Bóng Đen Sau Xưởng Đan
Sương sớm trên sông Cổ Chiên chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Làn sương đục ngầu hơi nước dạt vào rặng dừa nước ven bờ, mang theo mùi phù sa nồng nặc và cái không khí ẩm uất của một đêm giông bão vừa qua. Ngôi nhà sàn gỗ của anh em Thạch Sang run rẩy trong nắng sớm nhạt nhòa, bốn bề tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng nước vỗ vào những cây cột gỗ sầm uất dưới sàn.
Thạch Sang tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng rõ. Anh khẽ khàng ngồi dậy, cố gắng không gây ra tiếng động để tránh làm Thạch Sa thức giấc. Cơn sốt nhẹ từ đêm qua vẫn âm ỉ trong huyết quản, nhưng điều đầu tiên anh làm là đưa mắt nhìn xuống cánh tay phải của mình.
Dưới ánh sáng mờ mịt của buổi sớm, cánh tay phải bọc trong lớp vải rách nát hiện ra một màu tím đen đáng sợ. Sang khẽ dùng ngón tay trái ấn vào da thịt tay phải. Hoàn toàn không có cảm giác. Không đau, không ngứa, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục vớt lên từ đáy sông sâu. Anh lấy một dằm tre nhọn trên sàn gỗ, đâm mạnh vào bắp tay phải đến mức rỉ ra một giọt dịch màu đen xám nhạt. Không một chút cảm giác co rút. Cánh tay này đã thực sự chết đi một nửa, xúc giác biến mất hoàn toàn, lực cánh tay cũng tiêu hao mất một phần năm vĩnh viễn. Cái giá của việc dùng Huyết Dẫn Thuật hút sạch ngải rết Thất Tinh cứu em gái chính là sự hoại tử tàn khốc này.
Sang mím chặt môi, tự tay quấn lại lớp vải rách thật kỹ xung quanh cánh tay phải để che giấu vết thương gớm ghiếc ấy. Anh khẽ kéo lại tấm chăn mỏng cho Thạch Sa. Gương mặt cô bé mười sáu tuổi đã hồng hào trở lại, nhịp thở đều đặn và bình yên dưới sự bảo hộ tạm thời của Huyết Cổ Tịnh Hóa bám sâu trong tim Sang.
"Sa ơi, ráng đợi anh hai," Sang lẩm nhẩm khẽ, ánh mắt chứa đựng sự kiên định đến đau lòng. "Anh hai đi làm kiếm tiền mua thuốc cho em. Xưởng đan lát vẫn còn đó, tổ tiên vẫn còn bảo hộ chúng ta."
Sang bước ra khỏi buồng trong, giấu cánh tay hoại tử vào trong tay áo bà ba đen sờn cũ. Anh khép hờ cánh cửa gỗ, lách mình bước ra ngoài vườn sau. Trời lờ mờ sáng, sương mù bọc lấy những kệ tre cũ kỹ dẫn lối sang xưởng đan lát bên cạnh.
Xưởng đan lát cũ của dòng họ Thạch là một gian nhà gỗ rộng lớn nhưng sập sệ nằm sát mép sông, nơi ngày xưa cha mẹ anh từng ngồi chẻ tre, đan rá suốt những mùa mưa nắng. Từ ngày cha mẹ mất, nơi này phủ đầy mạng nhện và bụi bặm, chỉ còn lại những chồng rổ tre đan dở xếp cao quá đầu người và mùi tre nứa khô mốc đặc trưng.
Khi Sang bước vào xưởng, anh đã thấy bóng dáng gầy gò, khắc khổ của gia nhân Thạch Hùng đang ngồi còng lưng chẻ những lóng tre gai lớn. Ông lão đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc muối tiêu cắt ngắn dính đầy muội than và bụi tre, đôi bàn tay chai sạn chằng chịt vết cắt vẫn thoăn thoắt đưa lưỡi rựa bén ngót lướt qua thân tre.
"Cậu hai... Cậu dậy sớm vậy?" Thạch Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng khi nhìn thấy cánh tay phải bọc vải của Sang. "Tay cậu... đêm qua làm sao thế? Tôi thấy nó sưng húp lên rồi bọc vải rách thế kia?"
