏa ra từ đám đông xông thẳng vào mũi Sang.
"Là ngải phấn hoa của Út Mận... Họ đã bị khống chế thần trí..." Sang thầm nghĩ, lòng đau nhói như bị dao cắt.
Anh biết rõ họ chỉ là những nạn nhân vô tội bị kẻ tà pháp lợi dụng. Anh không thể sử dụng Huyết Cổ hay trùng thuật tịnh hóa để tấn công họ, bởi điều đó sẽ vi phạm quy tắc Cấm kỵ Lương Thiện của dòng họ, khiến Huyết Cổ trong người anh phản phệ cắn nát tim anh lập tức. Nhưng nếu anh đứng im, ngọn lửa từ những cây đuốc kia sẽ thiêu rụi ngôi nhà và mạng sống của em gái Thạch Sa.
Sang dứt khoát bước ra ngoài hiên nhà sàn, đứng chắn trước cửa buồng của Sa. Cánh tay phải hoại tử của anh giấu sau vạt áo bà ba đen sờn cũ, tay trái nắm chặt thành lan can gỗ.
"Bà con bình tĩnh nghe tôi giải thích! Tôi không hề gieo rắc dịch bệnh!" Sang hét lớn, giọng trầm hùng vang vọng bến sông.
Nhưng tiếng hét của anh bị dập tắt ngay lập tức bởi những tiếng la ó phẫn nộ. Một cây đuốc cháy rực ném thẳng lên mái lá nhà sàn, bắt đầu cháy sém xèo xèo. Gia nhân Thạch Hùng nỗ lực lao ra dập lửa liền bị một gã thanh niên ném đá trúng vai, ngã quỵ xuống sàn gỗ rên rỉ.
Đám đông bị kích động bắt đầu tràn qua hàng rào tre rỉ sét, chuẩn bị xông lên cầu thang gỗ nhà sàn để bắt giữ anh em Sang. Sự nguy kịch đã đạt đến đỉnh điểm.
Đúng lúc đó, một tiếng còi pin chói tai vang lên từ phía cổng vườn.
"Bà con đứng lại hết cho tôi! Ai dám đốt nhà cưỡng chế tôi bắt nhốt hết lên xã!"
Trưởng ấp Hai Nghĩa cầm chiếc loa pin cầm tay, cùng đội dân phòng tự vệ ấp vội vã chen qua đám đông xông vào giữa sân. Gương mặt chữ điền của ông đỏ gay vì tức giận và mệt mỏi, ông dùng hết uy tín chính quyền dân gian của mình để dang tay che chắn trước cầu thang nhà sàn, hét lớn qua loa pin:
"Bà con Ban trị sự ấp đâu, bình tĩnh lại nghe tôi nói! Dịch bệnh chó điên là do thiên tai dịch họa, bệnh viện tỉnh đang xuống xử lý. Thằng Sang hằng ngày vớt xác cứu người bến sông này, ai cũng biết nó hiền lành. Đừng nghe lời kẻ xấu kích động mà phạm pháp giết người! Tránh ra hết!"
Sự xuất hiện công tâm của Hai Nghĩa và đội dân phòng tạm thời chặn đứng bước chân của đám đông đang cuồng nộ. Nhưng dưới tác động của ngải phấn hoa yêu mị vẫn đang âm thầm tỏa hương trong gió đêm, những ngọn đuốc lửa trên tay dân làng vẫn giơ cao, sẵn sàng ném thẳng vào ngôi nhà sàn gỗ ven sông Cổ Chiên của Sang đòi thiêu sống hai anh em.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!