Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ẩn Mình Dưới Lòng Đất Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Lôi Thạch Quặng Khu không phải là một màu đen thuần túy, mà là một thứ không gian nhờ nhờ, đặc quánh khí độc lưu huỳnh và bụi quặng xám xịt. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị chát đắng của đồng rỉ và cảm giác bỏng rát như có hàng ngàn mảnh vụn thủy tinh li ti cào xé phế nang. Những vách đá xung quanh ẩm ướt, nhớp nháp nước ngầm pha lẫn điện tích cao, chốc chốc lại phát ra những tiếng xẹt xẹt yếu ớt khi dòng điện rò rỉ từ các mạch quặng nông chạy qua.


Lôi Kính Trần lết từng bước nặng nề dọc theo con đường địa đạo quặng mỏ cũ bỏ hoang mà hắn đã tìm thấy nhờ ký ức tàn khuyết của đại bá Lôi Vân Hải. Nhục thân hắn lúc này đã kiệt quệ đến cực hạn. Cánh tay phải rạn nứt xương đau buốt thấu tận tâm can, mỗi lần cử động nhẹ đều khiến khớp vai rung lên bần bật. Nhưng nỗi đau đao kiếm bên ngoài không là gì so với cơn ác mộng đang diễn ra trong đan điền của hắn. Mảnh Lôi Tâm Nguyên Thủy nằm sâu dưới rốn đang phình to ra như một quả cầu lửa, liên tục co bóp dữ dội. Trận lôi kiếp Trúc Cơ của Lôi Thiên Bảo cùng với luồng lôi lực tà ác từ hộ thể lôi giáp của Trương giám ngục mà hắn cưỡng ép nuốt chửng lúc trước đang rơi vào trạng thái Lôi Độc Tích Tụ tột cùng. Năng lượng sấm sét không có lối xả, bắt đầu phản phệ, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng hắn nóng bỏng như chứa nham thạch.


"Ư... hự..."


Lôi Kính Trần khuỵu gối xuống một đống phế thạch lạnh lẽo. Máu tươi từ khóe miệng hắn rỉ ra, đen ngòm và bốc lên một luồng khói xám nhạt mang điện tích khét lẹt. Nhìn đống quặng vụn dưới chân, hắn run rẩy nhặt lên một viên Lôi Thạch Hạ Phẩm màu xám nhạt, hy vọng có thể vận hành Nghịch Lôi Quyết để dùng chút linh lực mỏng manh trong đá làm dịu đi kinh mạch đang rạn nứt.


Nhưng ngay khi lôi khí thô sơ từ viên quặng thô vừa tràn vào lòng bàn tay, một cơn đau buốt nhói như vạn kim đâm thẳng vào đại não khiến hắn suýt ngất lịm. Dòng điện tạp chất cuồng bạo trong đá thô clashing dữ dội với luồng lôi lực Trúc Cơ tinh khiết trong Lôi Tâm, tạo ra một tiếng nổ nhỏ ngay trong đường kinh mạch phụ ở tay phải. Viên quặng vỡ nát thành tro bụi đen kịt, còn kinh mạch của hắn thì rách thêm một đường dài, máu tươi ướt đẫm cả lớp vải áo rách nát bọc ngoài vết thương cũ.


*Không được... Lôi lực tạp chất chỉ khiến đan điền bạo thể nhanh hơn...* Lôi Kính Trần cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí sắt đá để giữ cho linh trí không chìm vào bóng tối. Trên cổ tay trái, chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét của phụ thân khẽ rung lên từng nhịp thầm lặng, phát ra một luồng khí lạnh mát lành xoa dịu đi cơn điên loạn đang dâng trào trong thần trí hắn. Hắn không thể gục ngã ở đây. Lời hứa cứu muội muội Lôi Tĩnh còn chưa thực hiện, nợ máu của gia tộc chưa trả, hắn bắt buộc phải sống.


"Cộc... Cộc... Cộc..."


