Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sấm Sét Hoang Dã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khi nhóm Lôi Kính Trần vừa đặt chân đến rìa Hoang Cổ Lôi Phế Tích, một luồng sấm sét hoang dã từ trên trời giáng xuống, chẻ đôi một cột đá cổ kính ngay trước mặt họ. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, kéo theo một cơn lốc bụi đá nung đỏ rực cuốn phăng màn sương mù ẩm ướt xung quanh. Sức nóng từ luồng sét hoang dã tỏa ra khiến không khí tức thì nồng nặc mùi ozone và vị chát đắng của quặng sắt rỉ sét.


Lôi Kính Trần khẽ nín thở, kéo chặt chiếc áo choàng xám rách nát dệt bằng Lôi Ti dính máu phàm nhân. Dưới lớp áo choàng, cánh tay phải của hắn vẫn hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục, được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng thô rớm máu. Mười đầu ngón tay trái dính đầy những vệt vảy máu khô nhức nhối thấu xương do dây lôi ti cứa rách trước đó, nay chịu hơi lạnh của giông bão phế tích ngấm vào, lại một lần nữa buốt nhói đến tận tâm can. Nhưng đôi mắt hắn ẩn sau vành mũ rơm rách nát vẫn rực lên tia sáng màu xanh tím lạnh lẽo, không một chút dao động.


"Cẩn thận! Đây là Cổ Kiếp Địa!" Cố lão đạo khẽ trầm giọng nhắc nhở, lão vừa đi vừa hớp một ngụm rượu sấm sét từ chiếc hồ lô đồng cổ, sắc mặt lôi thôi nhếch nhác thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ngưng trọng tột độ. "Mặt đất ở đây đã bị thủy tinh hóa thành màu xanh lam nhạt vạn năm trước do chịu thiên phạt cổ đại. Quy luật sấm sét ở đây vô cùng hỗn loạn, không tuân theo bất kỳ chu kỳ nào của thiên đạo hiện tại. Đi sai một bước dẫu có nhục thân Trúc Cơ cũng sẽ bị đánh thành tro bụi."


Tô Tử Yên đi bên cạnh khẽ hừ lạnh một tiếng. Nàng mặc bộ y phục dạ hành màu đen bó sát, mái tóc buộc cao gọn gàng bay múa trong gió sương, thanh kiếm Tử Điện đeo bên hông thỉnh thoảng lại phát ra những tia chớp mỏng mảnh đầy cảnh giác. Nàng khẽ giơ tay trái, một chiếc trận bàn bằng đồng cổ xuất hiện trong lòng bàn tay. Nàng định thi triển một trận pháp ẩn tức thô sơ để che giấu hoàn toàn dao động linh lực của cả nhóm, hòng lẩn tránh những tia sét hoang dã đang điên cuồng oanh tạc trên bầu trời.


Tuy nhiên, ngay khi trận bàn vừa mới xoay tròn, một luồng lôi lực hoang dã cực mạnh trong không khí đột ngột bị kích hoạt. Sóng điện từ trận pháp va chạm với điện tích cao áp của phế tích cổ đại, tạo ra những tiếng nổ lép bép chói tai. Chiếc trận bàn bằng đồng cổ lập tức xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, linh quang màu lam nhạt vụt tắt ngấm.


"Không ổn! Lôi lực hoang dã ở đây quá mạnh, trận pháp ẩn tức hoàn toàn bị nhiễu loạn không thể vận hành!" Tô Tử Yên sắc mặt trắng bệch, vội vàng thu hồi trận bàn đã bị hỏng nhẹ vào túi trữ vật.


*Ầm!*


Như để minh chứng cho lời nàng nói, một luồng sét hoang dã khổng lồ màu xanh lam nhạt, to bằng thân cây cổ thụ, đột ngột xé rách không khí giáng thẳng xuống đầu Tô Tử Yên. Luồng sét điên cuồng rít gió, mang theo uy áp quy luật tàn tạ của thời cổ đại, khiến không gian xung quanh nàng bị khóa chặt hoàn toàn.


