Nhạc nềnDungeon_Tower

Tiếng Khóc Lúc Canh Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa như trút nước xuống dòng sông Cổ Chiên. Đêm canh ba, không gian tối đen như mực, chỉ có tiếng gió hú rít qua những rặng dừa nước ven bờ, âm u và lạnh lẽo đến thấu xương. Giữa dòng nước cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa và cuộn xoáy dữ dội, chiếc xuồng ba lá cũ kỹ của Thạch Sang dập dềnh như một chiếc lá tre khô. Thạch Sang đứng ở mũi xuồng, mình trần, làn da ngăm đen săn chắc của dân sông nước ướt sũng nước mưa, đôi mắt sâu u uẩn chăm chú nhìn vào khoảng không tối tăm trước mặt. Tay anh giữ chặt cây sào tre, gồng người chống chọi với từng đợt sóng dữ.


Anh làm nghề vớt xác trên sông Cổ Chiên này đã bốn năm, nối nghiệp người cha quá cố. Người ta sợ những xác chết lạnh lẽo trôi sông, sợ những linh hồn oan khuất không lối về bám lấy bến đò Ô Môn mỗi đêm sương muộn. Nhưng đối với Sang, mỗi cái xác trôi sông đều là một kiếp người bất hạnh cần được đưa về đất mẹ. Chỉ có điều, đêm nay, linh tính của một kẻ mang dòng máu cổ tộc Khmer lại báo cho anh biết có điều gì đó cực kỳ dị thường đang ẩn hiện dưới lòng sông.


Một tia chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, soi tỏ một vật thể đen sẫm đang lập lờ bên cạnh vực nước xoáy bến đò Ô Môn. Sang nín thở, khéo léo lách mũi xuồng áp sát. Đó là xác của một người đàn ông, úp mặt xuống nước, tóc tai rũ rượi quấn chặt lấy những cọng lục bình trôi dạt. Sang đưa cây móc sắt ra, móc nhẹ vào thắt lưng cái xác rồi dùng hết sức bình sinh kéo mạnh lên mạn xuồng.


Khi cái xác lật ngửa lên dưới ánh đèn bão leo lét treo ở mui xuồng, Thạch Sang không kìm được một tiếng rùng mình lạnh gáy.


Đây không phải là một cái xác chết đuối thông thường. Da thịt người đàn ông trương sình nhưng kỳ lạ là toàn thân nổi đầy những vết mụn rộp tím tái, rỉ ra một thứ dịch nhầy màu đen kịt bốc mùi hôi thối nồng nặc. Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở lồng ngực của nạn nhân. Lớp da ngực bị hoại tử xám xịt, nứt nẻ ra từng vệt dài, và dưới lớp da mỏng ấy, những bóng đen dài chằng chịt như ngón tay đang bò nguếch ngoác lúc nhúc.


“Rết... ngải rết!”


Sang thốt lên kinh hoàng khi một con rết chúa khổng lồ, thân mình đỏ rực như máu oán khí, bất ngờ cắn rách da ngực cái xác, ngóc cái đầu đen kịt với hai cặp kìm nhọn hoắt ra ngoài, phun ra một tia dịch axit đen xì rít lên trên mạn xuồng gỗ. Mùi nhang tàn hắc ám pha lẫn mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Sang. Đây là ngải trùng hắc ám, thứ tà thuật tàn độc nhất vùng sông nước mà ông nội anh - cựu Trùng Sư Thạch Kên - từng nghiêm cấm nhắc đến.


Sang vội vàng rút chiếc vòng chỉ đỏ bùa chú của ông nội đeo trên cổ tay phải ra, quấn chặt lấy đầu cây móc sắt rồi đâm mạnh xuống, gạt phăng con rết chúa rơi trở lại dòng nước xiết. Anh nhanh chóng dùng một tấm bạt cũ phủ kín cái xác dị thường lại, nổ máy ghe vội vã đưa thuyền vào bờ bến đò Ô Môn. Lòng anh nóng như lửa đốt, một nỗi bất an vô hình đè nặng lên lồng ngực gầy guộc.


