Bản Đồ Da Thú Cổ Xưa
Màn sương mù xám độc hại của Hôi Sâm Lâm cuồn cuộn như những dải lụa ma quái, quấn chặt lấy từng gốc cây cổ thụ cháy sém. Gió rít u u qua những kẽ đá, mang theo thứ mùi hăng nồng của lưu huỳnh và điện tích tích tụ vạn năm rò rỉ từ mạch quặng lôi thạch sâu dưới lòng đất. Sáng sớm, nhưng bầu trời Thiên Hà Phủ không có lấy một chút nắng ấm, chỉ có một màu xám xịt, đè nặng lên cảnh vật hoang tàn.
Lôi Kính Trần lảo đảo bước đi, bước chân nặng nề dẫm lên lớp lá mục ẩm ướt. Nhục thân phàm nhân của hắn lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Cánh tay phải—nơi gánh chịu luồng phản phệ oán lôi từ cuộc chiến ám sát Lý chấp sự đêm qua—hoàn toàn tê liệt vô lực, buông thõng dọc theo thân người như một khúc gỗ chết. Mỗi bước đi, vết thương rách da ở bả vai trái do đuôi gai của lôi thú quật trúng lại bỏng rát dữ dội. Độc tính sấm sét biến dị tà tính từ vết thương đang âm ỉ lan rộng, bò dọc theo hệ thống kinh mạch như hàng vạn con kiến lửa nung đỏ đang điên cuồng cắn xé. Máu đen xám rỉ ra, thấm đẫm lớp băng vải thô dính đầy bụi than mỏ.
"Nhanh lên! Vương Chấn đã phát hiện ra dấu chân máu của ngươi rồi. Hắn là tu sĩ Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, lại mang theo Bôn Lôi Đao cực phẩm phàm binh. Nếu bị hắn đuổi kịp trong trạng thái này, ngươi không có đến một phần mười cơ hội sống sót."
Tô Tử Yên đi bên cạnh, khẽ trầm giọng nhắc nhở. Nữ tán tu mặc y phục dạ hành màu đen bó sát, mái tóc buộc cao gọn gàng bay múa trong gió sương. Bàn tay thon dài của nàng luôn đặt hờ trên chuôi kiếm Tử Điện đeo bên hông, đôi mắt sắc sảo liên tục cảnh giác quét qua màn sương mù dày đặc xung quanh. Nàng giữ một khoảng cách sòng phẳng, không quá gần nhưng đủ để ứng phó nếu có biến cố bất ngờ xảy ra. Mối quan hệ giữa nàng và Lôi Kính Trần thuần túy là giao dịch sinh tồn đôi bên cùng có lợi, hoàn toàn không có chỗ cho những cảm xúc lãng mạn dư thừa.
"Ta biết..." Lôi Kính Trần khàn giọng đáp, giọng nói khản đặc vì kiệt sức. Hắn dùng bàn tay trái run rẩy siết chặt chuôi thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm đã bị mẻ nặng rạn nứt nghiêm trọng. Hắn cảm nhận rõ ràng Lôi Tâm Nguyên Thủy sâu trong đan điền bị phế của mình đang co bóp kịch liệt. Luồng lôi lực quá tải tích lũy từ trận lôi kiếp Trúc Cơ của Lôi Thiên Bảo vẫn chưa được giải phóng hoàn toàn, đang âm ỉ phản phệ, thiêu đốt phủ tạng hắn nóng bỏng như chứa nham thạch lỏng.
Họ lướt nhanh qua một khe nứt địa hình hiểm trở, nơi những cột đá cổ kính bị sét đánh chẻ đôi nằm ngổn ngang. Nhờ trực giác nhạy bén của một kẻ bước ra từ cõi chết, Lôi Kính Trần phát hiện ra một lối vào hang động nhỏ khuất sâu sau một bụi gai lôi hệ rậm rạp. Hang động này nằm ngay rìa tiếp giáp giữa Hôi Sâm Lâm và Hoang Cổ Lôi Phế Tích, lối vào chỉ vừa một người chui lọt, được che phủ bởi một mảng rêu phong ẩm ướt cách điện tự nhiên.
