Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ngọn Lửa Dưới Đáy Mỏ Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Lôi Thạch Quặng Khu đặc quánh như một thứ dịch thể lạnh lẽo, nhớp nháp bám chặt lấy da thịt của những kẻ bị giam cầm. Sau khi thoát khỏi cuộc lùng sục gắt gao của Lý chấp sự nhờ bí pháp Tịch Tức Quy Thần Pháp của Cát Lão Đầu, Lôi Kính Trần phải tạm thời rời khỏi Ngoại Môn Dược Viên để tránh gây tai họa cho ân nhân. Hắn lẩn sâu vào những ngõ ngách chằng chịt của khu mỏ, nơi những mạch quặng lôi thạch rò rỉ điện tích tạo nên những tia chớp xám mờ ảo, yếu ớt bò dọc vách đá ẩm ướt.


Kinh mạch toàn thân Lôi Kính Trần lúc này đau nhức âm ỉ. Cánh tay phải bị rạn xương từ đêm đào tẩu vẫn chưa thể dùng lực mạnh, mỗi lần cử động là một lần cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào đại não. Trên ngực hắn, những vết bỏng sẹo rỉ máu do lôi hỏa hiến tế để lại vẫn loang lổ, bốc lên mùi khét lẹt của thịt da bị thiêu đốt. Nhưng đau đớn thể xác không thể dập tắt ngọn lửa căm hờn đang hừng hực cháy trong lồng ngực hắn. Tiếng xiềng xích rền vang trên Lôi Hình Đài và hình ảnh những kiếp nô bạo thể chết thảm vẫn là nỗi ám ảnh, là nghịch lân thúc đẩy hắn bước tiếp.


Càng đi sâu vào lòng mỏ, Lôi Kính Trần càng chứng kiến cảnh tượng thê lương tột cùng. Lệnh phong tỏa nghiêm ngặt của Lý chấp sự đã bắt đầu vắt kiệt những hơi tàn cuối cùng của vạn kiếp nô. Những phu mỏ gầy gò trơ xương, đôi mắt đờ đẫn mất đi linh khí, nằm la liệt trên những phiến đá lạnh. Họ bị cắt đứt hoàn toàn nguồn lương thực và dược thảo tịnh hóa lôi độc. Nhiều kiếp nô già yếu, hai chân đã thạch hóa thành đá xám do lôi độc tích tụ quá lâu, chỉ biết thoi thóp thở những hơi thở đứt quãng trong bóng tối.


Chính lúc này, Lôi Kính Trần tiếp cận được mạng lưới phu mỏ kiếp nô ngầm, hay còn gọi là Thiên Hà Phủ Phu Mỏ Liên Hợp, dưới sự dẫn dắt của Mạnh Hùng và A Thiết.


Trong một hang động khuất sâu sau mạch quặng bỏ hoang, Lôi Kính Trần gặp gỡ hai người họ. Mạnh Hùng là một gã trung niên cao lớn, râu quai nón rậm rạp, ngực trần để lộ những vết sẹo chằng chịt do lôi thạch nổ tung. Gã tu luyện Khai Sơn Quyết thô sơ nên sở hữu nhục thân cực kỳ vạm vỡ, tay luôn lăm lăm cây cuốc khai mỏ bằng huyền thiết nặng nề. Đứng cạnh gã là A Thiết, một gã khổng lồ thô kệch với cánh tay phải bị lôi hỏa đốt cháy đen sạm, chuyên rèn xích sắt rỉ sét ở lò nung ngoại môn.


"Ngươi chính là kẻ đã phế bỏ Thiếu tông chủ và giết chết Trương giám ngục?" Mạnh Hùng trầm giọng hỏi, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào vết sẹo xiềng xích trên cổ tay Lôi Kính Trần. "Gan ngươi to bằng trời. Nhưng vì ngươi mà Lý chấp sự đang bỏ đói vạn kiếp nô dưới này để ép ngươi lộ diện."


Lôi Kính Trần không hề né tránh ánh mắt của Mạnh Hùng. Hắn lạnh lùng đáp: "Nếu ta không giết Trương giám ngục, vạn kiếp nô trên Lôi Hình Đài đã hóa thành tro bụi từ lâu. Lý chấp sự coi mạng người như cỏ rác, các ngươi muốn tiếp tục quỳ gối chờ chết, hay muốn cùng ta tìm một sinh lộ?"