Trong ngàn cân treo sợi tóc, Lôi Kính Trần đột ngột bước lên một bước. Đôi mắt hắn bỗng nhiên rực sáng tia điện màu xanh tím lạnh lẽo. Kỹ năng *Nhãn Quang Lôi Quỹ* lập tức kích hoạt. Thần thức lôi hóa của hắn tập trung cực hạn vào đôi mắt, khiến vạn vật xung quanh như chuyển động chậm lại vạn lần. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi một phần mười giây trước khi tia sét thực sự giáng xuống, hắn đã nhìn thấu quỹ đạo di chuyển ngoằn ngoèo của luồng lôi điện.


Hắn vung cánh tay trái còn lại, nắm chặt lấy bả vai Tô Tử Yên, thô bạo kéo mạnh nàng lùi lại phía sau ba thước. Bộ pháp di chuyển cực nhanh của *U Minh Bộ* được hắn thi triển hoàn hảo dưới gót chân phàm nhân.


*OÀNG!!!*


Tia sét hoang dã đánh sập phiến đá nơi Tô Tử Yên vừa đứng, biến nó thành một hố thủy tinh màu xanh lam nhạt đang sôi sục bốc khói nóng bỏng. Sức mạnh phản chấn cực đại của luồng lôi khí tàn dư quật mạnh vào cơ thể Lôi Kính Trần, khiến chiếc áo choàng Lôi Ti dính máu của hắn bị cháy sém nhẹ một góc. Thần thức của hắn tiêu hao dữ dội để duy trì nhãn quang, khiến bả vai trái bỏng sẹo cũ nhói lên đau đớn, máu tươi rỉ nhẹ dưới lớp băng vải thô.


Tô Tử Yên ngã nhào xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc vì sợ hãi. Nàng nhìn chiếc hố thủy tinh đang bốc khói nóng hổi ngay trước mặt, rồi ngẩng đầu nhìn Lôi Kính Trần đang đứng ngạo nghễ che chắn phía trước. Sự kinh ngạc và kính sợ thầm lặng trong lòng nàng lại tăng thêm một tầng. Hắn rõ ràng chỉ là một phàm nhân nhục thân với đan điền bị phế hoàn toàn, cánh tay phải tàn phế buộc chặt bên hông, nhưng lại có thể cứu mạng nàng trước đòn đánh tốc độ ánh sáng của sấm sét hoang dã.


"Cảm ơn..." Tô Tử Yên khàn giọng nói, nàng sòng phẳng gật đầu, tay trái siết chặt chuôi kiếm Tử Điện để giữ thăng bằng đứng dậy.


"Meo..."


Một tiếng kêu nhỏ nhẹ, thanh tao đột ngột vang lên từ khe nứt của cột đá cổ kính bị chẻ đôi bên cạnh. Từ trong bóng tối ẩm ướt, một con mèo nhỏ lông màu xanh tím lấp lánh những tia sét nhỏ xíu bước ra. Đôi mắt nó to tròn, màu vàng rực rỡ như hai viên ngọc lôi thạch cực phẩm, cái đuôi dài chẻ làm hai khẽ vẫy vẫy đầy tinh nghịch. Nó ngậm trong miệng một hạt lôi thạch vụn cực phẩm, thản nhiên nhai ngấu nghiến phát ra tiếng rôm rốp.


"Lôi Miêu!" Lôi Kính Trần khẽ nheo mắt. Đây chính là linh thú dẫn đường lôi hệ dị chủng sinh sống trong phế tích cổ đại này.


Con mèo nhỏ nhìn thấy Lôi Kính Trần, đôi mắt vàng rực của nó khẽ sáng lên. Nó lướt nhanh qua các phiến đá thủy tinh hóa màu xanh lam nhạt một cách vô cùng nhẹ nhàng, thân hình nhỏ bé nhấp nháy tàn ảnh sấm sét. Lôi Miêu khẽ kêu lên một tiếng nhỏ nhẹ, ra hiệu cho nhóm main bám theo. Nó lướt đi qua những khe đá ẩm ướt, chuẩn xác chỉ ra những điểm mù sấm sét tự nhiên của Cổ Kiếp Địa—những nơi mà các tia sét hoang dã từ đám mây kiếp trên trời không bao giờ đánh trúng.


