Trộm Thảo Dược Trong Đêm
Bóng đêm bao trùm lên Lôi Thạch Quặng Khu như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng bụi than và tử khí. Cơn giông bão nhẹ từ ban sáng vẫn chưa dứt, những tia chớp xám nhạt thỉnh thoảng lại xé rách bầu trời đầy mây đục, rọi xuống quảng trường trung tâm những luồng sáng yếu ớt, chập chờn. Phía trên bục đá cao, ba mươi kiếp nô già yếu vẫn bị trói chặt vào những cột đồng dẫn điện. Gió lạnh rít gào qua các khe đá, mang theo tiếng rên rỉ vô vọng của những kẻ đang chờ chết. Lý chấp sự đã hạ tối hậu thư: nếu Lôi Kính Trần không ra tự thủ trước khi giông bão tan, ba mươi mạng người này sẽ hóa thành tro bụi.
Nép sâu trong một khe đá tối tăm ở rìa quảng trường, Lôi Kính Trần lặng lẽ quan sát. Lồng ngực hắn phập phồng nhẹ, từng thớ thịt trên bả vai trái khẽ giật lên đau đớn. Vết thương từ đêm đào tẩu vẫn chưa khép miệng, máu tươi thấm qua lớp băng vải thô đã khô lại, bám chặt vào da thịt rát bỏng. Bàn tay phải của hắn, nơi xương ngón tay bị rạn nứt nhẹ dưới lớp vải dơ bẩn, khẽ run lên mỗi khi hắn siết chặt nắm đấm. Hắn căm phẫn, hắn hận thù, nhưng hắn không ngu ngốc. Với tu vi phàm nhân Luyện Khí tầng 1 hiện tại, dù lôi lực tích trữ trong Lôi Tâm Nguyên Thủy có thể bộc phát sức mạnh tương đương Luyện Khí tầng 9, hắn vẫn không thể đối đầu trực diện với Lý chấp sự—một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 thực thụ đang được bao quanh bởi hàng chục đệ tử tuần tra vũ trang đầy đủ.
"Kính Trần ca... chúng ta phải đi thôi. Nếu để la bàn tuần tra của chấp pháp quét trúng, chúng ta sẽ không thoát nổi đâu."
Một tiếng thì thầm nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên sát bên tai hắn. Đó là Thạch Đầu, cậu bé kiếp nô mười hai tuổi với thân thủ nhanh nhẹn như khỉ. Làn da nhơ nhuốc bụi than của cậu bé gần như hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối của vách đá ẩm ướt. Thạch Đầu là người duy nhất nắm rõ từng đường hầm ngầm, từng kẽ nứt bỏ hoang sâu dưới lòng đất quặng mỏ này. Cậu bé đang run rẩy, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ sợ hãi nhìn về phía những cột đồng hành hình trên quảng trường, nhưng bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy vạt áo rách của Lôi Kính Trần.
Lôi Kính Trần thu hồi ánh mắt lạnh lùng, khẽ gật đầu: "Dẫn đường. Chúng ta xuống đáy mỏ sâu."
Hắn biết rõ, muốn giải cứu ba mươi huynh đệ kia, muốn lật đổ sự thống trị tàn bạo của Lý chấp sự, hắn bắt buộc phải đột phá giới hạn nhục thân hiện tại. Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền bị phế của hắn đang co bóp nhẹ, lôi lực tích tụ từ luồng điện roi da đêm qua vẫn chưa được giải phóng hoàn toàn, tạo nên một cơn sốt âm ỉ thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Hắn cần Hóa Kinh Thảo—loại cỏ xanh quý hiếm mọc sát đất trong những kẽ đá ẩm ướt sâu dưới đáy mỏ. Chỉ có dược lực của Hóa Kinh Thảo mới có thể làm mềm và giãn nở hệ thống kinh mạch phàm nhân đang rạn nứt của hắn, giúp hắn chịu đựng được luồng lôi lực cực đại khi đột phá tu vi sắp tới.
