Nhạc nềnHarvest_Festival

Mạng Lưới Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo tử của giờ ra chơi vang lên, kéo theo sự hỗn loạn thường nhật của trường THPT Phan Đình Phùng. Hành lang khu B lại một lần nữa ngập tràn tiếng bước chân rầm rập và tiếng cười nói ồn ã của hàng trăm học sinh. Nhưng đối với Nam Khánh, thế giới xung quanh dường như đã bị bóp nghẹt và tua chậm lại thông qua lăng kính phân tích lạnh lùng của cậu.


Ngồi ở góc cuối lớp 11A3, Khánh hơi cúi đầu, mái tóc đen rủ xuống che khuất một phần gọng kính đen dày. Cậu khẽ liếc mắt qua mép kính, hướng thẳng về phía cửa lớp. Ở đó, Trần Minh Tú đang đứng khoanh tay, tựa lưng vào khung cửa với nụ cười thân thiện quen thuộc thường trực trên môi. Nhưng ánh mắt của Tú lại không hề cười. Nó đang găm chặt vào bóng lưng của Gia Bảo—người đang cẩn thận cất chiếc kính cận cũ dán băng keo vào hộp bút với đôi bàn tay vẫn còn run nhẹ sau cuộc đối đầu căng thẳng vừa rồi.


Chỉ vài phút sau, Khánh nhìn thấy Tú lững thững bước ra ngoài hành lang, hướng thẳng về phía khu nhà hiệu bộ, nơi băng nhóm của Trịnh Đăng Khoa thường tụ tập. Một cái nhếch mép nhẹ, một cái chỉ tay đầy ẩn ý của Tú hướng về phía khu nhà thể chất cũ bỏ hoang ở góc sân trường. Từ khoảng cách hơn mười mét, Khánh vẫn có thể đọc vị được biểu cảm trên gương mặt Đăng Khoa qua ô cửa kính: từ hoang mang, tức giận chuyển dần sang một nụ cười thỏa mãn đầy thú tính.


"Quân cờ chỉ điểm đã bắt đầu di chuyển đúng như dự đoán," Khánh thầm nghĩ, ngón tay thon dài của cậu khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sờn cũ.


Khánh biết rõ Đăng Khoa sẽ không bao giờ cam chịu để một kẻ yếu thế như Gia Bảo bẻ gãy quyền lực của mình trước mặt đàn em. Sự tự tôn của một gã công tử nhà giàu được bao bọc bởi tiền bạc và quyền lực hành chính của Hiệu phó Đức sẽ thúc đẩy hắn thực hiện một đòn trừng phạt vật lý tàn nhẫn hơn để dằn mặt. Và lần này, hắn sẽ chọn một địa điểm hoàn hảo—nơi không có bất kỳ sự can thiệp nào của giáo viên hay camera giám sát.


Nhưng thay vì lo lắng, Khánh cảm thấy một sự điềm tĩnh kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí. Đối thủ tin rằng họ đang đi săn, nhưng họ không biết rằng bản thân đang từng bước bước vào một kịch bản đã được lập trình sẵn. Để đối phó với một thế lực bạo lực thể chất có hệ thống như băng Đăng Khoa, Khánh không thể đơn độc chiến đấu. Cậu cần tai mắt ở khắp mọi ngóc ngách của ngôi trường này. Đã đến lúc kích hoạt một thế lực mà chưa một kẻ đặc quyền nào trong trường Phan Đình Phùng từng mảy may để mắt tới: Mạng lưới Kẻ vô hình.


Sau giờ tan trường, khi đám đông học sinh đã ùa ra cổng chính, Nam Khánh lẳng lặng đi ngược dòng người, hướng về phía hành lang khu nhà B vắng vẻ. Cậu không đi về phía phòng thể chất cũ, mà dừng lại trước phòng vệ sinh nam ở cuối hành lang.


Ở đó, Nguyễn Văn Tèo—cậu học sinh trực nhật khu B với dáng người nhỏ thó, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình sờn vai—đang lầm lũi quét dọn những mẩu rác rưởi dưới sàn. Tèo là kiểu học sinh hoàn toàn vô hình trong mắt mọi người. Cậu nghèo, lầm lì, ít nói và thường xuyên phải chịu đựng sự mắng mỏ vô cớ của đội sao đỏ biến chất do Vũ Hoàng Nam dẫn đầu chỉ vì những hạt bụi nhỏ trên bục giảng. Nhưng trong mắt Khánh, Tèo lại là một kho tàng thông tin vô giá.