Giữa không gian u tối chỉ có tiếng nước nhỏ giọt, một âm thanh gõ đất đều đặn đột ngột vang lên từ phía cuối địa đạo chật hẹp. Tiếng bước chân rất nhẹ, dường như người tới không hề mang theo chút linh lực dao động nào của tu sĩ. Lôi Kính Trần cảnh giác cao độ, tay trái vội vàng nắm lấy đoạn Khóa Lôi Xích gãy dắt bên hông, cố gắng lùi sát vào bóng tối của vách đá nhô ra.


Từ trong màn sương mù lưu huỳnh xám xịt, một bóng người gầy gò, lưng còng sụp xuống hiện ra. Đó là một lão nhân mặc chiếc áo vải xám bẩn thỉu, rách nát loang lổ vết than củi. Tay lão cầm một cây gậy trúc thô sơ, gõ nhẹ lên mặt đá để dò đường. Đôi mắt lão nhắm chặt, hai hốc mắt sâu hoắm, nhăn nheo và đầy sẹo bỏng lôi hỏa—lão là một người mù. Gương mặt lão nhợt nhạt, bốc lên mùi thảo dược đắng ngắt pha lẫn tử khí của người sắp đất xuôi tay.


Lão nhân mù dừng bước ngay trước đống phế thạch nơi Lôi Kính Trần đang trốn. Lão khịt khịt mũi, giọng nói khàn khàn như tiếng hai mảnh ngói vỡ cọ xát vào nhau:


"Mùi máu rỉ từ kinh mạch rạn nứt... lại mang theo lôi uy Trúc Cơ nồng đậm của nội môn Ngự Lôi Tông. Tiểu tử, mạng ngươi quả thật lớn, gánh kiếp thay kẻ khác mà vẫn lết được tới tận cái xó xỉnh này sao?"


Lôi Kính Trần không trả lời, hơi thở nín chặt, tay trái siết chặt đoạn xích sắt rỉ sét. Hắn biết rõ ở nơi quặng mỏ vô pháp luật này, bất kỳ kẻ nào gặp hắn cũng có thể là tay sai của chấp sự ngoại môn.


Lão nhân mù khẽ thở dài, cây gậy trúc gõ mạnh xuống đất một nhịp trầm đục:


"Đừng căng thẳng. Nếu lão già mù này muốn đổi ngươi lấy linh thạch, chỉ cần báo cho tuần tra một tiếng là xong, cần gì phải mò mẫm xuống cái hầm mỏ sắp sập này? Ngươi đang bị lôi độc thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, nếu trong vòng nửa canh giờ nữa không tịnh hóa, nhục thân của ngươi sẽ hóa đá, đan điền nổ tung thành tro bụi. Đi theo ta."


Nhìn bóng lưng còng của lão nhân mẫn tiệp rẽ vào một lối rẽ ngầm cực nhỏ khuất sau một tảng đá khổng lồ, Lôi Kính Trần biết mình không còn lựa chọn nào khác. Hắn cắn răng, dốc hết chút tàn lực cuối cùng để bám theo.


Lối đi hẹp đến mức phải đi nghiêng người, dẫn thẳng xuống một hang động ngầm rộng hơn, được che chắn bởi một tấm màn rách bằng lôi ti cách điện. Bên trong hang động chứa đầy những chậu gốm vỡ trồng một loại cỏ xanh mướt mọc sát đất—Hóa Kinh Thảo, tỏa ra mùi thơm dịu mát làm dịu đi cảm giác bỏng rát trong lồng ngực main. Đây chính là Ngoại Môn Dược Viên bí mật của Cát Lão Đầu, y sư mù chuyên chữa trị âm thầm cho những kiếp nô mỏ đá bị hành hạ dã man.


Ngay khi bước qua tấm màn che, Lôi Kính Trần đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ, chiếc xích sắt gãy tuột khỏi tay trái.