Thạch Đầu lách người đầy linh hoạt, dẫn Lôi Kính Trần chui vào một khe nứt hẹp chỉ vừa một người đi nằm khuất sau một tảng đá huyền thiết khổng lồ. Đây là lối vào của một đường địa đạo ngầm đã bị bỏ hoang vạn năm, nơi mạch quặng lôi thạch cực phẩm rò rỉ điện tích tạo ra những luồng lôi quang mờ ảo, chập chờn dọc theo vách đá tối tăm.
Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Những sợi dây đồng dẫn điện của trận pháp giám sát chạy dọc vách đá thỉnh thoảng lại phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Lôi Kính Trần phải vận hành Tịch Tức Quy Thần Pháp một cách cẩn trọng tối đa. Hắn nín thở hoàn toàn, thu hồi mọi dao động lôi khí trong người, đưa nhục thân về trạng thái giả chết không có hơi thở sinh mệnh. Mỗi bước đi của hắn đều nhẹ như lông hồng, không để lại bất kỳ tiếng động nào trên nền đá phủ đầy bụi quặng.
Họ sử dụng U Minh Bộ để lướt đi trong bóng tối. Bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động này yêu cầu Lôi Kính Trần phải dẫn một tia lôi khí cực nhỏ xuống hai gót chân, mượn lực đẩy điện từ mỏng manh để lướt nhẹ trên mặt đất gồ ghề. Mỗi lần gót chân chạm đất, một tàn ảnh điện nhỏ lại nhấp nháy rồi tắt lịm trong bóng tối, giúp hắn hoàn toàn né tránh được những vùng đá mang điện tích cao có thể kích hoạt chuông báo động của trận pháp tuần tra.
"Kính Trần ca, phía trước chính là khu vực mỏ sâu ẩm ướt nhất," Thạch Đầu dừng lại ở một khúc quanh, khẽ ra hiệu bằng tay. Giọng cậu bé run lên vì lạnh và sợ hãi: "Nơi đó có một khe nứt vách đá luôn rò rỉ nước ngầm linh khí. Hóa Kinh Thảo mọc ở ngay sát đất bên trong. Nhưng... người của chấp sự đồn rằng sâu trong đó có một con lôi thú hoang dã rất hung tợn sinh sống. Chúng ta phải cực kỳ cẩn thận."
Lôi Kính Trần khẽ xoa đầu cậu bé, giọng trầm thấp nhưng kiên định: "Ngươi đứng ở đây canh gác lối vào địa đạo. Nếu thấy ánh sáng đỏ của Thần Triều Sát Lệnh hoặc nghe tiếng bước chân tuần tra, lập tức huýt sáo giả tiếng chim báo động rồi rút lui vào đường hầm ngầm phía Tây. Nhớ kỹ chưa?"
"Em nhớ kỹ rồi. Kính Trần ca phải cẩn thận," Thạch Đầu gật đầu mạnh, lùi sâu vào bóng tối của kẽ đá, đôi mắt cảnh giác nhìn ra ngoài.
Lôi Kính Trần hít một hơi thật sâu, rồi lách người bước qua khúc quanh tiến vào khu vực mỏ sâu ẩm ướt.
Nơi này rộng lớn hơn hắn tưởng, tựa như một cung điện ngầm tự nhiên được tạo nên bởi sự sụt lún của các tầng địa chất. Trần hang cao vút, treo đầy những khối thạch nhũ lấp lánh lôi quang màu xanh tím. Dưới chân hắn, nước ngầm mang theo linh khí mát lạnh chảy róc rách qua những khe đá nhẵn bóng. Không khí ở đây dồi dào linh cơ hơn hẳn bên ngoài, nhưng cũng pha lẫn một luồng lôi độc ẩm ướt, khiến làn da phàm nhân của hắn cảm thấy ngứa rát nhẹ.
Hắn vận hành Thần Thức Lôi Hóa, đôi mắt lấp lánh những tia sét nhỏ màu xanh tím mờ nhạt trong bóng tối. Nhờ thần thức nhạy bén, hắn quét qua các vách đá ẩm ướt xung quanh và nhanh chóng phát hiện ra mục tiêu.
