Máu Tịnh Hóa Cứu Người
Tiếng mưa dột lộp bộp trên mái lá rách nát của ngôi chòi rìa nghĩa trang Trà Cú nghe như những nhịp gõ của một chiếc mõ tre nứt vỡ. Không gian bên trong chòi ẩm mốc, nồng nặc mùi bùn đất âm phủ rã nát và mùi nhang tàn hắc ám rỉ ra từ vết thương của đứa trẻ. Chú Chín Còi vẫn đang quỳ sụp dưới chân Thạch Sang, hai bàn tay gầy gò bám chặt lấy gấu quần bà ba đen dính đầy bùn đất của anh, đầu chú đập xuống nền đất nện ẩm ướt liên tục. Tiếng khóc nghẹn ngào của người cha già khốn khổ vang lên xen lẫn tiếng gió rít qua rặng tràm ngập mặn ngoài kia, thê lương đến nhói lòng.
"Cậu hai Sang... tôi lạy cậu! Con trai tôi mới mười hai tuổi, nó có tội tình gì đâu. Thằng Danh Sên ác ôn kia hạ ngải rết vào chân nó để ép tôi phải dẫn đường cho bọn chúng đào bới mộ tổ dòng họ Thạch trên gò đất cao nghĩa trang này. Tôi không chịu, thế là nó... nó hành hạ thằng bé thế này đây. Tôi lạy cậu hai cứu mạng con tôi với!"
Thạch Sang nhìn xuống đứa trẻ đang quằn quại trên chiếc chiếu cói rách. Dưới ánh trăng khuyết lờ mờ hắt qua mái lá dột, bắp chân trái của cậu bé sưng húp, tím đen như quả bồ quân chín rữa. Dưới lớp da căng bóng, mỏng dính đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ ra ấy, những bóng đen dài chằng chịt như ngón tay đang di động ngoằn ngoèo một cách điên cuồng. Đó là ngải rết biến dị của Danh Sên, thứ tà thuật tàn độc chuyên dùng oán khí động vật để nuôi trùng, biến nhục thân nạn nhân thành tổ kén cho lũ rết độc sinh sôi. Cậu bé co giật, khóe miệng rỉ ra từng vệt máu đen bốc mùi nhang tàn hắc ám giống hệt cái xác bọc bạt trôi sông mà Sang vớt được ở bến đò Ô Môn mấy đêm trước.
Sang hít một hơi thật sâu để xoa dịu lồng ngực đang nóng ran. Anh đưa bàn tay trái lành lặn đỡ Chín Còi đứng dậy, giọng trầm thấp nhưng kiên định:
"Chú Chín, đứng lên đi. Con cháu họ Thạch nuôi trùng tịnh hóa là để cứu người, không phải để nhìn người lương thiện chết trước mắt mình. Nhưng già phải biết, muốn cứu thằng bé, cháu phải dùng Huyết Dẫn Thuật để dụ đàn rết độc từ chân nó sang người cháu. Cháu gánh độc thay cho nó. Việc này cháu làm được, nhưng chú phải giữ tuyệt đối bí mật hành tung đêm nay của cháu, không được để bọn Danh Sên biết cháu đã đào đất sét âm phủ nghĩa trang Trà Cú."
Chín Còi nghe vậy liền gật đầu lia lịa, nước mắt tràn ra trên gương mặt gầy gò như bộ xương khô: "Giữ bí mật! Già này thề với trời đất, nếu hé răng nửa lời sẽ bị thiên lôi đánh chết, mộ tổ họ Thạch già sẽ giữ bằng cả mạng sống này!"
Sang gật đầu. Anh bước đến bên giường bệnh đơn sơ, bảo Chín Còi giữ chặt hai bả vai của đứa trẻ để phòng hờ thằng bé giãy giụa khi trùng độc phản kháng. Sang ngồi xếp bằng bên mép giường, kéo vạt áo bà ba đen che đi cánh tay phải phế liệt hoại tử tím đen của mình. Cánh tay này, từ sau đêm nuốt Huyết Cổ cứu em gái Thạch Sa, đã hoàn toàn mất đi xúc giác và phần lớn cảm giác lực. Nhưng đêm nay, anh bắt buộc phải dùng chính cánh tay hoại tử này làm vật dẫn.
Sang dùng tay trái rút con dao nhỏ dắt bên hông, dứt khoát rạch một đường dài dọc theo lòng bàn tay phải phế liệt của mình. Lưỡi dao bén ngót cứa sâu vào da thịt xám xịt, nhưng Sang không hề cảm thấy một chút đau đớn vật lý nào ở cánh tay phải. Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra xối xả, mang theo những đốm sáng xanh lục nhạt li ti của Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp đang ký sinh trong máu tim anh. Sang không chần chừ, áp chặt lòng bàn tay phải đang chảy máu trực tiếp lên vết loét rỉ máu đen đầy mụn rộp trên bắp chân trái của đứa trẻ.
