Nhạc nềnHarvest_Festival

Niềm Tin Rạn Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngón tay Trần Gia Bảo ghì chặt thân bút máy mạ vàng, giọt nước mắt uất hận rơi xuống làm nhòe đi chữ ký tự nguyện trên tờ Biên bản hòa giải giả tạo. Đầu bút máy từ từ hạ xuống, chỉ còn cách mặt giấy chưa đầy một milimet. Ánh mắt của Hiệu phó Đức híp lại sau cặp kính gọng vàng, chứa đựng một sự thỏa mãn lạnh lùng của kẻ đi săn đã dồn con mồi vào bẫy. Trịnh Thế Vinh thong thả nhấp một ngụm trà mạn, khói trà nghi ngút che khuất nụ cười đắc thắng của gã tài phiệt bất động sản. Dưới chân Bảo, bà Ngô Thanh Vân vẫn ôm chặt lấy hai đầu gối cậu, tiếng khóc nấc nghẹn ngào của người mẹ lam lũ vang lên xé lòng, trong khi ông Trần Tiến Dũng đứng bên cạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi bàn tay chai sần bám đầy mồ hôi dầu vẫn đang ghì chặt lấy bả vai sưng tấy của con trai.


Nhưng ngay khi ngòi bút chạm vào thớ giấy, một luồng điện run rẩy chạy dọc sống lưng Gia Bảo. Vết sẹo bầm tím từ cú thúc của Đăng Khoa chiều thứ Năm tuần trước nhói lên đau đớn dưới lớp vải đồng phục sờn cũ. Cậu nhìn thấy vết sưng đỏ trên má trái của mình phản chiếu mờ nhạt trên mặt bàn gỗ gụ bóng loáng—dấu vết từ cú tát của người cha nhu nhược.


Không.


Nếu ký vào đây, cậu không chỉ tự nhận mình là kẻ ăn cắp tiền từ thiện. Cậu đang tự tay dâng nộp chiếc thòng lọng để họ siết cổ cậu bất cứ lúc nào. Lời dặn của Nam Khánh tại phòng thể chất cũ bỏ hoang chợt vang lên trong tâm trí cậu: "Hãy hít vào trong bốn giây, giữ lại bốn giây, và thở ra từ từ trong bốn giây. Neo giữ sự điềm tĩnh đó lại. Cậu không phải là mồi ngon, cậu là người kiểm soát ván cờ này."


Bảo hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, lồng ngực phồng lên dứt khoát. Trong một khoảnh khắc dũng khí bộc phát ngoài tầm kiểm soát, cậu buông lỏng các ngón tay. Chiếc bút máy Parker mạ vàng tuột khỏi tay cậu, rơi tự do xuống mặt bàn gỗ gụ, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc rồi lăn dài, vệt mực đen loang lổ cào một đường xước dài trên tờ biên bản hòa giải.


"Con... con không ký!" Gia Bảo hét lên, giọng cậu khản đặc nhưng mang theo một tần số dứt khoát chưa từng có.


"Mày làm cái gì thế hả Bảo?!" Ông Trần Tiến Dũng trợn mắt, giận dữ giơ tay định tát con trai thêm một cú nữa.


Nhưng lần này, Gia Bảo không nhắm mắt chịu đựng. Cậu dứt khoát lùi lại một bước, né tránh cú đánh của cha. Cậu nhìn thẳng vào Hiệu phó Đức, rồi nhìn sang Trịnh Thế Vinh bằng ánh mắt rực lửa uất hận.


"Các người đang gài bẫy tôi. Nhưng tôi sẽ không để các người toại nguyện."


Trước khi bất kỳ ai trong căn phòng kịp phản ứng, Gia Bảo quay người, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cửa gỗ lim của phòng Hiệu phó. Tiếng khóa chốt bung ra xoành xoạch. Cậu lao ra ngoài hành lang như một mũi tên, bỏ lại phía sau tiếng hét giận dữ của bố, tiếng khóc thảm thiết của mẹ và tiếng đập bàn thịnh nộ của Hiệu phó Đức. Cậu chạy trối chết qua những dãy hành lang dài của khu nhà hiệu bộ sang trọng, bước chân rầm rập dội vào những bức tường sơn trắng lạnh lẽo. Cậu không biết mình đang đi đâu, cậu chỉ muốn chạy trốn khỏi sự ngột ngạt của bức tường hành chính tàn nhẫn kia.


