Nhạc nềnDungeon_Tower

Đất Âm Đêm Trăng Khuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão dữ dội của những ngày trước vừa dứt, trả lại cho bến sông Cổ Chiên một vẻ tịch mịch đến rợn người. Nhưng sự bình yên ấy chỉ là cái vỏ bọc giả tạo che giấu những dòng chảy ngầm đầy oán khí. Canh ba đêm trăng khuyết, sương mù từ mặt nước sông đen kịt dâng lên, dày đặc và lạnh buốt, bao phủ lấy ngôi nhà sàn gỗ sập sệ của anh em Thạch Sang.


Trong buồng trong, Thạch Sa đã chìm vào giấc ngủ sâu dưới sự bảo hộ tạm thời của Huyết Cổ. Gương mặt cô bé mười sáu tuổi tuy đã hồng hào trở lại, nhưng lồng ngực mảnh mai thỉnh thoảng vẫn khẽ phập phồng một cách khó nhọc. Sang ngồi bên mép giường, lặng lẽ kéo chiếc chăn mỏng đắp ngang ngực cho em gái. Tay trái anh khẽ vuốt tóc Sa, trong khi cánh tay phải hoàn toàn phế liệt chỉ biết thõng xuống vô lực bên hông như một khúc gỗ mục vớt lên từ đáy sông sâu.


Sang mím chặt môi, cố nén một tiếng thở dài. Anh đứng dậy, bước ra gian ngoài và khép hờ cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng khô khốc. Dưới ánh sáng mờ nhạt của mảnh trăng khuyết treo lửng lơ trên bầu trời đen kịt, Sang tự cởi bỏ chiếc áo bà ba đen sờn cũ để kiểm tra cơ thể mình.


Lồng ngực ngăm đen khỏe khoắn của chàng trai vớt xác hai mươi hai tuổi giờ đây chằng chịt những vệt gân đen nhạt nhô cao dưới da. Chúng không đứng yên mà khẽ di động ngoằn ngoèo như những con trùng đang lúc nhúc tìm đường thoát. Nơi vết thương rách da trên vai phải – di chứng từ cú nện gậy sắt dã man của Hùng Sứt sáng hôm trước – vẫn đang rỉ ra một thứ dịch nhầy màu xám đen nhạt, bốc mùi hôi thối của nhang tàn hắc ám. Nhưng đáng sợ nhất là cảm giác nóng bỏng như lửa đốt đang cuộn xoáy sâu trong tim anh.


Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp sau khi nuốt vào tim để cứu Sa đang điên cuồng nổi loạn. Nó rít lên hung hãn trong huyết quản, đòi hỏi một nguồn âm khí cực hạn để cân bằng với huyết hỏa của cơ thể sống. Nếu không có âm khí xoa dịu, nhịp tim của Sang sẽ liên tục bị đẩy lên cao. Anh khẽ đưa tay trái lên bắt mạch cổ. Nhịp tim đang dao động ở mức 130 lần/phút. Chỉ cần nhịp tim này vượt quá ngưỡng cấm kỵ 150 bpm, Huyết Cổ sẽ nổi điên cắn nát tâm mạch anh lập tức.


Sang nhớ lại lời báo mộng của hồn ma ông nội Thạch Kên dưới đáy giếng cổ hoang phế: *"Huyết Cổ tịnh hóa mang thuộc tính cực dương của máu tim lương thiện, muốn nuôi dưỡng và khống chế nó, con bắt buộc phải dùng đất sét âm phủ có độ âm cực cao để lót dưới đáy bình gốm thờ Trùng Thần. Có như vậy, linh khí của đất âm mới giữ ẩm và làm dịu cơn khát máu của cổ trùng."*


Nơi duy nhất trong vùng Trà Vinh này có loại đất sét âm phủ tích tụ oán khí đất đai hàng trăm năm chính là Nghĩa trang Trà Cú – khu nghĩa địa hoang phế nằm sâu sau những rặng tràm ngập mặn.


Sang mặc lại chiếc áo bà ba đen sờn cũ, giấu cánh tay phải hoại tử vào trong tay áo rộng. Anh cúi xuống bệ thờ, cẩn thận nhấc chiếc Bình gốm cổ thờ Trùng Thần – chiếc bình gốm đen thô mộc khắc hoa văn Khmer cổ nay đã trống rỗng – đặt vào trong chiếc giỏ mây cũ kỹ. Tay trái anh cầm theo chiếc xẻng sắt nhỏ và một túi vải bện sáp ong bảo vệ. Đeo chiếc giỏ mây lên vai trái, né tránh dây đeo cọ xát vào vết thương vai phải đang rỉ dịch, Sang lặng lẽ bước ra khỏi nhà sàn, hòa mình vào màn sương mù lạnh lẽo của đêm trăng khuyết.