"Đi theo nó!" Lôi Kính Trần trầm giọng ra lệnh, hắn lặng lẽ bám sát theo tàn ảnh màu xanh tím của Lôi Miêu. Cố lão đạo và Tô Tử Yên cũng lập tức vận hành thân pháp bám theo phía sau.


Nhờ sự dẫn đường nhạy bén của Lôi Miêu, nhóm ba người lướt nhanh qua vùng đất thiên phạt đầy nguy hiểm một cách an toàn. Tuy nhiên, khi họ tiến sâu vào vùng trung tâm của Hoang Cổ Lôi Phế Tích, tiếng khoan đục đất đá nặng nề và tiếng gào khóc cầu xin thảm thiết đột ngột vang lên từ phía sau một bức tường thành sụp đổ hoang tàn.


Lôi Kính Trần khẽ ra hiệu dừng lại. Hắn nép sát thân hình ướt sũng sau một cột đá thủy tinh hóa, nín thở hoàn toàn nhờ *Tịch Tức Quy Thần Pháp* để ẩn nấp thần thức, lặng lẽ quan sát tình hình phía trước.


Phía sau bức tường thành đổ nát là một quảng trường đá rộng lớn. Tại đó, một đoàn người khoảng hai mươi tu sĩ đang đứng bao vây. Đứng ở trung tâm là Trình Kiệt—tên thế gia tử đệ kiêu ngạo mặc gấm hoa hoa lệ thêu lôi văn rực rỡ, tay cầm chiếc quạt xếp bằng ngà voi khẽ lay động, xung quanh gã được bảo vệ bởi một lớp màng chắn hộ tâm kính cực phẩm linh binh lấp lánh linh quang màu vàng kim.


Trình Kiệt đang cười lớn hống hách, đôi mắt hẹp dài đầy vẻ tàn bạo nhìn chằm chằm vào hai kiếp nô phu mỏ gầy gò trơ xương, da dẻ loang lổ sẹo bỏng lôi hỏa xám xịt từ Thiên Hà Phủ đang quỳ rạp dưới đất bùn nhão.


"Lũ súc vật vô dụng! Mau tiến lên trước dò bẫy sét cho ta!" Trình Kiệt thô bạo quát lớn, gã vung chiếc quạt xếp phóng ra một luồng lôi điện tà ác quất mạnh vào lưng một tên kiếp nô phu mỏ, khiến da thịt gã rách nát bốc khói đen. "Nếu các ngươi không chịu tiến lên làm bia đỡ đòn, ta lập tức dùng lôi hỏa thiêu rụi đan điền của các ngươi ngay tại chỗ!"


"Trình công tử... cầu xin ngài tha mạng... phía trước là vùng sét đánh tập trung, tiến vào chắc chắn sẽ chết..." Tên kiếp nô già yếu khóc lóc thảm thiết, đầu dập xuống đá rỉ máu.


Bên cạnh Trình Kiệt, một tên hộ vệ Trúc Cơ sơ kỳ mặc giáp sắt thô nặng nề, tay cầm thanh lôi thương sấm sét rực sáng tia điện màu xanh lam nhạt, đứng im lặng như một pho tượng đá lạnh lùng. Hắn hoàn toàn coi mạng sống của kiếp nô như cỏ rác tiêu hao, chỉ có nhiệm vụ bảo vệ an toàn tuyệt đối cho thiếu chủ thế gia.


Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo vô nhân đạo này, lòng căm phẫn tột cùng và nỗi ám ảnh về tiếng xiềng xích trên Lôi Hình Đài năm xưa lại một lần nữa dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực Lôi Kính Trần. Hắn siết chặt nắm đấm trái rách nát, xương bàn tay phải tê liệt khẽ run lên âm ỉ dưới lớp băng vải thô.


