Nhạc nềnHarvest_Festival

Cái Bẫy Đã Sập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiều thứ Năm, bầu trời phía trên trường THPT Phan Đình Phùng xám xịt và nặng trĩu những đám mây giông đục ngầu. Gió lạnh từ phía sông thổi về, rít lên từng hồi qua những kẽ lá xà cừ cổ thụ, cuốn theo những chiếc lá khô xoáy tròn trên nền sân bê tông nứt nẻ. Tiếng chuông tan học vừa dứt được mười lăm phút, dòng học sinh ùa ra cổng chính nhanh chóng thưa thớt dần, để lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy khu nhà B.


Trần Gia Bảo hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi khiến lồng ngực cậu thắt chặt. Cậu đứng ở ngã rẽ hành lang tầng trệt, đôi bàn tay đút sâu trong túi áo khoác đồng phục đang run lên bần bật. Nỗi sợ hãi bản năng giống như một dòng điện chạy dọc sống lưng, khiến từng sợi lông tơ của cậu dựng đứng. Bảo khẽ đẩy gọng kính cận cũ dán băng keo trong suốt ở thái dương, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập đang đập thình thịch vào màng nhĩ.


"Bảo, nhịp thở của cậu quyết định độ rõ của tần số ghi âm trong túi áo. Khi nhịp tim tăng quá nhanh, giọng nói của cậu sẽ bị run và tần số âm thanh sẽ bị nhiễu. Hãy hít vào trong bốn giây, giữ lại bốn giây, và thở ra từ từ trong bốn giây. Neo giữ sự điềm tĩnh đó lại. Cậu không phải là mồi ngon, cậu là người kiểm soát ván cờ này."


Lời dặn dò phẳng lặng, lạnh lùng nhưng đầy uy lực của Nam Khánh vang lên trong tâm trí Bảo giống như một chiếc neo sắt cứu sinh. Bảo nhắm mắt lại, thực hiện đúng ba chu kỳ thở đều đặn bằng cơ hoành như đã được huấn luyện tại phòng thể chất cũ. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của cậu đã bớt đi vài phần hoảng loạn. Cậu khẽ chạm nhẹ ngón tay vào chiếc cúc áo thứ hai trên ngực—nơi chiếc camera cúc áo góc rộng ngụy trang đang lặng lẽ hướng ống kính về phía trước, rồi luồn ngón tay trỏ qua khe túi áo ngực để đảm bảo đầu bút viết ngụy trang máy ghi âm đã được xoay nhẹ sang nấc kích hoạt. Thiết bị đã chạy. Ván cược chính thức bắt đầu.


Bảo quay người, bước những bước dứt khoát về phía con đường mòn nhỏ phủ đầy tre gai phía sau sân vận động, hướng thẳng đến Góc tối sau nhà kho dụng cụ thể dục phía Tây.


Không gian ở đây ẩm thấp và tối tăm hơn hẳn. Những tấm bạt xanh cũ kỹ bám đầy bụi đất phủ lên những chiếc xà đơn rỉ sét, tạo thành những bức tường tạm bợ che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ phía sân trường. Đây là một điểm mù hoàn hảo, hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của hệ thống camera giám sát của nhà trường. Và đó cũng là lý do Trịnh Đăng Khoa chọn nơi này làm phòng tra tấn tinh thần quen thuộc của hắn.


Khi bóng dáng mập mạp của Gia Bảo vừa bước qua mép tấm bạt xanh, một tiếng động khô khốc vang lên phía sau. Nguyễn Tiến Đạt—biệt danh Đạt 'Búa'—bước ra từ sau một kiện hàng gỗ hỏng, chặn đứng lối lui của cậu. Đạt cao lớn, quả đầu cạo sát hai bên để lộ vết sẹo dài lồi lõm, đôi mắt lờ đờ nhưng hung tợn găm chặt vào Bảo. Trên tay hắn, chiếc khóa xích xe đạp bằng thép đặc quấn quanh lòng bàn tay khẽ va vào nhau tạo ra những tiếng lách cách kim loại đầy đe dọa.


"Mày đi đâu mà vội vàng thế, Bảo béo?" Giọng Đạt Búa trầm đục, vang lên giữa không gian chật hẹp.


Chưa kịp để Bảo trả lời, một bóng người khác thong thả bước ra từ bóng tối của nhà kho dụng cụ. Trịnh Đăng Khoa đứng đó, phong thái hống hách của một gã công tử đặc quyền khối 11. Hắn mặc chiếc áo đồng phục phanh cúc ngực, để lộ chiếc dây chuyền bạc lớn lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Đôi giày thể thao hàng hiệu đắt tiền của hắn dẫm lên một chiếc lá khô, nghiền nát nó thành những mảnh vụn không thương tiếc.