A Thiết bước lên, bắp thịt cuồn cuộn trên cánh tay cháy đen rung nhẹ: "Mạnh đại ca, tiểu tử này nói đúng. Chúng ta không thể chờ chết được nữa. Mấy ngày qua đã có hơn ba mươi huynh đệ già yếu bạo thể vì lôi độc tích tụ mà không có thuốc tịnh hóa. Lò rèn của ta cũng bị niêm phong, sắt vụn dẫn điện bị tịch thu sạch."


Mạnh Hùng im lặng hồi lâu, rồi thở dài một tiếng đầy u uất. Gã chia cho Lôi Kính Trần một mẩu bánh khô mốc và một hớp nước lạnh: "Lý chấp sự đã cho dựng các đường dây xích kiểm soát lôi thạch chạy dọc khắp các địa đạo chính. Những sợi xích đó không chỉ dùng để dẫn lưu quặng cực phẩm về sơn môn, mà còn mang điện tích cao để giám sát và trừng phạt bất kỳ kiếp nô nào có ý định bạo động. Chỉ cần chạm nhẹ vào vách đá gần xích, điện giật sẽ khiến kinh mạch tê liệt ngay lập tức."


Lôi Kính Trần nhìn mẩu bánh khô trong tay, lòng đồng cảm thầm lặng dâng lên. Hắn không nói những lời đạo lý suông, mà hành động bằng thực tế lạnh lùng. Hắn cất mẩu bánh đi, đứng dậy chỉ tay vào sơ đồ địa đạo ngầm rách nát vẽ trên nền đất cát:


"Muốn bạo động thành công, trước hết phải phá hủy các đường dây xích kiểm soát lôi thạch này. Chúng là tai mắt, là công cụ bóc lột của đan đường tông môn. Đêm nay, ta sẽ giúp các ngươi phá hủy chúng."


"Ngươi điên rồi!" Mạnh Hùng trợn mắt. "Lôi lực trên những sợi xích đó cực kỳ tàn bạo, tu sĩ Luyện Khí tầng 5 chạm vào cũng bị phản phệ nứt vỡ đan điền."


Lôi Kính Trần khẽ nâng bàn tay trái, nơi chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét đang lấp lánh một luồng lôi quang mờ nhạt: "Ta có cách của ta. A Thiết, chuẩn bị búa sắt và thối thiết dẫn điện. Mạnh Hùng, dẫn huynh đệ sẵn sàng địa đạo rút lui."


Đêm hôm đó, cuộc hành động ngầm bắt đầu. Dưới sự dẫn đường của Mạnh Hùng, nhóm phu mỏ kiếp nô âm thầm tiếp cận một nhánh địa đạo chính, nơi có sợi xích kiểm soát lôi thạch khổng lồ đang rực sáng tia điện màu xanh lam chạy dọc vách đá.


Tuy nhiên, khi họ vừa chuẩn bị ra tay, tiếng quất roi xé gió gầm rú cùng tiếng la hét thảm khốc đột ngột vang lên từ phía khúc quanh địa đạo.


Một tên giám ngục ngoại môn hung tợn đang cầm chiếc roi da dẫn điện quất dồn dập vào lưng một kiếp nô già yếu gầy gò trơ xương. Tên giám ngục vừa quất vừa gầm hét tàn bạo:


"Nói! Tên kiếp nô đào tẩu Lôi Kính Trần đang trốn ở địa đạo nào? Không nói, hôm nay ta sẽ dùng lôi roi thiêu rụi kinh mạch của ngươi!"


Người kiếp nô già nằm rạp dưới đất, máu tươi loang lổ trên tấm lưng gầy gò cháy sạm, chỉ biết rên rỉ yếu ớt cầu xin. Luồng điện từ chiếc roi da mỗi lần chạm vào da thịt lại phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, khiến người già co giật dữ dội.


"Chó má! Ta phải giết hắn!" Mạnh Hùng đỏ mắt, gầm nhẹ một tiếng, hai tay siết chặt cây cuốc huyền thiết định xông ra cản ngăn.


