Kế Hoạch Nghi Binh
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng mỏ sắt nhọn hoắt của con lôi ưng thú giáng xuống vách đá liên hồi, tựa như những nhát búa tạ nện thẳng vào lồng ngực của ba người dưới hầm ngầm. Mỗi cú mổ mang theo sức mạnh sấm sét của tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, xé rách từng mảng đá xám, bụi đá rơi rào rào xuống trần phòng mật. Cấm chế ẩn tức mỏng manh mà Liễu Thanh thiết lập đã hoàn toàn vỡ vụn, chỉ còn lại một lớp vách đá mỏng dính đang run rẩy rạn nứt dưới móng vuốt rực lửa điện của con quái thú.
Sâu dưới lòng đất mười trượng, Lôi Kính Trần đang nằm sấp trên nền đá lạnh buốt. Hắn vận hành "Tịch Tức Quy Thần Pháp" đến mức cực hạn, nhịp tim hoàn toàn ngừng đập, lồng ngực không hề phập phồng, nhục thân phàm nhân lạnh ngắt như một xác chết đã đông cứng vạn năm. Cánh tay phải của hắn, do di chứng của cú phản phệ oán lôi từ trận chiến trước, hoàn toàn tê liệt vô lực, được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng bọc vải thô dính máu khô đen xám. Mười đầu ngón tay trái rách nát đóng vảy lạnh bấu chặt vào khe đá, nhức nhối thấu xương cốt khi nước ngầm ẩm ướt ngấm vào vết thương.
Dù cơ thể đang ở trạng thái giả chết tuyệt đối, thức hải của Lôi Kính Trần lại hoạt động vô cùng nhạy bén nhờ "Thần Thức Lôi Hóa (Sơ kỳ)". Thần thức của hắn hóa thành những tia điện li ti, siêu vi mô, len lỏi qua các kẽ đá ẩm ướt để cảm ứng rõ mồn một từng biến động phía trên. Hắn cảm nhận được luồng uy áp nặng nề của Độc Cô Ưng đang đứng ngay sát bên ngoài vách đá, tay gã đang đặt trên chuôi trường thương Lôi Ưng Thương, sẵn sàng đâm xuyên bất kỳ kẻ nào lộ diện.
Bên cạnh hắn, Liễu Thanh gương mặt thanh thuần cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy dữ dội b bịt chặt lấy miệng để ngăn tiếng khóc thét. Trên chiếc giường rơm rách nát, Tiểu Mộc—cậu bé kiếp nô mười tuổi gầy gò trơ xương—vẫn đang hôn mê lịm đi, hơi thở yếu ớt đến tội nghiệp.
Y sư mù Cát Lão Đầu đứng lầm lì sát vách đá đóng băng. Đôi mắt mù lòa đục ngầu của lão khẽ giật giật, bàn tay nhăn nheo nắm chặt lấy chiếc hộp gỗ chứa mười hai cây kim bạc Tịch Lôi Châm đã chuyển sang màu xám xịt do dính đầy lôi độc từ đợt châm cứu trước. Luồng khí thế thâm trầm, lạnh lẽo của một cựu Chấp Pháp Sứ Thần Triều bắt đầu rục rịch trỗi dậy trong cơ thể tàn phế của lão. Cát Lão Đầu đang âm thầm chuẩn bị nghịch chuyển thọ nguyên lực, quyết tử một trận để bảo vệ huyết mạch cuối cùng của Lôi gia.
"Cát Lão... đừng mạo hiểm..."
Một luồng dao động thần thức cực kỳ yếu ớt, mỏng manh như tơ nhện truyền vào thức hải của Cát Lão Đầu. Đó là Lôi Kính Trần đang dùng Thần Thức Lôi Hóa để truyền âm. Hắn không thể trơ mắt nhìn người ân nhân mù lòa này hy sinh thọ nguyên vì mình.
"Ta vẫn còn Lôi Tâm Nguyên Thủy, dẫu tu vi bị phong tỏa, nhục thân phàm nhân này vẫn có thể gánh thêm vài đòn của lôi ưng thú. Để ta xông ra dẫn dụ chúng đi!"
