Vây Hãm Trong Địa Đạo Ngầm
Tiếng gầm rú kinh thiên động địa của con Lôi Tích hoang dã vẫn còn ong ong bên tai Lôi Kính Trần, chấn động đến mức những mảnh đá vụn từ trần địa đạo rào rào trút xuống. Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt của Lôi Thạch Quặng Khu, mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tươi tanh nồng tạo nên một bầu không khí tử khí áp bách đến nghẹt thở.
Lôi Kính Trần tựa lưng vào vách đá xám lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng đau đớn. Bả vai trái của hắn bị gai nhọn từ đuôi con thú dữ rạch rách một đường sâu hoắm, máu đỏ tươi xen lẫn những tia điện xanh lục tà tính liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp áo vải rách nát. Chất độc sấm sét biến dị của con Lôi Tích đang âm thầm xâm nhập, thiêu đốt các thớ thịt quanh bả vai hắn rát bỏng như bị tạt nước sôi. Bàn tay phải của hắn, vốn dĩ đã bị rạn xương từ trước, nay lại chịu thêm cú phản chấn điện cực mạnh khi đấm vào trán con thú, hoàn toàn tê liệt buông thõng bên sườn.
"Kính Trần ca... chúng ta bị bao vây rồi." Giọng nói nhỏ nhẹ của Thạch Đầu run lên bần bật trong bóng tối. Cậu bé kiếp nô nép sát vào lòng hắn, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn về phía ánh sáng đỏ rực đang chập chờn ở ngã rẽ địa đạo.
Đó là luồng sáng phát ra từ Thần Triều Sát Lệnh của đội tuần tra. Tiếng bước chân rầm rập của giày sắt nện xuống nền đá, tiếng xiềng xích va chạm loảng xoảng, và trên hết là giọng nói khàn khàn, lạnh lùng đầy sát khí của Lý chấp sự đang truyền lại từ phía cửa hang độc đạo:
"Lục soát kỹ cho ta! Con súc vật lôi thú kia gầm lớn như vậy, chắc chắn kẻ phá hoại mạch quặng đang ở bên trong. Phong tỏa toàn bộ các lối ra địa đạo ngầm, một con ruồi cũng không được để lọt!"
Lôi Kính Trần khẽ cắn môi đến mức bật máu, vị mặn chát của máu tươi tạm thời giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cực hạn trước cơn đau nhức nhối đang tàn phá nhục thân. Hắn đưa tay trái vào ngực áo, khẽ chạm vào ba nhánh Hóa Kinh Thảo vẫn được bọc cẩn thận trong mảnh vải thô. Thảo dược này là hy vọng duy nhất để hắn giãn nở kinh mạch chuẩn bị cho trận lôi kiếp Trúc Cơ sắp tới, hắn tuyệt đối không được để nó bị tổn hại.
"Thạch Đầu, nghe ta nói," Lôi Kính Trần ghé sát tai cậu bé, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một sự trấn định đáng kinh ngạc: "Phía sau tảng đá huyền thiết bên góc trái có một khe nứt nhỏ chỉ vừa một người gầy gò như ngươi lách qua. Đó là đường dẫn ra khu mỏ bỏ hoang phía Tây. Ngươi hãy bò qua đó ngay lập tức, tìm Mạnh Hùng đại ca, bảo huynh ấy chuẩn bị lực lượng. Ta sẽ ở lại đây cản chân chúng."
"Nhưng còn huynh... tay phải của huynh..." Thạch Đầu nhìn cánh tay phải buông thõng của Lôi Kính Trần, nước mắt chực trào ra.
"Đi ngay! Đừng để ta phải phân tâm!" Lôi Kính Trần khẽ đẩy mạnh cậu bé về phía khe đá. Thạch Đầu biết mình ở lại chỉ làm vướng chân, liền cắn răng lách người vào khe nứt tối tăm, biến mất không một tiếng động.