"Đứng lại!" Lôi Kính Trần vội vàng vươn cánh tay trái giữ chặt vai Mạnh Hùng. Luồng sức mạnh từ Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh khiến bàn tay hắn cứng như gọng kìm sắt, cưỡng ép giữ gã khổng lồ đứng yên trong bóng tối vách đá. "Xung quanh có sáu tên đệ tử tuần tra ngoại các vũ trang đầy đủ trường đao dẫn điện. Ngươi xông ra lúc này chỉ khiến vạn huynh đệ dưới mỏ bị tàn sát tập thể."


"Nhưng chẳng lẽ trơ mắt nhìn lão Lâm bị đánh chết sao?" Mạnh Hùng nghiến răng đến bật máu.


"Để ta." Lôi Kính Trần lạnh lùng thốt ra hai chữ.


Hắn bước lên một bước, nép sát vào bóng tối của tảng đá nhô ra, chỉ cách tên giám ngục khoảng mười trượng. Lôi Kính Trần hít sâu một hơi, vận hành Nghịch Lôi Quyết, dồn toàn bộ thần thức khóa chặt vào chiếc roi da đang rực sáng điện quang trên tay gã giám ngục.


Hắn vươn lòng bàn tay trái ra ngoài, kích hoạt kỹ năng chủ động Lôi Dẫn.


Sâu trong đan điền bị phế của hắn, mảnh Lôi Tâm Nguyên Thủy bắt đầu xoay chuyển dữ dội, tạo ra một lực hút quy luật vô hình nhưng cực kỳ tàn bạo.


*Vút!*


Một luồng sáng màu tím đậm mỏng manh bùng phát từ lòng bàn tay Lôi Kính Trần, phóng thẳng về phía chiếc roi da của tên giám ngục. Ngay lập tức, toàn bộ luồng lôi lực màu xanh lam đang cuồn cuộn trên roi da bị cưỡng ép hút ngược ra ngoài, hóa thành một dòng điện cực mạnh chạy dọc theo không khí, lao thẳng vào lòng bàn tay trái của main.


"Ư... hự..."


Lôi Kính Trần khẽ hự lên một tiếng đau đớn. Cảm giác bỏng rát dữ dội như có nước sôi dội thẳng vào kinh mạch cánh tay trái bùng phát. Luồng điện từ xa truyền vào nhục thân phàm nhân khiến bả vai hắn rung lên bần bật, vết thương rạn xương ở tay phải cũng bị chấn động đau buốt nhói. Hắn phải nghiến chặt răng, dùng ý chí sắt đá để chịu đựng cái giá nhục thân rách nát này, không để phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Trong khi đó, tên giám ngục đang vung roi chuẩn bị quất nhát tiếp theo bỗng khựng lại. Chiếc roi da trên tay gã đột ngột tắt lịm lôi quang, lạnh ngắt và mềm nhũn như một sợi dây thừng mục nát. Gã hoang mang nhìn chiếc roi, lắc mạnh tay rồi lầm bầm chửi rủa:


"Mẹ kiếp! Cái pháp cụ rác rưởi này lại hỏng đúng lúc này sao? Lò rèn ngoại môn làm ăn kiểu chó gì thế này!"


Nhân cơ hội tên giám ngục đang bối rối kiểm tra roi da, A Thiết từ phía sau đống phế thạch đã nhận được ám hiệu của Lôi Kính Trần. Gã khổng lồ lò rèn lập tức giả vờ sơ ý vấp ngã, dùng bắp thịt lực lưỡng xô đổ một chiếc xe đẩy chứa đầy phế thạch nặng nề xuống lòng địa đạo hẹp.


*Ầm! Rầm rầm!*


Hàng vạn tấn đá vụn đổ sập xuống rầm rộ, tạo nên một đám bụi đất mịt mù che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán tuần tra. Tiếng động lớn vang dội khắp hang động khiến toán đệ tử tuần tra hốt hoảng hét lớn:


"Sập hầm! Cẩn thận sập hầm mỏ!"


Trong lúc hỗn loạn bụi mù mịt, Mạnh Hùng nhanh như cắt lao ra ngoài, dùng cánh tay vạm vỡ vác người kiếp nô già yếu lên vai, rồi cùng A Thiết nhanh chóng rút lui vào bóng tối của địa đạo ngầm bỏ hoang sâu dưới lòng đất.


