Kẻ Chỉ Điểm Trong Bóng Tối
Chiều thứ Năm, bầu trời phía trên trường THPT Phan Đình Phùng xám xịt và nặng trĩu những đám mây giông đục ngầu. Gió lạnh từ phía sông thổi về, rít lên từng hồi qua những kẽ lá xà cừ cổ thụ, cuốn theo những chiếc lá khô xoáy tròn trên nền sân bê tông nứt nẻ. Tiếng chuông tan học đã dứt được mười lăm phút, dòng học sinh ùa ra cổng chính nhanh chóng thưa thớt dần, để lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy khu nhà B.
Ngón tay thô bạo của Nguyễn Tiến Đạt—biệt danh Đạt 'Búa'—chạm vào lớp vải đồng phục sờn cũ, siết chặt lấy chiếc cúc áo nhựa màu trắng thứ hai trên ngực áo Gia Bảo. Ánh sáng xanh nhấp nháy từ chiếc camera ẩn siêu nhỏ dường như đã lọt vào tầm mắt nghi ngờ của gã tay sai hung hãn. Lồng ngực Gia Bảo thắt chặt, nhịp tim đập dồn dập như muốn vỡ tung. Cậu nhắm mắt lại, thực hiện đúng ba chu kỳ thở đều đặn bằng cơ hoành như đã được huấn luyện tại phòng thể chất cũ để giữ cho giọng nói không bị run rẩy, chuẩn bị chịu đựng một cú giật thô bạo có thể xé rách cả vạt áo lẫn hy vọng cuối cùng của mình.
Nhưng cú giật đó đã không xảy ra.
'Các em đang làm gì ở đây?'
Một giọng nói trầm thấp, u uất nhưng mang theo uy lực hành chính dứt khoát vang lên từ phía lối đi nhỏ sau rặng tre gai. Đạt 'Búa' khựng lại. Ngón tay thô kệch của hắn đông cứng ngay sát chiếc cúc áo đồng phục. Trịnh Đăng Khoa cũng giật mình quay đầu lại.
Từ trong bóng tối của rặng tre, Thầy Nguyễn Văn Minh bước ra. Trên tay thầy là chiếc cặp da sờn góc và một tập tài liệu mỏng. Ánh mắt thầy u uất dưới cặp kính lão dày, nhưng cái nhìn của thầy găm thẳng vào Đăng Khoa và Đạt 'Búa' giống như hai mũi dao sắc bén. Thầy Minh đứng lặng lẽ quan sát hiện trường từ xa sau rặng tre gai hành lang khu B bấy lâu nay, và giờ thầy quyết định bước ra can thiệp hành chính đúng lúc để bảo vệ học sinh.
'Thầy... Thầy Minh,' Đăng Khoa biến đổi sắc mặt nhanh chóng. Hắn cố nở một nụ cười giả tạo, buông lỏng hai tay đang khoanh trước ngực. 'Tụi em chỉ đang... nói chuyện chút thôi ạ. Bạn Bảo đây để quên đồ nên tụi em giúp bạn ấy tìm.'
'Nói chuyện mà phải dùng đến xích sắt xe đạp sao?' Thầy Minh nhìn lướt qua bàn tay đang quấn xích của Đạt 'Búa'. Giọng thầy không lớn, nhưng từng từ đều mang sức nặng pháp lý của một cựu luật sư. 'Đã quá giờ tự học mười lăm phút. Theo nội quy của nhà trường, học sinh không được tụ tập tại các khu vực điểm mù sau nhà kho dụng cụ. Đạt, cất chiếc xích đó đi trước khi tôi lập biên bản vi phạm nề nếp gửi lên ban giám thị.'
Đạt 'Búa' nhìn Khoa như chờ lệnh. Khoa nghiến răng, khẽ gật đầu. Đạt 'Búa' hậm hực nhét chiếc xích sắt vào túi áo khoác rộng thùng thình, không quên lườm Gia Bảo một cái cháy mặt. Đăng Khoa bước qua người Gia Bảo, bả vai hắn cố ý thúc mạnh vào vai Bảo khiến cậu loạng choạng va vào bức tường gạch thô ráp, để lại một vết bầm tím nhẹ ở vai và cánh tay. Khi lướt qua thầy Minh, Khoa khẽ cúi đầu chào một cách hời hợt, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ hống hách của một kẻ tin rằng gia thế của mình đứng trên tất cả luật lệ.