Sang gượng cười, dùng tay trái xua xua: "Không có gì đâu chú Hùng. Đêm qua mưa bão, tôi ra giếng gánh nước trượt chân té ngã, trẹo cái khớp vai thôi. Bọc vải lại cho đỡ sưng ấy mà."
Thạch Hùng thở dài, đặt cây rựa xuống: "Cậu hai cứ giấu tôi. Đêm qua tôi nghe tiếng sấm động dữ dội sau vườn, rồi lại thấy Thạch Phước lấm lét chạy ra từ hướng buồng trong. Gã chú ruột của cậu... dạo này nợ nần cờ bạc ngập đầu bên sòng bạc bến đò Ô Môn, tôi sợ gã lại làm điều bậy bạ hại anh em cậu."
Nghe nhắc đến Thạch Phước, mắt Sang tối sầm lại. Vết sẹo gân đen trên ngực anh khẽ nhói lên một nhịp mát lạnh, báo hiệu Huyết Cổ trong tim đang phản ứng với sự phẫn nộ của chủ nhân. Sang hít một hơi sâu, dùng tay trái vỗ nhẹ lên vai ông lão: "Không sao đâu chú Hùng. Chú cứ lo chẻ tre đi, tôi ngồi đan nốt mấy chiếc rá này để chiều mang ra chợ bán kiếm tiền mua gạo cho Sa."
Sang ngồi xuống chiếc đòn tre thấp, kéo một bó lạt tre mỏng lại gần. Việc đan lát vốn đòi hỏi sự khéo léo phối hợp của cả hai bàn tay, nhưng giờ đây, cánh tay phải của anh hoàn toàn cứng đờ, không thể cầm nắm hay giữ lạt. Sang phải dùng chân trái đè chặt đầu rá, tay trái luồn từng sợi lạt tre qua kẽ xương rá một cách vô cùng chật vật. Mồ hôi rỉ ra trên trán anh, chảy dài xuống gò má ngăm đen. Sợi lạt tre sắc lẹm cứa vào ngón tay trái chảy máu đỏ tươi, nhưng Sang không hề kêu một tiếng. Anh đang phải học cách sinh tồn với một nửa thân thể phế liệt, chịu đựng sự bất lực tột cùng của thể xác.
"Rầm!"
Một tiếng động lớn thô bạo cắt nát không gian yên bình của xưởng đan. Cánh cửa gỗ mục nát của xưởng bị đạp tung ra, vỡ vụn thành nhiều mảnh văng tung tóe trên nền đất nện.
Từ ngoài sương mù, một nhóm giang hồ năm sáu tên bặm trợn xông vào, tay lăm lăm gậy sắt và rựa bén. Đi đầu là Hùng Sứt, gã đại ca bảo kê khét tiếng ở bến xe tỉnh. Hùng Sứt có dáng người thô kệch, vạm vỡ, môi trên bị sứt một vết sẹo lớn để lộ chiếc răng cửa mẻ sắc nhọn, trên bắp tay phải lực lưỡng xăm hình một con rồng xanh rỉ máu ghê rợn. Gã cầm một cây gậy sắt đúc đặc bọc cao su nặng trịch, gõ mạnh xuống bàn tre làm ấm trà đất nung vỡ tan tành.
"Thằng Sang đâu!" Hùng Sứt hếch hàm lên, giọng nói khàn khàn đầy sát khí. "Đại gia Nguyễn Văn Phẩm gửi lời chào đến mày. Bản hợp đồng bán khu đất phong thủy bến sông này, hôm nay mày ký hay để tụi tao dọn dẹp xưởng đan hộ cha mẹ mày đây?"
Thạch Hùng kinh hoàng đứng bật dậy, dang hai tay chắn trước mặt Sang: "Mấy chú... mấy chú không được làm bậy! Đây là đất tổ tiên họ Thạch để lại, xưởng đan này là miếng cơm manh áo của anh em cậu hai! Mấy chú cưỡng đoạt đất đai ven sông thế này là phạm pháp!"
"Phạm pháp cái con mẹ mày!" Hùng Sứt trợn mắt, gầm lên một tiếng đầy hung hãn. Gã vung cây gậy sắt đúc đặc nện mạnh một nhát vào vai trái của Thạch Hùng.