Cậu chạy lên cầu thang thoát hiểm phía sau tòa nhà hiệu bộ. Lối lên sân thượng vốn bị khóa bằng một sợi xích sắt rỉ sét, nhưng giữa khe cửa gỗ cũ kỹ có một khoảng trống hẹp vừa đủ để một dáng người hơi mập như Bảo lách qua. Cậu lách người qua khe cửa, bỏ lại một mảnh vải áo đồng phục bị cào rách nơi móc sắt, rồi bước hẳn ra không gian lộng gió của sân thượng khu nhà hiệu bộ.


Gió tháng Chín trên cao thổi lồng lộng, quất mạnh vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi của Gia Bảo. Cậu loạng choạng bước về phía lan can bê tông, ngồi thụp xuống sau chiếc bồn nước công nghiệp lớn để trốn tránh thế giới bên dưới. Toàn thân cậu run lên bần bật. Cậu thò tay vào túi quần, rút ra chiếc Thẻ nhớ MicroSD 64GB chứa video gốc—vật chứng sinh mệnh ghi lại cảnh Đăng Khoa hành hung cậu. Chiếc thẻ nhớ nhỏ bé, mỏng manh nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay đầy mồ hôi của Bảo.


"Tại sao... tại sao mình lại phải chịu đựng những thứ này?" Bảo khóc nấc lên, hai vai rụt lại đau đớn. Cậu nhìn xuống khoảng sân trường trống rỗng bên dưới từ độ cao tầng 5. Sự sụp đổ tinh thần hoàn toàn bao trùm lấy cậu. Bố mẹ không tin cậu. Nhà trường muốn hủy hoại cậu. Thế lực đồng tiền của Trịnh Thế Vinh quá lớn, lớn đến mức có thể bẻ cong mọi sự thật. Sự rạn nứt niềm tin của Gia Bảo đối với công lý học đường đã chạm đến điểm cực hạn. Cậu giơ chiếc thẻ nhớ ra ngoài lan can, ngón tay run rẩy chuẩn bị buông ra để chiếc thẻ rơi xuống khoảng không vô tận bên dưới. Cậu muốn tiêu hủy nó, muốn đầu hàng, muốn biến mất để bố mẹ không phải chịu áp lực nữa.


"Nếu cậu ném nó xuống, Đăng Khoa sẽ thắng vĩnh viễn."


Một giọng nói phẳng lặng, lạnh lùng nhưng quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau rặng tre cảnh trên sân thượng.


Gia Bảo giật mình quay ngoắt lại.


Nam Khánh đang đứng đó, cách cậu đúng ba mét—một khoảng cách xã hội an toàn mà Khánh luôn chủ động duy trì để không tạo áp lực không gian lên đối phương. Khánh mặc bộ đồng phục học sinh chỉnh tề nhưng xộc xệch nhẹ ở cổ áo, mái tóc cắt ngắn gọn gàng hơi bay trong gió. Cặp kính gọng đen dày cộp che giấu ánh nhìn sắc sảo thường ngày, thay vào đó là một vẻ trầm mặc sâu thẳm. Trên cổ cậu, chiếc tai nghe chống ồn màu đen vẫn đang treo hờ, nhưng lần đầu tiên kể từ khi Bảo quen Khánh, chiếc tai nghe ấy đã bị tháo hẳn khỏi tai.


"Khánh..." Gia Bảo nghẹn ngào, bàn tay giữ chiếc thẻ nhớ khựng lại giữa không trung. "Cậu lên đây làm gì? Cậu không thấy sao? Chúng ta thua rồi! Bố mẹ tớ... họ đã quỳ lạy trước mặt Hiệu phó Đức. Bố tớ đã tát tớ... họ muốn tớ nhận tội ăn cắp! Chúng ta không đấu lại họ đâu. Họ có tiền, có quyền lực hành chính. Tớ chỉ là một đứa đi xe buýt nghèo khổ, tớ không muốn kéo bố mẹ tớ vào vũng bùn này nữa!"