Khi tiếng bước chân của hai kẻ bắt nạt xa dần, Gia Bảo mới đổ sụp xuống, lưng tựa sát vào bức tường gạch thô ráp. Cậu thở dốc, hai tay run rẩy ôm lấy lồng ngực để giữ an toàn cho chiếc bút viết ngụy trang máy ghi âm trong túi áo ngực. Thầy Minh bước tới, đỡ cậu dậy và nhẹ nhàng nói: 'Đi theo thầy.'
Nam Khánh đứng đợi sẵn ở góc hành lang khu y tế. Gương mặt cậu vẫn phẳng lặng dưới gọng kính đen, chiếc tai nghe chống ồn màu đen treo hờ quanh cổ. Khi nhìn thấy Gia Bảo bước đi khập khiễng bên cạnh Thầy Minh, Khánh khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt dừng lại ở bả vai áo đồng phục bị rách quai của Bảo. Cậu ngầm đưa Gia Bảo vào Phòng y tế trường của cô Hà để lánh nạn và điều trị.
Phòng y tế trường của cô Hà là một không gian yên tĩnh, thơm mùi tinh dầu sả dịu mát và sạch sẽ. Cô Phan Thu Hà—bác sĩ y tế học đường có lương tâm—đang ngồi bên bàn làm việc. Nhìn thấy Gia Bảo, cô lập tức đứng dậy, đỡ cậu ngồi xuống chiếc giường nệm trắng. Cô nhẹ nhàng kéo tay áo đồng phục của Bảo lên, để lộ những vết bầm tím lớn đang chuyển sang màu đỏ tía trên bả vai và cánh tay cậu.
'Lại bị bắt nạt đúng không?' Cô Hà khẽ thở dài, nhẹ nhàng thoa dầu xoa bóp lên các vết bầm cho Bảo. 'Cô giữ bảo mật hồ sơ y tế cho em. Những vết bầm này là do ngoại lực tác động mạnh vào tường gạch thô ráp, không phải vết ngã thông thường.'
'Bảo,' Nam Khánh cắt lời, giọng cậu lạnh lùng nhưng thực tế. 'Ở đây không có camera của ban giám thị, và cô Hà là người duy nhất cậu có thể tin tưởng vào lúc này. Không cần phải nói dối.'
Trong lúc cô Hà đang bận rộn chuẩn bị băng gạc, Gia Bảo lén lút thò tay vào túi áo ngực, lóng ngóng rút chiếc bút viết ngụy trang máy ghi âm và chiếc cúc áo thứ hai ra. Cậu khẽ khàng cạy phần nắp nhựa của chiếc cúc áo, lấy ra một chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ: Thẻ nhớ MicroSD 64GB chứa video gốc.
'Khánh... tớ giữ được nó rồi,' Gia Bảo thì thầm, đưa chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu bám đầy mồ hôi tay cho Nam Khánh. 'Trong này có toàn bộ video Đạt 'Búa' đẩy tớ, và cả đoạn Đăng Khoa tự miệng thừa nhận đã lấy tiền của tớ suốt ba tháng qua. Cậu ta còn nói Hiệu phó Đức sẽ bao che cho cậu ta vì khoản tài trợ hai tỷ của bố cậu ta.'
Nam Khánh đón lấy chiếc thẻ nhớ. Đầu ngón tay cậu khẽ chạm vào miếng nhựa nhỏ bé—vật chứng sinh mệnh chứa dữ liệu bạo lực gốc. Cậu đưa chiếc thẻ nhớ lên trước ánh đèn, kiểm tra kỹ lưỡng các chân tiếp xúc bằng đồng. Hoàn hảo. Không có vết nứt vật lý nào.
