Khế Ước Dưới Đáy Giếng
Một tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ, kéo theo luồng ánh sáng chớp giật xanh mét rọi thẳng vào ngôi nhà sàn gỗ sập sệ ven sông Cổ Chiên. Thạch Sang choàng tỉnh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với những giọt nước mưa dột từ mái lá cũ kỹ rơi xuống mặt. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập như thể vừa chạy thoát khỏi cõi âm ty. Giấc mơ... không, đó không phải là giấc mơ thông thường. Lời chỉ dạy nghiêm khắc nhưng từ ái của ông nội Thạch Kên vẫn còn vang vọng bên tai anh, rõ ràng đến mức từng chữ như được khắc thẳng vào thần thức.
"Sang... cứu Sa... hãy ra giếng cổ..."
Sang nhìn sang bên cạnh. Thạch Sa đang nằm co quắp trên chiếc chiếu cói rách, cơ thể mảnh mai của cô bé mười sáu tuổi đang rung lên bần bật theo từng đợt co giật vô thức. Khóe môi Sa vẫn không ngừng rỉ ra thứ dịch dịch máu đen kịt, bốc mùi tanh nồng nặc của nhang tàn hắc ám. Trên lồng ngực xanh xao của cô bé, những vệt gân đen nhạt nhô cao dưới da đang di động ngoằn ngoèo, dần dần liên kết lại thành hình dạng chòm sao Thất Tinh Phệ Tâm Ngải đáng sợ. Thời gian của Sa không còn nhiều nữa. Nhịp thở của cô bé mỏng manh đến mức chỉ cần một làn gió mạnh cũng có thể thổi tắt đi sinh mệnh yếu ớt ấy.
"Sa ơi, ráng đợi anh hai! Anh hai sẽ cứu em, bằng mọi giá!"
Sang cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh ngọt của máu tươi làm anh bừng tỉnh khỏi cơn hoảng loạn. Anh không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Sang lao ra cửa, đẩy mạnh cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng khô khốc, rồi phóng mình vào màn mưa tầm tã bên ngoài.
Đêm canh ba bão bùng, gió giật liên hồi qua những rặng dừa nước ven sông, quật những tia nước buốt giá vào mặt Sang đau rát. Anh loạng choạng bước đi trên nền đất bùn nhão nhoét trơn trượt của vườn sau. Phía góc vườn, dưới gốc me già cổ thụ trăm năm tuổi, giếng cổ phong thủy nhà Thạch Sang đang nằm im lìm, hoang phế và lạnh lẽo. Chiếc giếng đá này đã bị niêm phong bằng một tấm gỗ lim dày cộp và ba tảng đá hộc xám xịt từ thời ông nội anh còn sống. Người trong làng đồn rằng giếng này bị động long mạch, chứa đầy âm khí chết chóc nên không ai dám bén mảng tới. Nhưng đêm nay, Sang biết đây chính là sinh lộ duy nhất của em gái mình.
Sang lao đến bên miệng giếng, quỳ sụp xuống bùn đất. Anh dùng hết sức bình sinh, hai tay bám chặt vào tảng đá hộc đầu tiên, gồng người nhấc mạnh lên. Sức nặng của đá cùng với nước mưa trơn tuột khiến các đầu ngón tay anh đau nhói, nhưng lòng căm hận tà sư Danh Sên và nỗi sợ hãi mất đi người thân đã tiếp thêm cho anh một sức mạnh phi thường.
"Hự!"
Sang hét lên một tiếng, vứt mạnh tảng đá đầu tiên sang bên cạnh. Rồi tảng thứ hai, tảng thứ ba. Đôi bàn tay trần của anh đã rách da, máu đỏ tươi rỉ ra hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống thành giếng đá rêu phong. Khi tảng đá cuối cùng bị gạt bỏ, Sang dùng chiếc xẻng sắt cũ rỉ bên gốc me để nạy tấm gỗ lim niêm phong lên. Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi của đất ẩm cổ xưa và một thứ linh lực u tối, mát lạnh xộc thẳng lên từ lòng giếng, khiến Sang không kìm được một tiếng rùng mình.
Đáy giếng cổ phong thủy nhà Thạch Sang không hề có nước. Nó sâu khoảng bốn mét, tối đen như mực và lạnh lẽo như một ngôi mộ ngầm. Sang không hề do dự, anh bám vào sợi dây thừng cũ buộc bên thành giếng, tuột nhanh xuống dưới đáy.
Khi chân chạm vào lớp bùn sét dưới đáy giếng, Sang cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Âm thanh rào rạt của mưa bão trên đỉnh đầu bỗng chốc trở nên xa xăm, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến rợn người. Không khí ở đây đặc quánh và lạnh buốt, lạnh đến mức hơi thở của Sang thoát ra hóa thành những làn sương trắng mờ ảo. Anh quỳ xuống, dùng đôi bàn tay trần rách nát của mình cào bới lớp đất sét âm phủ mịn màng dưới đáy giếng.