"Rắc!"
Tiếng xương vai gãy giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp. Ông lão Thạch Hùng rú lên đau đớn, đổ gục xuống đất, một tay ôm chặt bả vai rách da thịt rỉ máu xối xả, gương mặt nhăn nhúm lại vì đau đớn cực hạn.
"Chú Hùng!"
Thạch Sang gầm lên, mắt anh đỏ ngầu sát khí. Anh lao đến đỡ lấy ông lão, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhịp tim trong ngực anh bắt đầu nhảy vọt lên: 120... 130... 135 bpm! Dưới lớp áo bà ba đen rách nát, các đường gân đen nhạt trên ngực anh bắt đầu nhô cao, di động ngoằn ngoèo rực sáng ánh xanh u tối. Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp ngửi thấy mùi máu tươi và oán khí bạo lực, lập tức rít lên điên cuồng trong tim anh.
"Mày nhìn cái gì?" Hùng Sứt sneer xảo trá, vung gậy sắt chỉ vào mặt Sang. "Thằng què tay phải kia! Đại gia Phẩm nói rồi, khu đất bến sông này phải thuộc về gia tộc Nguyễn Văn Phẩm để xây khu du lịch tâm linh. Mày ký tên vào đây, tao cho mày vài đồng mua quan tài. Không thì hôm nay tao đập nát cái xưởng đan này, chôn sống mày dưới đáy sông Cổ Chiên!"
Bọn đàn em phía sau cười rộ lên hung hãn, vung gậy sắt đập nát các kệ tre đan lát xung quanh. Những chiếc rá, rổ tre đan dở – di sản duy nhất còn sót lại của cha mẹ Sang – bị chúng giẫm đạp rách nát, ném văng tung tóe xuống dòng sông Cổ Chiên đang cuộn chảy ngoài kia.
Nhìn di sản của cha mẹ bị tàn phá, nhìn ông lão Thạch Hùng đau đớn rên rỉ dưới đất, một luồng hận thù cực hạn bùng phát trong lòng Thạch Sang. Anh muốn giết sạch bọn chúng. Anh muốn dùng trùng độc cắn nát tim gan những kẻ tàn ác này.
Nhưng ngay khi ý nghĩ sát nhân vừa xuất hiện, Huyết Cổ trong tim anh đột ngột co thắt dữ dội, cắn xé nội tạng khiến Sang phun ra một ngụm máu nhạt. Quy tắc Cấm kỵ Lương Thiện của khế ước Trùng Thần vang vọng trong đầu anh: *Tuyệt đối không được dùng trùng thuật tịnh hóa để mưu hại người vô tội hoặc vì mục đích tư lợi đen tối. Vi phạm điều này, cổ trùng sẽ tự hủy hoại lục phủ ngũ tạng chủ nhân.* Bọn bảo kê này tuy tàn ác, nhưng chúng là người thường, không mang tà thuật bùa ngải. Nếu anh dùng Huyết Cổ giết chúng, anh sẽ chết lập tức vì phản phệ.
"Không được giết người... nhưng tao phải phế tụi mày!" Sang nghiến răng đến bật máu.
Anh đứng dậy, chắn trước mặt Thạch Hùng. Cánh tay phải hoại tử bọc vải rách thõng xuống vô lực, nhưng tay trái anh nắm chặt lại thành nắm đấm.
Hùng Sứt thấy Sang tiến lên, gã cười khẩy: "Thằng què này muốn chết!"
Gã vung mạnh cây gậy sắt đúc đặc, giáng một đòn sấm sét nhắm thẳng vào đầu Thạch Sang.
Sang không hề tránh né bằng võ thuật thông thường. Với phản xạ của một gã trai vớt xác bến sông lâu năm, anh lách người sang bên trái, đưa cánh tay phải hoại tử lên đỡ trực tiếp đòn gậy sắt.
"Bốp!"
