Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ám Sát Kẻ Cai Trị Mỏ Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối. Đó là một thứ bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo và nặng nề như muốn nghiền nát từng thớ thịt của phàm nhân. Dưới hàng vạn tấn đất đá đổ sập của Lôi Thạch Quặng Khu, Lôi Kính Trần nằm ép mình trong một khe hẹp kẹp giữa hai tảng đá huyền thiết khổng lồ. Trần hầm mỏ đổ sụp đã chôn vùi hoàn toàn lối thoát, chỉ để lại khoảng không gian chưa đầy ba thước trống trải xung quanh hắn. Không khí bắt đầu loãng dần, ngột ngạt và nồng nặc mùi bụi quặng cháy khét.


"Hự..."


Lôi Kính Trần khẽ rên rỉ, một ngụm máu tanh nồng trào ra khỏi khóe miệng, nóng hổi và mang theo những tia điện xám nhạt lách tách. Cơn đau từ bả vai trái đột ngột bùng phát dữ dội. Vết thương do đuôi gai của con Lôi Tích quật trúng trước đó giờ đã chuyển sang màu tím đen ghê rợn, độc tính sấm sét tà tính từ răng vuốt ma thú đang điên cuồng ăn mòn nhục thân hắn. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn mất đi tri giác, xương ngón tay bị rạn nứt nhức nhối thấu xương cốt, buông thõng trên nền đất đá lạnh lẽo.


Hắn biết, nếu cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ chết ngạt trước khi kinh mạch bị lôi độc thạch hóa hoàn toàn. Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền bị phế vẫn đang co bóp kịch liệt, đòi hỏi một nguồn năng lượng lớn để duy trì trạng thái cân bằng.


Trong cơn mê muội, Lôi Kính Trần dùng chút sức tàn của cánh tay trái run rẩy, thò vào ngực áo rách nát. Ngón tay hắn chạm vào ba nhánh Hóa Kinh Thảo mềm mại, vẫn được bọc cẩn thận trong mảnh vải thô rách. Không một chút do dự, hắn lôi thảo dược ra, nhét thẳng vào miệng và nhai ngấu nghiến.


Vị đắng chát, lạnh buốt lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi, xộc thẳng lên đại não. Dược lực tịnh hóa của Hóa Kinh Thảo hóa thành một luồng thanh lưu mát lạnh, cuồn cuộn chảy dọc theo thực quản, tràn vào hệ thống kinh mạch đang rạn nứt của hắn. Khác với dòng lôi điện bạo liệt, dược lực này vô cùng dịu nhẹ, đi đến đâu liền làm giãn nở và xoa dịu những sợi kinh mạch bị thắt chặt đến đó. Luồng độc tính sấm sét tà tính ở bả vai trái chạm phải thanh lưu này liền nhanh chóng bị trung hòa, bốc lên thành những làn khói đen xám thoát ra ngoài lỗ chân lông.


Lồng ngực Lôi Kính Trần phập phồng dữ dội. Hắn vận hành Nghịch Lôi Quyết chu thiên, dẫn dắt dược lực Hóa Kinh Thảo tập trung thối luyện cánh tay phải bị tê liệt. Những vết rạn nứt nhỏ trên xương ngón tay bắt đầu được bồi bổ, cảm giác ngứa ngáy và đau nhức âm ỉ báo hiệu xương cốt đang dần tự hồi phục. Dù chưa thể khôi phục hoàn toàn mười phần sức mạnh, nhưng ít nhất, các ngón tay phải của hắn đã có thể cử động linh hoạt trở lại.


*Cộc... cộc... xẹt...*


Giữa không gian im lìm của hầm mộ đá, tiếng sắt thép va chạm vang lên đều đặn. Lôi Kính Trần lập tức nín thở, thần thức lôi hóa khẽ quét ra ngoài.


"Kính Trần ca! Huynh có ở dưới đó không?"


