Nhạc nềnHarvest_Festival

Bức Tường Hành Chính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Hai, bầu trời phía trên trường THPT Phan Đình Phùng không có một gợn mây, nhưng cái nắng hanh hao của những ngày cuối tháng Chín không thể xua đi bầu không khí ngột ngạt đang đè nặng lên khu nhà hiệu bộ. Tiếng loa phát thanh báo hiệu giờ chào cờ vừa dứt, dòng học sinh khối 11 lặng lẽ di chuyển về phía các phòng học chính khóa. Thế nhưng, bước chân của Trần Gia Bảo lại bị rẽ sang một hướng khác.


Một lá thư triệu tập khẩn cấp từ văn phòng Hiệu phó kỷ luật đã được gửi thẳng đến lớp 11A3 ngay từ đầu giờ sáng. Người đưa thư không ai khác ngoài Đội trưởng sao đỏ Vũ Hoàng Nam, kẻ đã nhìn Bảo bằng ánh mắt đắc thắng đầy ẩn ý khi trao tờ giấy.


Giờ đây, Gia Bảo đang đứng trước cánh cửa gỗ lim dày cộp của phòng Hiệu phó phụ trách kỷ luật. Lồng ngực cậu thắt chặt, hai bàn tay đút sâu trong túi quần đồng phục run lên bần bật. Cậu khẽ chạm vào bả vai—nơi vết bầm tím từ cú thúc mạnh của Trịnh Đăng Khoa chiều thứ Năm tuần trước vẫn còn nhức nhối dưới lớp áo sờn vai. Ký ức về rặng tre gai, tiếng xích sắt lách cách của Đạt 'Búa' và ánh mắt lạnh lùng của thầy Nguyễn Văn Minh chợt ùa về. Nhưng áp lực lần này không còn là bạo lực thể chất ngoài đời thực. Nó là một bức tường hành chính vô hình, kiên cố và tàn nhẫn hơn gấp bội.


Cạch.


Cánh cửa mở ra. Mùi trầm hương nhân tạo nồng hắc lập tức xộc vào mũi Bảo, hòa lẫn với cái lạnh buốt giá từ chiếc điều hòa công nghiệp đang chạy hết công suất. Căn phòng rộng lớn, lót sàn gỗ bóng loáng đối lập hoàn toàn với sự nghèo nàn của những phòng học khu B.


Phía sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ sang trọng là Thầy Nguyễn Văn Đức—Hiệu phó phụ trách kỷ luật của trường Phan Đình Phùng. Ông ta ngồi đĩnh đạc trên chiếc ghế da lớn, mái tóc hói nhẹ chải chuốt gọn gàng, cặp kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng lạnh lùng từ đèn huỳnh quang.


Nhưng điều khiến Gia Bảo chết lặng chính là hai bóng người đang ngồi trên băng ghế sofa da phía đối diện.


Bố cậu—ông Trần Tiến Dũng—đang khom núm trong bộ quần áo công sở cũ kỹ, chiếc cổ áo sơ mi sờn rách lộ ra làn da đen sạm vì sương gió. Bên cạnh ông là mẹ cậu—bà Ngô Thanh Vân—người tiểu thương chợ dân sinh thường ngày vốn lanh lảnh, giờ đây lại co rụt người lại, hai tay bấu chặt lấy chiếc túi xách giả da rẻ tiền, đầu cúi gằm xuống sàn nhà.


Và ngồi ở chiếc ghế bành đơn bên cạnh họ là Trịnh Thế Vinh—bố của Trịnh Đăng Khoa. Ông ta mặc bộ vest hàng hiệu thắt cà vạt lụa tối màu, bụng bia bệ vệ tựa sát vào thành ghế. Trên cổ tay ông ta, chiếc đồng hồ Rolex vàng nguyên khối lấp lánh mỗi khi ông ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn kính. Một chiếc bật lửa Zippo bằng vàng khắc hình rồng uy quyền nằm im lìm bên cạnh tách trà mạn còn bốc khói.