Lôi Kính Trần thu hồi bàn tay trái đang run rẩy nhẹ do quá tải điện tích, lùi sâu vào bóng tối bám theo họ. Luồng lôi lực vừa hút được từ chiếc roi da đã bị Lôi Tâm Nguyên Thủy nuốt chửng hoàn toàn, chuyển hóa thành một luồng linh lực ấm áp xoa dịu đi phần nào kinh mạch đang rạn nứt của hắn.


Khi cả nhóm đã rút lui an toàn về doanh trại tạm thời của Thiên Hà Phủ Phu Mỏ Liên Hợp dưới đáy mỏ sâu, Mạnh Hùng đặt người kiếp nô già xuống đống rơm khô. Gã quay sang nhìn Lôi Kính Trần với ánh mắt đầy sự kính trọng và chấn động thực sự:


"Tiểu tử... ngươi vừa rồi dùng thủ đoạn gì mà có thể hút sạch lôi lực trên roi pháp cụ của giám ngục từ khoảng cách xa như vậy? Mạng của lão Lâm hôm nay là do ngươi cứu."


Lôi Kính Trần ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh, tay trái khẽ xoa nhẹ cổ tay phải đang rạn xương đau nhức. Sắc mặt hắn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và kiên định như băng tuyết ngàn năm:


"Đó chỉ là một chút thủ đoạn bảo mệnh thô sơ. Nhưng Lý chấp sự sẽ không dừng lại ở đây. Việc chiếc roi da mất điện đột ngột và vụ sập hầm phế thạch chắc chắn sẽ khiến hắn nghi ngờ có kẻ mạnh mẽ hỗ trợ kiếp nô ngầm."


Đúng như dự đoán của Lôi Kính Trần, kế hoạch phá hủy các đường dây xích kiểm soát lôi thạch của họ dù thành công phá hủy được ba đoạn xích huyết mạch ở địa đạo phía Tây, nhưng đã đánh động đến ban quản lý mỏ đá.


Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng rền vang dồn dập, chói tai từ phía đỉnh mỏ truyền xuống tận đáy sâu.


Lý chấp sự đứng trên bục đá cao của Lôi Thạch Quặng Khu, khuôn mặt gầy gò đầy vẻ vặn vẹo phẫn nộ. Chòm râu dê của hắn run lên bần bật khi nhìn thấy ba đoạn xích sắt kiểm soát lôi thạch bị phá hủy hoàn toàn, lôi khí cực phẩm rò rỉ bốc lên nghi ngút. Hắn gầm lên tàn bạo trước hàng vạn kiếp nô đang quỳ rạp dưới đất:


"Lũ súc vật phản nghịch! Các ngươi dám phá hủy tài sản cống nạp của Thần Triều! Hôm nay, nếu tên hung thủ Lôi Kính Trần không bước ra tự thủ, ta sẽ cho hành hình công khai toàn bộ ba mươi kiếp nô già yếu này để răn đe!"


Hắn vẫy tay, bốn tên giám ngục lập tức áp giải ba mươi kiếp nô già yếu, trong đó có cả người kiếp nô già lão Lâm vừa được cứu đêm qua, trói chặt lên các cột đá dẫn điện, chuẩn bị kích hoạt dòng điện cao thế để thiêu sống họ trước mặt đám đông.


Đứng ẩn nấp sau khe đá tối tăm ở rìa quảng trường mỏ, Lôi Kính Trần siết chặt hai nắm tay đến mức khớp xương kêu răng rắc, máu tươi rỉ ra từ vết rạn xương tay phải nhuộm đỏ cả lớp băng vải thô sơ. Hắn thề thầm trong lòng, ánh mắt khóa chặt vào khuôn mặt tàn bạo của Lý chấp sự:


*Lý chấp sự... nợ máu của gia tộc ta, và tính mạng của vạn huynh đệ kiếp nô hôm nay... ta thề sẽ dùng chính thiên lôi tịnh hóa để bắt ngươi và toàn bộ Ngự Lôi Tông phải trả giá đắt gấp trăm lần!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!