Khánh bước vào, đứng cạnh bồn rửa tay, khẽ bật vòi nước. Tiếng nước chảy róc rách che lấp đi âm thanh đối thoại nhỏ của hai người. Không có sự chào hỏi xã giao, Khánh nói bằng tông giọng trầm ấm, điềm tĩnh quen thuộc:


"Tèo. Sọt rác bàn giáo viên lớp 11A1 hôm nay có gì không?"


Tèo không ngẩng đầu lên, tay vẫn đưa chổi đều đặn trên sàn gạch, nhưng giọng nói nhỏ nhẹ của cậu vang lên dứt khoát:


"Có ba mẩu giấy nháp bị vò nát của Đạt Búa. Tớ đã phục hồi và dán lại trong phòng tối. Có sơ đồ phác thảo khu vực nhà kho dụng cụ thể dục phía Tây, kèm theo thời gian ghi chú là mười bảy giờ mười lăm phút chiều thứ Năm tuần này. Chúng nó ghi chữ 'Bảo béo' và gạch chéo bằng mực đỏ."


Khánh khẽ gật đầu, đôi mắt đằng sau gọng kính đen sáng lên một tia sáng sắc sảo. "Cậu có bị sao đỏ bắt gặp khi thu thập không?"


"Tổ sao đỏ của Vũ Hoàng Nam cố tình đi tuần sớm hơn mười phút để đuổi tớ ra khỏi phòng giáo viên khu B," Tèo khẽ mím môi, đôi bàn tay gầy gò siết chặt cán chổi tre. "Nhưng tớ đã giả vờ làm đổ xô nước lau nhà để trì hoãn họ. Tớ chấp nhận bị ghi sổ phạt đi muộn, nhưng tài liệu đã được chuyển vào hộp thư chết an toàn."


"Cậu làm tốt lắm. Sự hy sinh của cậu sẽ được đền đáp bằng việc bẻ gãy hoàn toàn đội sao đỏ biến chất này. Hãy tiếp tục giữ khoảng cách an toàn," Khánh nói, khẽ vỗ nhẹ vào vai Tèo trước khi tắt vòi nước bước ra ngoài.


Mắt xích thứ nhất đã xác định được thời gian và mục tiêu. Bây giờ cậu cần mắt xích thứ hai để xác nhận thói quen sinh hoạt và lịch trình di chuyển thực tế của băng Đăng Khoa.


Khánh đi bộ băng qua sân trường nắng gắt, hướng về phía căn tin trường—nơi ồn ào và đông đúc nhất dẫu đã là giờ tan học muộn. Tại khu vực bếp ăn phía sau, Phạm Tuấn Hải—chân chạy vặt căn tin với chiếc tạp dề sờn màu bám đầy vết dầu mỡ—đang thoăn thoắt bưng bê những khay inox đựng thức ăn thừa vào bồn rửa lớn. Hải có mối quan hệ rộng rãi với học sinh các khối nhờ tính cách lém lỉnh, cởi mở, và đặc biệt cậu là người duy nhất nắm rõ thói quen ăn uống, lịch trình tụ tập của băng Đăng Khoa mỗi chiều.


Khánh bước đến bên quầy nước, giả vờ mua một chai nước khoáng. Hải nhìn thấy Khánh, khẽ nháy mắt rồi cúi người lau dọn mặt bàn inox phản chiếu hình ảnh xung quanh. Giọng Hải thì thào lanh lẹ:


"Khánh. Bọn Đăng Khoa vừa ngồi ở bàn số 4 khoảng mười phút trước. Tớ nghe thấy Đạt Búa nói chuyện điện thoại với một gã côn đồ ngoài trường tên là Thắng. Chúng nó hẹn nhau mười bảy giờ chiều thứ Năm sẽ khóa cửa lối thoát hiểm phía sau nhà kho dụng cụ thể dục để dồn Gia Bảo vào góc chết."


"Chúng có mang theo hung khí gì không?" Khánh hỏi, tay mở nắp chai nước, mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt.


"Đạt Búa mang theo một chiếc khóa xích xe đạp bằng thép đặc trong ba lô. Còn Đăng Khoa thì nói sẽ tự tay 'dạy dỗ' Gia Bảo để lấy lại thể diện cho băng nhóm," Hải nuốt nước bọt, ánh mắt lém lỉnh lộ rõ vẻ lo lắng. "Khánh này... khu vực sau nhà kho dụng cụ hoàn toàn là điểm mù camera giám sát. Nếu cậu để Gia Bảo bước vào đó một mình, cậu ấy sẽ bị chúng nó đánh gãy xương mất."


"Không sao đâu, Hải," Khánh uống một ngụm nước, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt lạnh lùng. "Chính vì nơi đó là điểm mù camera, nên nó mới là chiến trường hoàn hảo nhất để chúng ta thiết lập kịch bản cưỡng bức tự bộc lộ. Cảm ơn thông tin của cậu. Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho bước tiếp theo."