"Huyết dẫn trùng quy... Tổ kén lương thiện..."
Sang nhắm mắt, lẩm nhẩm khẩu quyết Tịnh Hóa Trùng Kinh. Ngay khi hai dòng máu chạm nhau, Huyết Dẫn Thuật chính thức kích hoạt.
"Rít! Rít!"
Một tiếng kêu click click chói tai, ẩm ướt vang lên từ dưới da bắp chân đứa trẻ. Đàn ngải rết biến dị hoang dã cảm nhận được dòng máu tịnh hóa cực dương của Sang, chúng lập tức nổi điên phản kháng. Con rết chúa ký sinh sâu trong tủy xương cậu bé rít lên hung hãn, phun ra một luồng dịch độc axit đen kịt ăn mòn thẳng vào vết rạch trên tay Sang. Cảm giác nóng bỏng, buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ châm thẳng vào xương tủy cánh tay phải lập tức ập đến. Cơn đau dữ dội vượt qua sự tê liệt vật lý, xông thẳng lên đại não khiến Sang rùng mình, mồ hôi hột tuôn ra như tắm.
"Cố lên cậu hai!" Chín Còi hét lên, hai tay ghì chặt đứa con đang co giật dữ dội trên chiếu.
Sang cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng kêu đau đớn. Anh dùng tay trái rút vòng chỉ đỏ bùa chú Thạch Kên đeo trên cổ tay phải ra, định quấn quanh bắp tay để chặn dòng độc tố đang bò ngược lên vai. Nhưng ngay khi vòng chỉ đỏ vừa chạm vào dịch axit đen rỉ ra từ vết thương, oán khí hắc ám cực mạnh của ngải rết biến dị lập tức nhuộm đen kịt sợi chỉ. Sợi chỉ đỏ bùa chú rên rỉ dưới áp lực tà thuật, rồi "phựt" một tiếng, đứt đoạn rơi rụng xuống đất xám xịt.
"Không xong rồi... oán khí này quá nặng!" Sang kinh hoàng nhận ra tà lực của Danh Sên đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Không còn lá chắn bùa chú, độc tố ngải rết đen kịt nhanh chóng vượt qua khuỷu tay, men theo kinh mạch bò thẳng về phía lồng ngực Sang. Trên ngực anh, mạng lưới gân đen nhạt bắt đầu nhô cao, di động ngoằn ngoèo dữ dội. Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp trong tim anh ngửi thấy mùi oán khí đối địch liền nổi điên, rít lên hung hãn trong huyết quản và bắt đầu cắn xé tâm mạch chủ nhân để đòi ăn độc tố.
Nhịp tim của Sang nhảy vọt liên tục: 130... 135... 142 bpm! Cơn nóng bỏng như muốn nổ tung lồng ngực ập đến. Chỉ cần nhịp tim này chạm ngưỡng cấm kỵ 150 bpm, Huyết Cổ sẽ nổi loạn cắn nát tim anh lập tức.
"Ta phải tịnh tâm... không được để tim vỡ nát..."
Sang nhắm chặt mắt, bỏ qua cơn đau buốt xương ở cánh tay phải. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, bắt đầu tụng niệm bài chú Tịnh Tâm Chân Ngôn bằng tiếng Phạn cổ. Giọng tụng thầm của anh trầm ấm, điều hòa nhịp thở đều đặn bằng mũi, thở ra bằng miệng để hạ nhiệt lồng ngực. Một luồng sáng vàng nhạt mờ ảo từ chữ Phạn cổ xoay quanh lồng ngực Sang, ép nhịp tim dừng lại ở mức 144 bpm, sát nút giới hạn tử vong.
Khi nhịp tim vừa ổn định, Huyết Cổ trong tim anh dịu lại, tuân theo mệnh lệnh của dòng máu tịnh hóa. Nó phun trào một luồng sáng xanh lục rực rỡ truyền dọc xuống cánh tay phải hoại tử của Sang. Luồng sáng xanh lục đi đến đâu, dịch axit đen kịt của ngải rết bị trung hòa đến đó, phát ra tiếng xèo xèo bốc khói đen tanh nồng rồi biến thành những lớp tro xám xịt rơi rụng xuống chiếu cói.
Đàn rết độc hoang dã dưới bắp chân đứa trẻ không chịu nổi linh lực tịnh hóa cực dương, chúng bắt đầu tháo chạy, chen chúc nhau chui qua vết rạch máu đen, bò lổm ngổm trực tiếp vào lòng bàn tay phải của Thạch Sang. Từng con, từng con rết đỏ rực oán khí chui vào người Sang liền bị Huyết Cổ tịnh hóa nuốt chửng hoàn toàn, chuyển hóa oán niệm thành tro bụi xám dưới da anh.