Cát Lão Đầu không nói lời nào, lão tiến lại gần, bàn tay gầy gộc thô ráp như vỏ cây khô áp thẳng vào ngực trái của main. Ngay khi tiếp xúc, đôi hốc mắt mù của lão khẽ co rút, giọng nói lộ rõ vẻ chấn động kinh hoàng:


"Kinh mạch tàn phế hoàn toàn... nhưng đan điền lại chứa một bình chứa lôi kiếp vô tận? Không... Đây không phải là đan điền phàm nhân! Thể chất của ngươi... Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh sao?!"


"Đừng... nói nhiều..." Lôi Kính Trần khàn giọng thốt ra, máu đen lại trào ra khóe môi. "Cứu... hoặc giết... quyết định nhanh đi."


"Hừ, tiểu tử thối, tính khí cứng rắn giống hệt lão cha phế nhân Lôi Viễn Sơn của ngươi ngày trước." Cát Lão Đầu hừ lạnh một tiếng, nhưng động tác tay lại cực kỳ nhanh nhẹn.


Lão quay người, lén rút từ dưới lớp áo vải rách nát ra một hộp gỗ cổ kính dính đầy bụi đất. Bên trong hộp gỗ là bộ châm bạc cổ phát ra luồng linh quang mỏng manh—Tịch Lôi Châm. Cát Lão Đầu vuốt nhẹ một cây kim bạc dài ba tấc, thần sắc lập tức trở nên nghiêm nghị khó tả. Đây chính là Cát Thị Châm Cứu Thuật, phương pháp châm cứu dẫn lưu lôi độc bảo vệ tim mạch mà lão đã cất giấu suốt hàng chục năm qua kể từ khi bị phế tu vi.


"Ngồi thẳng dậy! Quá trình tịnh hóa này đau đớn gấp mười lần sét đánh thông thường, nếu ngươi không chịu đựng được mà bộc phát lôi lực, cả hai chúng ta sẽ cùng táng thây dưới đáy mỏ này!" Cát Lão Đầu quát trầm.


Lôi Kính Trần cắn răng xếp bằng ngồi dậy, lưng thẳng tắp như một ngọn thương gãy.


*Phập!*


Cây kim bạc thứ nhất cắm sâu vào huyệt Thiên Đột trên ngực hắn. Một luồng hàn khí buốt giá lập tức bùng phát từ đầu kim, va chạm mạnh mẽ với luồng lôi độc nóng bỏng đang thiêu đốt phổi hắn. Lôi Kính Trần trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội, các đường vân sét dưới da bỗng rực sáng lên màu tím xám đầy tà tính.


*Phập! Phập! Phập!*


Cát Lão Đầu ra châm nhanh như chớp giật, liên tiếp cắm đủ 12 cây kim bạc Tịch Lôi Châm vào các tử huyệt xung quanh vùng tim và phế nang của main.


"A... hự..."


Một tiếng gầm nghẹn ngào thảm khốc vang lên sâu trong cổ họng Lôi Kính Trần. Nỗi đau đớn rách da nát thịt thực sự bùng phát. Những cây kim bạc đóng vai trò như những cột thu lôi tí hon, cưỡng ép thu hút dòng lôi độc hắc lôi đang tàn phá phủ tạng của hắn, dẫn lưu chúng chạy dọc theo thân kim rồi xả thẳng xuống phiến đá đen dưới đất qua lòng bàn chân hắn.


Từ các đầu kim bạc cắm trên ngực main, những luồng khí màu xám xịt mang điện tích bùng lên nghi ngút, phát ra tiếng rít chói tai như tiếng quỷ khóc thần gào. Máu tươi rỉ ra từ các lỗ châm châm cứu, nhuộm đỏ cả lồng ngực gầy gò của hắn. Đạo tâm của hắn chấn động mạnh trước oán niệm tà ác tích tụ từ lôi kiếp Trúc Cơ của Lôi Thiên Bảo.