"Vào đây." Lôi Kính Trần ra hiệu bằng mắt, rồi khom người lách vào bóng tối lạnh lẽo của hang động. Tô Tử Yên lướt theo ngay sau, không quên dùng kiếm khí Tử Điện mỏng quét qua lối vào để xóa sạch dấu vết di chuyển.
Bên trong hang động tối tăm, không khí stagnant và lạnh lẽo thấu xương, hoàn toàn tách biệt với thế giới giông bão bên ngoài. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá xuống nền đất ẩm nghe vang vọng, cô độc. Lôi Kính Trần khuỵu gối xuống, dựa lưng vào vách đá gồ ghề thở dốc. Hắn dùng tay trái lôi từ trong ngực áo ra nửa viên Tịnh Lôi Đan còn sót lại, nghiền nát rồi bôi thẳng lên vết thương bả vai trái đang bốc khói xám nhạt.
*Xèo xèo...*
Dược lực tịnh hóa của đan dược chạm vào độc tính biến dị phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ, xoa dịu đi cơn đau rát bỏng sâu dọc theo kinh mạch. Hắn nhắm chặt mắt, chịu đựng nỗi đau đớn thấu xương khi cơ thể tự tịnh hóa.
Trong lúc Lôi Kính Trần đang nhắm mắt điều息, Tô Tử Yên bắt đầu đi vòng quanh hang động để thám thính. Đôi tai nàng khẽ động, cảnh giác lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài. Bất chợt, mũi giày của nàng chạm vào một vật cứng chôn sâu dưới lớp đất đá ẩm ướt và phân dơi tích tụ vạn năm ở góc hang.
"Kính Trần, nhìn này. Ở đây có thứ gì đó."
Lôi Kính Trần mở mắt, lết nhục thân đau đớn tiến lại gần. Hắn dùng bàn tay trái và mũi thanh kiếm mẻ Lôi Dẫn Thiết Kiếm để gạt bỏ lớp đất đá mục nát. Hiện ra dưới lòng đất là một chiếc hộp gỗ mục nát, xám xịt vì thời gian nhưng trên bề mặt vẫn còn hằn sâu những đường lôi văn tàn khuyết cổ xưa.
Hắn dùng kiếm mẻ cẩn thận bẩy nắp hộp gỗ ra. Bên trong không có vàng bạc hay linh thạch cực phẩm, chỉ có một cuộn da thú thô sơ màu xám tro, bị sém đen một góc do lôi hỏa thiêu đốt từ mười năm trước.
Lôi Kính Trần dùng tay trái trải cuộn da thú ra. Ngay khi những nét chữ viết bằng máu khô hiện ra trước mắt, đồng tử của hắn đột ngột co rụt lại.
*"Ta là Lôi Vân Tử, cựu trưởng lão của Ngự Lôi Tông. Mười năm trước, ta phát hiện ra chân tướng tàn độc của hệ thống Hộ Kiếp Đài—nơi vắt kiệt thọ nguyên và vận mệnh của kiếp nô để duy trì sự bất tử ích kỷ cho tầng lớp thống trị thượng giới. Ta phản tông đào tẩu, bị tông môn truy sát đến vạn kiếp bất phục. Trước khi linh hồn tiêu tán, ta để lại nhật ký này cùng bản đồ dẫn đường vào Hoang Cổ Lôi Phế Tích..."*
Cuộn nhật ký da thú cổ xưa của tiền bối Lôi Vân Tử!
Lôi Kính Trần nín thở đọc tiếp. Từng dòng chữ như chứa đựng máu và nước mắt của một kẻ đi trước đầy bất khuất. Lôi Vân Tử đã dành nửa đời người để nghiên cứu về nguồn gốc của sấm sét cổ đại. Ông phát hiện ra rằng, sâu trong vùng lõi của Hoang Cổ Lôi Phế Tích, ẩn giấu một mảnh vỡ vô giá gọi là Mảnh Vỡ Lôi Thần Tinh đầu tiên. Đây chính là mảnh vỡ của ngai vàng Thiên Đình cũ rơi xuống sau trận chiến phạt thiên vạn năm trước, chứa đựng quy luật lôi phạt nguyên thủy tinh khiết nhất.
