Trốn Chạy Trong Rừng Sương Mù
Tiếng reo hò của vạn kiếp nô dưới cổng mỏ đá Lôi Thạch Quặng Khu đột ngột tắt ngấm như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Bầu trời sáng sớm vốn mang sắc nắng ban mai yếu ớt bỗng chốc bị xé rách bởi ba luồng lôi quang khổng lồ rít gió lao thẳng xuống từ chín tầng mây. Sấm sét rền vang chấn động màng nhĩ, mang theo một luồng uy áp cuồng bạo của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong càn quét khắp thung lũng đá xám.
"Kính Trần! Là Vương Chấn! Hắn dẫn đầu đội tuần tra tinh nhuệ của sơn môn xuống rồi!" Mạnh Hùng trợn mắt, bàn tay to bản đầy vết chai sạn lập tức nắm chặt lấy vai Lôi Kính Trần kéo mạnh: "Đội hình nổi dậy của chúng ta vừa mới trải qua trận chiến với Lý chấp sự, thương vong vô số, không thể đối đầu trực diện với quân viện binh lúc này! Mau rút lui!"
Lôi Kính Trần đứng tựa lưng vào cột đồng hành hình rỉ sét, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhục thân phàm nhân của hắn lúc này đang gánh chịu một cái giá tàn khốc sau vụ ám sát Lý chấp sự đêm qua. Kinh mạch toàn thân rạn nứt đau đớn âm ỉ như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên, máu tươi rỉ nhẹ dưới lớp băng vải thô dính đầy bụi than. Đặc biệt là cánh tay phải—nơi gánh chịu luồng phản phệ oán lôi cực đại—hiện tại hoàn toàn tê liệt vô lực, buông thõng dọc theo thân người không thể cử động nổi một ngón tay. Vết thương rách da ở bả vai trái do đuôi gai của lôi thú quật trúng trước đó bắt đầu bỏng sâu, độc tính sấm sét biến dị tà tính âm ỉ lan rộng khiến nửa thân người trái của hắn lạnh toát.
"Mạnh Hùng đại ca, huynh mau dẫn dắt các huynh đệ phu mỏ rút lui theo các ngả địa đạo ngầm dưới lòng đất để phân tán lực lượng địch." Lôi Kính Trần khàn giọng ra lệnh, tay trái của hắn gân xanh nổi lên cuồn cuộn, cố sức siết chặt chuôi thanh kiếm mẻ rỉ máu Lôi Dẫn Thiết Kiếm: "Ta sẽ dẫn dụ Vương Chấn vào Hôi Sâm Lâm. Sương mù độc ở đó sẽ che mắt thần thức quét tìm của hắn."
"Nhưng đệ đang mang trọng thương..." Mạnh Hùng định phản đối, nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết vạn năm của Lôi Kính Trần, gã phu mỏ khổng lồ chỉ biết nghiến răng gật đầu: "Được! Bảo trọng mạng sống! Nếu đệ có mệnh hệ gì, vạn huynh đệ kiếp nô nguyện san bằng sơn môn để báo thù!"
Lôi Kính Trần không đáp, hắn lập tức quay người lướt đi. Dù cánh tay phải tê liệt hoàn toàn và bả vai trái nhức nhối thấu xương, hắn vẫn dốc hết chút sức tàn vận hành chu thiên Nghịch Lôi Quyết thô sơ, thi triển bộ pháp U Minh Bộ. Hình bóng gầy gò khoác áo vải rách nát của hắn nhấp nháy mờ ảo giữa những khe đá tối tăm, lướt nhanh qua ranh giới khu mỏ và lao thẳng vào màn sương mù xám độc hại của Hôi Sâm Lâm.
Hôi Sâm Lâm là một khu rừng rậm rạp cổ xưa bao quanh Thiên Hà Phủ, nơi không khí luôn ẩm ướt và bị bao phủ bởi lớp sương mù xám dày đặc bốc lên từ các mạch quặng lôi thạch rò rỉ vạn năm qua. Lớp sương mù này không chỉ mang độc tính nhẹ ăn mòn da thịt phàm nhân, mà còn có khả năng ngăn cản và nhiễu loạn thần thức quét tìm của tu sĩ cực kỳ hiệu quả. Bước chân vào rừng sâu, tầm nhìn lập tức bị thu hẹp xuống chưa đầy mười trượng, xung quanh chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ lá cây mục nát và tiếng gió rít u u ghê rợn.
Lướt sâu vào một gốc cây cổ thụ cháy sém, Lôi Kính Trần khuỵu gối xuống, dựa lưng vào thân gỗ ẩm ướt thở dốc. Hắn dùng bàn tay trái run rẩy lôi từ trong ngực áo ra một viên Tịnh Lôi Đan tròn trịa màu xám nhạt—thánh dược bảo mệnh do y sư mù Cát Lão Đầu đặc chế mà hắn luôn cất giữ cẩn thận. Không một chút do dự, hắn dùng răng cắn nát viên đan dược, nhai ngấu nghiến một nửa để dược lực tịnh hóa thấm vào tim phổi, nửa còn lại hắn nghiền nát bằng tay trái rồi lén bôi thẳng lên vết thương rách da đang rỉ máu đen xám ở bả vai trái.