Khánh không bước tới để giật lấy chiếc thẻ nhớ. Cậu đứng im lặng, hai tay đút sâu vào túi quần, để mặc cho những cơn gió mạnh thổi tung vạt áo sơ mi. Ánh mắt cậu hướng về phía chiếc thẻ nhớ trong tay Bảo, rồi chậm rãi di chuyển lên vết sưng đỏ trên má trái của người bạn.


"Tớ đã quan sát toàn bộ cuộc họp qua mạng lưới Kẻ vô hình của tèo trực nhật," Khánh nói, giọng cậu trầm xuống, hòa vào tiếng gió rít qua các khe sắt trên sân thượng. "Bố mẹ cậu sợ hãi vì họ tin rằng việc nhẫn nhục chịu tội sẽ mang lại sự yên ổn. Đó là sai lầm lớn nhất của những người lao động yếu thế. Họ không biết rằng, đối với những kẻ lạm quyền như Hiệu phó Đức hay Trịnh Thế Vinh, một khi cậu đã ký vào biên bản nhận tội ăn cắp, cậu đã tự giao nộp chiếc thòng lọng khống chế vĩnh viễn. Đăng Khoa sẽ tiếp tục bắt nạt cậu, và mỗi lần cậu định phản kháng, họ sẽ mang tờ biên bản ăn cắp đó ra để đe dọa trục xuất cậu. Ký tên không phải là giải pháp, nó là sự tự sát xã hội."


"Nhưng tớ phải làm sao đây?!" Gia Bảo gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt chảy tràn qua chiếc kính cận cũ dán băng keo. "Tớ sợ lắm, Khánh ơi! Tớ sợ bố tớ mất việc, sợ mẹ tớ không thể buôn bán ở chợ được nữa. Tớ không mạnh mẽ như cậu. Tớ không có bộ óc thiên tài để tính toán mọi thứ. Tớ chỉ muốn mọi chuyện kết thúc thôi!"


Bảo giơ cao tay, ngón tay cái và ngón trỏ siết chặt chiếc thẻ nhớ MicroSD, chuẩn bị ném mạnh xuống đất.


Khánh vẫn đứng im. Cậu từ từ đưa tay lên, tháo chiếc tai nghe chống ồn màu đen ra khỏi cổ, đặt nhẹ nhàng lên mặt chiếc bồn nước inox bên cạnh. Hành động tháo bỏ tai nghe—vật bảo mệnh tinh thần giúp Khánh cô lập bản thân khỏi nỗi đau của thế giới—chính là lời tuyên bố rằng cậu sẵn sàng chia sẻ gánh nặng tinh thần cực độ với Bảo lúc này.


"Cậu nghĩ tớ mạnh mẽ sao, Bảo?" Khánh khẽ cười, một nụ cười tự giễu đầy cay đắng. Cậu bước tới một bước, rút từ trong cặp sách ra cuốn sổ tay ghi chép hành vi màu xám tro, nhưng không mở nó ra mà chỉ siết chặt trong tay. "Tớ từng là một kẻ hèn nhát hơn cậu gấp trăm lần. Sự lạnh lùng, hoài nghi của tớ hiện tại không phải là bản năng. Nó là cái giá của một sự hối hận tột cùng mà tớ phải mang theo suốt đời."


Gia Bảo khựng lại. Qua tròng kính nhòe nước, cậu nhìn thấy bờ vai mảnh khảnh của Nam Khánh khẽ run lên. Gương mặt lầm lì, băng giá thường ngày của vị "Cố vấn bóng đêm" giờ đây đang nứt vỡ, để lộ một vết thương lòng sâu hoắm, rỉ máu.


"Hai năm trước, tớ có một người bạn thân tên là Lâm Phong," Khánh bắt đầu kể, giọng cậu khản đặc, ánh mắt nhìn vô định vào khoảng không lộng gió phía sau tòa nhà hiệu bộ. "Phong là một nam sinh nhạy cảm, hiền lành và hiếu học. Cậu ấy bị băng nhóm bạo lực học đường thời đó bắt nạt tàn nhẫn, dồn vào chân tường giống hệt như cậu hiện tại. Cậu ấy đã tìm đến tớ, khóc lóc cầu xin tớ giúp đỡ. Nhưng lúc đó, tớ đã chọn cách làm một 'kẻ vô hình' thờ ơ. Tớ tin rằng nếu mình không liên lụy, mình sẽ an toàn. Tớ đã khuyên cậu ấy hãy nhẫn nhịn, hãy chịu nhục ký vào các biên bản hòa giải giả tạo của nhà trường để yên ổn tốt nghiệp."