Giọng nói trầm thấp, đầy lo lắng của Mạnh Hùng vọng qua những khe hở của đống đổ nát. Tiếp theo đó là tiếng cuốc huyền thiết nện mạnh vào đá hộc.


"Ta ở đây! Tránh xa tảng đá huyền thiết bên góc phải ra, nó sắp sụt lún!" Lôi Kính Trần khàn giọng đáp lại.


Biết được main vẫn còn sống, tốc độ đào bới bên ngoài tăng lên gấp bội. Chưa đầy nửa canh giờ sau, một khe hở ánh sáng mờ ảo xuất hiện. Bàn tay to bản, đầy vết chai sạn của Mạnh Hùng vươn vào, nắm chặt lấy tay trái của Lôi Kính Trần và kéo mạnh hắn ra khỏi đống đổ nát hầm mỏ.


Lôi Kính Trần lảo đảo bước ra ngoài, bụi đất phủ đầy mái tóc đen xơ xác. Xung quanh hắn, ngoài Mạnh Hùng còn có hơn mười phu mỏ kiếp nô trung hậu của Thiên Hà Phủ Phu Mỏ Liên Hợp. Ai nấy mặt mày lấm lem, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ngập tràn sự kính trọng nhìn về phía hắn.


"Kính Trần, đệ không sao là tốt rồi!" Mạnh Hùng vỗ mạnh vào bả vai không bị thương của hắn, giọng nói nghẹn ngào: "Thạch Đầu đã thoát ra ngoài an toàn và báo tin cho chúng ta. Lý chấp sự gã chó chết kia nghĩ đệ đã chết bẹp dưới hầm sập, liền lập tức ra lệnh phong tỏa toàn bộ Lôi Thạch Quặng Khu. Gã cắt đứt toàn bộ khẩu phần ăn và tàn dược tịnh hóa của ba vạn kiếp nô, thề sẽ bỏ đói tất cả cho đến khi tìm ra kẻ đồng lõa phá hoại mạch quặng."


Lôi Kính Trần nghe vậy, ánh mắt lập tức trùng xuống, lạnh lùng như băng tuyết vạn năm. Hắn nắm chặt thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm bị mẻ nhẹ trên tay, khớp xương ngón tay kêu lên răng rắc.


"Gã muốn dồn chúng ta vào con đường chết," Lôi Kính Trần khàn giọng nói, sát khí âm bỉ bùng phát từ cơ thể gầy gò của hắn khiến những phu mỏ xung quanh không tự chủ được mà lui lại một bước: "Nếu Lý chấp sự còn sống, không một kiếp nô nào ở Thiên Hà Phủ này sống sót qua nổi ba ngày nữa. Chúng ta không thể đợi gã tìm đến từng người. Đêm nay, ta sẽ lấy đầu gã."


"Đệ muốn ám sát gã sao?" Mạnh Hùng kinh ngạc, đôi lông mày rậm rạp nhíu chặt lại: "Dinh thự riêng của gã nằm ở khu trung tâm mỏ đá, xung quanh luôn có ít nhất hai mươi đệ tử tuần tra ngoại môn vũ trang đầy đủ canh gác ngày đêm. Hơn nữa, tu vi của Lý chấp sự là Luyện Khí tầng 6 thực thụ, gã còn sở hữu lá chắn hộ tâm kính cực phẩm linh thạch bảo vệ nghiêm ngặt. Đệ vừa mới bị thương nặng, làm sao đột phá nổi?"


Lôi Kính Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía lò nung phế thạch rực lửa đỏ ở đằng xa: "Mạnh Hùng đại ca, huynh hãy dẫn dắt các huynh đệ nổi loạn, phóng hỏa thiêu rụi khu lò nung phế thạch và các đường vận chuyển quặng ở phía Đông. Tiếng nổ lôi thạch và đám cháy sẽ thu hút toàn bộ sự chú ý của quân tuần tra ngoại môn. Khi trung tâm dinh thự bị bỏ trống, đó sẽ là lúc ta ra tay."