Móng tay Sang bật máu, bùn đất găm sâu vào da thịt đau đớn thấu xương, nhưng anh vẫn điên cuồng đào bới theo chỉ điểm trong giấc mơ của ông nội. Đào sâu xuống khoảng hai gang tay, ngón tay anh chạm phải một vật cứng, thô ráp. Lòng Sang nảy lên một nhịp đập dữ dội. Anh gạt nhanh lớp bùn sét xung quanh, lôi từ dưới lòng đất âm lên một vật thể hình tròn.
Đó là Bình gốm cổ thờ Trùng Thần.
Chiếc bình gốm đen thô mộc, có kích thước bằng một cái niêu đất nhỏ, bên trên phủ đầy những hoa văn Khmer cổ được khắc chìm tinh xảo. Thân bình được quấn chặt bởi những sợi chỉ đỏ bùa chú đã mục nát do năm tháng nhưng vẫn tỏa ra một luồng tà khí u tối, mát lạnh ngăn chặn mọi độc trùng hoang dã xâm nhập. Sang ôm chặt chiếc bình gốm cổ vào lòng, cảm nhận được một sự rung động nhẹ nhàng phát ra từ bên trong, như thể có một sinh vật cổ xưa đang nhịp thở đồng điệu với nhịp tim của anh.
"Nguồn gốc bình gốm cổ thờ Trùng Thần... mảnh vỡ tế đàn ngàn năm trước..." Sang lẩm nhẩm lại những lời ghi chép mơ hồ mà anh từng nghe ông nội nhắc đến lúc sinh thời. Đây không phải là một món đồ gốm thông thường, mà là một pháp bảo phong thủy chứa đựng linh lực tịnh hóa tối thượng của gia tộc Thạch, nơi nuôi dưỡng Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp từ nhiều đời nay.
Sang bám dây thừng trèo ngược lên miệng giếng. Khi bước lên mặt đất, toàn thân anh đã lấm lem bùn đất và máu tươi, run rẩy dưới cơn mưa lạnh. Anh đặt chiếc bình gốm cổ lên bệ đá miệng giếng, hít một hơi thật sâu để định thần. Anh biết, bước tiếp theo sẽ là ranh giới giữa sự sống và cái chết, là lúc anh phải thực hiện Huyết Dẫn Khế Ước (Đột phá) để tự biến cơ thể mình thành một tổ kén sống.
Sang rút con dao nhỏ dắt bên hông ra. Lưỡi dao bằng thép lạnh phản chiếu ánh chớp xanh mét của bầu trời. Anh nhìn vào lồng ngực gầy guộc nhưng săn chắc của mình, cắn chặt răng, rồi vạch một đường dứt khoát ngay giữa ngực.
"A... hự!"
Cơn đau rát bỏng ập đến khi lưỡi dao rạch rách da thịt, máu đỏ tươi trào ra xối xả, nhuộm đỏ cả khoảng ngực áo bà ba đen sờn cũ. Sang run rẩy bưng chiếc bình gốm cổ lên, áp sát vết rạch máu vào miệng bình, để dòng máu tịnh hóa thuần khiết của mình nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nắp bình gốm cổ.
Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào hoa văn Khmer cổ khắc trên nắp bình, một hiện tượng dị thường bùng phát. Những sợi chỉ đỏ bùa chú quấn quanh bình bỗng nhiên tự động bốc cháy, hóa thành những làn khói màu đỏ tía rồi tan biến vào màn mưa. Nắp bình gốm cổ rung lên bần bật, phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn như có hàng vạn con côn trùng đang điên cuồng cào xé từ bên trong.
"Cạch!"
Nắp bình tự động bật mở. Từ trong lòng bình gốm cổ đen kịt, một làn sương mù màu xanh lục u tối tỏa ra nghi ngút. Làn sương ấy không hề bị gió mưa thổi bạt, mà ngưng tụ lại thành một khối ánh sáng nhạt lấp lánh, bên trong lúc nhúc hàng ngàn, hàng vạn đốm sáng li ti phát ra hào quang xanh biếc. Đó chính là Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp - thực thể cổ trùng tịnh hóa tối cao của dòng họ Thạch.
Đàn trùng li ti ngửi thấy mùi máu tịnh hóa tươi nóng từ lồng ngực Sang, lập tức bị dẫn dụ bởi Huyết Dẫn Thuật. Chúng hóa thành một luồng ánh sáng xanh lục, lao thẳng về phía vết rạch rỉ máu trên ngực anh.
"A... A... A!"
Sang gào lên một tiếng đau đớn xé lòng, tiếng gào bị nuốt chửng bởi tiếng sấm rền vang của đêm giông bão. Cơn đau ập đến kinh hoàng hơn bất kỳ thứ gì anh từng trải qua trong đời. Khi đàn Huyết Cổ chạm vào vết thương, chúng không hề cắn xé bên ngoài mà lập tức chui tọt vào dưới da thịt anh, luồn lách qua các thớ cơ và kinh mạch để hướng thẳng về phía tim.