"Tao nghe nói dạo này mày gan dạ lắm đúng không?" Đăng Khoa bước tới, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. "Trần Minh Tú nói với tao là mày hay lảng vảng quanh khu nhà thể chất cũ. Mày đang tìm ai bảo kê à? Hay mày nghĩ trốn vào đó thì tao không tìm được mày?"


Gia Bảo lùi lại một bước theo bản năng, lưng cậu đập mạnh vào bức tường bao bằng gạch thô ráp phía sau nhà kho. Sự va chạm vật lý đột ngột khiến bả vai cậu nhói đau, một vết bầm tím chắc chắn sẽ hình thành vào ngày mai. Nhưng Bảo không kêu lên. Cậu cắn chặt môi, hai tay vẫn giữ nguyên trong túi áo để che giấu hành động bảo vệ thiết bị.


"Khoa... cậu muốn gì ở tôi?" Bảo hỏi, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy, dù lồng ngực cậu đang phập phồng dữ dội.


Đăng Khoa không thèm trả lời. Hắn khẽ hất hàm ra hiệu cho Đạt Búa. Ngay lập tức, Đạt Búa bước tới, dùng một tay thô bạo giật phăng chiếc ba lô kéo cũ kỹ khỏi vai Gia Bảo. Lực giật mạnh đến mức làm đứt một bên quai đeo sờn chỉ, khiến Bảo bị kéo chúi người về phía trước. Đạt Búa ném chiếc ba lô xuống nền đất ẩm ướt, dùng chân đá mạnh vào khóa kéo làm sách vở bên trong văng tung tóe ra ngoài.


Hắn cúi người lục lọi, lật tung từng cuốn vở sờn góc, nhưng khuôn mặt nhanh chóng chuyển sang tức giận khi không tìm thấy thứ mình muốn.


"Đại ca, không có tiền mặt. Thằng chó này hôm nay không mang theo ví," Đạt Búa hằn học nói, giẫm một chân lên cuốn sách giáo khoa Vật lý của Bảo.


Đăng Khoa bước tới bước nữa, chủ động xâm nhập vào khoảng cách cá nhân của Gia Bảo. Khoảng cách giữa hai gương mặt chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét. Bảo có thể ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc trộn lẫn với mùi khói thuốc lá từ người Khoa. Áp lực tâm lý vô hình từ gã thủ lĩnh bạo lực khiến mồ hôi lạnh của Bảo chảy ròng ròng bên thái dương.


"Không mang tiền?" Đăng Khoa rít qua kẽ răng, bàn tay đeo đầy nhẫn của hắn vươn ra, bóp chặt lấy cằm Gia Bảo, ép cậu phải ngước nhìn thẳng vào đôi mắt tàn nhẫn của hắn. "Mày quên luật rồi à? Chiều thứ Năm hàng tuần, năm trăm nghìn nộp cho Đạt Búa. Mày dám giỡn mặt với tao?"


Nỗi đau đớn từ hàm dưới truyền lên não bộ khiến mắt Bảo nhòe đi. Cậu nhớ lại chiếc kính cận bị đạp gãy đôi ở hành lang tầng 3 tuần trước. Nỗi uất hận dâng trào trong huyết quản, thổi bùng lên lòng tự trọng tưởng chừng đã chết của cậu. Bảo không nhắm mắt trốn chạy nữa. Cậu nhìn thẳng vào mắt Đăng Khoa, vận dụng cấu trúc 'Bẫy câu hỏi đóng' mà Nam Khánh đã huấn luyện tỉ mỉ trong suốt hai ngày qua.


"Có phải... có phải các cậu đã lấy của tôi tổng cộng ba triệu hai trăm nghìn đồng trong suốt ba tháng qua không?" Giọng Bảo phát ra rõ ràng, từng từ một đập thẳng vào máy thu âm ẩn dưới kẹp gài túi áo ngực.


Đăng Khoa khựng lại một nhịp trước câu hỏi bất thường của nạn nhân. Sự kiêu ngạo tột độ và sự hưng phấn quyền lực bấy lâu nay khiến hắn không hề nảy sinh một chút cảnh giác nào. Hắn bật cười lớn, tiếng cười vang lên đầy đắc ý giữa góc tối vắng vẻ.