Hắn dừng lại một chút, khẽ vuốt ve đoạn Khóa Lôi Xích rỉ sét quấn quanh tay trái, lạnh lùng nói tiếp: "Lá chắn của gã chỉ phòng ngự được sát thương lôi điện chính tông của Ngự Lôi Tông. Ta sẽ dùng oán lôi biến dị để ăn mòn nó."


Nhìn thấy quyết tâm sắt đá không thể lay chuyển trong đôi mắt rực tia điện tím của Lôi Kính Trần, Mạnh Hùng biết có khuyên ngăn cũng vô dụng. Gã phu mỏ khổng lồ cắn răng gật đầu: "Được! Đêm nay, mạng của ba vạn huynh đệ kiếp nô giao cả vào tay đệ. Nếu đệ không trở lại, Mạnh Hùng ta nguyện dẫn đầu phu mỏ san bằng dinh thự gã chó chết kia!"


***


Đêm tối muộn. Cơn giông bão nhẹ vẫn dai dẳng kéo dài, những hạt mưa lạnh buốt trút xuống mặt đất đá xám của Thiên Hà Phủ, tạo nên những màn sương nước mờ ảo che khuất tầm nhìn.


*Đùng! Đoành!*


Một tiếng nổ kinh hoàng đột ngột bùng phát từ khu lò nung phế thạch phía Đông. Lửa lôi hỏa màu xanh tím bốc lên ngùn ngụt, thiêu rụi các kho chứa quặng thô, tiếng gào thét hỗn loạn của đệ tử ngoại môn và tiếng cuốc xẻng bạo động của hàng ngàn phu mỏ vang dội khắp thung lũng đá.


"Có biến! Khu lò nung bị phu mỏ nổi loạn tấn công rồi! Mau dẫn người sang chi viện!"


Tiếng còi báo động rít lên chói tai. Đúng như dự đoán của Lôi Kính Trần, toán đệ tử tuần tra bảo vệ dinh thự riêng của Lý chấp sự lập tức hoảng hốt, chia ra làm hai đội lớn rầm rập chạy về phía Đông cứu hỏa, chỉ để lại bốn tên canh gác lỏng lẻo ở cổng chính.


Giữa màn mưa bong bóng, một bóng người gầy gò khoác áo vải rách nát lướt đi nhanh nhẹn như tàn ảnh điện. Sử dụng U Minh Bộ di chuyển hoàn toàn không tiếng động, Lôi Kính Trần lách qua các khe đá tối tăm, dễ dàng tiếp cận bức tường đá cao của dinh thự riêng.


Hắn vươn tay trái quật mạnh đoạn Khóa Lôi Xích rỉ sét quấn chặt lấy gờ đá trên tường, dồn lực cánh tay kéo mạnh thân hình gầy gò vọt lên, lướt qua hàng rào phòng ngự thầm lặng. Bốn tên lính gác cổng chính vẫn đang dòm ngó về phía đám cháy ở lò nung, hoàn toàn không hay biết tử thần đã bước vào bên trong biệt viện.


Lôi Kính Trần đẩy nhẹ cánh cửa gỗ lim dẫn vào thư phòng trung tâm.


Trong thư phòng rộng lớn rực rỡ ánh sáng từ đèn lôi thạch cực phẩm, Lý chấp sự đang ngồi bên bàn gỗ, tay cầm sổ sách ghi chép, khuôn mặt râu dê gian xảo đầy vẻ đắc ý. Trên bàn của gã đặt một chiếc túi trữ vật căng phồng chứa đầy linh thạch vụn ăn bớt từ khẩu phần của kiếp nô.


"Hừ, lũ súc vật phu mỏ kiếp nô kia thật là không biết tự lượng sức mình. Đợi ngày mai ta báo lên Nội Các, tông môn phái đại quân xuống, ta xem kẻ nào dám nổi loạn..."