Sau gần nửa canh giờ giằng co nghẹt thở, bắp chân trái của con trai Chín Còi xẹp dần, màu tím đen hoại tử biến mất hoàn toàn, trả lại làn da hồng hào khỏe mạnh của đứa trẻ. Đứa bé thở hắt ra một hơi dài, phun ra một ngụm máu đen đặc chứa tàn dư tà thuật rồi chìm vào giấc ngủ sâu bình yên, gương mặt không còn nét co giật đau đớn nữa.
Sang buông tay khỏi chân đứa trẻ, loạng choạng lùi lại phía sau, lưng tựa chặt vào vách đất ẩm ướt của chòi lá để không ngã gục. Cánh tay phải của anh giờ đây xuất hiện thêm hàng loạt vết sẹo hoại tử đen kịt vĩnh viễn, kéo dài từ bàn tay lên tận bả vai, rỉ ra từng giọt dịch nhầy xám đen nhạt bốc mùi nhang tàn lạnh lẽo. Phản Phệ Oán Khí Tích Tụ trong người anh dâng cao, khiến mắt anh mờ đi và lồng ngực đau nhói như bị búa nện.
Chú Chín Còi nhìn thấy con trai mình được cứu sống hoàn toàn, liền quỳ rạp xuống nền đất nện, khóc nức nở nghẹn ngào:
"Cậu hai Sang... ơn tái sinh này già này không biết lấy gì đền đáp. Con trai tôi sống rồi! Từ nay về sau, già này nguyện làm trâu làm ngựa cho cậu hai. Ngôi mộ tổ dòng họ Thạch trên gò đất cao kia, già này sẽ canh giữ bằng cả mạng sống, không để một tên tay sai nào của Danh Sên chạm vào một viên đá!"
Sang thở dốc, gật đầu yếu ớt: "Chú Chín... đứng lên đi. Giữ đúng lời hứa bảo vệ mộ tổ dòng họ là chú đã giúp cháu rồi. Giờ chú đưa túi đất sét âm phủ nghĩa trang Trà Cú cực quý này cho cháu, cháu phải về nhà sàn ủ đất nuôi trùng gấp, Huyết Cổ trong người cháu đang khát âm khí dữ dội."
Chín Còi nhanh chóng nhặt chiếc giỏ mây lên, cẩn thận đặt Bình gốm cổ thờ Trùng Thần và túi đất sét âm phủ bọc vải sáp ong vào bên trong, rồi trao lại cho Sang bằng hai tay đầy cung kính.
Sang đeo chiếc giỏ mây lên vai trái, gạt nước mưa dính đầy trên mặt rồi lặng lẽ bước ra khỏi chòi lá. Cơn giông bão đã dứt hoàn toàn, sương mù nghĩa trang vẫn dày đặc lạnh buốt. Chân trái Sang kéo lê khập khiễng trên con đường bùn lầy hướng về phía bến đò Ô Môn. Mỗi bước đi của anh là một lần lồng ngực gân đen di động nhói lên đau đớn, nhưng trong lòng anh khẽ mỉm cười nhẹ nhõm vì đã cứu sống được một sinh mạng vô tội khỏi bàn tay tàn bạo của tà sư.
Sau hơn một canh giờ lội bùn, Sang về đến ngôi nhà sàn gỗ ven sông Cổ Chiên của mình khi trời vừa rạng sáng mờ nhạt. Anh khẽ đẩy cửa bước vào buồng trong, thấy em gái Thạch Sa vẫn đang ngủ say bình yên, nhịp thở đều đặn dưới lớp chăn mỏng. Sang khẽ thở phào, đóng cửa buồng lại rồi bước đến trước chiếc gương đồng cũ xỉn màu treo ngoài gian thờ.
Anh dùng tay trái run rẩy tự cởi bỏ chiếc áo bà ba đen dính đầy bùn đất và máu khô ra. Khi nhìn vào gương, Thạch Sang bàng hoàng đứng chết lặng, chiếc giỏ mây trên vai trái suýt nữa rơi tuột xuống sàn gỗ.
Trên lồng ngực ngăm đen của anh, những vệt gân đen nhạt nhẽo của ngày hôm qua giờ đây đã nhô cao lên như những sợi xích sắt đen bóng, di động ngoằn ngoèo một cách điên cuồng xung quanh tim. Chúng rực sáng ánh xanh u tối, phát ra nhiệt lượng nóng bỏng và từ tâm điểm lồng ngực – nơi Huyết Cổ đang ký sinh – một giọt máu đen kịt hoại tử, bốc mùi nhang tàn hắc ám rỉ ra, chảy dài xuống bụng anh. Cơ thể anh đang bắt đầu quá trình hoại tử nặng nề hơn bao giờ hết dưới tác động phản phệ của oán khí tích tụ cứu người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!