Neo xuồng chắc chắn ở bến đò, Sang không kịp thở, chạy thục mạng xuyên qua màn mưa tầm tã về hướng ngôi nhà sàn ven sông Cổ Chiên của mình. Ngôi nhà gỗ sập sệ, cột nhà cắm sâu dưới lòng sông ngập tràn phù sa, nơi em gái anh - Thạch Sa - đang đợi anh trở về.


“Sa ơi! Anh hai về rồi đây!”


Sang đẩy mạnh cánh cửa gỗ cũ kỹ, bước vào nhà. Nhưng không có tiếng đáp lại quen thuộc. Không gian trong nhà sàn lạnh ngắt, chiếc đèn dầu đặt trên bàn ăn đã tắt lịm từ bao giờ.


Một tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ phía buồng trong làm tim Sang như ngừng đập.


“Anh hai... cứu em... tim em đau quá...”


Sang lao vội vào trong. Dưới ánh sáng yếu ớt của ánh chớp ngoài cửa sổ, anh bàng hoàng nhìn thấy Thạch Sa đang nằm co quắp trên sàn gỗ. Cô bé 16 tuổi mảnh mai, da dẻ vốn dĩ trắng trẻo giờ đây xanh xao, nhợt nhạt đến đáng sợ. Hai tay Sa ôm chặt lấy lồng ngực, cơ thể co thắt dữ dội theo từng nhịp thở đứt quãng. Khóe miệng cô bé liên tục rỉ ra những vệt máu màu đen kịt, tanh tưởi.


“Sa! Sa ơi! Em bị làm sao thế này?”


Sang quỳ sụp xuống, đỡ lấy đầu em gái đặt lên đùi mình. Tay anh run rẩy lau đi vệt máu đen trên môi cô bé, nhưng máu đen vẫn liên tục rỉ ra không ngừng.


“Lạnh... em lạnh quá... có con gì đang cắn xé tim em...” Sa thều thào, đôi mắt tròn sáng trong veo thường ngày giờ đây đờ đẫn, đầy vẻ mệt mỏi và sợ hãi.


Sang hoảng loạn tột độ. Anh vội vã chạy ra chạn bếp, lấy những bài thuốc thảo dược thông thường mà anh thường chuẩn bị sẵn - sả rừng, gừng già và rễ cây đước cổ thụ tịnh hóa - giã nát ra rồi vắt lấy nước cốt, cố gắng đổ vào miệng Sa.


“Uống đi em, uống vào sẽ hết độc thôi!”


Nhưng ngay khi thìa nước thuốc vừa chạm vào môi Thạch Sa, một hiện tượng dị thường kinh hoàng xảy ra. Nước cốt thảo dược vừa tiếp xúc với máu đen liền lập tức sủi bọt trắng xóa, chuyển hóa thành một thứ dịch đen thối rữa, bốc mùi khét lẹt như axit ăn mòn. Sa thét lên một tiếng đau đớn, lồng ngực cô bé ưỡn cong lên, toàn thân co giật mạnh mẽ.


“Không được! Thảo dược thông thường hoàn toàn bất lực!”


Sang run rẩy ném chiếc bát sành xuống sàn gỗ vỡ tan tành. Anh vội vàng lột nhẹ chiếc áo bà ba lam nhạt của Sa ra để kiểm tra lồng ngực cô bé. Dưới ánh chớp sáng lòa của đêm giông bão, Sang chết lặng khi nhìn thấy trên làn da ngực mịn màng của em gái bắt đầu xuất hiện những vệt gân đen nhạt nhô cao dưới da. Những vệt gân ấy không nằm im, chúng đang di động, bò ngoằn ngoèo như những xúc tu nhỏ của trùng độc, dần dần liên kết lại tạo thành hình thù của chòm sao Thất Tinh hắc ám.


“Thất Tinh Phệ Tâm Ngải... Đây là tà thuật đóng đinh nguyền rủa từ xa của tà sư Danh Sên!”


Sang gào lên trong đau đớn và phẫn nộ. Anh nhận ra đây chính là thứ ngải độc tàn bạo nhất, chuyên gặm nhấm tim phổi nạn nhân từ bên trong cho đến khi tâm mạch vỡ nát mà chết. Kẻ hạ ngải tàn ác Danh Sên vì muốn ép gia tộc họ Thạch dâng hiến chiếc bình gốm cổ thờ Trùng Thần mà không tiếc tay hạ độc một cô bé 16 tuổi ngây thơ.


