Cánh Tay Hoại Tử
Bão giông ngoài kia vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Từng luồng gió chướng rít gào qua rặng dừa nước ven sông Cổ Chiên, quật những tia nước mưa buốt giá qua khe liếp của ngôi nhà sàn gỗ sập sệ. Tiếng sấm rền vang liên hồi như muốn nghiền nát khoảng không gian u tối canh ba.
Thạch Sang lao vào buồng trong, chân dính đầy bùn đất nhão nhoét từ giếng cổ ngoài vườn sau. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, vết rạch sâu giữa ngực vẫn đang rỉ ra thứ dịch tịnh hóa màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi nóng hổi. Dưới lớp da ngực mỏng, mạng lưới gân đen nhạt nhô cao bắt đầu di động ngoằn ngoèo, tỏa ra luồng ánh sáng xanh lục u tối và mát lạnh. Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp đã nằm trọn trong tim anh, nhịp đập của nó mạnh mẽ và dồn dập đến mức khiến đầu óc Sang ù đi. Anh đưa mắt nhìn chiếc vòng chỉ đỏ bùa chú của ông nội đeo trên cổ tay phải – sợi chỉ đang căng ra dưới áp lực của nhịp tim chạm mốc 145 lần/phút.
"Sa... Sa ơi! Ráng đợi anh hai!"
Sang quỳ sụp xuống bên chiếc chiếu cói rách. Thạch Sa nằm đó, gương mặt cô bé mười sáu tuổi xanh xao không còn một giọt máu, đôi môi nhỏ nhắn run rẩy rỉ ra từng vệt dịch đen kịt bốc mùi tanh nồng của nhang tàn hắc ám. Trên lồng ngực mảnh mai của Sa, chòm sao Thất Tinh Phệ Tâm Ngải đã hiện rõ mồn một. Bảy đốm đen hình chân rết lúc nhúc như những đinh sắt vô hình, găm sâu vào da thịt cô bé, mỗi nhịp di động của chúng lại khiến Sa co giật dữ dội, khóe miệng trào ra thêm một ngụm máu đen.
Thời gian không còn tính bằng canh giờ, mà tính bằng từng nhịp thở đứt quãng của Sa. Sang biết, nếu không lập tức dẫn dụ độc ngải ra ngoài, tim của em gái anh sẽ bị đàn ngải rết cắn nát hoàn toàn.
Sang hít một hơi thật sâu, cố gắng vận dụng khẩu quyết Tịnh Hóa Trùng Kinh để giữ cho thần trí không bị cơn đau cắn xé của Huyết Cổ làm cho điên loạn. Anh đặt chiếc bình gốm cổ thờ Trùng Thần sang một bên, tay trái rút con dao nhỏ dắt bên hông, dứt khoát rạch một đường dài dọc theo lòng bàn tay phải của mình. Máu đỏ tươi rỉ ra xối xả. Sang không hề chớp mắt, anh tiếp tục dùng mũi dao rạch nhẹ một vết nhỏ ngay tâm điểm của chòm sao Thất Tinh trên ngực Sa, nơi độc tố ngải rết đang tụ tụ dày đặc nhất.
"Huyết dẫn trùng quy... Tổ kén lương thiện..."
Sang lẩm nhẩm khẩu quyết, áp chặt lòng bàn tay phải đang chảy máu của mình trực tiếp lên vết rạch trên ngực Thạch Sa.
Ngay khi hai dòng máu tiếp xúc, Huyết Dẫn Thuật chính thức được kích hoạt.
Từ sâu trong tim Thạch Sang, Huyết Cổ Tịnh Hóa ngửi thấy mùi oán khí tàn độc của ngải rết Thất Tinh, lập tức bị kích thích dữ dội. Nó rít lên một tiếng siêu âm mơ hồ trong thần thức anh, rồi bắt đầu phóng ra hàng ngàn ấu trùng tịnh hóa li ti. Chúng hóa thành luồng ánh sáng xanh lục u tối, luồn lách dọc theo kinh mạch cánh tay phải của Sang, lao thẳng về phía lòng bàn tay đang áp chặt vào ngực Sa.