"Ba triệu hai trăm nghìn? Mày còn ngồi đấy mà cộng sổ cơ à?" Đăng Khoa buông cằm Bảo ra, vỗ mạnh vào má cậu hai cái đầy nhục mạ. "Tao lấy đấy, thì sao? Thằng rác rưởi đi xe buýt như mày làm được gì tao? Mày định đi báo cô chủ nhiệm Thư à? Hay định báo cảnh sát?"


Đạt Búa đứng bên cạnh cũng cười rộ lên đầy hùa theo, xích sắt trên tay hắn khua lên rầm rập.


"Tôi... tôi sẽ báo ban giám hiệu. Thầy cô sẽ không để các cậu yên đâu," Bảo tiếp tục dẫn dắt theo kịch bản đối thoại gián tiếp, ép đối thủ phải tự lộ diện thế lực bảo kê phía sau.


Đăng Khoa nhổ một ngụm nước bọt xuống đất ngay cạnh chân Bảo, ánh mắt hắn lộ rõ sự coi thường tột độ đối với hệ thống luật lệ của nhà trường.


"Thầy cô? Ban giám hiệu?" Đăng Khoa cười khẩy, hếch cằm lên đầy ngạo mạn. "Mày ngây thơ thế Bảo béo? Để tao nói cho mày khôn ra nhé. Hiệu phó Đức còn phải nể mặt bố tao ba phần. Cái nhà đa năng hai tỷ sắp xây của trường này là do công ty bố tao tài trợ đấy. Ở cái trường Phan Đình Phùng này, tao thích đánh ai thì đánh, thích trấn lột ai thì trấn lột. Thầy Đức sẽ tự biết cách ký biên bản hòa giải cho tao, còn mày... mày chỉ có nước bị đuổi học nếu dám hé răng thôi!"


Toàn bộ lời phát biểu tự phụ, hống hách đó đã được ghi nhận trọn vẹn không sót một tần số âm thanh nào vào chiếc bút ghi âm ngầm trong túi áo khoác của Bảo. Từ xa, phía góc hành lang khu B khuất sau rặng tre gai, bóng dáng trầm mặc của Thầy Nguyễn Văn Minh đứng lặng lẽ quan sát. Chiếc thẻ luật sư cũ nát trong ví thầy như đang nóng lên trước sự bất công hiển hiện, nhưng thầy vẫn giữ đúng ranh giới của một người dẫn đường đạo đức: im lặng quan sát, sẵn sàng can thiệp nếu Đạt Búa sử dụng đến chiếc xích sắt nguy hiểm kia.


Đạt Búa bước tới, giật mạnh bả vai Gia Bảo để xoay người cậu lại, đẩy mạnh cậu vào bức tường gạch khiến chiếc bút ghi âm ngầm trong túi áo khoác suýt chút nữa rơi tuột ra ngoài qua khe hở túi áo. Bảo giật mình hoảng hốt, cậu nhanh trí dùng cùi chỏ kẹp chặt lấy hông áo để giữ chiếc bút lại trong gang tấc. Mồ hôi hột đổ ra như tắm.


"Đại ca, thằng này hôm nay có vẻ cứng đầu," Đạt Búa gầm gừ, giơ chiếc xích sắt lên ngang mặt Bảo. "Để tao bẻ gãy thêm một chiếc kính nữa của nó cho nó nhớ luật nhé?"


Đăng Khoa khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt lạnh lùng đầy thỏa mãn dâm tính của một kẻ thống trị xã hội học đường. Hắn thích nhìn thấy sự sụp đổ ý chí của các nạn nhân.


Nhưng ngay khi Đạt Búa đưa tay lên định giật chiếc kính cận dán băng keo của Gia Bảo, ánh mắt lờ đờ của hắn bỗng khựng lại. Dưới ánh hoàng hôn muộn rọi qua khe hở tấm bạt xanh, Đạt Búa phát hiện ra một chi tiết bất thường nhỏ trên ngực áo đồng phục của Bảo.


Một ánh sáng xanh cực nhỏ, nhấp nháy theo chu kỳ ba giây một lần, ẩn hiện đằng sau chiếc cúc áo nhựa màu trắng thứ hai.


"Đại ca... cái gì thế này?" Đạt Búa nheo mắt, giọng hắn bỗng chốc trở nên nghi ngờ cực độ. Hắn giơ bàn tay thô kệch bám đầy bụi bẩn lên, hướng thẳng về phía ngực áo của Gia Bảo.


Đạt 'Búa' phát hiện ra có ánh sáng xanh nhỏ nhấp nháy trên ngực áo của Gia Bảo, giơ tay giật mạnh cúc áo đồng phục của cậu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!