Nhịp tim của Thạch Sa yếu dần, yếu dần đến mức mắt thường gần như không còn thấy lồng ngực cô bé phập phồng nữa. Các đường gân đen trên ngực nhô cao hơn, bắt đầu rỉ ra những giọt máu đen kịt qua lỗ chân lông. Sa lịm đi, rơi vào trạng thái hôn mê sâu, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ trước gió.


“Nội ơi! Cha mẹ ơi! Cứu Sa đi! Con phải làm sao đây?”


Sang quỳ sụp trước bàn thờ tổ tiên hoang phế trong góc nhà sàn, gào khóc cầu cứu trong vô vọng. Anh đấm mạnh tay xuống sàn gỗ đến rách da, máu đỏ tươi của anh thấm vào những kẽ gỗ cũ kỹ. Anh chỉ là một gã vớt xác nghèo khó, không có linh lực, không biết trùng thuật, làm sao có thể chống chọi với đại cổ độc của tà sư hắc ám?


Trong cơn hoảng loạn và tuyệt vọng cực hạn, đầu óc Sang quay cuồng, anh kiệt sức ngã gục xuống bên cạnh bàn thờ, nửa tỉnh nửa mê chìm vào một giấc mộng cảnh u tối.


Giữa làn sương khói mờ ảo tỏa ra từ chiếc lư hương cũ kỹ trên bàn thờ, một luồng ánh sáng xanh lục ấm áp bỗng nhiên rực sáng, xua đi bóng tối lạnh lẽo của ngôi nhà sàn. Từ trong luồng sáng ấy, hình bóng mờ ảo của một lão nhân Khmer quắc thước, râu tóc bạc phơ hiện ra. Ông mặc xà-rông truyền thống, cổ đeo chuỗi hạt gỗ cổ, ánh mắt nghiêm nghị nhưng tràn đầy từ ái nhìn thẳng vào Sang.


“Nội... Nội ơi!” Sang gọi lớn trong thần thức, định lao đến ôm lấy ông nội Thạch Kên.


“Sang, con hãy bình tâm lại và nghe ta dặn!” Giọng nói trầm hùng, uy nghiêm của Thạch Kên vang vọng trong não bộ Sang, chặn đứng cơn hoảng loạn của anh.


“Thân thế thực sự của Thạch Sa mang huyết mạch 'Tổ Kén Lương Thiện' thuần khiết của mẹ con năm xưa, dòng máu của con bé là chìa khóa mở ra đại trận phong ấn Trùng Thần mà bọn tà sư thèm khát. Danh Sên hạ ngải Thất Tinh lên Sa là để ép con phải dâng hiến gia bảo.”


“Con không cần gia bảo, con chỉ cần Sa sống thôi! Nội cứu Sa đi!” Sang gào lên khóc lóc.


“Muốn cứu mạng Sa, con phải dám dâng hiến chính xương máu của mình làm mồi nhử cho quỷ dữ. Con mang dòng máu Trùng Sư Khmer, con là người duy nhất có thể chất phù hợp để làm tổ kén dung hợp và tịnh hóa các loại ngải trùng tàn độc nhất.”


Linh ảnh Thạch Kên thở dài, chỉ tay về phía sau nhà sàn, nơi chiếc giếng cổ phong thủy nhà Thạch Sang đang hoang phế dưới màn mưa dữ dội.


“Hãy ra giếng cổ sau nhà, phá vỡ phong ấn giếng đá, đào tìm chiếc Bình gốm cổ thờ Trùng Thần. Con phải nuốt Huyết Cổ Tịnh Hóa sơ cấp vào tim, chấp nhận làm tổ kén sống để hút lấy ngải độc cứu em gái. Cái giá phải trả sẽ là sự hoại tử thể xác vĩnh viễn, đau đớn tột cùng và nhịp tim của con tuyệt đối không được vượt quá một trăm năm mươi lần một phút khi trùng đang hút độc, nếu không tim con sẽ vỡ nát.”


Linh ảnh của ông nội Thạch Kên mờ dần rồi biến mất vào hư vô, để lại ánh mắt từ ái và cánh tay vẫn chỉ thẳng về hướng chiếc giếng cổ hoang phế ngoài vườn sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!