Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đồng Hành Vào Cấm Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa ở Thiên Hà Phủ chưa bao giờ là những giọt nước thuần túy. Nó luôn mang theo vị chát đắng, tanh nồng của quặng sắt rỉ sét và những luồng điện tích áp suất thấp chạy rần rật trong không khí.


Lôi Kính Trần bước ra khỏi Ngoại Môn Dược Viên dưới màn đêm đen kịt. Chiếc vành mũ rơm rách nát sụp xuống, che khuất nửa khuôn mặt gầy gò, xám ngoét của hắn. Cánh tay phải—nơi gánh chịu luồng phản phệ oán lôi từ trận chiến trước—hiện tại hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục, được hắn dùng sợi dây thừng bọc vải thô buộc chặt vào thắt lưng để tránh đung đưa khi di chuyển. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, xích sắt rỉ sét vô hình trong tâm trí dường như lại vang lên những tiếng rền rĩ sầu thảm.


Hắn dùng cánh tay trái còn lại, ôm chặt lấy bao tải rách bọc Cổ Nhạc Lôi Cầm sau vai. Mười đầu ngón tay trái của hắn vốn chằng chịt những vết rách nát đóng vảy dính máu khô do dây lôi ti cứa vào, nay ngấm nước mưa lạnh buốt, nhói lên từng cơn đau thấu tận tâm can. Nhưng đôi mắt hắn ẩn sau vành mũ vẫn rực lên tia sáng màu xanh tím lạnh lẽo. Hắn phải đi. Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền bị phế đang co bóp kịch liệt, thời gian ba mươi ngày để nhục thân không bị thạch hóa đang trôi qua từng giờ.


Hạ Nhai Trấn trong đêm mưa giông hiện lên như một con quái vật đá khổng lồ đang nằm thoi thóp. Những ánh đèn lồng lôi thạch treo trước hiên nhà tỏa ra luồng sáng đỏ nhạt, mờ ảo dưới làn nước xối xả. Lôi Kính Trần lướt nhanh qua những con ngõ cụt ẩm ướt, vận hành U Minh Bộ một cách thầm lặng để không tiếng động. Hắn rẽ vào một lối đi khuất sau hông quán rượu, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát của Phong Lôi Khách Sạn.


Mùi rượu rẻ tiền trộn lẫn với mùi rơm ướt và thảo dược tịnh hóa xộc thẳng vào mũi. Tần nương tử đã sắp xếp cho hắn một gian phòng mật dưới lòng đất, lối vào nằm sâu sau quầy rượu. Lôi Kính Trần bước xuống những bậc đá đóng băng, ánh sáng từ viên lôi thạch hạ phẩm gắn trên vách đá chỉ đủ soi rõ ba bóng người đang đứng đợi.


Tô Tử Yên đứng tựa lưng vào cột đá tối tăm. Nàng mặc bộ y phục dạ hành màu đen bó sát, mái tóc buộc cao gọn gàng, thắt lưng đeo thanh kiếm Tử Điện cực phẩm phàm binh thỉnh thoảng lại phát ra những tia chớp mỏng mảnh. Đôi mắt nàng sắc sảo, lạnh lùng quét qua cánh tay phải bị bó chặt của Lôi Kính Trần. Không có một chút thương hại hay cảm xúc thừa thãi nào trong ánh mắt đó, chỉ có sự tính toán sòng phẳng của một tán tu thực thụ.


"Ngươi đến muộn, Lôi Kính Trần," Tô Tử Yên khàn giọng nói, giọng nói của nàng lạnh lẽo nhưng dứt khoát. "Ta đã nghĩ ngươi đã bị lôi ưng thú của Độc Cô Ưng mổ nát nhục thân ngoài kia rồi."


"Gặp chút rắc rối, nhưng đã giải quyết xong," Lôi Kính Trần trầm giọng đáp, hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ mục đối diện nàng. "Ta cần liên minh với ngươi để tiến vào Hoang Cổ Lôi Phế Tích."