Ở sâu trong một khe nứt vách đá hẹp, mọc sát đất ẩm ướt, có ba nhánh cỏ màu xanh lục bảo đang tỏa ra luồng linh quang hiền hòa, dịu nhẹ. Đó chính là Hóa Kinh Thảo. Những chiếc lá mảnh mai của nó có những đường gân nhỏ pulsing nhẹ nhàng, tựa như những mạch máu đang đập, chứa đựng nguồn dược lực tịnh hóa lôi độc vô cùng tinh khiết.
Lòng Lôi Kính Trần dâng lên một luồng hy vọng mãnh liệt. Hắn bước nhanh tới, vươn bàn tay trái rướm máu nhẹ định hái lấy thảo dược. Hắn phải thật cẩn thận, không được làm nát rễ cỏ, nếu không dược lực giãn nở kinh mạch sẽ tiêu tán hoàn toàn.
Nhưng ngay khi ngón tay hắn chỉ còn cách ngọn cỏ ba tấc, một luồng sát khí lạnh lẽo, tàn bạo đột ngột khóa chặt lấy nhục thân hắn từ phía trên đỉnh đầu.
*Khè... khè...*
Một tiếng rít gầm gừ trầm thấp, mang theo tiếng lốp bốp của điện tích bùng phát vang dội khắp hang động chật hẹp.
Lôi Kính Trần giật mình, lập tức kích hoạt Nhãn Quang Lôi Quỹ. Đôi mắt hắn rực sáng tia điện tím, vạn vật xung quanh như chuyển động chậm lại trong một phần mười giây cực ngắn. Nhờ thị giác đặc thù nhìn thấy trước quỹ đạo di chuyển của sét, hắn phát hiện một luồng điện quang xanh biếc tàn bạo đang xé gió lao thẳng xuống đầu mình.
Hắn không hề do dự, vận hành U Minh Bộ lách người sang bên phải cực tốc.
*Oành!*
Một bóng đen khổng lồ lao sầm xuống phiến đá nơi hắn vừa đứng, móng vuốt sắc bén mang theo điện quang xanh biếc dẫm nát đá tảng thành những mảnh vụn bắn tung tóe. Sức mạnh phản chấn từ cú nhảy khiến bụi đất và lôi khí xám nhạt bùng phát dữ dội.
Lôi Kính Trần lùi lại năm trượng, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào sinh vật vừa xuất hiện.
Đó là một con lôi thú hoang dã—một con Lôi Tích khổng lồ dài hơn một trượng. Làn da dày cộp màu xám đen của nó chằng chịt những gai nhọn rực sáng điện tích màu xanh lục tà tính. Đôi mắt to tròn màu vàng rực của con thú chứa đầy sự hung dữ và khát máu, nhìn chằm chằm vào kẻ xâm nhập đang thèm khát thảo dược bảo hộ của nó. Đây là một con Nhất giai linh thú mang độc tính sấm sét biến dị, nhục thân của nó cực kỳ vạm vỡ và có khả năng miễn dịch sát thương lôi điện thông thường rất cao.
Con thú gầm gừ, bốn chân to bản bấu chặt vào đá, cái đuôi gai dài đầy gai nhọn khẽ quất mạnh xuống đất phát ra những tiếng đôm đốp ghê rợn.
Lôi Kính Trần nhíu mày, bàn tay phải rạn xương khẽ co rút đau nhức dưới lớp băng vải. Hắn biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Tiếng động lớn có thể kích hoạt trận pháp giám sát của đan đường hoặc thu hút đội tuần tra của Lý chấp sự gần đó. Hắn phải giải quyết nhanh gọn con thú để lấy Hóa Kinh Thảo.
*Khè!*
Con Lôi Tích bất ngờ chủ động tấn công. Thân hình đồ sộ của nó lướt đi với tốc độ cực nhanh, vung móng vuốt sắc bén mang theo luồng điện quang xanh biếc cào thẳng vào ngực Lôi Kính Trần.