Cảm giác đó giống như có hàng vạn cây kim châm nung đỏ đang cùng lúc đâm xuyên qua lồng ngực, lại giống như có dòng nham thạch nóng bỏng đang cuồn cuộn chảy ngược vào trong tim anh. Da thịt xung quanh vết rạch trên ngực Sang bắt đầu phồng rộp lên, xuất hiện những đường gân đen nhạt di động ngoằn ngoèo dưới da, rực đỏ linh lực tịnh hóa u tối.
"Giữ... giữ nhịp tim... không được vượt quá một trăm năm mươi!"
Lời cảnh báo sinh tử của ông nội vang lên bên tai như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thần thức đang dần mờ mịt của Sang. Tai anh ù đi, tiếng mưa bão như biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng đập thình thịch, dồn dập của trái tim trong lồng ngực.
Tim anh đập nhanh khủng khiếp do phản ứng phòng ngự sinh học tự nhiên trước sự xâm nhập của cổ trùng hoang dã.
Nhịp tim: 100... 110... 120 nhịp/phút.
Sang cảm thấy lồng ngực mình nóng rực như một lò nung gạch cũ, các đường gân đen di động dưới da ngực nhô cao hơn, rỉ ra một thứ dịch tịnh hóa màu xanh nhạt. Cơn đau đớn cắn xé nội tạng khiến anh quỳ sụp xuống bùn đất, hai tay bấu chặt vào thành giếng đá rêu phong để không bị ngất đi. Nếu anh ngất đi lúc này, thần thức bị nhuộm đen, Huyết Cổ sẽ mất kiểm soát và nuốt chửng toàn bộ tim phổi anh, biến anh thành một Trùng Nhân mất trí hoại tử toàn thân.
Nhịp tim tiếp tục tăng vọt: 130... 140 nhịp/phút.
Lồng ngực Sang rung lên bần bật, vòng chỉ đỏ bùa chú đeo trên cổ tay phải của anh phát sáng rực đỏ linh lực tịnh hóa cực hạn để bảo vệ não bộ khỏi sự xâm nhập của oán khí cổ trùng. Nhưng sợi chỉ đỏ đang bắt đầu căng ra, có dấu hiệu muốn đứt đoạn do áp lực quá lớn.
"Không được chết... Sa đang đợi mình... Sa..."
Sang dồn hết ý chí lương thiện và tình yêu thương vô bờ bến dành cho em gái vào thần thức. Anh nhắm chặt mắt, cắn chặt răng đến mức máu tươi chảy tràn khóe môi, cố gắng tụng thầm khẩu quyết Tịnh Hóa Trùng Kinh mà ông nội từng dạy trong giấc mộng để xoa dịu cơn điên loạn của Huyết Cổ.
"Tâm tịnh hóa oán... Huyết dẫn trùng quy... Tổ kén lương thiện..."
Nhờ căn tính lương thiện tuyệt đối và thể chất Tổ Kén đặc biệt kế thừa từ người mẹ quá cố Sơn Thị Lan, dòng máu của Sang bắt đầu phát huy tác dụng tịnh hóa tự nhiên. Huyết Cổ Tịnh Hóa sau một hồi điên cuồng cắn xé kinh mạch, ngửi thấy dòng máu ấm áp chứa đựng tình thương thuần khiết không chút tạp niệm thù hận của anh, bắt đầu dịu lại. Chúng ngừng tàn phá và bắt đầu bám chặt xung quanh tâm mạch của anh, tạo thành một lớp kén mỏng màu xanh lục u tối bảo vệ tim.
Cơn đau đớn tột cùng dịu đi một chút, nhưng nhịp tim của Sang vẫn đang dao động ở mức cực kỳ nguy hiểm: 145 nhịp/phút, chỉ còn cách ranh giới tử vong đúng năm nhịp đập ngắn ngủi. Lồng ngực anh nhấp nhô dữ dội, các đường gân đen nhạt trên ngực rực sáng xanh u tối dưới cơn mưa tầm tã, báo hiệu khế ước phong ấn Trùng Thần ngàn năm của gia tộc Thạch đã chính thức được kích hoạt trong cơ thể anh.
Sang thở hổn hển, tay trái vịn vào thành giếng để đứng dậy, cơ thể run rẩy rỉ máu đen nhẹ từ vết rạch ngực. Anh đã dung hợp thành công Huyết Cổ sơ cấp, chấp nhận gánh chịu sự hoại tử thể xác vĩnh viễn để đổi lấy linh lực tịnh hóa tối thượng. Nhưng áp lực nhịp tim cực hạn vẫn đang đè nặng lên tâm mạch anh, và ngoài kia, trong ngôi nhà sàn gỗ lạnh ngắt, em gái Thạch Sa đang thoi thóp từng hơi thở cuối cùng dưới sự tàn phá của Thất Tinh Phệ Tâm Ngải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!