Chỉ còn lại một mình trong bóng tối, Lôi Kính Trần hít một hơi thật sâu. Hắn vận hành Nghịch Lôi Quyết, cố gắng dẫn lưu luồng lôi lực hoang dã đang tích tụ trong Lôi Tâm Nguyên Thủy ở đan điền bị phế truyền sang tay phải để xua tan cảm giác tê liệt. Cơn đau buốt nhói như vạn cây kim nung đỏ đâm vào hệ thống kinh mạch rạn nứt khiến cơ thể hắn run lên bần bật. Kinh Mạch Rạn Nứt—giới hạn chịu đựng vật lý của nhục thân phàm nhân trước dòng điện cao thế cực đại đã tiệm cận mức cực hạn. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ các lỗ chân lông trên cánh tay phải của hắn, nhưng bù lại, các ngón tay đã bắt đầu có lại cảm giác cảm ứng.
Hắn vươn tay trái nhặt lấy thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm thô sơ do Trương thiết tượng rèn đang cắm dưới đất. Thanh kiếm này được đúc từ huyền thiết phế liệu, dọc thân kiếm có các rãnh dẫn điện hoàn hảo giúp dẫn lưu lôi lực mà không làm nổ tung thân kiếm sắt thường. Đồng thời, hắn quấn đoạn Khóa Lôi Xích rỉ sét—xiềng xích đồng lôi điện bẻ gãy từ Lôi Hình Đài—quanh cánh tay trái của mình.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba luồng ánh sáng lôi quang màu xanh lam đột ngột xé rách bóng tối địa đạo. Ba tên đệ tử tuần tra của ngoại các Ngự Lôi Tông, tay cầm trường thương lôi điện rực lửa điện, đồng loạt đâm thẳng vào ngực Lôi Kính Trần. Tốc độ của chúng cực nhanh, mang theo tiếng gió rít gào bén nhọn.
Lôi Kính Trần không hề né tránh lùi lại. Đôi mắt hắn rực sáng tia điện tím mờ ảo của Nhãn Quang Lôi Quỹ, nhìn thấu quỹ đạo đâm của ba mũi thương trước một phần mười giây. Hắn vung mạnh cánh tay trái, đoạn Khóa Lôi Xích nặng nề quật ra một vòng tròn hoàn mỹ, quấn chặt lấy ba đầu thương lôi điện của đối phương.
"Hự!" Lôi Kính Trần gầm lên một tiếng, bắp thịt cánh tay trái cuồn cuộn dồn lực giật mạnh sợi xích sắt về phía sau.
Sức mạnh nhục thân phi thường của kiếp nô kết hợp với thế chủ động khiến ba tên đệ tử tuần tra hoàn toàn mất đà, loạng choạng lao về phía trước, thương trận phối hợp lập tức bị phá vỡ hoàn toàn.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Lôi Kính Trần vận hành Nghịch Lôi Quyết, kích hoạt toàn bộ lôi lực tích trữ trong Lôi Tâm Nguyên Thủy truyền thẳng vào thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm trên tay phải. Thân kiếm sắt thường lập tức rực sáng lên những luồng sấm sét màu xanh tím cuồng bạo, phát ra tiếng sấm rền vang chấn động.
Hắn chém ra một nhát chém rực lửa điện hình bán nguyệt xé rách không khí tối tăm.
*Oành!*
Linh lực sấm sét tinh khiết truyền qua thân kiếm đánh thẳng vào lồng ngực của hai tên tuần tra đi đầu. Lớp giáp bảo vệ mỏng manh của chúng lập tức bị lôi quang thiêu rụi, dòng điện cực mạnh truyền vào nhục thân khiến chúng hét lên thảm thiết, toàn thân tê liệt ngã gục xuống đất, co giật liên hồi.
Tên tuần tra thứ ba kinh hoàng lùi lại, định há miệng hét lớn báo động cho Lý chấp sự bên ngoài, liền bị Lôi Kính Trần lướt tới bằng U Minh Bộ cực tốc, vung kiếm gãy đâm xuyên qua bả vai hắn, lôi lực bộc phát đánh ngất gã thầm lặng.
"Tên rác rưởi nghịch tặc! Ngươi thực sự ẩn nấp ở đây!"
Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên từ cửa hang địa đạo. Lý chấp sự bước vào, râu dê gian xảo giật liên hồi, khuôn mặt trung niên gầy gò vặn vẹo vì tức giận khi thấy ba tên thủ hạ tinh nhuệ bị đánh gục chỉ trong chớp mắt. Gã mặc áo bào chấp sự màu xám nhạt, hông đeo túi trữ vật, tay phải đang ngưng tụ một luồng lôi hỏa màu đỏ rực từ bùa chú tà tà.
Lôi Kính Trần không nói một lời thừa thãi, ánh mắt lạnh lùng xơ xác khóa chặt vào kẻ thù trực tiếp áp bức mình vạn lần dưới mỏ đá. Hắn lướt tới, vung Lôi Dẫn Thiết Kiếm chém thẳng vào cổ họng Lý chấp sự.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Một lá chắn bảo vệ bằng linh thạch cực phẩm đột ngột hiện ra quanh thân Lý chấp sự, chặn đứng hoàn toàn nhát chém của main. Sức mạnh phản chấn cực đại dội ngược lại khiến thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm bị mẻ nhẹ một góc vách thương, thân kiếm sắt xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rỉ sét.
"Ngu xuẩn! Một tên kiếp nô phế nhân Luyện Khí tầng 1 như ngươi mà đòi phá vỡ lá chắn bảo vệ của ta sao?" Lý chấp sự cười lớn đầy khinh miệt. Gã vung tay trái phóng ra một tấm bùa chú lôi hỏa biến dị màu đỏ sậm.
*Bùm!*
Bùa chú nổ tung ngay cạnh hông Lôi Kính Trần, giải phóng một luồng nhiệt lượng khổng lồ và khí độc lôi thạch màu xám kịt ăn mòn nhục thân.
Sức mạnh vụ nổ hất văng Lôi Kính Trần đập mạnh vào vách đá xám phía sau. Cơn chấn động mạnh khiến hệ thống Kinh Mạch Rạn Nứt của hắn rách thêm một phần, máu tươi tuôn ra từ khóe miệng rát bỏng. Bả vai trái bị rách da trước đó nay bị lửa lôi hỏa thiêu đốt bỏng sâu rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ cả vạt áo vải rách nát. Hắn quỳ một gối xuống đất, dùng kiếm sắt chống đỡ thân hình run rẩy dữ dội trước áp lực dòng điện tàn phá phủ tạng.
"Chết đi!" Lý chấp sự bước tới, khuôn mặt đầy vẻ tàn bạo dã tâm. Gã không muốn bắt sống nữa, gã muốn tiêu diệt hoàn toàn mối đe dọa này để bảo vệ vị trí chấp sự của mình.
Nhưng ngay khi gã chuẩn bị vung tay phóng đòn kết liễu, gã phát hiện ra Lôi Kính Trần đang ngước đầu nhìn mình với đôi mắt rực sáng tia điện tím mờ ảo, không hề có một chút sợ hãi hay tuyệt vọng nào, chỉ có một sự lạnh lùng và khinh miệt tột cùng.
Lý chấp sự giật mình nghi ngờ, linh giác của một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 báo hiệu nguy hiểm cực hạn sắp giáng xuống. Gã lập tức dừng lại, không dám áp sát cận chiến nữa mà nhanh chóng nhảy lùi lại phía sau ba trượng.
"Hừ, mạng của ngươi hôm nay coi như tận tại đây!"
Lý chấp sự cười lớn tàn độc, từ trong túi trữ vật rút ra một chiếc lệnh bài trận pháp màu đỏ rực. Gã ngưng tụ toàn bộ linh lực hôi lôi truyền vào lệnh bài, kích hoạt hệ thống bẫy lôi sập hầm mỏ mà gã đã âm thầm thiết lập sẵn trên các cột đá huyền thiết nâng đỡ địa đạo ngầm vạn năm qua.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Những tiếng nổ sấm sét liên hoàn vang lên dữ dội từ các cột đá xung quanh. Những vết rạn nứt khổng lồ xuất hiện trên trần hang đá, bụi đất xám xịt và những khối đá huyền thiết nặng hàng vạn tấn bắt đầu đổ sập xuống ầm ầm, bịt kín hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất của địa đạo ngầm dưới mỏ sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!