Gã lẩm bẩm một mình, nụ cười gian ác chưa kịp tắt trên môi thì...


*Rầm!*


Cánh cửa thư phòng bị một lực lượng khổng lồ đá bay nứt vỡ thành trăm mảnh gỗ vụn bắn tung tóe. Lôi Kính Trần bước vào giữa làn khói bụi, thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm rỉ sét trên tay phải phát ra những tiếng lách tách lạnh người.


"Ngươi... Lôi Kính Trần! Làm sao ngươi có thể còn sống?"


Lý chấp sự kinh hoàng đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau gã đổ sụp xuống đất. Gã không thể tin vào mắt mình. Làm sao một tên kiếp nô đan điền bị phế, chịu trọng thương nặng nề lại có thể sống sót thoát khỏi hàng vạn tấn đất đá sập hầm mỏ?


Nhưng bản năng chiến đấu của một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 đã giúp gã phản ứng lập tức. Lý chấp sự vỗ mạnh vào lồng ngực, kích hoạt pháp bảo hộ tâm kính cực phẩm đeo trước ngực.


*Xoẹt!*


Một lớp lá chắn ánh sáng màu xanh lam rực rỡ bùng phát, bao bọc lấy toàn thân gã. Đồng thời, từ trung tâm hộ tâm kính phóng ra một tia sét phòng ngự màu trắng bén nhọn, xé rách không khí đánh thẳng vào mặt Lôi Kính Trần.


Đôi mắt Lôi Kính Trần rực sáng tia điện tím mờ ảo. Nhãn Quang Lôi Quỹ được kích hoạt, giúp hắn nhìn thấu quỹ đạo di chuyển của tia sét phòng ngự trước một phần mười giây. Hắn khẽ nghiêng người lách nhẹ sang bên trái, luồng sét đánh sượt qua tai hắn, đánh sập bức tường đá phía sau thành một lỗ đen kịt.


Ngay trong khoảnh khắc né tránh, Lôi Kính Trần vung mạnh cánh tay trái. Đoạn Khóa Lôi Xích rỉ sét quật ra như một con mãng xà đen, quấn chặt lấy cổ tay phải đang định móc bùa chú từ túi trữ vật của Lý chấp sự.


"Hự!" Lý chấp sự rên rỉ, dòng điện tê liệt từ xích sắt truyền vào khiến tay phải gã cứng đờ, chiếc bùa nổ lôi hỏa rơi tuột khỏi ngón tay.


"Tên rác rưởi! Cút ra cho ta!"


Lý chấp sự phẫn nộ gầm lên, tay trái gã rút ra thanh linh kiếm lôi quang rực sáng, chém mạnh một nhát đứt đôi sợi xích sắt Khóa Lôi Xích rỉ sét. Sức mạnh phản chấn lôi kình hất văng đoạn xích gãy xuống đất. Gã lùi lại ba bước, lồng ngực phập phồng gào thét lớn hòng gọi vệ binh bên ngoài:


"Người đâu! Có thích khách! Mau vào cứu ta!"


Nhưng tiếng gầm rú hỗn loạn từ đám cháy lò nung phía ngoài và tiếng la hét bạo động của hàng vạn phu mỏ đã hoàn toàn át đi tiếng kêu cứu của gã. Không một bóng người nào xuất hiện ở hành lang.


Lôi Kính Trần đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng xơ xác nhìn kẻ thù. Hắn biết, cánh tay phải của hắn bắt đầu có dấu hiệu tê dại trở lại, giới hạn chịu đựng nhục thân phàm nhân đã tiệm cận mức cực hạn. Hắn chỉ có cơ hội thi triển một nhát chém duy nhất.


Hắn hít một hơi thật sâu, vận hành Nghịch Lôi Quyết chu thiên cực tốc. Toàn bộ oán niệm tích tụ từ hàng vạn xác chết kiếp nô chết oan tại nghĩa trang lôi táng vạn năm qua cuồn cuộn dâng lên từ đan điền bị phế, truyền thẳng vào thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm trên tay phải.