Main sử dụng U Minh Bộ lách người né tránh đầy linh hoạt, thân hình nhấp nháy để lại một tàn ảnh điện đánh lừa thị giác của con thú dữ. Móng vuốt của con Lôi Tích cào hụt vào không khí, chém sạt qua vách đá tạo nên những vệt lửa điện rực sáng.
Tận dụng khoảnh khắc đối phương mất đà, Lôi Kính Trần quyết định thử nghiệm sức mạnh nhục thân. Hắn vươn bàn tay trái, ngưng tụ lôi lực tinh khiết từ Lôi Tâm Nguyên Thủy vào năm đầu ngón tay, đấm mạnh một cú quyền mang theo tiếng sấm nhỏ vào sườn của con thú.
*Binh!*
Cú đấm trúng đích, nhưng cảm giác truyền lại khiến Lôi Kính Trần kinh hãi. Da thịt của con Lôi Tích cứng như huyền thiết, lớp vảy dày cộp của nó không hề hấn gì trước cú đấm của hắn. Ngược lại, lôi lực phản chấn t tàn tạ bùng phát từ gai nhọn trên người con thú dội ngược vào tay hắn, khiến kinh mạch bả vai trái bị chấn động ê ẩm.
*Gào!*
Con Lôi Tích phẫn nộ trước sự khiêu khích của phàm nhân. Nó xoay người cực tốc, vung chiếc đuôi gai dài đầy gai nhọn mang điện tích cực mạnh quật ngang một đường tàn bạo hướng thẳng vào đầu Lôi Kính Trần.
Trong tình thế nguy cấp, Lôi Kính Trần cố gắng dùng hai tay che đỡ trước ngực, đồng thời ngưng tụ lôi lực để tạo lớp màng bảo vệ thô sơ. Hắn định đấm thẳng vào đầu con lôi thú hòng làm nó ngất đi.
Nhưng ngay khi nắm đấm phải của hắn chạm vào trán con thú, luồng điện tích phản chấn cực đại bùng phát. Cơn đau buốt nhói từ vết rạn xương cũ ở bàn tay phải bị kích hoạt dữ dội, lôi lực tà tính của con thú giật mạnh khiến toàn bộ bàn tay phải của hắn bị tê liệt nhẹ tạm thời, mất đi hoàn toàn khả năng cử động trong vài giây.
*Bộp!*
Chiếc đuôi gai khổng lồ của con Lôi Tích quật trúng bả vai trái của Lôi Kính Trần. Sức mạnh ngàn cân kèm theo dòng điện cao thế đánh văng hắn ra xa, đập mạnh lưng vào vách đá ẩm ướt.
Máu tươi tuôn ra từ bả vai trái bị gai nhọn rạch rách da thịt, nhuộm đỏ cả vạt áo xám rách rưới. Cơn đau bỏng rát từ vết thương mới kết hợp với lôi độc tích tụ cũ khiến Lôi Kính Trần thở dốc dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn dã man. Hắn phải nghiến chặt răng đến mức bật máu, dùng ý chí sắt đá để giữ vững thần trí không bị rơi vào hôn mê.
Con Lôi Tích thấy đối thủ ngã xuống, đôi mắt vàng rực đầy vẻ đắc ý. Nó từ từ tiến lại gần, cái miệng rộng hoác đầy răng sắc nhọn rỉ ra những giọt nước dãi mang điện tích xanh biếc.
Lôi Kính Trần cắn răng chịu đau, bàn tay phải tê liệt vẫn buông thõng bên sườn. Hắn nhận ra nhục thân con thú có khả năng miễn dịch sát thương lôi điện thông thường rất cao nhờ lớp vảy huyền thiết, nếu tiếp tục dùng lôi công đối công chỉ khiến bản thân bị phản phệ nứt vỡ kinh mạch nặng hơn. Hắn phải dùng chiến thuật vật lý để khống chế chuyển động di chuyển của nó.