Khánh quay lưng bước đi, để lại Hải đứng nhìn theo với sự nể sợ thầm lặng.


Trở về nhà riêng nằm sâu trong con ngõ lao động nghèo, Khánh bước vào căn phòng nhỏ của mình. Cậu đóng chặt cửa, tháo chiếc tai nghe chống ồn màu đen đặt lên bàn, rồi lấy chiếc máy tính bảng màn hình nứt ra khỏi ba lô. Đây là chiếc máy Asus cũ kỹ mà cậu tự tay sửa chữa phần cứng từ những linh kiện rác thải công nghệ nhặt được, hoàn toàn không kết nối với mạng wifi trường để tránh mọi sự rà quét kỹ thuật của Hội Học Sinh.


Khánh bật nguồn thiết bị, mở ứng dụng sơ đồ tư duy offline được mã hóa bảo mật. Trên màn hình nứt vỡ, một sơ đồ liên kết xã hội phức tạp của trường Phan Đình Phùng hiện ra với hàng chục nút thắt nhân vật. Khánh lướt ngón tay thon dài trên màn hình, dừng lại ở nút thắt mang tên "Trịnh Đăng Khoa" và "Trần Gia Bảo".


Cậu bắt đầu đối chiếu dữ liệu lịch trình di chuyển của Đăng Khoa do Tuấn Hải cung cấp với sơ đồ điểm mù camera giám sát mà cậu đã tự tay khảo sát. Khu vực sau nhà kho dụng cụ thể dục phía Tây là một khoảng không gian hẹp, bị che khuất bởi các tấm bạt xanh cũ và những chiếc xà đơn hỏng. Nơi đây hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của camera an ninh số 12 và số 15 của trường. Đó là lý do Đăng Khoa chọn nơi này để hành hung Gia Bảo mà không sợ bị ban giám thị phát hiện.


"Đăng Khoa tin rằng điểm mù camera sẽ bảo vệ hắn khỏi nội quy nhà trường," Khánh thầm phân tích, ánh mắt găm chặt vào sơ đồ tọa độ trên màn hình máy tính bảng. "Nhưng hắn quên mất một nguyên lý cơ bản của lý thuyết trò chơi: khi một hệ thống giám sát chính thức bị vô hiệu hóa, kẻ nào tự thiết lập được hệ thống giám sát ngầm độc lập sẽ là kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối."


Khánh mở cuốn sổ tay ghi chép hành vi màu xám tro đặt bên cạnh. Cậu dùng cây bút bi mực đen bắt đầu vẽ chi tiết sơ đồ điểm mù và góc đứng tối ưu để bố trí thiết bị ghi hình ẩn góc rộng tự chế của Bùi Hoàng Long. Cậu tính toán chính xác khoảng cách giao tiếp, hướng ánh sáng mặt trời lúc mười mươi giờ bảy chiều, và cả phản xạ sinh lý tự nhiên của Đăng Khoa khi bị kích động.


Kịch bản cưỡng bức tự bộc lộ bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí Khánh. Cậu sẽ không để Gia Bảo đánh trả bằng bạo lực thể chất. Bảo sẽ đóng vai một nạn nhân yếu thế, dũng cảm đứng vững tại điểm mù để chịu đựng một vài va chạm nhỏ, dùng các câu hỏi đóng đã được huấn luyện để dẫn dắt Đăng Khoa tự miệng thừa nhận hành vi trấn lột và đe dọa có hệ thống suốt ba tháng qua ngay trước ống kính camera ẩn.


Đó là một ván cược mạo hiểm. Gia Bảo sẽ phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột độ và nguy cơ chấn thương thể chất nhẹ. Nhưng Khánh biết, đây là cái giá bắt buộc phải trả để thu thập được bằng chứng video và ghi âm gốc hoàn hảo—vũ khí tối thượng bẻ gãy hoàn toàn sự bảo kê hành chính của Hiệu phó Đức và tước đi đám đông đồng lõa xung quanh Đăng Khoa.


Khánh đóng cuốn sổ tay xám tro lại, khẽ thở ra một hơi đều đặn để điều hòa lại nhịp tim. Ánh trăng muộn chiếu qua khe cửa sổ, hắt lên gương mặt thanh mảnh, điềm tĩnh của cậu một quầng sáng lạnh lẽo.


Khánh mỉm cười ghi chép sơ đồ điểm mù vào cuốn sổ xám tro, bắt đầu thiết kế kịch bản cưỡng bức tự bộc lộ để đưa Đăng Khoa vào bẫy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!