Con đường dẫn đến Nghĩa trang Trà Cú u tịch và vắng bóng người. Chỉ có tiếng gió rít qua những rặng dừa nước ven sông và tiếng kêu thê lương của những loài chim đêm. Chân trái của Sang, vốn bị thương nhẹ từ những biến cố trước, kéo lê trên nền đất bùn nhão nhoét trơn trượt tạo ra những tiếng động khô khốc, cô độc.


Sau hơn một canh giờ đi bộ xuyên qua rặng tràm ngập mặn, Nghĩa trang Trà Cú hiện ra trước mắt Sang như một cấm địa chết chóc. Những ngôi mộ đất vô danh nằm nhấp nhô dưới những gốc cây tràm cổ thụ rũ rượi. Sương mù ở đây dày đặc và lạnh buốt hơn hẳn bên ngoài, mang theo mùi ẩm mốc của đất đai phân hủy và mùi nhang tàn lạnh lẽo.


Sang đứng trước ranh giới nghĩa trang, hít một hơi thật sâu. Anh nhắm mắt lại, vận dụng kỹ năng Vạn Trùng Thính Âm Pháp. Anh bịt thính giác vật lý, tập trung toàn bộ thần thức cảm nhận những rung động sinh học phát ra từ ngực. Trong não bộ anh, một bản đồ sinh học 3D mờ ảo màu xanh lục hiện ra. Anh nghe thấy tiếng kiến đất bò dưới lòng mộ, tiếng giun đất trườn qua những thớ thịt thối rữa, và đặc biệt là tiếng đập cánh khe khẽ, lạnh lẽo của những loài ấu trùng âm khí đang ngủ đông sâu dưới lòng đất.


Theo sự chỉ dẫn của âm thanh tâm linh, Sang bước sâu vào khu nghĩa trang hoang phế, dừng lại trước một gò đất cao nằm dưới bóng của một cây tràm cổ thụ trăm tuổi. Đây là nơi chôn cất những ngôi mộ cổ vô danh từ thời khẩn hoang, nơi đất sét có độ âm cực cao và mịn màng nhất.


Sang quỳ xuống bên cạnh một ngôi mộ đất đã sụt lún gần hết. Vì cánh tay phải hoàn toàn phế liệt mất xúc giác và lực, anh phải dùng tay trái cầm chiếc xẻng sắt nhỏ để bắt đầu đào bới. Công việc đào đất sâu ba mét bằng một tay trong đêm tối vô cùng chật vật và hao tổn thể lực.


"Keng! Keng!"


Tiếng xẻng sắt va chạm vào đất đá vang lên khô khốc giữa không gian tịch mịch. Cánh tay trái của Sang mỏi nhừ, bắp thịt run lên bần bật dưới áp lực khuân vác nặng. Vết thương rách da trên vai phải do cử động mạnh bắt đầu rách toác ra, rỉ ra thứ dịch nhầy màu xám đen thấm đẫm vai áo bà ba đen. Cơn đau buốt xương xông thẳng lên đỉnh đầu làm Sang choáng váng.


Nhịp tim của anh bắt đầu nhảy vọt: 135... 138... 142 bpm!


Lồng ngực Sang nóng lên như có than hồng thiêu đốt. Các đường gân đen trên ngực nhô cao di động dữ dội, rực sáng ánh xanh u tối dưới lớp áo mỏng. Huyết Cổ trong tim ngửi thấy mùi máu tươi và oán khí âm phủ xung quanh, bắt đầu nổi loạn cắn xé tâm mạch anh.


"Không được vượt quá 150... ta phải tịnh tâm..." Sang nghiến chặt răng đến bật máu, vị tanh ngọt làm anh bừng tỉnh.


Anh cắm chiếc xẻng xuống đất, nhắm chặt mắt và ngồi kiết già ngay bên miệng hố đất đang đào dở. Sang vận dụng bài chú Tịnh Tâm Chân Ngôn mà Sư Khải đã truyền dạy. Anh hít vào thật sâu bằng mũi hơi sương mát lạnh của nghĩa trang, giữ lại ở đan điền rồi thở ra từ từ bằng miệng, miệng lẩm nhẩm tụng bài kinh tiếng Phạn cổ. Một luồng sáng vàng nhạt mờ ảo từ chữ Phạn xoay quanh lồng ngực anh, làm dịu đi sự hung dữ của Huyết Cổ. Nhịp tim từ từ hạ xuống: 135... 125... 115 bpm ổn định trở lại.