*Xèo xèo...*
Dược lực của Tịnh Lôi Đan chạm vào độc tính lôi thú biến dị liền phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ, bốc lên một làn khói xám nhạt khét lẹt. Cơn đau rát bỏng sâu dọc theo kinh mạch bả vai trái dần được xoa dịu, làm dịu đi trạng thái Lôi Độc Tích Tụ đang chực chờ bộc phát trong đan điền bị phế của hắn. Lôi Kính Trần nhắm chặt mắt, chịu đựng nỗi đau đớn thấu xương khi dược lực cưỡng ép trung hòa độc tố.
Đúng lúc đó, một luồng sát khí mỏng manh nhưng sắc bén như kiếm quang đột ngột xé rách màn sương mù ẩm ướt, đâm thẳng vào gáy hắn từ phía sau.
*Xoẹt!*
Bản năng sinh tử của Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh khiến Lôi Kính Trần dựng tóc gáy. Hắn không kịp suy nghĩ, lập tức ngửa người ra sau, sử dụng U Minh Bộ lướt ngang ba thước. Thanh kiếm mẻ Lôi Dẫn Thiết Kiếm ở tay trái nâng lên đỡ nhẹ theo một quỹ đạo quái dị.
*Keng!*
Tia lửa điện màu xanh tím bắn tung tóe. Một thanh đoản kiếm mảnh dẻ rực tia điện mỏng màu tím nhạt bị đánh lệch hướng, chém sạt qua thân cây cổ thụ tạo thành một vết cháy sém sâu hoắm.
"Kẻ nào?" Một giọng nữ tử anh khí bừng bừng, phóng khoáng nhưng lạnh lùng vang lên từ trong làn sương mù dày đặc.
Một thiếu nữ mặc y phục dạ hành màu đen bó sát người, mái tóc đen buộc cao gọn gàng bước ra. Thắt lưng cô đeo một chiếc bao đoản kiếm bằng da thú cổ, tay cầm thanh kiếm Tử Điện cực phẩm phàm binh đang phát ra những tia điện mỏng lấp lánh. Đôi mắt sắc sảo của cô khóa chặt vào vết sẹo xiềng xích sâu hoắm trên cổ tay trái và cổ chân của Lôi Kính Trần, rồi dừng lại ở thủ cấp Lý chấp sự đã biến mất khỏi cổng mỏ.
"Ngươi chính là tên kiếp nô bỏ trốn đã sát hại Lý chấp sự đêm qua?" Thiếu nữ khẽ nhíu mày, thanh kiếm Tử Điện trong tay không hề hạ xuống: "Ta là Tô Tử Yên, một tán tu tự do. Ta lén đột nhập Thiên Hà Phủ chỉ để trộm một ít lôi thạch tinh khiết ở chợ đen, nhưng hành động điên cuồng của ngươi đã khiến Vương Chấn phong tỏa toàn bộ biên giới, chặn đứng đường lui của ta."
Lôi Kính Trần sắc mặt bình thản đến lạnh lùng, tay trái giữ chặt thanh kiếm mẻ, tay phải vẫn buông thõng vô lực: "Ngươi muốn bắt ta giao nộp cho Ngự Lôi Tông để nhận tiền thưởng?"
Tô Tử Yên hừ lạnh một tiếng, dứt khoát thu kiếm vào bao: "Ta ghét nhất lũ ngụy quân tử Ngự Lôi Tông, càng không rảnh làm chó săn cho chúng. Nhưng hiện tại, đội tuần tra của Vương Chấn đang rải quân truy quét khắp Hôi Sâm Lâm này. Nếu không tìm cách thoát ra ngoài, cả ta và ngươi đều sẽ làm mồi cho lôi thú hoặc bị bắt sống làm kiếp nô gánh kiếp."
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sòng phẳng, hành sự dứt khoát của nàng, trầm giọng nói: "Hợp tác sinh tồn. Ta biết một lối thoát ngầm qua rừng sương mù này dẫn thẳng ra Hạ Nhai Trấn, nhưng hiện tại tay phải của ta bị tê liệt tạm thời, bả vai trái mang trọng thương. Ngươi giúp ta cản truy binh, ta dẫn ngươi ra ngoài."
Tô Tử Yên liếc nhìn vết thương rỉ máu trên vai trái của hắn, khẽ gật đầu: "Giao dịch thành lập. Nhưng nhớ kỹ, nếu ngươi giở trò phản bội, thanh kiếm Tử Điện của ta sẽ không nương tay đâu."
Chưa kịp dứt lời, từ sâu trong rừng sương mù ẩm ướt đã truyền đến tiếng giày sắt nện mạnh xuống mặt đất và tiếng tuốt đao sắc bén.
"Lục soát kỹ khu vực này cho ta! Thần Triều Sát Lệnh của Chấp Pháp Điện vừa phát hiện dao động lôi lực biến dị ở hướng này!" Giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí của Vương Chấn vang dội từ đằng xa, xua tan đi sự tĩnh lặng của khu rừng.