Sự hiện diện của Trịnh Thế Vinh giống như một khối đá khổng lồ đè bẹp hoàn toàn chút dũng khí ít ỏi của bố mẹ Gia Bảo. Họ là những người lao động nghèo, cả đời sợ hãi chính quyền, sợ hãi những người giàu có và quyền lực. Đối với họ, Hiệu phó Đức là hiện thân của luật lệ học đường, còn Trịnh Thế Vinh là thế lực có thể bóp nghẹt sinh kế của gia đình họ chỉ bằng một cuộc điện thoại.


'Vào đi, Bảo,' giọng Hiệu phó Đức trầm thấp, đều đều nhưng mang theo uy lực hành chính dứt khoát. 'Đóng cửa lại.'


Gia Bảo lóng ngóng khép cánh cửa gỗ. Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc giống như tiếng khóa của một phòng giam.


'Thầy... thầy gọi em,' Bảo lý nhí, hai mắt nhìn xuống đôi giày bata sờn mũi.


'Bảo!' Bố cậu, ông Trần Tiến Dũng, lập tức đứng bật dậy. Gương mặt ông đỏ bừng vì xấu hổ và lo sợ, mồ hôi dầu chảy dài bên thái dương. 'Sao con lại làm ra chuyện tày đình như thế hả con? Bố mẹ nuôi con ăn học bằng chừng này tuổi đầu, sao con lại đi ăn cắp?'


'Bố... con không có ăn cắp!' Gia Bảo ngẩng đầu lên, chiếc kính cận cũ dán băng keo trong suốt ở thái dương suýt chút nữa rơi xuống. Cậu vội vã đỡ kính, giọng nói run rẩy đầy uất ức.


'Mày còn cãi à!' Bà Ngô Thanh Vân khóc nghẹn ngào, lao tới phát mạnh một cái vào bả vai đau nhức của con trai. 'Thầy Hiệu phó đã gọi điện thẳng về nhà, nói có đầy đủ bằng chứng mày trộm tiền quỹ lớp! Năm triệu đồng tiền Quỹ quyên góp từ thiện của lớp 11A3! Trời đất ơi, nhà mình nghèo thật nhưng tao có bao giờ dạy mày đi ăn trộm ăn cắp của ai đâu!'


Gia Bảo loạng choạng lùi lại, vết bầm tím ở vai bị va chạm mạnh khiến cậu đau đến chảy nước mắt. Cậu nhìn mẹ, rồi nhìn bố, nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là những ánh mắt đầy sự thất vọng, nhục nhã và sợ hãi. Họ thậm chí không hỏi cậu lấy một câu xem sự thật là gì. Họ đã mặc định cậu có tội ngay khi bước chân vào căn phòng này.


Hiệu phó Đức khẽ hắng giọng, gõ nhẹ ngón tay lên tập hồ sơ màu xanh đặt trước mặt. 'Anh Dũng, chị Vân, hai vị cứ bình tĩnh ngồi xuống đã. Nhà trường gọi hai vị đến đây hôm nay không phải để chứng kiến cảnh dạy con bằng bạo lực. Chúng ta cần giải quyết vấn đề dựa trên nội quy và uy tín của trường Phan Đình Phùng.'


Ông Trần Tiến Dũng vội vã kéo vợ ngồi xuống, liên tục cúi đầu xin lỗi: 'Vâng, vâng... trăm sự nhờ thầy Hiệu phó dạy bảo cháu. Cháu nó dại dột, gia đình chúng tôi xin đền bù đầy đủ số tiền, chỉ mong nhà trường giơ cao đánh khẽ, cho cháu cơ hội được học tiếp để tốt nghiệp...'