"Câm miệng!" Giọng nói trầm thấp, nghiêm khắc của Cát Lão Đầu vang lên trong thức hải của Lôi Kính Trần. "Ngươi ra ngoài lúc này chẳng khác nào tự nộp mạng. Nhục thân của ngươi đang ở giới hạn rạn nứt, đan điền Lôi Tâm quá tải lôi độc chưa tịnh hóa xong. Độc Cô Ưng là kẻ tàn nhẫn, gã mang theo Thần Triều Sát Lệnh, chỉ cần một tia lôi khí biến dị rò rỉ, gã sẽ lập tức dùng Lôi Ưng Thương đâm nát đan điền của ngươi! Ngươi phải sống... Lôi gia không thể tuyệt diệt!"
Cát Lão Đầu khẽ thở hắt ra một hơi, luồng thọ nguyên lực đang dâng lên trong người lão đột ngột lắng xuống. Đôi tai nhạy bén của lão nghe tiếng mỏ sắt của con lôi ưng thú lại chuẩn bị giáng xuống cú mổ thứ tư—nhát mổ chắc chắn sẽ làm sập hoàn toàn trần phòng mật. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một ý nghĩ xảo quyệt lóe lên trong đầu vị cựu Chấp Pháp Sứ.
Lão khẽ lướt nhanh về phía góc phòng tối tăm, nơi đặt một chiếc lồng tre nhỏ sần sùi. Bên trong lồng là một con lôi thử hoang dã—loại chuột nhỏ chuyên ăn quặng vụn, trên lưng lấp lánh vài tia điện mỏng manh. Con vật đang run rẩy sợ hãi trước uy áp của lôi ưng thú phía trên.
Cát Lão Đầu thò bàn tay nhăn nheo vào trong vạt áo vải xám bẩn thỉu, rút ra một viên đá màu tím đậm lấp lánh rực rỡ—đó là một viên Lôi Thạch Cực Phẩm quý hiếm mà lão đã âm thầm tích lũy vạn năm qua. Viên đá này mang theo năng lượng lôi hệ tinh khiết tuyệt đối, không lẫn một chút tạp chất, có giá trị tương đương cả ngàn viên linh thạch trung phẩm.
*Rắc!*
Cát Lão Đầu không một chút do dự, dùng tàn lực bóp nát một góc viên Lôi Thạch Cực Phẩm. Luồng lôi khí màu tím đậm tinh khiết bùng phát, rít lên những tiếng xèo xèo nhỏ nhẹ trong lòng bàn tay lão. Lão nhanh chóng truyền luồng lôi khí tinh khiết này vào cơ thể con lôi thử hoang dã, khiến toàn thân con vật nhỏ bé rực sáng lên một quầng sáng màu tím rực rỡ, phát ra những dao động lôi lực mạnh mẽ đến kinh người.
"Liễu Thanh, mở đường ống thông khí hướng đông nam!" Cát Lão Đầu khẽ ra lệnh.
Liễu Thanh dù đang sợ hãi nhưng phản xạ cực nhanh. Nàng lướt tới góc phòng, gạt mạnh một phiến đá nhỏ che giấu một đường ống thông khí bằng đất nung dài ngoằn ngoèo dẫn thẳng ra rìa rừng đá phía đông ngoại vi Dược Viên. Cát Lão Đầu thả con lôi thử đã thấm đẫm lôi lực cực phẩm vào đường ống, khẽ vỗ mạnh vào đuôi nó.
Con lôi thử hoang dã bị kích thích bởi luồng năng lượng khổng lồ và nỗi sợ hãi, lập tức hóa thành một vệt sáng màu tím lao vút đi trong đường ống tối tăm, hướng thẳng ra phía ngoài.
Phía trên mặt đất, con lôi ưng thú khổng lồ đang giương cao chiếc mỏ sắt, chuẩn bị giáng cú mổ quyết định xuống vách đá rạn nứt. Đôi mắt đỏ rực của nó đột ngột co rút lại.
Khứu giác và thần giác nhạy bén của loài dị thú tầm bảo lập tức bắt được một luồng lôi khí vô cùng tinh khiết, đậm đặc gấp trăm lần tàn dư lôi khí dưới vách đá, đang di động với tốc độ cực nhanh về hướng rừng đá phía đông.
Đối với một con lôi ưng thú hoang dã, năng lượng của Lôi Thạch Cực Phẩm là một sự cám dỗ chí mạng không thể cưỡng lại. Nó gầm rú lên một tiếng xé lòng, lập tức bỏ mặc vách đá đang mổ dở, vỗ mạnh đôi cánh khổng lồ rực lửa điện màu xanh lam, lao vút lên bầu trời giông bão, đuổi theo hướng luồng sáng tím đang di động dưới mặt đất.