Thân kiếm sắt thường lập tức biến đổi, bùng phát lên những luồng sấm sét màu đen kịt tà tà, phát ra tiếng khóc than oan khuất rợn người.


Lý chấp sự nhìn thấy luồng oán lôi màu đen rực lửa trên kiếm của main, đạo tâm gã lần đầu tiên chấn động dữ dội, nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng: "Đây... đây là công pháp gì? Ngươi không phải là phàm nhân! Ngươi là ma quỷ!"


"Chết đi."


Lôi Kính Trần khẽ phun ra hai chữ lạnh lùng. Hắn vung kiếm chém ra một nhát chém hình bán nguyệt rực lửa điện màu đen kịt gầm rú lao thẳng về phía đối thủ.


*OÀNH!*


Chiêu thức Oán Lôi Trảm bộc phát uy lực tàn bạo diện rộng. Luồng oán lôi màu đen tà ác chạm phải lá chắn ánh sáng của hộ tâm kính liền điên cuồng ăn mòn lớp bảo vệ linh lực từ bên trong. Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên, lá chắn màu xanh lam rực rỡ của Lý chấp sự rạn nứt dữ dội rồi vỡ tan tành thành trăm mảnh sáng lấp lánh.


Nhát chém oán lôi không hề giảm thế lực, xé rách không khí chém thẳng qua cổ họng Lý chấp sự.


*Phập!*


Máu tươi đỏ rực phun trào xối xả nhuộm đỏ cả bàn gỗ và sổ sách ghi chép. Đầu của Lý chấp sự lìa khỏi cổ, lăn lông lốc trên nền đất, đôi mắt gã vẫn trợn trừng kinh hoàng tột cùng không cam lòng.


Lôi Kính Trần quỳ sụp xuống đất, thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm cắm mạnh xuống nền đá để nâng đỡ thân hình kiệt quệ. Cánh tay phải của hắn run rẩy dữ dội, toàn bộ hệ thống kinh mạch từ bả vai xuống ngón tay hoàn toàn tê dại vĩnh viễn trong vài giờ do áp lực oán khí tàn phá bỏng rát.


Hắn cắn răng chịu đựng nỗi đau xé rách nhục thân, dùng tay trái nhặt lấy thủ cấp của Lý chấp sự bên vũng máu, lảo đảo bước ra ngoài biệt viện giữa cơn mưa giông lạnh buốt.


***


Sáng hôm sau. Giông bão đã dứt, những tia nắng ban mai yếu ớt bắt đầu rọi xuống Lôi Thạch Quặng Khu biên giới.


Hàng vạn kiếp nô phu mỏ rầm rập tập trung trước cổng chính của quặng mỏ. Ai nấy đều kinh hoàng nhưng ngập tràn niềm vui sướng điên cuồng khi nhìn thấy thủ cấp rớm máu của Lý chấp sự—kẻ cai trị tàn bạo bóc lột họ suốt mười năm qua—đang bị bêu chặt trên đỉnh cột đồng hành hình cao nhất.


Sự giải phóng tạm thời mang lại niềm hy vọng lớn lao, nhưng bóng tối của sự báo thù từ thế lực khổng lồ vẫn chưa hề dứt.


*Vút! Vút! Vút!*


Từ phía chân trời xa xôi của Ngự Lôi Sơn Môn, ba luồng ánh sáng lôi quang màu tím sậm khổng lồ đột ngột xé rách chín tầng mây, rầm rập tiến xuống khu mỏ biên cảnh với tốc độ kinh hoàng. Uy áp cực mạnh từ tu sĩ đan đường và sát thủ tinh nhuệ bắt đầu bao phủ, khóa chặt toàn bộ Thiên Hà Phủ vào một vòng vây phong tỏa mới tàn bạo hơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!