'Đền bù?' Trịnh Thế Vinh thong thả lên tiếng, giọng nói hống hách đầy khinh bỉ. Ông ta không thèm nhìn bố mẹ Bảo, chỉ nhấc tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ. 'Anh Dũng à, năm triệu đồng đối với gia đình anh có thể là lớn, nhưng đối với cái trường này, đối với lớp 11A3 của con trai tôi, nó chỉ là tiền lẻ. Vấn đề ở đây là đạo đức. Con trai tôi—Trịnh Đăng Khoa—là lớp trưởng, nó đã dành cả tuần lễ để vận động quyên góp quỹ từ thiện cho các bạn vùng cao. Vậy mà học sinh này lại dám lẻn vào ngăn bàn giáo viên, dùng chìa khóa vạn năng cạy hòm quỹ để tư lợi cá nhân. Đây là hành vi phạm pháp hình sự! Thầy Đức, tôi nghĩ vụ này hoàn toàn đủ cơ sở để bàn giao cho cơ quan công an quận xử lý.'


Nghe đến hai từ 'công an', mặt ông Trần Tiến Dũng xám ngoét như tro tàn. Ông ta run rẩy đứng dậy, hai đầu gối như muốn sụm xuống, hướng về phía Trịnh Thế Vinh cúi đầu sát đất: 'Tôi lạy ông... ông Vinh ơi! Cháu nó còn nhỏ, đi tù là nát cả đời cháu. Xin ông đại xá cho gia đình chúng tôi...'


'Bố! Đừng lạy ông ta!' Gia Bảo hét lên, nước mắt uất hận trào ra ngoài tròng kính cận dán keo. Cậu nhìn thấy người cha lam lũ của mình phải khom lưng cúi đầu trước kẻ đã dung túng cho con trai hành hung cậu suốt ba tháng qua. Sự nhục nhã này còn đau đớn hơn cả những cú đấm của Đạt 'Búa'. 'Con không hề chạm vào hòm quỹ! Hôm đó lớp phó kỷ luật Nguyễn Thị Bích tự tay giữ chìa khóa quỹ lớp. Con bị vu khống!'


'Im ngay!' Hiệu phó Đức đập mạnh tay xuống bàn làm việc, tiếng động khô khốc cắt ngang lời Bảo. Cặp kính gọng vàng của ông ta lóe lên tia nhìn sắc lạnh. 'Trần Gia Bảo, trước mặt ban giám hiệu và phụ huynh học sinh, em không được phép có thái độ vô giáo dục như vậy! Em nói em bị vu khống? Vậy tôi hỏi em, chiều thứ Sáu tuần trước, lúc mười hai giờ mười lăm phút, khi cả lớp đã xuống căn tin, tại sao camera hành lang lại ghi nhận em là người duy nhất quay lại phòng học 11A3?'


'Em... em quay lại lấy chiếc kính cận cũ dán băng keo bị bỏ quên trên bàn!' Gia Bảo lập luận, cố gắng nhớ lại Kỹ năng tự vệ ngôn từ bằng cấu trúc 'Nếu - Thì' mà Nam Khánh đã huấn luyện cho cậu tại phòng thể chất cũ. 'Nếu em quay lại lấy kính, thì điều đó không có nghĩa là em ăn cắp tiền. Thầy có video ghi cảnh em cạy hòm quỹ không? Nếu không có bằng chứng trực tiếp, thì thầy không thể kết tội em!'


Hiệu phó Đức khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng và đầy tính toán xuất hiện trên gương mặt ông ta. Ông ta lật trang hồ sơ, đẩy một tờ giấy về phía bố mẹ Gia Bảo.


'Bằng chứng trực tiếp? Nhà trường không bao giờ kết tội oan cho học sinh. Đây là Biên bản xác nhận của Đội trưởng sao đỏ Vũ Hoàng Nam và Lớp phó kỷ luật Nguyễn Thị Bích. Họ đã tìm thấy một phong bì chứa đúng năm triệu đồng tiền mệnh giá năm mươi nghìn đồng—trùng khớp với mệnh giá tiền quỹ lớp—được giấu kỹ trong ngăn khóa bí mật của chiếc ba lô kéo màu xanh sẫm của em dưới ngăn bàn học. Chữ ký xác nhận của nhân chứng và giáo viên chủ nhiệm Nguyễn Minh Thư đều ở đây. Em còn muốn chối cãi thế nào nữa?'