*"Nếu hậu nhân dòng họ Lôi ta tìm thấy nhật ký này, hãy nhớ kỹ: Lôi Tâm trong đan điền ngươi chỉ có thể được ổn định và mở rộng giới hạn chứa đựng bằng cách dung hợp mảnh Lôi Thần Tinh cổ đại. Nếu không, lôi lực tích trữ quá tải sẽ khiến nhục thân phàm nhân của ngươi thạch hóa hoàn toàn và nổ tung trong vòng ba mươi ngày..."*
Đọc đến đây, Lôi Kính Trần cảm thấy tim mình đập thình thịch liên hồi. Mảnh Lôi Thần Tinh đầu tiên chính là chiếc chìa khóa duy nhất giúp hắn cứu vãn nhục thân đang rạn nứt và mở rộng dung tích chứa đựng của Lôi Tâm Nguyên Thủy! Hắn không còn lựa chọn nào khác, bắt buộc phải tiến vào vùng cấm phế tích cổ đại đầy rẫy bẫy sét hoang dã để tranh đoạt cơ duyên này.
Đúng lúc đó, một sự dị biến bất ngờ xảy ra.
Dòng máu Thái Cổ Lôi Thể ẩn giấu sâu trong huyết quản của Lôi Kính Trần đột ngột sôi sục như nước sôi. Sự cộng hưởng kỳ lạ từ quyển nhật ký da thú cổ xưa của tiền bối đồng tộc đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền mãnh liệt trong cơ thể hắn.
Hàng vạn tia điện màu tím đậm đột ngột bùng phát từ các lỗ chân lông dọc theo cánh tay trái và bả vai của hắn, phát ra tiếng rít chói tai. Trên cổ hắn, mảnh Huyết Ngọc Hộ Mệnh—kỷ vật duy nhất của mẫu thân quá cố Lôi Từ Chi để lại trước khi mất—bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, tỏa ra một quầng sáng huyết quang rực rỡ và ấm áp bao bọc lấy toàn bộ đan điền bị phế của hắn.
"Kính Trần! Ngươi làm sao vậy?" Tô Tử Yên hoảng hốt thốt lên, thanh kiếm Tử Điện trong tay nàng lập tức tuốt vỏ nửa trượng, phát ra tiếng sấm nhỏ cảnh giác. Nàng nhìn thấy cơ thể gầy gò của hắn đang bị bao phủ bởi một màn sương máu màu đỏ rực pha lẫn những tia chớp tím đen cuồng bạo.
Lôi Kính Trần không thể trả lời. Nỗi đau đớn tột cùng ập đến như một cơn bão quét qua toàn bộ hệ thống kinh mạch phàm nhân của hắn. Luồng năng lượng huyết sắc từ mảnh huyết ngọc bộc phát dữ dội, cưỡng ép tràn vào các vết rạn nứt kinh mạch cũ do lôi độc tích tụ để tiến hành tái tạo hoàn toàn.
*"A... hự..."*
Hắn gầm lên một tiếng đau đớn âm ỉ sâu trong cổ họng, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi. Mồ hôi dính máu tuôn ra như tắm xối xả, nhuộm đỏ cả bộ y phục rách rưới của kiếp nô. Cơn đau này không giống như bị sét đánh trực tiếp từ bên ngoài, mà là một sự xé rách, nung nấu và đập nát từng thớ thịt, từng khúc xương từ tận sâu bên trong cơ thể phàm nhân.
Theo bản năng sinh tồn, Lôi Kính Trần nỗ lực vận hành chút linh lực phàm nhân thô sơ của Luyện Khí tầng 1 hòng áp chế luồng huyết quang đang điên cuồng tàn phá cơ thể. Thế nhưng, ngay khi linh lực mỏng manh của hắn vừa chạm vào huyết quang, nó lập tức bị luồng năng lượng huyết sắc tàn bạo đẩy lui vỡ vụn, phản phệ ngược lại khiến hắn phun ra một ngụm máu đen xám mang điện tích khét lẹt.