Cây gậy sắt nện thẳng vào bắp tay phải tím đen của Sang. Lực chấn động cực mạnh làm rách nát lớp vải bọc rách rưới, khiến da thịt hoại tử rách toác ra, rỉ ra thứ dịch đen xám nhạt pha lẫn máu stagnant. Nhưng vì cánh tay phải đã hoàn toàn mất xúc giác, Sang không hề cảm thấy một chút đau đớn vật lý nào. Anh đứng trơ trơ như một tượng đá cổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng kinh ngạc của Hùng Sứt.
"Mày... mày không biết đau sao?" Hùng Sứt run rẩy, gã chưa từng thấy kẻ nào bị gậy sắt nện gãy xương mà mặt không biến sắc.
"Đến lượt tao," Sang khàn khọng thốt lên.
Anh dồn toàn bộ linh lực tịnh hóa từ tim vào cánh tay trái lành lặn. Nhịp tim anh chạm ngưỡng nguy hiểm: 145 bpm! Vòng chỉ đỏ bùa chú trên cổ tay phải phát sáng đỏ rực rỡ dưới lớp vải rách, bảo vệ thần thức anh khỏi sự điên loạn.
Sang kích hoạt kỹ năng Gân Đen Trói Buộc.
Dưới lớp da cánh tay trái và lồng ngực của Sang, mạng lưới gân đen nhô cao dữ dội. Những sợi gân đen đen bóng như những sợi xích sắt tâm linh đột ngột phóng ra từ các kẽ da thịt rách rưới trên cánh tay Sang, phát ra ánh sáng xanh lục u tối ghê rợn. Chúng ngoằn ngoèo di động ngoài không khí như những con rết đất khổng lồ, lao thẳng về phía Hùng Sứt.
"Cái... cái quái gì thế này! Ma quỷ!" Hùng Sứt hét lên kinh hoàng.
Trước khi gã kịp tháo chạy, những sợi gân đen bóng đã quấn chặt lấy cây gậy sắt đúc đặc trong tay gã. Lực quấn mạnh mẽ đến mức nén chặt lớp cao su bọc ngoài bốc khói đen khét lẹt. Sang nghiến răng, tay trái siết chặt lại.
"Rắc! Rắc! Khịt!"
Cây gậy sắt đúc đặc bằng thép cứng dưới sức ép kinh hoàng của Gân Đen Trói Buộc bắt đầu biến dạng ngoằn ngoèo. Lớp thép dày bị bóp nát, rạn nứt rồi gãy đôi thành hai khúc sắt vụn rơi loảng xoảng xuống nền đất nện. Cán búa gỗ lim bọc cao su của những tên đàn em xung quanh cũng bị những sợi gân đen phóng tới quấn chặt, hóa thành bột gỗ mịn màng bay trong sương sớm.
"Á! Ma quỷ! Nó không phải là người!"
Bọn đàn em của Hùng Sứt kinh hoàng tột độ khi chứng kiến sức mạnh siêu nhiên rùng rợn ấy. Chúng vứt hết gậy sắt, rựa bén, tranh nhau tháo chạy hỗn loạn ra khỏi xưởng đan lát, loạng choạng ngã nhào xuống sình lầy ngoài bờ sông.
Hùng Sứt mặt cắt không còn một giọt máu, gã nhìn khúc sắt vụn rỉ sét trong tay mình, rồi nhìn vào vết sẹo gân đen di động rực sáng xanh lục trên ngực Sang đang lộ ra sau lớp áo bà ba rách nát. Gã run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống đất, hai tay chắp lại van xin rối rít:
"Cậu... cậu hai Sang! Tha mạng! Tôi chỉ làm thuê cho đại gia Phẩm thôi! Tha mạng!"
Sang bước tới một bước, chân trái bị thương nhẹ từ đêm qua kéo lê trên đất tạo ra tiếng động khô khốc. Anh cúi xuống, tay trái bóp chặt lấy cổ họng Hùng Sứt, nhấc bổng gã vạm vỡ lên khỏi mặt đất bằng một lực tay kinh hồn:
"Về nói với Nguyễn Văn Phẩm... đất họ Thạch có Trùng Thần canh giữ. Bước vào đây một bước nữa, tao sẽ dùng xác tụi mày làm phân bón cho vườn tre! Cút!"