Khánh hít một hơi thật sâu, lồng ngực cậu phập phồng nghẹn ngào. Cậu đưa tay lên gọng kính đen, ngón tay run rẩy khẽ đẩy kính lên để che đi giọt nước mắt hiếm hoi đang chực trào ra.


"Và cậu biết chuyện gì đã xảy ra không? Sự nhẫn nhịn của Phong chỉ khiến lũ bắt nạt ngày càng lấn tới. Một buổi chiều thứ Sáu, Phong gửi cho tớ một tin nhắn cầu cứu cuối cùng qua điện thoại: 'Khánh ơi, cứu tao với. Tao không chịu nổi nữa rồi.' Tin nhắn chưa trả lời năm xưa đó... tớ đã nhìn thấy nó, nhưng tớ đã chần chừ không trả lời ngay vì sợ rắc rối. Đúng một tiếng sau, Phong nhảy lầu tự tử từ chính cái lan can sân thượng nhà hiệu bộ này."


Gia Bảo bàng hoàng chết lặng. Chiếc thẻ nhớ trong tay cậu suýt chút nữa tuột rơi, nhưng lần này là vì sự kinh ngạc tột độ. Cậu nhìn chằm chằm vào Nam Khánh, người đang đứng trước mặt cậu với một nỗi đau đớn vỡ vụn.


"Phong không chết," Khánh tiếp tục, giọng cậu run rẩy nhưng chứa đựng một sự căm hận sâu sắc đối với hệ thống lạm quyền. "Nhưng cậu ấy bị chấn thương sọ não và liệt nửa người, vĩnh viễn phải bảo lưu học tập và điều trị tâm lý trong trạng thái trầm cảm nặng. Nhà trường đã cấu kết với gia đình kẻ bắt nạt để bịt miệng vụ việc, biến vụ nhảy lầu tự tử thành một vụ 'tự ngã cầu thang' do bất cẩn. Chân tướng vụ 'tự ngã' của Lâm Phong bị chôn vùi dưới những tờ biên bản hòa giải giả tạo mà chính Phong và bố mẹ cậu ấy đã bị ép ký trước đó. Bệnh án tâm lý gốc của Phong bị Hiệu phó Đức tịch thu và cất giấu trong phòng lưu trữ hồ sơ giấy để xóa sạch dấu vết."


Khánh bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn chưa đầy một mét. Lần đầu tiên, Khánh chủ động phá vỡ quy tắc khoảng cách xã hội của mình. Cậu đặt bàn tay mảnh khảnh nhưng kiên định lên bả vai đang run rẩy của Gia Bảo, nhìn thẳng vào mắt cậu qua hai cặp kính cận.


"Tin nhắn chưa trả lời năm xưa của Phong là bản án lương tâm mà tớ phải gánh chịu mỗi đêm. Tớ lập ra Văn phòng tư vấn ngầm này không phải để chơi trò thám tử hay thao túng tâm lý để thỏa mãn bản thân. Tớ làm điều này vì tớ đã thề trước giường bệnh của Phong rằng: tớ sẽ không bao giờ để bất kỳ lời cầu cứu nào của học sinh yếu thế bị bỏ lỡ một lần nữa. Tớ sẽ dùng chính luật lệ và kẽ hở của cái hệ thống thối nát này để bẻ gãy quyền lực của những kẻ lạm quyền, đòi lại sự công bằng thực chất cho những người như cậu."


Gia Bảo nhìn vào đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định đến đáng sợ của Nam Khánh. Vết sẹo quá khứ của Khánh đã chạm đến tận cùng lòng tự trọng của nạn nhân trong cậu. Cậu nhận ra mình không đơn độc. Cố vấn bóng đêm lạnh lùng đứng sau cậu thực chất là một người mang trong mình một vết thương lòng sâu sắc, chiến đấu bằng cả sinh mệnh để bảo vệ cậu.