"Đừng chống cự..." Một ý niệm mơ hồ, ấm áp và hiền hòa như giọng nói của mẫu thân Lôi Từ Chi năm xưa chợt vang vọng trong sâu thẳm thần trí hắn.
Lôi Kính Trần chấn động đạo tâm. Hắn nhận ra luồng năng lượng huyết sắc này không mang tính chất hủy diệt tà ác, mà chứa đựng ý chí bảo hộ tối cao của mẫu thân quá cố gửi gắm trong mảnh huyết ngọc vạn năm qua. Hắn lập tức đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng: buông bỏ hoàn toàn mọi phòng ngự linh lực tự thân, để mặc cho luồng huyết quang tự do tràn ngập nhục thân phàm nhân để tiến hành cải tạo kinh mạch.
*Rắc... rắc... rắc...*
Từng khúc xương cốt trong người hắn phát ra tiếng kêu giòn giã ghê người dưới sự thối luyện của huyết quang. Hệ thống kinh mạch rạn nứt cũ bị phá hủy hoàn toàn, rồi lập tức được tái tạo lại vững chắc hơn, giãn nở rộng hơn gấp đôi để chịu đựng được dòng điện cao thế cực đại của lôi kiếp sau này.
"Nguy rồi! Luồng sáng này quá mạnh, cấm chế hang động không thể che giấu nổi đâu!"
Tô Tử Yên sắc mặt biến đổi liên tục khi nhìn thấy luồng huyết quang màu đỏ rực đang xuyên qua các khe đá của hang động rò rỉ ra ngoài. Nàng biết rõ Vương Chấn và đội tuần tra đang lùng sục sát nút phía sau. Nếu để luồng sáng này lọt ra ngoài sương mù, vị trí ẩn nấp của họ sẽ bị lộ ngay lập tức.
Không một chút do dự, Tô Tử Yên cắn răng, bàn tay thon dài thọc vào túi trữ vật đeo bên hông, lôi ra một nắm cát Ngũ Hành Lôi Sa lấp lánh năm màu sắc lôi điện khác nhau. Đây là vật liệu trận pháp cao cấp vô cùng quý hiếm mà nàng tích lũy bấy lâu nay.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Nàng vung tay rải mạnh nắm cát Ngũ Hành Lôi Sa xung quanh khu vực Lôi Kính Trần đang ngồi thiền. Miệng nàng nhanh chóng niệm quyết, thanh kiếm Tử Điện vẽ lên không trung một đường kiếm quang màu tím nhạt rực rỡ để kích hoạt trận pháp.
"Trận khởi!"
Một vòng tròn ánh sáng năm màu bùng phát từ những hạt cát lôi sa dưới đất, tạo thành một lớp màng chắn năng lượng bán nguyệt bao bọc chặt chẽ lấy Lôi Kính Trần, cưỡng ép cô lập hoàn toàn mọi dao động lôi lực và hơi thở sinh mệnh của hắn trong phạm vi mười trượng xung quanh.
Tuy nhiên, quá trình dung hợp huyết mạch của Lôi Kính Trần đã đi đến giai đoạn tàn khốc nhất.
Khi hệ thống kinh mạch mới vừa được tái tạo, oán niệm của hàng vạn kiếp nô đã chết trên Lôi Hình Đài cùng độc tính sấm sét biến dị tà tính từ vết thương bả vai trái bất ngờ bùng phát dữ dội. Những luồng oán khí màu đen xám u ám tụ hội lại, hóa thành vô số ảo ảnh tà ác gào thét trong không gian thần thức của hắn, hòng nuốt chửng linh trí phàm nhân, biến hắn thành một con quái vật vô tri chỉ biết sát phạt điên cuồng.
"Giết... giết sạch bọn chúng... trả thù..."
Những tiếng gào thét oan uất vang vọng bên tai, đạo tâm của Lôi Kính Trần bắt đầu rạn nứt dữ dội trước sự tấn công điên cuồng của oán niệm tâm ma. Đôi mắt hắn dần chuyển sang màu tím đỏ dại dột, mất đi sự tỉnh táo bình tĩnh thường ngày.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét—kỷ vật của người cha quá cố Lôi Viễn Sơn đeo trên cổ tay trái của hắn—đột ngột run rẩy kịch liệt.