Độc Cô Ưng đứng cách đó không xa, thấy con thú cưng đột ngột bỏ vách đá bay đi, chân mày gã nhíu chặt lại. Gã đưa chiếc Lôi Ưng Huyết Sáo lên môi, thổi ra một tần số âm thanh dồn dập hòng gọi con thú quay lại.
*U u u...*
Thế nhưng, con lôi ưng thú đã hoàn toàn bị luồng lôi lực cực phẩm dẫn dụ, nó phớt lờ tiếng sáo xương, tiếp tục lao nhanh về phía rừng đá đông nam.
"Thủ lĩnh! Con thú phát hiện ra dấu vết lôi khí biến dị di chuyển rồi! Kẻ đào tẩu đang trốn chạy về hướng rừng đá!" Một tên chấp pháp đệ tử ngoại môn vội vàng hét lớn báo động.
Độc Cô Ưng mắt chột lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo. Gã nhìn chằm chằm vào vách đá rạn nứt dưới chân, nơi con lôi ưng vừa mổ phá. Sự nghi ngờ vẫn chưa hoàn toàn dứt khỏi tâm trí gã, nhưng trực giác tầm bảo của lôi ưng thú chưa bao giờ sai sót. Gã không thể mạo hiểm để mất dấu vết của gã kiếp nô mang lệnh truy nã đỏ.
"Lũ ngu, còn không mau đuổi theo!" Độc Cô Ưng quát lớn, vung trường thương Lôi Ưng Thương dẫn đầu toán truy binh lao nhanh theo hướng con thú. "Phong tỏa toàn bộ khu vực rừng đá phía đông! Nếu để gã chạy thoát vào Hôi Sâm Lâm, ta sẽ lột da các ngươi!"
Tiếng bước chân rầm rập của giày sắt nện xuống nền đất ẩm ướt xa dần, xa dần rồi hoàn toàn biến mất trong tiếng mưa rơi sập sùi của màn đêm giông bão.
Trong phòng mật dưới lòng đất, bầu không khí ngột ngạt nghẹt thở cuối cùng cũng giãn ra.
Lôi Kính Trần khẽ thở hắt ra một hơi dài, nhịp tim của hắn bắt đầu đập chậm rãi trở lại, phá vỡ trạng thái giả chết của Tịch Tức Quy Thần Pháp. Hắn cố gắng nhấc nhục thân kiệt quệ lên, ngồi dựa lưng vào vách đá lạnh. Gương mặt hắn nhợt nhạt không một giọt máu, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo choàng xám rách nát dính đầy bụi đá.
Liễu Thanh đổ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy ngực thở dốc, nước mắt sợ hãi lúc này mới tuôn rơi lã chã trên khuôn mặt thanh thuần.
Cát Lão Đầu bước tới, khẽ gạt phiến đá đóng chặt cửa hầm ngầm, dẫn luồng không khí ẩm ướt từ ngoài vào phòng mật. Lão quay đầu nhìn về phía Lôi Kính Trần, đôi mắt mù lòa đục ngầu phảng phất một sự u uất sâu thẳm.
"Nghi binh chi kế tuy thành công dụ gã rời đi, nhưng viên Lôi Thạch Cực Phẩm kia sẽ không giữ chân chúng được lâu. Khi Độc Cô Ưng phát hiện ra đó chỉ là một con lôi thử, gã sẽ lập tức quay lại đây với cơn thịnh nộ gấp mười lần."
Lôi Kính Trần siết chặt nắm đấm trái rách nát đóng vảy, khàn giọng nói: "Ta biết. Cát Lão, ta không thể tiếp tục ẩn nấp ở đây để liên lụy đến Dược Viên và Liễu Thanh. Ta phải rời đi."
Cát Lão Đầu bước đến trước mặt hắn, khẽ đặt bàn tay nhăn nheo lên bả vai rách da của Lôi Kính Trần. Lão khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp mang theo một sự nghiêm túc tột độ:
"Rời đi? Với nhục thân phàm nhân rạn nứt này, ngươi đi được bao xa? Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền của ngươi là một mảnh vỡ quy luật cổ đại khổng lồ, nhưng đan điền bị phế của ngươi hiện tại quá nhỏ hẹp, giống như một chiếc bình gốm nứt nẻ chứa đựng cả một hồ nước thiên phạt. Nếu ngươi tiếp tục cưỡng ép hấp thụ lôi kiếp để chiến đấu vượt cấp mà không mở rộng dung tích chứa, nhục thân của ngươi sẽ thạch hóa hoàn toàn và nổ tung thành tro bụi trong vòng ba mươi ngày tới!"
