Thần Ưng Tầm Bảo
Màn sương đêm ẩm ướt của Ngoại Môn Dược Viên bao phủ lấy những luống linh thảo Thanh Mộc, mang theo một bầu không khí lạnh lẽo và ngột ngạt đến đáng sợ. Phía trên mặt đất, tên lính tuần tra của Độc Cô Ưng khẽ híp mắt, ngón tay thô ráp của gã rà rà trên phiến lá Thanh Mộc thảo dính một vệt máu khô xám xịt. Vệt máu ấy tuy đã đông cứng nhưng vẫn phảng phất một luồng lôi khí tàn dư biến dị, thứ mùi hương nhạy cảm mà la bàn tầm bảo của Chấp Pháp Điện đang ráo riết tìm kiếm.
Gã lính tuần tra nhe răng cười tà ác, cơ mặt vặn vẹo đầy vẻ tham lam. Gã biết, chỉ cần gã hét lên một tiếng báo động, Độc Cô Ưng đứng cách đó không xa sẽ lập tức lao tới, và gã sẽ nhận được phần thưởng khổng lồ từ Thần Triều Chấp Pháp Điện vì đã tìm ra tung tích của gã kiếp nô truy nã đỏ. Ngón tay gã khẽ động, chuẩn bị lấy ra một tấm bùa truyền tin màu đỏ rực giấu trong giáp ngực.
Thế nhưng, gã chưa kịp mở miệng thì một luồng gió nhẹ không tiếng động từ sau bụi rậm thổi tới.
Liễu Thanh đứng sau khe cửa gỗ rách nát của gian phòng chứa thuốc, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm vạt áo xanh dược đồ dính đầy bùn đất linh thảo. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run rẩy dữ dội, nhưng ánh mắt lại ngập tràn một sự kiên cường đến lạ lùng. Nàng khẽ ngậm lấy một ống trúc nhỏ, dồn một tia linh lực Luyện Khí tầng 3 mỏng manh vào đầu ống, thổi mạnh ra ngoài.
Một làn bột mịn màu xanh nhạt—Thất Diệp Gây Mê Hoa—nhẹ nhàng khuếch tán vào màn sương ẩm ướt, chuẩn xác bao phủ lấy khứu giác của tên lính tuần tra. Đây là loại độc thảo cực độc trồng xung quanh hàng rào bảo vệ Ngoại Môn Dược Viên, chuyên dùng để gây mê dã thú lôi hệ cấp thấp. Tên lính tuần tra chỉ kịp cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, đôi mắt gã đờ đẫn ra, tấm bùa truyền tin chưa kịp kích hoạt đã rơi tuột khỏi tay. Gã lảo đảo hai bước rồi đổ sụp xuống bụi cỏ Thanh Mộc một cách hoàn toàn thầm lặng, không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Liễu Thanh nín thở, thân hình nhanh nhẹn như một con mèo hoang lướt ra khỏi cửa. Nàng nhanh chóng kéo lê thân hình nặng nề của tên lính tuần tra giấu sâu vào trong bụi cây gai góc, nhặt lấy tấm bùa truyền tin rơi dưới đất rồi lùi nhanh vào trong phòng thuốc, khẽ khép chặt cánh cửa gỗ rách nát.
Thế nhưng, sự yên lặng bất thường ở góc vườn thuốc nhanh chóng đánh động đến Độc Cô Ưng.
Đứng ở trung tâm Ngoại Môn Dược Viên, gã thủ lĩnh đội truy nã chột mắt khẽ nghiêng đầu. Chiếc giáp sắt đen thêu hình ưng thú lôi điện trên vai gã khẽ rung lên dưới màn mưa giông sập sùi. Độc Cô Ưng có một trực giác nhạy bén như chim ưng săn mồi, gã lập tức nhận ra một hơi thở sinh mệnh của thuộc hạ vừa đột ngột biến mất khỏi phạm vi cảm ứng thần thức Trúc Cơ sơ kỳ của mình.
"Lũ phế vật, lục soát một cái vườn thuốc rách nát cũng lề mề." Độc Cô Ưng khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo khiến những luống linh thảo xung quanh khẽ rung lên.
Gã khẽ đưa tay trái lên, rút từ thắt lưng ra một chiếc sáo xương dài sần sùi—Lôi Ưng Huyết Sáo. Chiếc sáo xương này được chế tạo từ xương ngón tay của một ngự thú sứ Thần Triều vạn năm trước, mang theo một tần số âm thanh đặc biệt chuyên dùng để ra lệnh cho lôi ưng thú hoang dã. Độc Cô Ưng đặt sáo lên môi, thổi ra một hơi dài.
*U u u...*
Một âm thanh trầm đục, mang theo tần số rung động kỳ dị xé rách màn sương mù ẩm ướt vang lên. Trên vai gã, con lôi ưng thú hung tợn với đôi mắt đỏ rực như máu khẽ vỗ mạnh đôi cánh khổng lồ rực lửa điện màu xanh lam. Nó gầm rú một tiếng xé lòng, lập tức bay vút lên bầu trời Dược Viên, đôi cánh quạt ra những luồng gió sét mạnh mẽ làm rung chuyển những mái tranh rách nát.