Gia Bảo nhìn chằm chằm vào tờ biên bản. Đầu óc cậu quay cuồng. Chiếc ba lô kéo cũ kỹ của cậu... Ngăn khóa bí mật... Phong bì tiền...


Cậu lập tức hiểu ra tất cả. Đây là một cái bẫy hoàn hảo do Ban Giám hiệu phối hợp với Ban đại diện cha mẹ học sinh VIP (PTA) dàn dựng. Họ đã sử dụng chính Quỹ quyên góp từ thiện lớp 11A3 làm công cụ để bẫy tội cậu. Nguyễn Thị Bích đã ngầm nhét số tiền đó vào cặp của cậu trong giờ ra chơi, rồi để đội sao đỏ kiểm tra đột xuất dưới danh nghĩa 'tìm kiếm nề nếp'.


Mục đích của họ không phải là năm triệu đồng lẻ. Mục đích của họ là triệt hạ uy tín đạo đức của cậu trước khi cậu kịp sử dụng chiếc Thẻ nhớ MicroSD 64GB chứa video gốc ghi lại cảnh Đăng Khoa bạo lực hành hung cậu chiều thứ Năm tuần trước.


'Thầy Đức... việc này là do các bạn gài bẫy em!' Gia Bảo cố gắng chống cự, giọng cậu khản đặc đi vì uất nghẹn. 'Còn việc Trịnh Đăng Khoa và Đạt 'Búa' chặn đường hành hung, trấn lột tiền ăn trưa của em suốt ba tháng qua thì sao? Em có file ghi âm! Em có video gốc ghi lại toàn bộ hành vi bạo lực của Đăng Khoa sau nhà kho dụng cụ thể dục! Tại sao nhà trường không xử lý việc đó?'


Nghe đến 'video gốc' và 'file ghi âm', Trịnh Thế Vinh khẽ nhíu mày, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn kính đột ngột dừng lại. Ánh mắt ông ta liếc nhanh về phía Hiệu phó Đức.


Hiệu phó Đức vẫn giữ phong thái điềm tĩnh đáng sợ của một kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong tay. Ông ta thong thả tựa lưng vào ghế da, đan hai tay vào nhau.


'File ghi âm? Video gốc?' Đức cười nhạt, giọng nói đầy vẻ chế giễu. 'Em Bảo à, em đang nói về những tệp tin rác rưởi, cắt ghép giả tạo được lan truyền vô căn cứ trên mạng xã hội đó sao? Nhà trường đã cho bộ phận kỹ thuật kiểm tra. Những hình ảnh đó hoàn toàn là sản phẩm dàn dựng, bôi nhọ danh dự của học sinh xuất sắc Trịnh Đăng Khoa nhằm mục đích đánh lạc hướng dư luận khỏi hành vi trộm cắp của em. Một kẻ ăn cắp tiền từ thiện của bạn học thì lời nói có còn giá trị đạo đức nào để người khác tin tưởng không?'


'Thầy... thầy nói thế là bẻ cong sự thật!' Gia Bảo hét lên, nước mắt giận dữ tuôn rơi. Cậu nhìn thẳng vào Hiệu phó Đức, nhận ra sự thối nát tột cùng của bức tường hành chính đang chắn trước mặt mình.


Sự dung túng này không phải là vô ý. Nó là kết quả của Thỏa thuận tài trợ ngầm trị giá hai tỷ đồng mà bố Đăng Khoa đã ký với nhà trường để xây dựng phòng thể chất mới. Chiếc phòng thể chất cũ bị bỏ hoang—nơi đặt văn phòng ngầm của Nam Khánh—chính là vết tích bị bỏ lại sau khi nguồn tiền tài trợ khổng lồ của Trịnh Thế Vinh đổ vào trường.