'Cậu làm tốt lắm, Bảo,' Khánh nói, giọng cậu có một chút ấm áp hiếm hoi. 'Chiếc thẻ nhớ này sẽ được cất giấu an toàn. Tớ sẽ chuyển dữ liệu gốc lên máy chủ đám mây được mã hóa của Tiến Đạt ngay chiều nay. Nhưng chiếc cặp sách của cậu sẽ phải để lại lớp 11A3 làm mồi nhử.'
'Nhưng... Đăng Khoa đã bắt đầu nghi ngờ,' Gia Bảo lo lắng hỏi. 'Đạt 'Búa' đã nhìn thấy ánh sáng xanh của camera. Chắc chắn tụi nó sẽ tìm cách cướp lại chiếc thẻ nhớ này.'
Nam Khánh khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng và đầy tính toán xuất hiện trên môi cậu. Cậu mở cuốn sổ tay ghi chép hành vi màu xám tro, lật đến trang sơ đồ quan hệ của lớp 11A3.
'Đăng Khoa nghi ngờ là chuyện đương nhiên. Và hắn sẽ không tự mình ra tay lục lọi cặp sách của cậu giữa lớp học đâu. Hắn có một quân cờ chỉ điểm ngay trong lớp chúng ta. Trần Minh Tú. Chân tướng về danh tính thực của kẻ chỉ điểm đã rõ ràng. Hôm qua, chính Tú là kẻ đã báo tin cho Khoa về việc cậu hay lui tới nhà thể chất cũ. Và hôm nay, khi Khoa đang hoang mang lo sợ về sự tồn tại của file ghi âm, Tú sẽ nhận lệnh bằng mọi giá phải tìm ra chiếc thẻ nhớ này trong cặp sách của cậu. Tớ sẽ nhét một chiếc thẻ nhớ hỏng vào cặp sách của cậu làm mồi nhử. Đã đến lúc vạch trần kẻ phản bội trong bóng tối.'
Sáng thứ Sáu, lớp học 11A3 chìm trong một bầu không khí nghi kỵ và căng thẳng tột độ. Những lời xầm xì bàn tán về vụ Gia Bảo bị Đăng Khoa chặn đường chiều qua lan nhanh như một thứ virus độc hại. Học sinh trung lập tụ tập thành từng nhóm nhỏ ở cuối lớp, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chiếc bàn trống của Gia Bảo—người hôm nay xin nghỉ học chính khóa vì lý do sức khỏe và đang được cô Hà bảo bọc tại phòng y tế.
Trên chiếc bàn gỗ sờn cũ của Bảo, chiếc ba lô kéo màu xanh sẫm bị rách quai vẫn nằm im lìm trong ngăn bàn, khóa kéo hơi hé mở lộ ra một góc tập vở.
Nam Khánh ngồi ở góc cuối lớp, đeo chiếc tai nghe chống ồn màu đen quanh cổ, cúi đầu đọc sách như một kẻ lập dị vô hại thường ngày. Nhưng dưới mái tóc rủ, ánh mắt cậu đang rà quét từng cử động nhỏ nhất của Trần Minh Tú.
Tú bước vào lớp với phong thái thư sinh quen thuộc. Cậu ta đeo kính cận gọng mảnh, nụ cười giả tạo thường trực trên môi khi hỏi han các bạn học. Nhưng bước đi của Tú hôm nay có phần rón rén và vội vã hơn thường lệ. Cậu ta liên tục liếc nhìn về phía chiếc bàn trống của Gia Bảo, rồi lại nhìn quanh lớp như để dò xét xem có ai đang chú ý đến mình hay không.
Giờ ra chơi tiết hai vang lên. Học sinh trong lớp ùa ra hành lang và căn tin để mua đồ ăn sáng. Lớp học 11A3 nhanh chóng vắng người, chỉ còn lại vài học sinh đang ngủ gục trên bàn và Nam Khánh vẫn ngồi im lặng ở góc tối cuối lớp.