"Ưng Nhãn Tầm Bảo!" Độc Cô Ưng lạnh lùng ra lệnh.
Con lôi ưng thú lơ lửng giữa không trung, đôi mắt đỏ rực b bùng phát ra hai luồng sáng sấm sét quét thẳng xuống mặt đất. Sóng âm sấm sét từ tiếng sáo xương kết hợp với nhãn quang tầm bảo của con thú tạo thành một mạng lưới điện tích vô hình, xuyên qua từng lớp đất đá dày đặc dưới lòng Ngoại Môn Dược Viên để dò tìm bất kỳ dao động lôi khí biến dị nào.
Dưới phòng mật tối tăm sâu mười trượng dưới lòng đất, Lôi Kính Trần đang nằm sấp trên nền đá lạnh lẽo cạnh chiếc giường rơm của Tiểu Mộc. Luồng sóng âm sấm sét từ trên trần đất dội xuống rền vang, mang theo một áp lực Trúc Cơ sơ kỳ cực mạnh ép thẳng vào nhục thân kiệt quệ của hắn. Kinh mạch toàn thân hắn—vốn vừa được tịnh hóa năm mươi phần trăm lôi độc nhờ bộ châm bạc Tịch Lôi Châm của Cát Lão Đầu—đột ngột co thắt dữ dội. Lồng ngực bỏng sẹo chằng chịt rỉ ra một vệt máu tươi rát bỏng.
Lôi Kính Trần cảm nhận được nguy cơ bạo thể cực lớn. Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền bị phế của hắn đang ở trạng thái ngủ đông cạn kiệt năng lượng, nhưng dưới sự kích thích của luồng sóng âm sấm sét từ lôi ưng thú, nó bắt đầu co bóp kịch liệt, muốn tự động kích hoạt để hấp thụ luồng điện tích bên ngoài.
"Không được dùng lôi lực... nếu không kinh mạch sẽ vỡ nát..." Lời cảnh báo của Cát Lão Đầu vang vọng trong tâm trí hắn.
Lôi Kính Trần khẽ nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi đỏ thẫm. Cánh tay phải hoàn toàn tê liệt của hắn vẫn buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng bọc vải thô dính máu khô, không thể cử động nổi một ngón tay. Mười đầu ngón tay trái rách nát đóng vảy lạnh dính máu khô bấu chặt vào nền đá xám đến mức rách da rỉ máu trở lại. Trong tuyệt cảnh nghẹt thở, hắn lập tức vận hành "Tịch Tức Quy Thần Pháp"—bí pháp nín thở giả chết được truyền thụ từ lão kiếp nô Lâm Thập Nhất.
Hắn nín thở hoàn toàn. Nhịp tim của Lôi Kính Trần chậm dần, chậm dần rồi hoàn toàn ngừng đập. Dòng máu nóng trong cơ thể hắn dần lạnh ngắt, làn da gầy gò nhợt nhạt trở nên lạnh lẽo như xác chết vạn năm dưới hầm mộ. Toàn bộ hơi thở sinh mệnh và dao động lôi khí biến dị của Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh lập tức triệt tiêu hoàn toàn, biến hắn thành một khối đá vô tri vô giác dưới lòng đất lạnh.
Thế nhưng, để quan sát và cảm ứng chuyển động của kẻ địch phía trên mà không làm lộ linh lực, Lôi Kính Trần không dùng mắt nhìn, cũng không phóng thần thức phàm nhân ra ngoài. Hắn kích hoạt "Thần Thức Lôi Hóa (Sơ kỳ)".
Thần thức của hắn không lan tỏa như tu sĩ bình thường, mà hóa thành những tia điện li ti, siêu vi mô, hòa lẫn hoàn toàn vào các điện tích tĩnh điện tự nhiên tồn tại trong vách đá phòng mật. Thông qua mạng lưới tĩnh điện vô hình này, Lôi Kính Trần cảm nhận rõ mồn một từng nhịp đập cánh của con lôi ưng thú ngoài vách đá, và cả luồng sát khí lạnh lẽo của Độc Cô Ưng đang từng bước tiến vào gian phòng thuốc phía trên.
*Két! Két!*
Con lôi ưng thú bay lượn vòng quanh góc vườn thuốc, đôi mắt đỏ rực của nó liên tục quét qua quét lại trên mặt đất. Dù Tịch Tức Quy Thần Pháp đã che giấu hoàn toàn hơi thở sinh mệnh của main, nhưng luồng lôi khí tàn dư từ đợt châm cứu tịnh hóa trước đó vẫn còn vương lại một chút trong các khe đá của lối vào phòng mật ngầm.