Chính lúc thần trí hắn chuẩn bị rơi vào trạng thái ma hóa điên cuồng sát phạt, chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng xích sắt rền vang thầm lặng ngay trong linh hồn hắn. Hình ảnh phụ thân Lôi Viễn Sơn dùng tấm lưng cháy sém chắn sét cứu mạng hắn hiện lên rõ mồn một.


*Ta phải sống! Ta phải báo thù!*


Ý chí sắt đá của Lôi Kính Trần ngưng tụ trở lại, cưỡng ép áp chế cơn bạo thể lôi lực. Dưới sự dẫn lưu thần kỳ của Cát Thị Châm Cứu Thuật, luồng lôi độc nóng bỏng trong ngực hắn dần dần dịu đi, kinh mạch rách nứt bắt đầu có dấu hiệu giãn nở nhẹ nhờ dược lực của Hóa Kinh Thảo xung quanh thấm vào cơ thể.


"Hô... hô..." Lôi Kính Trần gục đầu xuống thở dốc, mồ hôi dính máu tuôn ra xối xả như mưa rào. Thương thế của hắn tuy chưa tịnh hóa sạch hoàn toàn, nhưng lôi độc tàn phá tim phổi đã được ổn định tạm thời.


"Tốt... Ý chí của ngươi quả thật đáng sợ." Cát Lão Đầu khẽ lau mồ hôi trên trán, tay lão hơi run rẩy do tiêu hao thể lực phàm nhân quá lớn. Lão nhanh nhẹn thu hồi bộ kim bạc, cẩn thận cất giấu dưới lớp áo vải.


Nhưng ngay khi cả hai vừa kịp thở phào nhẹ nhõm, một tiếng động lớn chấn động từ phía ngoài địa đạo ngầm đột ngột truyền vào, làm rung chuyển cả trần hang động khiến đất đá vụn rơi xuống rào rào.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục đệ tử tuần tra mang theo giáp sắt nặng nề vang lên dồn dập, đi kèm với tiếng quát tháo hống hách đầy sát khí:


"Lục soát kỹ cho ta! Tên kiếp nô phản sát Trương giám ngục chắc chắn đã trốn xuống khu mỏ này! Lý chấp sự có lệnh, bắt sống được hắn thưởng mười viên linh thạch trung phẩm!"


Lôi Kính Trần lập tức nín thở, tay trái vội vàng nắm lấy đoạn xích sắt gãy rách nát, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía tấm màn lôi ti che cửa động.


"Không được động đậy!" Cát Lão Đầu khẽ rít lên qua kẽ răng, tay lão giữ chặt vai main. "Tu binh ngoại môn mang theo trận pháp cảm ứng lôi khí cực mạnh. Bất kỳ một dao động linh lực nào của ngươi lúc này cũng sẽ kích hoạt trận pháp bủa vây của chúng!"


"Làm sao bây giờ?" Lôi Kính Trần khàn giọng hỏi, tai hắn nghe thấy tiếng xích sắt của lính tuần tra đã tiến sát đến lối rẽ ngầm sát tảng đá khổng lồ ngoài kia.


"Vận hành Tịch Tức Quy Thần Pháp ngay lập tức!" Cát Lão Đầu rỉ tai hắn nhanh chóng. "Nín thở hoàn toàn, ngưng đập nhịp tim, đưa nhục thân vào trạng thái giả chết phàm nhân lạnh lẽo không hơi thở. Để lão già này đối phó với chúng!"


Lôi Kính Trần không chút do dự, lập tức xếp bằng nhắm mắt. Hắn vận hành bí pháp thở bảo mệnh mà Lâm Thập Nhất từng truyền thụ. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, nhịp tim của hắn chậm dần rồi ngừng đập hẳn, hơi ấm trên làn da đầy sẹo bỏng biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lẽo, xám xịt như một xác chết kiếp nô đã chết cứng từ nhiều ngày trước. Hắn hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối và đống phế thạch lạnh lẽo dưới chân vách đá.