Trần Minh Tú đứng dậy. Cậu ta giả vờ cầm một cuốn vở bài tập, thong thả đi qua dãy bàn của Gia Bảo. Cậu ta dừng lại, cúi người xuống như thể vô tình đánh rơi chiếc bút bi. Nhưng thay vì nhặt bút, bàn tay mảnh khảnh của Tú nhanh như cắt thò vào trong ngăn bàn của Gia Bảo. Ngón tay cậu ta bấu chặt lấy khóa kéo chiếc ba lô kéo cũ kỹ, kéo xoẹt một đường nhỏ. Tú luồn tay vào ngăn khóa bí mật bên trong—nơi cậu ta tin rằng Gia Bảo sẽ cất giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB chứa video gốc.
Ngón tay Tú vừa chạm vào một vật thể hình chữ nhật nhỏ bằng nhựa cứng nằm sâu trong góc vải sờn. Một nụ cười tham lam, nhẹ nhõm vừa kịp nhen nhóm trên khóe môi cậu ta.
Cạch.
Một bàn tay thon dài, lạnh ngắt như băng bất ngờ vươn ra từ phía sau, bóp chặt lấy cổ tay của Trần Minh Tú, găm chặt tay cậu ta ngay trước khi cậu ta kịp chạm vào ngăn khóa bí mật.
Tú giật nảy mình, toàn thân run lên bần bật. Cậu ta hoảng hốt ngẩng đầu lên, đối mặt trực diện với ánh mắt lạnh lùng, sắc sảo của Nam Khánh đằng sau gọng kính đen dày cộp.
'Cậu đang tìm cái này à, Tú?' Giọng Khánh phẳng lặng, không hề có một chút tần số dao động cảm xúc nào, nhưng nó vang lên giữa lớp học vắng lặng giống như một tiếng sét đánh ngang tai.
Trần Minh Tú cố giữ giọng mình bình tĩnh, nhưng tông giọng đã méo mó đi vì hoảng sợ. Cậu ta gượng nở một nụ cười giả tạo: 'Khánh... tớ chỉ định hỏi thăm sức khỏe Gia Bảo và giúp cậu ấy cất sách vở thôi. Hôm nay thấy cậu ấy nghỉ học, tớ sợ cậu ấy bị mất đồ.'
'Giúp Bảo cất sách vở? Hay giúp Đăng Khoa tìm chiếc thẻ nhớ?' Nam Khánh không buông tay, trái lại càng dùng lực khóa chặt khớp xương cổ tay của cậu ta.
Tiếng động co kéo và giọng nói đanh thép của Khánh lập tức thu hút sự chú ý của những học sinh còn lại trong lớp. Lớp trưởng Đỗ Minh Quân và Lớp phó học tập Phan Bảo Ngọc từ ngoài hành lang bước vào, nhìn thấy cảnh tượng giằng co liền vội vã chạy tới.
'Có chuyện gì thế Khánh? Tú?' Minh Quân nhíu mày hỏi.
'Tú đang cố tình lục lọi cặp sách của Gia Bảo để tìm kiếm chiếc thẻ nhớ chứa video bạo lực học đường của Đăng Khoa chiều qua,' Nam Khánh dứt khoát công bố thông tin, giọng cậu vang rõ ràng khắp phòng học.
'Cậu nói bậy bạ gì thế!' Trần Minh Tú đỏ bừng mặt, gân cổ lên cãi. 'Tớ không biết thẻ nhớ nào cả! Khánh vu khống tớ! Tớ chỉ thấy cặp của bạn bị hở thì tớ kéo khóa lại thôi!'
Nam Khánh buông cổ tay Tú ra. Cậu thong thả mở cuốn sổ tay ghi chép hành vi màu xám tro đặt lên bàn, rồi đẩy nhẹ gọng kính gọng đen. Khánh bắt đầu áp dụng Phương pháp đọc vị vi biểu cảm và kỹ thuật Bẫy câu hỏi đóng để bẻ gãy hoàn toàn lớp vỏ bọc dối trá của kẻ chỉ điểm.
'Tú. Hôm qua lúc mười bảy giờ mười lăm phút, cậu ở đâu?' Khánh hỏi, ánh mắt găm chặt vào từng chuyển động nhỏ nhất trên cơ mặt của đối phương.
'Tớ... tớ về nhà rồi. Tan học là tớ dắt xe về ngay,' Tú trả lời nhanh, nhưng ánh mắt cậu ta khẽ liếc về phía góc trái phía dưới—một biểu hiện điển hình của việc não bộ đang cố tái cấu trúc một kịch bản nói dối ngoại phạm.