Tô Tử Yên khẽ hừ lạnh một tiếng, bước tới gần bàn đá: "Liên minh? Sòng phẳng đi. Ta đồng ý đồng hành cùng ngươi vì ta cần tìm kiếm Cổ Lôi Thạch Fossils để chế tạo Tử Điện Kiếm Trận của mình. Không có nguồn lôi lực cổ đại đó, kiếm đạo của ta sẽ mãi mãi dậm chân tại chỗ. Nếu vào trong phế tích, tìm thấy hóa thạch lôi thạch cổ, ta một nửa, ngươi một nửa. Đồng ý thì ký vào khế ước máu, bằng không thì đường ai nấy đi."


"Đồng ý," Lôi Kính Trần không một chút do dự đáp. Hắn dùng ngón tay trái dính máu khô khẽ ấn vào góc tờ giấy da thú trên bàn, để lại một dấu vân tay đỏ sẫm.


"Hắc hắc... hai tiểu gia hỏa các ngươi thật là vội vã."


Một tiếng cười khàn khàn, sặc mùi rượu vang lên từ góc tối. Cố lão đạo bước ra, tay cầm hồ lô rượu bằng đồng cổ khẽ lắc lư. Lão đạo sĩ lôi thôi nhếch nhác, râu tóc rối bù bước tới bàn đá, thô bạo trải ra một bản đồ da thú cổ xưa, rách nát đến mức một nửa hoa văn đã bị mờ tịt. Đây chính là quyển nhật ký da thú cổ của cựu phản tông trưởng lão Lôi Vân Tử để lại mười năm trước.


"Cố lão, bản đồ này thực sự dẫn tới vùng lõi sao?" Tô Tử Yên cau mày hỏi.


Cố lão đạo hớp một ngụm rượu sấm sét, khẽ chậc lưỡi: "Nhìn kỹ vào đây. Hoang Cổ Lôi Phế Tích không phải là một bãi đá hoang thông thường. Vạn năm trước, nơi đó là sơn môn của Cổ Nhạc Phái—những kẻ đã cố gắng nghịch chuyển thiên quy bằng âm luật sấm sét và bị thiên phạt tịnh hóa hoàn toàn vĩnh viễn. Bản đồ này của Lôi Vân Tử chỉ ra ba điểm mù lôi điện tự nhiên, nơi các tia sét hoang dã không đánh trúng. Nhưng các ngươi phải cẩn thận..."


Lão đạo sĩ khẽ chỉ ngón tay bẩn thỉu vào vùng lõi màu xanh lam nhạt trên bản đồ: "Vương Đằng—gã thiên tài Ngụy Lôi Thể mới nổi của Ngự Lôi Tông—đã tập hợp hàng chục thủ hạ tại Hạ Nhai Trấn. Gã mang theo Cửu Thiên Đao cực phẩm lôi thạch, dã tâm muốn cướp đoạt mảnh Lôi Thần Tinh đầu tiên để hoàn thiện thể chất cấy ghép của mình. Chưa hết, Trình Kiệt—tên thế gia tử đệ giàu sụ kia—cũng đã bỏ ra hàng ngàn linh thạch để thuê ba tên hộ vệ Trúc Cơ sơ kỳ đi cùng gã dò đường. Các ngươi tiến vào đó, chẳng khác nào đi cướp thức ăn từ miệng cọp."


Lôi Kính Trần nhìn chằm chằm vào bản đồ, ghi nhớ từng đường nét tàn khuyết. Hắn biết mình không còn đường lui. Tu vi lôi lực của hắn hiện tại bị phong tỏa hoàn toàn trong ba ngày do phản phệ của Lôi Tâm. Nếu không có bất kỳ công cụ phòng ngự nào, hắn dẫu có Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh cũng sẽ bị các tia sét hoang dã đánh nát nhục thân trước khi gặp kẻ thù.


Hắn chậm rãi đứng dậy, thò tay trái vào trong vạt áo rách nát, lôi ra một bó sợi tơ điện mảnh như tơ nhện—Lôi Ti hoang dã thu hoạch từ Hôi Sâm Lâm. Những sợi tơ lấp lánh tia điện nhỏ màu xanh lam nhạt, sắc bén và lạnh lẽo.


"Ngươi định làm gì với đống Lôi Ti này?" Tô Tử Yên kinh ngạc hỏi.


"Chế tạo bảo y cách điện," Lôi Kính Trần lạnh lùng đáp.