Khi cơn đau dịu xuống, Sang tiếp tục cầm xẻng đào. Sau gần một canh giờ chật vật đào sâu xuống gần ba mét, lưỡi xẻng chạm vào một lớp đất sét mịn màng, mát lạnh thấu xương. Sang vứt xẻng, dùng bàn tay trái cào lớp đất lên.


Đó là Đất sét âm phủ nghĩa trang Trà Cú cực quý. Lớp đất sét có màu đen mịn bóng loáng, tỏa ra một luồng khí mát lạnh phong thủy cực tốt. Khi tay trái Sang chạm vào lớp đất sét này, âm khí lạnh buốt lập tức thấm qua da thịt, làm dịu đi cơn nóng bỏng trong kinh mạch tay anh. Sang nhanh chóng hốt lớp đất sét mịn bỏ vào túi vải bện sáp ong bảo vệ.


Nhưng ngay khi anh vừa buộc chặt miệng túi vải, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ đột ngột quét qua nghĩa trang hoang vắng, rọi thẳng vào gương mặt ngăm đen dính đầy bùn đất của Sang.


"Ai đó? Kẻ nào dám lén lút đào trộm mộ đêm trăng khuyết!"


Một giọng nói lầm lì, khàn khàn đầy uy quyền vang lên từ phía sau rặng tràm.


Sang bàng hoàng ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn bão hắt ra luồng sáng vàng vọt, một dáng người gầy gò như bộ xương khô bước ra từ bóng tối sương mù. Đó là chú Chín Còi – người gác nghĩa trang Trà Cú lập dị. Chú mặc một chiếc áo khoác kaki cũ nát dính đầy vết bùn đất âm phủ, lưng còng rạp sát đất, gương mặt xám xịt mất ngũ quan rõ rệt dưới ánh đèn bão, tay phải chú cầm một chiếc cuốc sắt rèn bằng thép xà-bách cổ nặng trịch, tay trái nâng cao cây đèn bão dầu hỏa.


Chín Còi trợn tròn mắt nhìn chiếc hố đào sâu và túi đất sét trên tay Sang. Chú rít lên một tiếng kinh hoàng qua kẽ răng rụng:


"Mày... mày là thằng Sang vớt xác bến đò Ô Môn! Mày lén lút đào đất âm phủ nghĩa trang để luyện tà thuật hại người đúng không? Đứng lại đó cho tao!"


Chín Còi vung cây cuốc sắt lao thẳng về phía Sang.


Sang không muốn xung đột vật lý với người gác nghĩa trang lương thiện. Theo quy tắc Cấm kỵ Lương Thiện, anh tuyệt đối không được dùng trùng thuật tịnh hóa để mưu hại người vô tội. Sang ôm chặt túi đất sét âm phủ bằng tay trái, lách người tránh né đường cuốc bổ xuống nứt nẻ mặt đất của Chín Còi, rồi loạng choạng trèo ra khỏi hố đất tháo chạy sâu vào nghĩa trang.


"Đứng lại! Thằng tà sư què tay kia!"


Chín Còi thổi mạnh chiếc còi đồng đeo trên cổ phát ra tiếng còi báo động vang dội rách nát sương mù nghĩa trang, gã cầm đèn bão và cuốc sắt đuổi sát phía sau.


Sang chạy trốn qua các bia mộ đất nhấp nhô. Sương mù nghĩa trang dày đặc làm giảm tầm nhìn nghiêm trọng, hơi lạnh âm phủ gặm nhấm da chân tay khiến chân trái bị thương của anh ngày càng tê liệt, di chuyển vô cùng khó khăn khập khiễng. Cánh tay phải phế liệt thõng xuống đập vào mạn sườn đau nhói.


Trong đêm tối sương mù, Sang vấp phải một rễ cây tràm cổ thụ trồi lên mặt đất. Anh loạng choạng ngã nhào, lăn mấy vòng trên nền đất bùn nhão nhoét, chiếc giỏ mây văng ra xa, để lộ chiếc Bình gốm cổ thờ Trùng Thần lăn lóc trên cỏ dại.


Sang ngã gục ngay sát vách một ngôi chòi lá bỏ hoang hoang phế nằm biệt lập ở rìa nghĩa trang. Khi anh đang cố gắng gượng dậy bằng tay trái, một âm thanh dị thường từ bên trong ngôi chòi lá rách nát bất ngờ truyền vào tai anh.


"Hự... hự... đau quá... cha ơi... cứu con..."


Đó là tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng của một đứa trẻ.


Sang đông cứng người lại. Vạn Trùng Thính Âm Pháp của anh lập tức tự động kích hoạt. Sâu trong chòi lá tối tăm, anh nghe thấy một tiếng động rùng rợn: tiếng hàng ngàn cái chân nhọn hoắt đang cào xé, bò lúc nhúc dưới da thịt con người, phát ra tiếng sột soạt ghê rợn pha lẫn mùi máu tanh nồng nặc và mùi nhang tàn hắc ám đặc trưng của ngải rết.