'Cậu đi bằng phương tiện gì?'
'Xe đạp điện.'
'Cậu đi một mình hay đi cùng ai?'
'Đi một mình.'
'Vậy tại sao,' Nam Khánh lật một trang sổ tay, chỉ vào dòng số liệu ghi chép thời gian thực địa, 'Nguyễn Văn Tèo—học sinh trực nhật khu B—lại ghi nhận chiếc xe đạp điện của cậu vẫn nằm nguyên tại góc nhà xe lúc mười bảy giờ hai mươi phút? Và tại sao cậu lại đứng ở rặng tre gai gần nhà kho dụng cụ thể dục suốt mười phút sau giờ tan học?'
Trần Minh Tú khựng lại. Hai bên thái dương cậu ta bắt đầu đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Cậu ta liên tục nháy mắt—tần số nháy mắt tăng vọt lên mức bất thường. Hai bàn tay cậu ta vô thức đút sâu vào túi quần, liên tục xoa xoa lòng bàn tay vào lớp vải để lau đi mồ hôi.
'Nhịp chớp mắt của cậu vừa tăng từ mười hai lần một phút lên ba mươi hai lần. Tuyến mồ hôi ở lòng bàn tay đang kích hoạt mạnh khiến cậu phải liên tục lau tay vào quần. Đó là phản ứng sinh lý tự nhiên khi hệ thần kinh giao cảm bị kích thích cực độ do nỗi sợ hãi bị lộ tẩy dối trá,' Khánh lạnh lùng phân tích biểu cảm vật lý của Tú trước sự chứng kiến của toàn thể học sinh lớp 11A3 đang tụ tập vây quanh.
'Tèo... Tèo nhìn nhầm thôi!' Tú nói lắp bắp, giọng nói run rẩy thấy rõ. 'Hôm qua tớ... tớ có việc bận nên ở lại trường một chút...'
'Bận việc gì?' Khánh hỏi dồn dập, ép vào chuỗi câu hỏi đóng không cho đối thủ có thời gian suy nghĩ bịa chuyện. 'Có phải bận nhắn tin báo cho Đăng Khoa rằng Gia Bảo đang đi về phía khu nhà thể chất cũ không? Trả lời: Có hay Không?'
'Không! Tớ không hề nhắn tin cho Khoa!' Tú hét lên để át đi sự sợ hãi.
'Vậy thì chiếc điện thoại trong túi quần cậu hiện tại,' Khánh chỉ thẳng ngón tay vào túi quần của Tú, 'có dám mở lịch sử cuộc gọi và tin nhắn lúc mười mười bảy giờ mười phút hôm qua ra đối chất trước lớp trưởng không? Có hay Không?'
'Tớ... điện thoại là đồ cá nhân! Cậu không có quyền bắt tớ phải mở!' Tú lùi lại một bước, hai tay ôm chặt lấy túi quần như muốn bảo vệ bí mật cuối cùng.
Tú cố gắng đổ vấy tội lục lọi cho một học sinh khác: 'Khánh mới là kẻ đáng nghi! Nó lầm lì suốt ngày, tự dưng hôm nay lại đứng ra bảo vệ Bảo béo! Chắc chắn nó tự ăn cắp cái thẻ nhớ đó rồi đổ tội cho tớ!'
Nhưng Khánh bẻ gãy lập luận lập tức: 'Gia Bảo hiện đang nằm ở phòng y tế của cô Hà. Cậu ấy tự tay giao chiếc cặp này cho tớ giữ hộ trước sự chứng kiến của cô Hà và Thầy Minh. Cậu muốn xuống phòng y tế đối chất trực tiếp với cô Hà không, Tú?'
Trần Minh Tú cứng họng hoàn toàn. Gương mặt cậu ta xám ngoét, không còn một giọt máu. Cậu ta nhận ra mọi đường lui của mình đã bị Nam Khánh tính toán và khóa chặt từ trước bằng những chứng cứ ngoại phạm và nhân chứng không thể chối cãi. Sự im lặng đồng lõa của tập thể lớp 11A3 bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn. Đám đông học sinh trung lập bắt đầu xầm xì, những ánh mắt nghi ngờ, khinh bỉ đổ dồn về phía Trần Minh Tú.