'Gia Bảo! Mày câm miệng lại cho tao!' Ông Trần Tiến Dũng quay sang tát mạnh một cái vào má con trai. Tiếng 'chát' vang lên chói tai giữa căn phòng máy lạnh yên tĩnh. 'Mày còn dám cãi lời thầy Hiệu phó hả? Người ta có đầy đủ biên bản, có nhân chứng vật chứng rõ ràng! Mày muốn đi tù, muốn hủy hoại cái nhà này thật sao con ơi?'


Gia Bảo ôm lấy một bên má nóng rát, tròng kính cận dán băng keo lệch hẳn sang một bên. Cú tát của cha không làm cậu đau bằng sự bất lực và nhu nhược của ông trước quyền lực đồng tiền. Người cha thường ngày vẫn dạy cậu phải sống chính trực, giờ đây lại tự tay dập tắt tiếng nói công lý của con trai mình chỉ để đổi lấy sự 'yên ổn' giả tạo.


Bà Ngô Thanh Vân quỳ sụp xuống sàn gỗ, khóc lóc thảm thiết, bám lấy gấu quần của Hiệu phó Đức: 'Thầy ơi... tôi van thầy! Cháu nó dại dột, gia đình tôi nghèo khổ, chỉ biết trông cậy vào việc cháu được tốt nghiệp để đi làm phụ giúp bố mẹ. Xin thầy đừng báo công an, đừng đuổi học cháu... chúng tôi xin chịu mọi hình phạt, xin đền bù đầy đủ...'


Hiệu phó Đức nhìn người đàn bà lam lũ đang quỳ dưới chân mình bằng ánh mắt lạnh lùng, không một chút gợn sóng trắc ẩn. Ông ta từ từ rút một tờ giấy khác từ trong hộc bàn ra, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ gụ.


Đây chính là Biên bản hòa giải giả tạo.


'Chị Vân, anh Dũng, hai vị đứng dậy đi,' Đức nói, giọng ông ta dịu xuống một cách giả tạo, nhưng từng từ đều là những mũi kim độc địa găm vào tâm trí Gia Bảo. 'Nhà trường luôn có lòng bao dung với học sinh. Nhưng để đảm bảo trật tự và danh tiếng của trường Phan Đình Phùng, chúng ta cần giải quyết việc này một cách êm đẹp nội bộ. Đây là Biên bản tự nguyện hòa giải và cam kết khắc phục hậu quả.'


Đức đẩy tờ biên bản về phía ông Trần Tiến Dũng, chỉ ngón tay vào mục ký tên.


'Nội dung biên bản rất rõ ràng. Em Trần Gia Bảo tự nguyện thừa nhận hành vi lạm dụng Quỹ quyên góp từ thiện lớp 11A3 để chi tiêu cá nhân do hoàn cảnh gia đình khó khăn. Gia đình cam kết hoàn trả đầy đủ năm triệu đồng cho lớp. Đồng thời, em Bảo và gia đình cam kết tuyệt đối không phát tán, chia sẻ bất kỳ thông tin, hình ảnh hay file ghi âm sai sự thật nào liên quan đến các học sinh khác trong trường lên không gian mạng hoặc các phương tiện truyền thông bên ngoài. Nếu vi phạm, nhà trường sẽ ngay lập tức hủy bỏ học bạ, trục xuất vĩnh viễn và chuyển hồ sơ cho cơ quan công an xử lý tội vu khống và chiếm đoạt tài sản.'


'Không! Bố mẹ đừng ký!' Gia Bảo gào lên, cậu cố gắng lao tới giật tờ biên bản nhưng bị ông Trần Tiến Dũng giữ chặt vai đẩy ra sau. 'Ký vào đó là con tự nhận tội ăn cắp! Con sẽ bị ghi vết đen vào học bạ suốt đời! Đăng Khoa và đồng bọn sẽ tiếp tục bắt nạt con mà không bao giờ phải trả giá!'