Hai đệ tử tuần tra ngoại môn mang trường đao dẫn điện đang dò dẫm tiến vào bãi sương mù dày đặc ngay sát vị trí ẩn nấp của Lôi Kính Trần và Tô Tử Yên. Tiếng bước chân sột soạt trên đống lá mục ngày càng gần, chỉ còn cách tảng đá rêu phong của họ chưa đầy ba trượng.
Tô Tử Yên ra hiệu bằng mắt cho Lôi Kính Trần, thân hình nhanh nhẹn như chim yến lướt lên một cành cây cổ thụ ẩn khuất trong sương mù phía trên.
*Xoẹt!*
Tô Tử Yên từ trên cây cao bất ngờ phóng ra một thanh đoản kiếm mảnh mang theo tia điện mỏng của kiếm Tử Điện, găm chặt vào bả vai của một tên tuần tra ngoại môn khiến hắn rên rỉ khuỵu xuống đất rỉ máu.
Tên tuần tra còn lại kinh hoàng trợn mắt, định há miệng hét lớn báo động cho Vương Chấn ở đằng xa. Đúng lúc đó, Lôi Kính Trần từ bụi rậm xông ra như một bóng ma thầm lặng. Bàn tay trái thô ráp dứt khoát bịt chặt miệng tên tuần tra, ngăn chặn hoàn toàn tiếng hét báo động.
Hắn sử dụng U Minh Bộ áp sát nhanh gọn, tay trái nắm chặt thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm bị mẻ nặng đâm thẳng xuyên tim đối thủ. Sức mạnh lôi lực bộc phát từ tay trái kết hợp kiếm mẻ tàn bạo kết liễu mạng sống tên lính gác trong tích tắc. Máu tươi ấm nóng phun trào nhuộm đỏ mặt đất sương mù ẩm ướt.
Tuy nhiên, luồng ánh lửa điện bùng phát từ thanh kiếm mẻ của Lôi Kính Trần đã làm dao động linh khí xung quanh. Vương Chấn đứng cách đó trăm trượng lập tức phát hiện. Hắn gầm lên một tiếng phẫn nộ, vung thanh trường đao rèn từ quặng lôi thạch, chém ra một đòn đao khí sấm sét cực mạnh xé rách màn sương mù xám độc hại lao thẳng về phía hai người.
*Đùng! Đoành!*
Cả Lôi Kính Trần và Tô Tử Yên nhanh chóng nhảy lùi lại né tránh. Đao khí sấm sét mang tu vi Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong cuồng bạo vô song chém sạt qua vị trí cũ, xé toạc mặt đất sương mù thành một rãnh sâu hoắm, đất đá văng tung tóe.
Trong khoảnh khắc tháo chạy, Lôi Kính Trần định dùng Lôi Tâm Nguyên Thủy để hút ngược luồng đao khí sấm sét của Vương Chấn nhằm hóa giải áp lực, nhưng hắn lập tức nhận ra uy lực đao khí quá mạnh, vượt xa giới hạn chịu đựng hiện tại của hệ thống kinh mạch đang rạn nứt nặng nề của hắn. Nếu cưỡng ép hấp thụ, nhục thân phàm nhân của hắn chắc chắn sẽ bạo liệt nổ tung. Hắn buộc phải cắn răng, lách người né tránh hoàn toàn đòn đánh cực tốc.
Chính vì cử động cực tốc né tránh đao khí, vết thương rách da ở bả vai trái của hắn bị rách nhẹ trở lại, máu tươi rỉ ra ngoài lớp băng vải thô dính đầy bụi than, nhức nhối thấu xương cốt.
Lôi Kính Trần nén đau, khàn giọng nói với Tô Tử Yên đang đứng cạnh: "Vương Chấn sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, sức công kích vật lý cực mạnh. Kiếm của ta đã mẻ, tay phải tê liệt, chúng ta không thể đối đầu trực diện lúc này. Hãy dùng sương mù che mắt để lôi kéo hắn vào sâu trong rừng hoang, tìm cơ hội cắt đuôi."
Tô Tử Yên gật đầu đồng ý, thân thủ nhanh nhẹn cùng hắn lướt đi sâu vào Hôi Sâm Lâm.
Họ chỉ vừa tiêu diệt được hai tên đệ tử tuần tra lẻ, nhưng thủ lĩnh Vương Chấn với đôi mắt lạnh lùng đầy sát khí vẫn bám đuổi sát nút phía sau.
Vương Chấn gầm lên phẫn nộ trước cái chết của thuộc hạ. Hắn vung thanh lôi đao phát quang rực rỡ, chém mạnh liên tiếp đứt đôi những mảng sương mù xám dày đặc. Ánh sáng từ lôi đao rọi sáng mặt đất ẩm ướt, đột ngột dừng lại tại một vệt máu tươi còn ấm nóng.
Vương Chấn cười lạnh tàn độc, ánh mắt khóa chặt vào dấu chân rớm máu của Lôi Kính Trần đang dẫn thẳng vào sâu trong khu phế tích cổ đại hoang tàn phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!