*Rung... Rung... Rung...*
Chiếc vòng sắt sần sùi phát ra những tiếng rung xích nhẹ nhưng rền vang như tiếng sấm thức tỉnh trầm hùng từ chín tầng mây sâu thẳm. Tiếng sấm mang theo ý chí kiên cường không chịu khuất phục của người cha đã hy sinh mạng sống mười năm trước dội thẳng vào thần thức hắn, đánh tan hoàn toàn những ảo ảnh oán linh tà ác đang quấy nhiễu tâm trí.
Lôi Kính Trần đột ngột mở mắt, đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím trong suốt trở lại, thần sắc bình tĩnh đến lạnh lùng vĩ đại. Hắn giữ vững thần trí thành công nhờ mỏ neo tinh thần từ chiếc vòng sắt của cha.
Ngay khi thần trí hắn vừa tỉnh táo, ý niệm tàn lưu của tiền bối Lôi Vân Tử tích tụ trong quyển nhật ký da thú cổ xưa bất ngờ bộc phát, hóa thành một luồng thông tin khổng lồ truyền thẳng vào thần thức hắn. Đó là sơ đồ chi tiết, các điểm mù lôi điện và quỹ đạo di chuyển của sấm sét hoang dã bên trong Hoang Cổ Lôi Phế Tích.
Lôi Kính Trần đã nắm giữ được khẩu quyết sơ khai nhất của tầng thứ nhất Nghịch Lôi Quyết chân truyền cùng tấm bản đồ sinh tử dẫn đường vào phế tích cổ kính!
Thế nhưng, nhục thân phàm nhân của hắn đã đạt đến giới hạn vật lý chịu đựng năng lượng cực đại.
Mảnh Huyết Ngọc Hộ Mệnh đeo trên cổ hắn tỏa ra luồng huyết quang rực rỡ cuối cùng, rồi không thể chống đỡ nổi áp lực dòng điện quá tải khổng lồ bộc phát từ Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh.
*Rắc! Crack!*
Mảnh huyết ngọc bảo mệnh đột ngột vỡ tan thành trăm mảnh, hóa thành những hạt bụi sáng màu đỏ rực lấp lánh rơi rụng đầy trên nền đất đá lạnh lẽo. Kỷ vật cuối cùng của mẫu thân Lôi Từ Chi đã hoàn toàn biến mất vĩnh viễn để bảo vệ mạng sống cho hắn.
Sự vỡ tan của huyết ngọc giải phóng một luồng năng lượng huyết quang cực đại tích tụ vạn năm qua. Luồng huyết quang màu đỏ máu tàn bạo bùng phát dữ dội, bóp nát hoàn toàn lớp màng chắn phòng ngự Ngũ Hành Lôi Sa của Tô Tử Yên chỉ trong một nháy mắt.
*Đoành! Đùng!*
Một cột sáng sấm sét màu đỏ rực khổng lồ như một con rồng máu cuồng bạo phóng thẳng lên xuyên thủng trần đá của hang động, bắn thẳng lên chín tầng mây trên bầu trời rừng sương mù Hôi Sâm Lâm.
Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ và tiếng sấm rền vang chấn động ấy lập tức xua tan đi màn sương mù xám dày đặc trong phạm vi mười dặm xung quanh, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời biên giới hoang tàn.
Tô Tử Yên bị chấn động mạnh hất văng lùi lại vài bước, sắc mặt trắng bệch kinh hoàng nhìn cột sáng khổng lồ đang rực cháy giữa trời đêm sương mù:
"Nguy rồi... vị trí ẩn nấp của chúng ta đã bị lộ hoàn toàn!"
Từ đằng xa bìa rừng, một tiếng cười lạnh tàn độc, ngập tràn sát khí bạt mạng của Vương Chấn vang dội truyền lại dọc theo vách đá sấm sét:
"Ha ha ha! Tìm thấy ngươi rồi, tên kiếp nô rác rưởi! Lần này để xem ngươi chạy đường nào!"
Tiếng giày sắt nện mạnh xuống đất rầm rập rít gió tiến sát vách đá hang động tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!