*Xoẹt!*


Do sự dao động cảm xúc cực mạnh của Lôi Kính Trần, một tia lôi khí tàn dư cực nhỏ từ Lôi Tâm Nguyên Thủy vô tình rò rỉ ra ngoài nhục thân. Luồng lôi khí biến dị màu xanh tím nhạt vừa xuất hiện đã lập tức bị con lôi ưng thú tầm bảo trên vai tên hộ vệ Trúc Cơ của Trình Kiệt phát hiện.


Con lôi ưng thú bất ngờ mổ mạnh vào không khí, đôi mắt đỏ rực của nó khóa chặt vào cột đá nơi nhóm Lôi Kính Trần đang ẩn nấp.


"Kẻ nào dám rình mò? Cút ra đây!" Tên hộ vệ Trúc Cơ sơ kỳ gầm lên một tiếng lạnh lùng, hắn lập tức vung thanh lôi thương sấm sét quét mạnh ra ngoài. Một luồng thương mang lôi điện khổng lồ màu xanh lam nhạt xé rách không khí, đập nát cột đá che chắn của nhóm main thành trăm mảnh vụn.


Bụi đá bay mù mịt. Hình bóng gầy gò khoác áo choàng xám rách rưới của Lôi Kính Trần cùng Tô Tử Yên và Cố lão đạo lộ diện hoàn toàn trước mắt đoàn người.


Trình Kiệt khẽ nheo mắt nhìn bụi đất tán đi. Khi ánh mắt gã quét qua vành mũ rơm rách nát, nhìn thấy khuôn mặt gầy gò xám ngoét và cánh tay phải bị bó chặt bên hông của Lôi Kính Trần, đôi mắt gã đột ngột trợn to, rồi bùng phát ra một sự phấn khích và dã tâm tàn bạo tột cùng.


"Ha ha ha! Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!" Trình Kiệt ngửa cổ cười lớn đầy hống hách, chiếc quạt xếp ngà voi chỉ thẳng vào mặt Lôi Kính Trần. "Lôi Kính Trần! Tên kiếp nô bỏ trốn mang lệnh truy nã đỏ của Ngự Lôi Tông! Đầu của ngươi đáng giá hàng ngàn linh thạch cực phẩm và một vị trí đệ tử thân truyền nội môn! Không ngờ tên súc vật cắp lôi cốt nhà ngươi lại dám tự mình dẫn xác tới đây nộp mạng!"


Gã quay ngoắt đầu sang tên hộ vệ Trúc Cơ sơ kỳ bên cạnh, sát khí lạnh lẽo dâng lên ngập tràn: "Trần hộ vệ! Mau ra tay trấn sát tên kiếp nô truy nã đỏ này cho ta! Đoạt lấy thủ cấp của hắn để thế gia chúng ta lập đại công với tông môn! Còn nữ tử bên cạnh hắn... bắt sống làm lô đỉnh cho ta!"


"Tuân lệnh thiếu chủ!" Tên hộ vệ Trúc Cơ sơ kỳ lạnh lùng đáp.


Hắn thô bạo vung tay, ép hai kiếp nô phu mỏ đang quỳ dưới đất tiến lên phía trước làm lá chắn thịt che chắn đòn đánh, hòng ngăn chặn bất kỳ đòn phản công vật lý nào từ phía nhóm main. Tên hộ vệ Trúc Cơ bước lên một bước, uy áp Trúc Cơ sơ kỳ khổng lồ bùng phát đè nặng ngàn cân xuống toàn bộ quảng trường đá thủy tinh hóa.


Hắn kích hoạt thanh lôi thương sấm sét, dòng điện màu tím vàng cuồn cuộn ngưng tụ thành một mũi thương lôi điện khổng lồ rít gió xé rách không khí, khóa chặt sát khí nhắm thẳng vào tim Lôi Kính Trần đâm tới với tốc độ cực nhanh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!