Lôi Kính Trần lồng ngực nhói lên đau đớn, hắn cảm nhận được dòng lôi dịch tàn dư đang co bóp kịch liệt trong đan điền rách nát. "Có cách nào để mở rộng giới hạn chứa của Lôi Tâm?"
Cát Lão Đầu khẽ gật đầu, lão hướng đôi mắt mù về phía bắc, giọng nói mang theo một sự kính sợ cổ xưa:
"Hoang Cổ Lôi Phế Tích. Nơi đó vạn năm trước là thánh địa của một tông môn ngự lôi cổ đại bị thiên phạt tịnh hóa hủy diệt. Sâu trong vùng lõi của phế tích cấm địa, có cất giấu mảnh vỡ Lôi Thần Tinh đầu tiên—thứ tinh thể ngưng tụ từ quy luật sấm sét tự nhiên chưa bị ô nhiễm. Ngươi phải tiến vào đó, tìm thấy và dung hợp mảnh Lôi Thần Tinh vào Lôi Tâm Nguyên Thủy. Chỉ có năng lượng quy luật cổ đại mới có thể tái tạo lại hệ thống kinh mạch phế thải của ngươi, mở rộng giới hạn chứa lôi lực lên gấp mười lần!"
Lôi Kính Trần ngẩng đầu, đôi mắt rực lên tia sáng màu xanh tím lạnh lẽo dưới vành mũ rơm rách nát. Hắn nhìn về phía giường rơm, nơi Tiểu Mộc vẫn đang hôn mê lịm đi, rồi nhìn vào vết sẹo xích sắt hằn sâu trên cổ tay trái của mình—kỷ vật nhục nhã của kiếp nô.
"Hoang Cổ Lôi Phế Tích..." Lôi Kính Trần lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự kiên định sắt đá không thể lay chuyển. "Ta sẽ đi. Dù có phải chịu vạn lôi xé xác, ta cũng phải tìm bằng được Lôi Thần Tinh. Ta phải mạnh lên... để cứu thoát muội muội Lôi Tĩnh khỏi Thần Điện thượng giới, để trả lại sự tự do cho hàng vạn kiếp nô đang bị áp bức dưới hệ thống Hộ Kiếp Đài tàn độc kia!"
Cát Lão Đầu khẽ vỗ mạnh vào vai hắn: "Tốt! Chí khí bất khuất này mới xứng đáng là hậu duệ của dòng họ Lôi gia ngự lôi cổ. Đêm nay, ta sẽ giúp ngươi chăm sóc Tiểu Mộc và Liễu Thanh. Ngươi phải lập tức lên đường tiến về phía bắc biên giới Thiên Hà Phủ trước khi Độc Cô Ưng phát hiện ra kế hoạch nghi binh."
Thế nhưng, Lôi Kính Trần và Cát Lão Đầu đều không biết rằng, cuộc hành trình tiến vào phế tích cổ đại của hắn sẽ không hề dễ dàng.
Tại trung tâm Hạ Nhai Trấn hỗn loạn vô pháp luật cách đó mười dặm.
Trong một tòa lầu các rực rỡ lôi quang nhân tạo, tiếng cười ngạo mạn, hiếu chiến vang dội xé rách màn đêm mưa giông.
Thanh niên tóc tím ngắn dựng ngược, thân hình cường tráng rực rỡ lôi điện mờ nhạt bao quanh—Vương Đằng—đang đứng ngạo nghễ giữa sảnh lớn. Gã khẽ vung thanh đao lôi thạch cực phẩm Cửu Thiên Đao, chém ra một luồng đao khí sấm sét xé đôi chiếc bàn gỗ huyền thiết trước mặt để thị uy sức mạnh tàn bạo.
"Thiên tài Ngụy Lôi Thể của ta đang ở ranh giới hoàn mỹ!" Vương Đằng cười lớn, đôi mắt tím đầy dã tâm nhìn về phía các thủ hạ đang quỳ rạp dưới đất. "Tin tức từ nội môn truyền tới, Hoang Cổ Lôi Phế Tích cấm chế đang suy yếu, mảnh Lôi Thần Tinh đầu tiên sắp xuất thế! Tập hợp toàn bộ tinh anh cho ta! Mảnh tinh thể cổ đại kia... chỉ có Ngụy Lôi Thể của Vương Đằng ta mới xứng đáng dung hợp để đạt đến cảnh giới tối cao! Kẻ nào dám cản đường, giết không tha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!