Con thú gầm rú một tiếng xé lòng, phát hiện ra sự bất thường. Nó đột ngột lao thẳng xuống, đáp mạnh lên vách đá che giấu lối vào phòng mật ngầm ngay sát bụi Thanh Mộc thảo. Móng vuốt sắc nhọn rực lửa điện của nó bấu chặt vào đá xám, tạo ra những tiếng rít chói tai và những tia lửa điện bắn tung tóe.
*Cộp! Cộp! Cộp!*
Con lôi ưng thú dùng chiếc mỏ sắt khổng lồ, mổ mạnh liên tiếp vào khe đá vách núi. Mỗi cú mổ mang theo sức mạnh sấm sét Trúc Cơ sơ kỳ cực mạnh, làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc phòng mật ngầm phía dưới.
Lớp cấm chế ẩn tức thô sơ—trận pháp phòng ngự mỏng manh che mắt lối vào phòng mật do Liễu Thanh thiết lập—bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ như mạng nhện. Bụi đá và những mảnh vụn rơi rớt xuống trần hầm mỏ rầm rập.
Trong phòng mật tối tăm, Liễu Thanh hoảng sợ tột độ, nàng vội vàng lấy tay bịt chặt miệng để không phát ra tiếng khóc thét. Đôi mắt nàng ngập tràn sự tuyệt vọng nhìn chằm chằm lên trần đá đang rạn nứt dần.
Y sư mù Cát Lão Đầu đứng lầm lì sát vách đá lạnh. Gương mặt nhăn nheo của lão khẽ giật giật, đôi tai nhạy bén lắng nghe tiếng mổ đá dồn dập phía trên. Lão biết, cấm chế ẩn tức thô sơ này không thể chịu đựng thêm ba cú mổ của lôi ưng thú nữa. Một khi cấm chế vỡ tan, nhục thân kiệt quệ bị phong tỏa tu vi của Lôi Kính Trần sẽ phơi bày hoàn toàn trước mắt Độc Cô Ưng.
Bàn tay nhăn nheo của Cát Lão Đầu khẽ lùa vào vạt áo xám bẩn thỉu, nắm chặt lấy chiếc hộp gỗ chứa bộ châm bạc Tịch Lôi Châm đã dính đầy lôi độc xám xịt. Đôi mắt mù lòa của lão đột ngột rực lên một luồng khí thế thâm trầm, lạnh lẽo của một cựu Chấp Pháp Sứ Thần Triều năm xưa. Lão đang âm thầm vận hành một tàn quyết nghịch chuyển thọ nguyên lực còn sót lại trong cơ thể phế nhân, chuẩn bị ra tay quyết tử, dùng chính tính mạng của mình để chặn đứng Độc Cô Ưng cứu lấy huyết mạch cuối cùng của Lôi gia.
Lôi Kính Trần nằm dưới đất, lồng ngực đau nhói dữ dội vì thiếu dưỡng khí do nín thở cực hạn dưới Tịch Tức Quy Thần Pháp. Sinh mệnh lực phàm nhân của hắn đang suy giảm tạm thời, tầm nhìn bắt đầu hiện lên những đốm đen mờ ảo. Hắn nhìn thấy cánh tay nhăn nheo của Cát Lão Đầu đang khẽ run lên vì dồn lực thọ nguyên, nhìn thấy giọt nước mắt sợ hãi lăn dài trên má Liễu Thanh.
Hắn muốn xông ra. Hắn muốn bộc phát lôi lực trong Lôi Tâm Nguyên Thủy để chém chết con lôi ưng thú tàn bạo kia. Thế nhưng, thông qua Thần Thức Lôi Hóa, hắn cảm nhận rõ luồng uy áp Trúc Cơ sơ kỳ của Độc Cô Ưng đang đứng ngay sát bên cạnh con thú ngoài vách đá, tay gã đang đặt trên chuôi trường thương linh binh Lôi Ưng Thương.
Chỉ cần một dao động linh lực nhỏ nhất bộc phát từ phòng mật, chiếc Thần Triều Sát Lệnh trên thắt lưng Độc Cô Ưng sẽ lập tức kích hoạt, khóa chặt vị trí của hắn và dẫn dụ toàn bộ truy binh Chấp Pháp Điện bao vây tuyệt lộ.
Hắn phải nhẫn. Hắn phải tiếp tục nín thở chịu đựng, dùng ý chí sắt đá để vượt qua giới hạn chịu đựng vật lý của cơ thể phàm nhân.
*Rắc!*
Một tiếng nứt gãy lớn vang dội trên đỉnh đầu. Cú mổ thứ ba cực mạnh của con lôi ưng thú đã đập vỡ hoàn toàn lớp đá ngoài che mắt. Lớp cấm chế ẩn tức thô sơ vỡ tan thành những mảnh vụn linh lực mờ nhạt.
Con lôi ưng thú bất ngờ mổ mạnh vào vách đá che giấu lối vào phòng mật, đôi mắt đỏ rực như máu của nó khóa chặt vào khe hở vừa rạn nứt sâu hoắm, nơi vẫn còn vương lại một luồng lôi khí tàn dư biến dị từ cuộc châm cứu tịnh hóa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!