*Xoạt!*


Tấm màn lôi ti bị thô bạo gạt ra. Lý chấp sự—gã trung niên gầy gò với chòm râu dê gian xảo, mặc áo bào chấp sự ngoại môn màu xám nhạt—bước vào hang động. Hông hắn đeo chiếc túi trữ vật hạ phẩm nhấp nháy linh quang, tay cầm sổ sách ghi chép quặng và một chiếc la bàn cảm ứng lôi khí đang quay tròn điên cuồng.


Theo sau hắn là bốn tên giám ngục ngoại môn vũ trang đầy đủ, tay lăm lăm trường đao dẫn điện rực sáng tia chớp.


"Cát mù! Ngươi có thấy tên kiếp nô nào chạy qua đây không?" Lý chấp sự lạnh lùng quát, ánh mắt gian xảo đảo quét khắp hang động ẩm ướt của Cát Lão Đầu.


Cát Lão Đầu khúm núm còng lưng, tay cầm gậy trúc run rẩy gõ đất, giọng nói sợ hãi cực độ:


"Báo... báo cáo Lý chấp sự... Lão già mù này quanh năm chỉ biết trồng cỏ trị thương, làm sao thấy được ai? Từ nãy đến giờ chỉ có tiếng sấm giông bão ngoài kia làm sập mấy hầm mỏ bỏ hoang thôi ạ..."


Lý chấp sự hừ lạnh một tiếng, hắn bước tới sát đống phế thạch nơi Lôi Kính Trần đang nằm bất động trong trạng thái giả chết. Hắn vung chiếc la bàn cảm ứng lôi khí quét qua người main.


Lôi Kính Trần nằm im lìm dưới đất, nhục thân lạnh ngắt như đá chết. Thần thức của Lý chấp sự quét qua người hắn hai lần, nhưng la bàn hoàn toàn im lặng, không hề phát ra bất kỳ tiếng bíp báo động nào vì dòng lôi lực Trúc Cơ đã bị Lôi Tâm Nguyên Thủy thu hồi hoàn toàn sâu dưới đan điền, không rò rỉ ra ngoài một mảy may.


"Hừ, chỉ là một cái xác kiếp nô chết thối." Lý chấp sự đá mạnh một cú vào sườn Lôi Kính Trần để kiểm tra. Cú đá thô bạo khiến xương sườn main đau nhức nhối thấu xương, nhưng hắn vẫn giữ vững Tịch Tức Quy Thần Pháp, không hề có một sợi cơ bắp nào rung động, hơi thở vẫn tịch diệt tuyệt đối.


"Chấp sự, la bàn không phát hiện dao động lôi khí biến dị nào ở đây cả." Một tên giám ngục tiến lại báo cáo.


Lý chấp sự thu hồi la bàn, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Hắn vuốt chòm râu dê, giọng nói lạnh lẽo ban bố mệnh lệnh tàn độc:


"Tên kiếp nô kia dám phản sát Trương giám ngục, chắc chắn có kẻ nội gián mạnh mẽ hỗ trợ phía sau. Truyền lệnh của ta xuống toàn bộ ngoại môn: Phong tỏa toàn bộ các lối ra vào của Lôi Thạch Quặng Khu ngay lập tức! Cắt đứt hoàn toàn nguồn lương thực, nước uống và dược thảo tịnh hóa của toàn bộ kiếp nô dưới hầm mỏ này! Đứa nào dám lén lút tiếp tế cho kẻ đào tẩu, ném thẳng vào lò nung lôi thạch thiêu sống! Ta muốn xem tên chuột nhắt đó trốn được bao lâu dưới lòng đất tối này!"


Tiếng bước chân nặng nề của Lý chấp sự và đội giám ngục rầm rập rời đi, tiếng xích sắt va chạm xa dần dọc theo hành lang địa đạo tối tăm, để lại một bầu không khí ngột ngạt, suffocate và đầy sát khí chuẩn bị bùng nổ dưới lòng đất mỏ sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!