Hắn vươn bàn tay trái còn linh hoạt, luồn vào thắt lưng và rút ra đoạn Khóa Lôi Xích—sợi xiềng xích bằng đồng lôi điện rỉ sét nặng nề mà hắn giữ lại sau khi bẻ gãy từ Lôi Hình Đài.
Đồng thời, hắn kích hoạt Nhãn Quang Lôi Quỹ một lần nữa. Đôi mắt hắn rực sáng tia điện tím mờ ảo. Trong thế giới chuyển động chậm, hắn quét qua nhục thân con thú và phát hiện ra điểm yếu: vùng da dưới bụng của nó không có vảy dày bảo vệ, và các khớp chân sau của nó khá mảnh mai để có thể di chuyển linh hoạt.
*Khè!*
Con Lôi Tích bất ngờ chồm lên, há miệng định táp thẳng vào cổ họng Lôi Kính Trần.
Main không hề né tránh lùi lại, mà chủ động lướt tới bằng U Minh Bộ cực tốc. Thân hình hắn lướt nhẹ sát đất, né tránh hoàn hảo cú táp của con thú trong gang tấc.
Ngay khi thân hình áp sát dưới bụng con Lôi Tích, Lôi Kính Trần vung mạnh đoạn Khóa Lôi Xích bằng tay trái. Sợi xích sắt rỉ sét nặng nề quấn chặt liên tục ba vòng quanh hai chân sau của con thú dữ, khóa chặt khớp xương di chuyển của nó.
Main dồn toàn lực phàm nhân còn lại, giật mạnh sợi xích sắt neo chặt vào một khối đá huyền thiết nhô lên cạnh vách đá ẩm ướt.
*Rắc! Rắc!*
Con Lôi Tích bị khóa chặt hai chân sau đột ngột mất đà, ngã quỵ xuống đất đá gồ ghề. Nó điên cuồng giãy giụa, chiếc đuôi gai quật loạn xạ vào vách đá tạo nên những tiếng nổ điện đôm đốp dữ dội, nhưng sợi xích đồng lôi điện biến dị cực kỳ dai chắc đã khóa chặt chuyển động của nó vách đá.
Lôi Kính Trần không bỏ lỡ cơ hội vàng. Hắn lướt nhanh tới khe nứt vách đá ẩm ướt, vươn bàn tay trái rướm máu nhẹ nhàng hái lấy ba nhánh Hóa Kinh Thảo quý hiếm. Hắn bọc cẩn thận thảo dược vào một mảnh rag sạch cất vào ngực áo bảo mệnh.
Hắn chỉ vừa khống chế tạm thời chuyển động của con thú để hái thuốc, chưa tiêu diệt được nó. Nhục thân con Lôi Tích vẫn đang giãy giụa điên cuồng, sợi xích sắt bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ trước sức mạnh khổng lồ của linh thú.
*GÀO!!!*
Con Lôi Tích phẫn nộ tột cùng khi thấy thảo dược bảo vệ bị cướp mất. Nó ngửa đầu lên trời, let ra một tiếng gầm rú sấm sét khổng lồ vô cùng tàn bạo.
Tiếng gầm mang theo sóng âm sấm sét rền vang vang dội khắp không gian địa đạo chật hẹp, làm rung chuyển dữ dội các vách đá ẩm ướt xung quanh. Trần hang đá bắt đầu rơi rớt xuống những mảnh đá vụn nhỏ, tiếng vọng của tiếng gầm rú truyền đi rất xa qua hệ thống địa đạo ngầm.
Lôi Kính Trần biến sắc mặt. Tiếng gầm rú khổng lồ này chắc chắn đã đánh động đến toàn bộ khu mỏ.
Ngay lập tức, từ phía lối vào địa đạo ngầm xa xa, tiếng bước chân rầm rập của đệ tử tuần tra cùng tiếng la hét phẫn nộ của Lý chấp sự bắt đầu vang lên dồn dập, đang tiến sát cửa hang địa đạo với tốc độ cực nhanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!