"Khánh... tớ xin lỗi," Gia Bảo khóc nấc lên, nhưng lần này không còn là tiếng khóc của sự tuyệt vọng buông xuôi, mà là sự giải tỏa của một tâm hồn được chữa lành. Cậu từ từ rụt bàn tay đang giơ ra ngoài lan can lại, siết chặt chiếc thẻ nhớ MicroSD vào lòng bàn tay. "Tớ đã nghi ngờ cậu... tớ đã định đầu hàng..."


"Cậu không có lỗi, Bảo," Khánh dịu giọng, bàn tay cậu trên vai Bảo siết nhẹ đầy tin cậy. "Sự sợ hãi của cậu là hoàn toàn tự nhiên trước áp lực quá lớn của Hiệu phó Đức và Trịnh Thế Vinh. Nhưng cậu đã đứng vững, cậu đã không đặt bút ký vào tờ biên bản giả tạo đó. Đó là chiến thắng lớn nhất của cậu ngày hôm nay. Lòng tự trọng của cậu đã được bảo toàn."


Gia Bảo đưa tay lên quệt sạch nước mắt trên mặt, gượng đứng thẳng lưng lên. Luồng gió lạnh trên sân thượng dường như không còn làm cậu run rẩy nữa. Sự tự tin nội tại đã quay trở lại trong ánh mắt cậu học sinh nghèo.


"Bây giờ chúng ta phải làm gì hả Khánh?" Bảo hỏi, giọng cậu đã lấy lại sự ổn định. "Họ vẫn đang giữ bố mẹ tớ ở phòng Hiệu phó. Họ sẽ không để yên chuyện này đâu."


Nam Khánh khẽ mỉm cười—một nụ cười lạnh lùng, sắc bén của một kiến trúc sư chiến thuật đã khôi phục hoàn toàn lý trí kiểm soát ván cờ. Cậu buông vai Bảo, thong thả đeo lại chiếc tai nghe chống ồn màu đen quanh cổ, rồi mở chiếc cặp sách sờn vai ra.


Từ trong ngăn tài liệu bảo mật, Khánh rút ra một tập văn bản phẳng phiu, được in ấn rõ ràng trên giấy A4 tiêu chuẩn.


"Đây là Bản dự thảo biên bản hòa giải hợp pháp," Khánh tuyên bố, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên trang giấy. "Văn bản này được soạn thảo nghiêm ngặt dựa trên Luật trẻ em hiện hành, Luật giáo dục và quy chế kỷ luật chính thức của Bộ Giáo dục. Chị họ Vy của tớ—sinh viên Luật xuất sắc—và Thầy Nguyễn Văn Minh đã rà soát từng điều khoản. Trong này ghi rõ: nhà trường phải lập hội đồng kỷ luật độc lập để làm rõ hành vi bạo lực của Trịnh Đăng Khoa, đồng thời nghiêm cấm mọi hành vi ép buộc, vu khống học sinh nghèo ký biên bản giả mạo dưới danh nghĩa hòa giải."


Khánh nhìn xuống chiếc thẻ nhớ MicroSD trong tay Bảo, ánh mắt cậu lóe lên một tia sáng sắc sảo đằng sau gọng kính đen.


"Thẻ nhớ chứa video gốc của cậu chính là vũ khí tối thượng để hợp pháp hóa bản dự thảo này. Đã đến lúc Văn phòng ngầm của chúng ta không cần ẩn mình nữa. Chúng ta sẽ trực tiếp bước vào phòng Hiệu phó, lật bài ngửa với Thầy Nguyễn Văn Đức và Trịnh Thế Vinh bằng chính thứ luật lệ mà họ luôn dùng để áp bức người khác."


Gia Bảo nhìn tập tài liệu pháp lý trên tay Khánh, lồng ngực cậu dâng lên một luồng dũng khí mãnh liệt. Cậu dứt khoát đưa chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB cho Khánh.


"Được. Chúng ta đi lật bài ngửa với họ."


Nam Khánh đón lấy chiếc thẻ nhớ, cất cẩn thận vào túi áo ngực sát trái tim mình, rồi quay người hướng về phía cánh cửa thoát hiểm sân thượng. Bước đi của cậu chậm rãi, dứt khoát và tràn đầy uy lực của một thủ lĩnh ngầm chuẩn bị bước vào trận chiến quyết định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!