"Ngải rết biến dị... của Danh Sên!" Sang thốt lên kinh hoàng trong lòng.


Quên cả việc trốn chạy, Sang dùng tay trái bò nhanh vào bên trong chòi lá rách nát. Dưới ánh trăng khuyết lờ mờ rọi qua mái lá rách, anh bàng hoàng chứng kiến một cậu bé khoảng mười hai tuổi đang nằm quằn quại trên chiếc chiếu cói rách.


Bắp chân trái của cậu bé sưng húp lên to gấp đôi bình thường, da dẻ chuyển sang màu tím đen hoại tử rỉ ra thứ dịch nhầy màu đen kịt. Dưới lớp da mỏng căng bóng của bắp chân, những bóng đen dài chằng chịt hình chân rết đang di động ngoằn ngoèo một cách điên cuồng, gặm nhấm dần da thịt đứa trẻ lên phía đùi. Cậu bé co giật dữ dội, khóe miệng rỉ ra từng vệt máu đen kịt bốc mùi hôi thối nồng nặc.


"Thằng Sang! Mày dám đột nhập vào chòi lá hại con trai tao sao!"


Chín Còi cầm đèn bão lao vào chòi lá, gương mặt gầy gò của chú rống lên đầy phẫn nộ. Chú vung cây cuốc sắt nặng trịch lên, nhắm thẳng vào đầu Thạch Sang đang quỳ bên cạnh con trai mình mà bổ xuống quyết định sát hại.


Đúng lúc đó, một biến cố dị thường xảy ra.


Chiếc Bình gốm cổ thờ Trùng Thần nằm ngoài bãi cỏ bị ánh sáng đèn bão rọi trúng, bỗng nhiên rung lên bần bật. Từ bên trong lòng bình gốm trống rỗng, một luồng linh lực tịnh hóa màu xanh biếc ấm áp bất ngờ bộc phát, tỏa ra hào quang lấp lanh rực rỡ nhuộm sáng cả chòi lá tối tăm.


Ngay khi luồng sáng xanh biếc chạm vào bắp chân hoại tử của cậu bé, đàn ngải rết biến dị đang bò dưới da bỗng nhiên rít lên khe khẽ, chúng hoảng sợ thối lui, ngừng cắn xé và chìm vào trạng thái ngủ đông tạm thời. Tiếng rên rỉ đau đớn của cậu bé lập tức dừng lại, nhịp thở của em dần ổn định trở lại bình yên.


Cây cuốc sắt của Chín Còi dừng khựng lại ngoài không khí, chỉ cách trán Thạch Sang đúng một lóng tay.


Chú Chín Còi bàng hoàng nhìn cây cuốc sắt, rồi nhìn xuống bắp chân con trai mình đã ngừng co thắt. Đôi mắt mù lòa màu đục của người gác nghĩa trang trợn tròn kinh ngạc khi nhìn thấy luồng hào quang xanh biếc tỏa ra từ chiếc bình gốm cổ và mạng lưới gân đen di động rực sáng xanh lục trên ngực Sang đang lộ ra sau lớp áo rách.


Là một người gác nghĩa trang tiếp xúc nhiều với âm khí, Chín Còi lập tức nhận ra luồng ánh sáng xanh biếc kia không phải là tà khí hắc ám, mà là linh lực tịnh hóa cực kỳ thuần khiết – thứ khắc tinh duy nhất của ngải rết đang gặm nhấm con trai chú.


"Cậu... cậu mang bình gốm tịnh hóa của dòng họ Thạch sao?"


Cây cuốc sắt nặng trịch tuột khỏi bàn tay run rẩy của Chín Còi, rơi xuống nền đất nện phát ra tiếng động khô khốc. Cây đèn bão dầu hỏa chao đảo trên sàn chòi lá, soi rõ gương mặt gầy gò đầm đìa nước mắt của người cha khốn khổ.


Chín Còi quỳ sụp xuống đất trước mặt Thạch Sang, hai bàn tay chai sạn chằng chịt vết bùn đất nắm chặt lấy vạt áo bà ba đen sờn cũ của Sang, chú khóc nức nở nghẹn ngào, dập đầu van xin rối rít:


"Cậu hai Sang... tôi lạy cậu! Trăm lạy cậu hai! Tôi mù quáng không nhận ra truyền nhân tịnh hóa họ Thạch... Con trai tôi bị tà sư Danh Sên hạ ngải rết để ép tôi giao mộ tổ họ Thạch... Tôi lạy cậu hai cứu mạng con tôi với!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!