Sang quăng mạnh Hùng Sứt ra ngoài cửa xưởng. Gã đại ca bảo kê bến xe ngã nhào ra đất sình lầy, mặt mũi dính đầy bùn đất dơ bẩn. Gã không dám ho một tiếng, lập tức bò dậy, ba chân bốn cẳng tháo chạy thục mạng cùng bọn đàn em vào làn sương mù dày đặc ven bến sông Cổ Chiên.
Không gian xưởng đan lát trở lại sự tĩnh lặng lạnh lẽo.
Sang đổ gục xuống bên cạnh kệ tre đổ nát, lồng ngực rung lên bần bật. Nhịp tim anh lúc này đã chạm mốc nguy hiểm 148 bpm, chỉ còn cách ranh giới cái chết đúng 2 nhịp đập. Huyết Cổ trong tim bị kích thích bởi oán khí bạo lực đang điên cuồng cắn xé tâm mạch anh, khiến Sang đau đớn co rúm người lại, miệng trào ra một ngụm máu tươi nhạt màu dịch xanh.
"Tịnh tâm... tịnh tâm..." Sang điên cuồng tụng niệm bài chú Tịnh Tâm Chân Ngôn trong lòng. Anh nhắm chặt mắt, điều hòa nhịp thở dứt khoát hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng để ép nhịp tim hạ dần xuống dưới ngưỡng an toàn.
Sau vài phút đấu tranh sinh tử tinh thần, nhịp tim của anh dần ổn định trở lại ở mức 110 bpm. Các đường gân đen trên ngực xẹp xuống, lặn sâu dưới da áo bà ba đen sờn cũ.
Sang gượng dậy, ôm lấy cánh tay phải hoại tử vẫn đang rỉ dịch đen nhạt. Anh quay sang đỡ ông lão Thạch Hùng đang nằm bất tỉnh bên vũng máu:
"Chú Hùng... chú có sao không?"
Thạch Hùng hé mắt nhìn Sang, ánh mắt chứa đựng sự bàng hoàng, sợ hãi nhưng trên hết là lòng trung thành sâu sắc. Ông lão run rẩy nắm lấy tay trái Sang:
"Cậu hai... cậu... cậu mang tà lực của Trùng Thần sao? Đừng sợ... tôi sẽ giữ bí mật này cho cậu đến chết... Nhưng đại gia Phẩm... gã sẽ không bỏ qua đâu... gã đứng sau tà sư Danh Sên..."
Sang im lặng gật đầu. Anh biết, biến cố hôm nay chỉ là khởi đầu. Sự phản bội của Thạch Phước đêm qua chắc chắn đã khơi mào cho một âm mưu thâu tóm đất đai phong thủy tàn độc hơn từ đại gia Phẩm và Danh Sên.
Cùng lúc đó, sâu trong khu biệt thự Pháp cổ ven sông Cổ Chiên của đại gia Nguyễn Văn Phẩm.
Hùng Sứt mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp dưới sàn nhà lát đá hoa cương bóng loáng. Gã run rẩy báo cáo lại toàn bộ sự việc rùng rợn tại xưởng đan lát cũ:
"Chủ tịch Phẩm... tà sư Danh Sên... thằng Sang... nó không phải người thường! Tay phải nó bị hoại tử đen kịt nhưng không biết đau, trên ngực nó có gân đen phát sáng xanh lục quấn nát gậy sắt của tôi!"
Ngồi trên chiếc ghế sofa da sang trọng, đại gia Nguyễn Văn Phẩm khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, gương mặt mập mạp bệ vệ tối sầm lại đầy sát khí. Hắn quay sang nhìn bóng đen đang ngồi xếp bằng bên bệ thờ nghi ngút khói nhang hắc ám ở góc phòng.
Tà sư Danh Sên từ từ mở đôi mắt ti hí đục ngầu tỏa ra tà khí âm u, khóe miệng lão nở một nụ cười tàn độc ghê rợn:
"Hóa ra... Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp nằm trong tim nó. Thể chất 'Tổ Kén Lương Thiện' quả nhiên danh bất hư truyền... Nguyễn đại gia, chuẩn bị tiền đi. Đêm trăng khuyết tới, tôi sẽ dùng ngải rết chúa để thu hoạch toàn bộ tim gan anh em nhà họ Thạch."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!