'Mày câm miệng lại!' Ông Dũng quát lớn, giọng ông run rẩy nhưng đầy sự tuyệt vọng của một kẻ bị dồn vào chân tường. 'Mày muốn bố mẹ phải mất việc, muốn nhà mình phải ra đường ở vì mày đi tù sao? Ký đi con! Bố lạy con... ký đi để yên ổn học tập tốt nghiệp!'


Bà Ngô Thanh Vân cũng ôm chặt lấy chân Bảo, khóc lóc cầu xin: 'Bảo ơi... mẹ xin con... nhà mình thấp cổ bé họng, không đấu lại người ta được đâu con ơi. Người ta giàu có, người ta có quyền có thế, mình chịu nhục một chút để giữ lấy cái bằng tốt nghiệp đi con... Mẹ xin con...'


Gia Bảo đứng trơ trọi giữa căn phòng máy lạnh buốt giá. Một bên má cậu sưng đỏ, chiếc kính cận cũ dán băng keo nhòe đi vì nước mắt uất hận. Cậu nhìn người cha đang run rẩy cầm cây bút máy, nhìn người mẹ đang quỳ gối khóc lóc dưới chân mình, rồi nhìn nụ cười thỏa mãn, đắc thắng của Trịnh Thế Vinh và ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn của Hiệu phó Đức.


Bức tường hành chính của trường Phan Đình Phùng phối hợp với quyền lực đồng tiền của phụ huynh VIP đã tạo ra một gọng kìm tàn nhẫn, bóp nghẹt hoàn toàn lòng tự trọng của một nạn nhân bạo lực học đường. Họ không chỉ muốn che giấu tội ác của Đăng Khoa; họ muốn biến cậu thành một kẻ tội đồ thực sự để vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên phản kháng.


Gia Bảo cảm thấy một sự cô độc tột cùng bao trùm lấy tâm trí. Cậu thèm khát có Nam Khánh đứng bên cạnh vào lúc này. Nhưng Khánh đã dặn cậu phải tự mình đối mặt với bước thử thách đầu tiên để kiểm tra sức chịu đựng của hệ thống. Thế nhưng, làm sao một học sinh 17 tuổi có thể đứng vững khi chính bố mẹ mình đang quỳ gối van xin cậu hãy tự nhận tội ăn cắp?


'Ký đi, Bảo,' Hiệu phó Đức thong thả đẩy cây bút máy Parker mạ vàng về phía Gia Bảo, giọng ông ta phẳng lặng như một phán quyết định mệnh. 'Thời gian của tôi và ông Vinh rất quý giá. Đừng để chúng tôi phải dùng đến biện pháp hành chính cuối cùng.'


Ông Trần Tiến Dũng run rẩy nhét cây bút vào bàn tay đang cứng đờ của con trai.


'Ký đi con... bố xin con...'


Gia Bảo nhìn xuống tờ Biên bản hòa giải giả tạo. Từng dòng chữ đen sắc lạnh trên nền giấy trắng giống như những sợi xích sắt đang siết chặt lấy cổ cậu. Ngón tay cậu run rẩy chạm vào thân bút máy mạ vàng mát lạnh. Cậu biết, chỉ cần một nét bút hạ xuống, toàn bộ nỗ lực phản công, toàn bộ lòng tự tôn mà cậu vừa tìm lại được dưới sự dẫn dắt của Nam Khánh sẽ hoàn toàn vỡ vụn.


Cậu sẽ vĩnh viễn là một kẻ ăn cắp trong hồ sơ học đường, một con mồi câm lặng cho băng nhóm Đăng Khoa bóc lột cho đến ngày tốt nghiệp.


Nước mắt Gia Bảo rơi xuống, làm nhòe đi dòng chữ 'tự nguyện thừa nhận hành vi phạm tội' trên biên bản. Đầu bút máy từ từ hạ xuống, chỉ còn cách mặt giấy chưa đầy một milimet trong sự nín thở đầy thỏa mãn của Hiệu phó Đức và Trịnh Thế Vinh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!