Cảm giác như có một dòng nham thạch nóng bỏng đang cuồn cuộn chảy dọc cánh tay Sang, thiêu rụi từng thớ cơ và dây thần kinh. Sang cắn chặt môi đến mức bật máu, hai mắt trợn trừng để không phát ra tiếng thét làm em gái thức giấc.
Bên dưới lớp da ngực của Thạch Sa, đàn ngải rết Thất Tinh đang gặm nhấm tim cô bé bỗng nhiên khựng lại. Máu tịnh hóa thuần khiết mang dòng máu cổ tộc họ Thạch của Sang có một sức hút ma mị đối với chúng. Máu của anh chính là chất dẫn dụ tối thượng, ngọt ngào nhưng cũng là kịch độc đối với tà thuật hắc ám. Đàn ngải rết rít lên điên cuồng, chúng bắt đầu từ bỏ tim của Sa, hóa thành những bóng đen ngoằn ngoèo lúc nhúc bò ngược lên phía vết rạch trên ngực cô bé, xuyên qua ranh giới máu thịt để tràn vào lòng bàn tay phải của Thạch Sang.
"Ư... hự!"
Sang đổ gục nửa người lên cạnh chiếu, toàn thân run rẩy kịch liệt. Khi đàn ngải rết đầu tiên xâm nhập vào tay anh, một cơn đau buốt xương tủy lập tức bùng phát. Độc tố rết đen kịt sủi bọt, điên cuồng ăn mòn kinh mạch cánh tay phải của Sang. Da tay anh bắt đầu sưng tấy lên một cách dị thường, chuyển dần từ màu đỏ hồng sang sắc tím tái, rồi đen kịt như than củi.
Nhịp tim của Sang nhảy vọt lên điên cuồng: 146... 147... 148 lần/phút!
Chiếc vòng chỉ đỏ bùa chú trên cổ tay phải tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ, cố gắng bảo vệ hệ thần kinh của Sang khỏi sự xâm nhập của oán khí rết độc. Nhưng áp lực quá lớn khiến sợi chỉ căng ra như dây đàn, từng sợi tơ nhỏ bắt đầu đứt gãy. Sang cảm nhận rõ ranh giới của cái chết đang cận kề. Chỉ cần nhịp tim anh vượt quá 150 bpm, Huyết Cổ trong tim sẽ nổi loạn cắn nát tâm mạch anh lập tức.
"Tịnh tâm... tịnh tâm..." Sang điên cuồng gào thét trong lòng. Anh nhắm chặt mắt, dùng tay trái bấu chặt vào sàn gỗ sàn nhà đến mức móng tay lật ngược, máu chảy đầm đìa. Anh cố gắng điều hòa nhịp thở, tụng niệm bài chú Tịnh Tâm Chân Ngôn để cưỡng chế nhịp tim hạ xuống. Anh không được chết, tuyệt đối không được gục ngã trước khi Sa được cứu sống.
Trong buồng tối, Khương Duy từ ngoài cửa nhìn vào, gương mặt gã thợ săn trùng lập dị không giấu nổi vẻ kinh hoàng. Gã vội vàng với lấy hũ sáp ong thông thường trên kệ, định bôi lên cánh tay đang bốc khói đen của Sang để làm dịu vết loét. Nhưng ngay khi sáp ong vừa chạm vào da tay Sang, chất axit độc tỏa ra từ ngải rết Thất Tinh lập tức nung chảy lớp sáp, biến nó thành một làn khói đen kịt bốc mùi khét lẹt.
"Không được dùng sáp thường! Độc tính ngải rết quá mạnh, sáp này không chịu nổi nhiệt lượng oán khí đâu!" Khương Duy nghiến răng thốt lên, bất lực lùi lại.
Sang vẫn kiên trì bấu chặt lấy ngực Sa. Dòng máu tịnh hóa của anh tiếp tục chảy vào cơ thể em gái, thanh lọc sạch sẽ những tàn dư oán khí cuối cùng của Thất Tinh Phệ Tâm Ngải. Bảy đốm đen hình chân rết trên ngực Thạch Sa dần dần nhạt đi, rồi biến mất hoàn toàn dưới lớp da dẻ dần lấy lại sắc hồng hào tự nhiên. Hơi thở co thắt của cô bé dịu lại, đều đặn và nhẹ nhàng. Khóe môi Sa không còn rỉ máu đen nữa, gương mặt xanh xao giờ đây hiện lên một nụ cười bình yên, ngây thơ như vừa trải qua một giấc mơ đẹp.
