Tại vùng đồi sương mờ Đơn Dương, Thảo Chi là một nhà phục chế cổ vật giấy tài năng sống cô độc trong căn nhà kính cổ kính mang tên Vạn Niên. Cô mang vết thương lòng sâu sắc từ sự biến mất của mẹ mình trong một chuyến khảo cổ phục chế thực vật nhiều năm trước, khiến cô tự cô lập bản thân và chỉ tìm thấy sự kết nối qua những cổ vật câm lặng. Cuộc sống tĩnh lặng của cô bị xáo trộn khi cô nhận lời phục chế một bức họa lụa cổ nát bị thời gian tàn phá nặng nề, lưu giữ chân dung một nam nhân mang ánh mắt u sầu sâu thẳm giữa cánh đồng hoa đỏ rực. Trong một đêm mưa nhỏ, khi đang dùng dao cạo chuyên dụng làm sạch lớp bụi mốc trên tranh, Thảo Chi vô tình để lưỡi dao cứa rách ngón tay mình. Vệt máu đỏ tươi của cô thấm trực tiếp vào lớp bột màu khoáng xanh lam cổ kính nứt nẻ trên toan vẽ. Ngay lập tức, bức tranh lụa tỏa ra một luồng ánh sáng ấm áp dịu nhẹ, và từ trong sương mù mờ ảo bước ra Vĩnh Dạ - linh hồn hộ vệ ngàn năm bị giam cầm. Sự liên kết sinh mệnh chính thức được kích hoạt, tước đi một phần thính lực của Chi dưới dạng tiếng ù kéo dài của sóng biển. Thảo Chi kiên trì tiến hành quá trình phục chế đầy đau đớn, mỗi nét cọ nhúng máu cô pha lẫn màu khoáng đều tái hiện một mảnh ký ức tiền kiếp về mối duyên nợ bị nguyền rủa giữa hai người, nhưng cái giá phải trả là tai trái của cô hoàn toàn mất đi khả năng nghe. Cùng lúc đó, Lâm Phong - một tay thu mua cổ vật tàn nhẫn và tham lam - bắt đầu cho người bao vây và uy hiếp nhà kính nhằm đoạt lấy lõi linh thạch nằm trong bức tranh. Dạ đau đớn cầu xin Chi dừng lại và đốt bức tranh để giải phóng bản thân cô, nhưng sự thấu cảm lịch sử kiên cường khiến cô không thể bỏ rơi anh thêm một lần nữa. Khi Lâm Phong cùng đám tay sai đột nhập nhà kính vào đêm mưa bão dữ dội hòng tước đoạt bức tranh lụa bằng bạo lực, Thảo Chi đã dũng cảm chặn đường tụi chúng. Với thính giác giờ đây hoàn toàn tĩnh lặng, cô dồn chút sức lực và giọt máu cuối cùng hoàn thành nét vẽ phục chế nhụy hoa Vạn Kiếp Thảo bị khuyết, giải phóng toàn bộ sức mạnh nguyên thủy của Dạ để đánh đuổi kẻ thù. Bức tranh lụa bắt đầu cháy dần bởi ngọn lửa khế ước thần thánh; thay vì tuyệt vọng, Chi mỉm cười xé bỏ vĩnh viễn khế ước bất tử, đưa Dạ trở thành người phàm trần để cả hai cùng bước đi tự do trên đồi thông lộng gió.