Hắn ngồi xếp bằng dưới đất, đặt bó Lôi Ti lên đùi. Vì cánh tay phải hoàn toàn tê liệt buộc chặt vào thắt lưng, hắn chỉ có thể sử dụng bàn tay trái rách nát của mình để dệt vải. Đây là một quá trình tàn nhẫn và đau đớn tột cùng thực tế. Lôi Kính Trần không có linh lực lôi hệ để tự động lọc sét hay điều khiển tơ sợi. Hắn phải dùng chính nhục thân Thái Cổ Lôi Thể để dẫn lưu dòng điện tĩnh từ sợi tơ qua các huyệt đạo của mình.


*Xoẹt!*


Sợi Lôi Ti sắc bén cứa mạnh vào mười đầu ngón tay trái vốn đang đóng vảy lạnh dính máu khô của hắn. Máu tươi đỏ sẫm lập tức rỉ ra, nhuộm đỏ những sợi tơ điện màu xanh lam. Một luồng điện tích cao thế tàn bạo chạy dọc theo ngón tay, xộc thẳng vào hệ thống kinh mạch rạn nứt của hắn.


"Ư... hự..."


Lôi Kính Trần nghiến chặt răng đến mức bật máu, tiếng xiềng xích sầu thảm vang dội trong thức hải. Chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái của hắn đột ngột rung lên bần bật, phát ra tiếng xích sắt rền vang oán giận, giữ vững linh trí phàm nhân của hắn không bị cơn đau buốt nhói đánh sập. Hắn không hề hét lên một tiếng, mười ngón tay trái run rẩy dữ dội nhưng vẫn cực kỳ tỉ mỉ dệt từng sợi tơ điện mảnh dính máu vào chiếc áo choàng xám rách nát của mình.


Tô Tử Yên đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt phượng khẽ co rút lại. Nàng chưa từng thấy một tên phàm nhân nào có ý chí sắt đá và khả năng chịu đựng nỗi đau nhục thân tàn bạo đến mức này. Sự nghi ngờ ban đầu của nàng về một kiếp nô phế thải hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kính sợ thầm lặng.


Sau hai tiếng đồng hồ chịu đựng đau đớn tột cùng, chiếc áo choàng xám của Lôi Kính Trần đã được dệt hoàn chỉnh một lớp lót bằng Lôi Ti dính máu. Chiếc áo phát ra một quầng sáng màu tím xám mờ nhạt, có khả năng cách điện tuyệt đối và giảm 30% sát thương từ các đòn công kích lôi hệ hoang dã.


"Tốt! Bản lĩnh dệt tơ bằng máu này của ngươi dẫu là luyện khí sư Thần Triều cũng phải cúi đầu," Cố lão đạo khẽ thở dài, lão cất hồ lô rượu vào thắt lưng, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm túc: "Giờ giông bão cực đại đã đến, thiên đạo quy luật tại phế tích đang ở trạng thái hỗn loạn nhất. Chúng ta phải xuất phát ngay lập tức."


Nhóm ba người lặng lẽ rời khỏi Phong Lôi Khách Sạn, lao thẳng vào màn mưa xối xả của đêm tối. Họ di chuyển theo hướng bắc, vượt qua những rừng đá xám cằn cỗi của Thiên Hà Phủ, tiến sát về phía biên giới của vùng cấm địa cổ đại.


Sau ba canh giờ di chuyển liên tục dưới sương mù độc hại, mặt đất dưới chân họ bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, loang lổ những vết cháy sém khổng lồ do sét đánh vạn năm qua. Không khí ở đây đặc quánh điện tích, khiến tóc gáy của họ tự động dựng đứng lên, da thịt tê dại âm ỉ.


Trước mặt họ, Hoang Cổ Lôi Phế Tích hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của các vị thần. Những cột đá cổ kính, những bức tường thành sụp đổ hoang tàn bị phủ một lớp thủy tinh hóa màu xanh lam nhạt dưới áp lực của thiên phạt cổ đại.


Khi ba người vừa đặt chân đến rìa phế tích cổ kính...


*ẦM!!!*


Một luồng sấm sét hoang dã màu tím đậm khổng lồ từ trên trời giáng xuống với tốc độ ánh sáng, xé rách màn đêm đen kịch. Luồng sét đánh thẳng xuống ngay trước mặt họ, chẻ đôi một cột đá cổ kính cao mười trượng thành hai nửa, đá vụn nung đỏ bắn tung tóe như mưa lửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!