Sa đã thoát khỏi cơn nguy kịch đầu tiên.
Nhưng cái giá mà Thạch Sang phải trả là vô cùng tàn khốc.
Khi con ngải rết cuối cùng chui vào tay phải của anh, Sang gầm nhẹ một tiếng rồi đổ gục xuống sàn gỗ bên cạnh em gái. Anh thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy ròng ròng trên mặt. Sang run rẩy đưa cánh tay phải lên nhìn.
Cánh tay phải của anh từ ngón tay lên đến tận bả vai đã biến dạng hoàn toàn. Da thịt sưng tấy đen kịt, rỉ ra thứ dịch độc oán hận màu đen xám bốc mùi tanh hôi. Trên bắp tay xuất hiện những vết sẹo hoại tử vĩnh viễn, sần sùi và thô ráp như vỏ cây đước ngập mặn. Sang thử rướn người, cố gắng cử động các ngón tay phải, nhưng chúng hoàn toàn cứng đờ, mất đi toàn bộ xúc giác và khoảng 20% cảm giác lực vĩnh viễn. Cánh tay phải khỏe mạnh của gã trai vớt xác bến sông ngày nào giờ đây đã trở thành một cánh tay hoại tử xám xịt, phế đi bán phần.
Sang nhìn nụ cười bình yên của em gái đang chìm vào giấc ngủ an lành, rồi nhìn lại cánh tay rỉ máu đen hoại tử của mình. Anh khẽ mỉm cười đau đớn, lẩm nhẩm: "Chỉ cần em sống... anh hai có hóa thành quỷ dữ... cũng đáng."
Sang dùng một mảnh vải rách bọc kín cánh tay hoại tử lại, cố che giấu vết sẹo gân đen đang lan rộng trên ngực áo bà ba rách nát. Cơ thể anh lạnh buốt xương tủy, cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ thần thức anh.
Đêm càng về khuya, bão giông ngoài sông Cổ Chiên bắt đầu ngớt, chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách đều đặn trên mái lá. Cả ngôi nhà sàn chìm vào sự tĩnh lặng u ám của nghĩa trang ven sông.
Chính lúc này, cánh cửa gỗ nhà ngoài bỗng rít lên một tiếng khẽ khàng, nhỏ đến mức chỉ có thính giác nhạy bén của Trùng Sư mới cảm nhận được. Một bóng đen gầy gò lén lút lẻn vào nhà sàn. Đó là Thạch Phước – người chú ruột tham lam nghiện cờ bạc của Sang. Phước lấm lét nhìn quanh, mục đích của gã là tìm kiếm chiếc bình gốm cổ thờ Trùng Thần để đem bán cho Danh Sên trừ nợ cờ bạc.
Gã rón rén tiến về phía buồng trong. Qua khe liếp cửa sổ, ánh đèn bão leo lét rọi thẳng vào lồng ngực Thạch Sang đang nằm mệt mỏi sát chiếu của Sa. Chiếc áo bà ba của Sang bị rách rộng, để lộ hoàn toàn vết rạch rỉ máu và mạng lưới gân đen di động rực sáng xanh lục u tối trên ngực anh.
Thạch Phước bàng hoàng dừng bước. Đôi mắt ti hí của gã trợn trừng nhìn vào vết sẹo gân đen ma mị ấy. Gã lập tức nhận ra đây chính là ấn ký của khế ước Trùng Thần ngàn năm của dòng họ Thạch – thứ tà lực mà tà sư Danh Sên đang thèm khát điên cuồng. Sự tham lam và xảo quyệt lập tức dâng lên trong lòng gã chú ruột phản bội. Phước không hề tỏ ra lo lắng cho tính mạng của cháu mình, ngược lại, một nụ cười xảo quyệt, ghê rợn từ từ nở rộng trên gương mặt hóp háp của gã. Gã âm thầm lùi lại bước chân, biến mất vào bóng đêm giông bão để đem chân tướng này bán đứng cho thế lực hắc ám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!