Nam Khánh bước tới một bước, chủ động thu hẹp khoảng cách xã hội với Trần Minh Tú. Giọng cậu hạ thấp xuống, áp dụng hoàn hảo thủ đoạn Gieo rắc sự nghi kỵ nội bộ để cô lập kẻ chỉ điểm khỏi băng Đăng Khoa.
'Cậu nghĩ Trịnh Đăng Khoa sẽ đứng ra bảo vệ cậu khi vụ việc này vỡ lở sao, Tú? Cậu chỉ là một quân cờ chạy vặt vô giá trị trong mắt hắn. Hôm qua, khi bị Thầy Minh bắt quả tang tại hiện trường, Đăng Khoa đã hoảng loạn khai sạch toàn bộ sự thật trước máy ghi âm của Gia Bảo để tự cứu mình. Khoa nói chính cậu là kẻ đã hiến kế gài bẫy Gia Bảo sau nhà kho để lấy lòng hắn. Khoa tuyên bố nếu nhà trường có điều tra kỷ luật, toàn bộ trách nhiệm chỉ điểm và vu khống bôi nhọ bạn học sẽ do Trần Minh Tú gánh chịu một mình.'
Đòn đánh tâm lý hiểm hóc của Khánh đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của kẻ cơ hội: bị kẻ mạnh phản bội và bỏ rơi. Lòng tin yếu ớt giữa Tú và Đăng Khoa sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc.
'Cái gì? Khoa... Khoa dám nói thế sao?' Tú hét lên trong cơn hoảng loạn tột độ, lý trí phòng thủ hoàn toàn vỡ vụn. Cậu ta tự miệng khai nhận hành vi phạm tội của mình trước tập thể lớp để tự minh oan. 'Tớ không hề bày mưu gài bẫy! Chính Đăng Khoa bắt tớ phải theo dõi Bảo béo rồi nhắn tin báo tọa độ cho cậu ấy! Tớ chỉ nhắn tin báo tin thôi, tớ không hề bày mưu ăn cắp hay hành hung! Khoa vu khống tớ để chạy tội!'
Cả lớp 11A3 ồ lên một tiếng lớn đầy kinh ngạc và phẫn nộ. Sự thật đã phơi bày hoàn toàn từ chính miệng kẻ phản bội.
'Cảm ơn cậu đã tự xác nhận danh tính thực của kẻ chỉ điểm,' Nam Khánh lạnh lùng đóng cuốn sổ tay xám tro lại, nhét vào cặp sách. 'Minh Quân, Bảo Ngọc, các cậu đã nghe rõ toàn bộ lời tự thú rồi chứ?'
Lớp trưởng Minh Quân gật đầu đầy dứt khoát. 'Tớ sẽ báo cáo trực tiếp vụ việc này lên cô chủ nhiệm Thư ngay trong giờ sinh hoạt chiều nay. Tú, cậu chuẩn bị bản kiểm điểm và đối mặt với hình phạt kỷ luật của lớp đi.'
Học sinh trong lớp đồng loạt quay lưng, tản ra xa khỏi bàn của Tú như thể cậu ta là một bãi rác bẩn thỉu. Trần Minh Tú bị cô lập hoàn toàn, không thể tiếp tục làm gián điệp cho Đăng Khoa. Cậu ta đứng trơ trọi giữa lớp học, gương mặt méo mó vì nhục nhã và hoảng sợ. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng khi bị cả tập thể ruồng bỏ, cậu ta điên cuồng gào thét, ánh mắt hằn học găm chặt vào Nam Khánh:
'Tụi mày... tụi mày đừng có đắc ý vội! Tao bị kỷ luật thì tụi mày cũng không yên ổn được đâu! Có giữ cái thẻ nhớ đó thì đã sao? Thầy Hiệu phó Đức đã biết về sự tồn tại của file ghi âm bạo lực học đường rồi! Thầy ấy sẽ không bao giờ để tụi mày yên đâu!'
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!