Châm Cứu Tịnh Hóa
Tiếng đập cánh phành phạch cực lớn của lôi ưng thú đáp xuống mái hiên nhà tranh làm rung chuyển bụi đất.
Trong phòng mật tối tăm dưới lòng đất Ngoại Môn Dược Viên, chấn động từ trên đỉnh đầu truyền xuống khiến lớp bụi mịn trên trần đá rơi lả tả, hòa vào mùi thảo dược tịnh hóa lạnh lẽo. Lôi Kính Trần đang quỳ một gối trên nền đá xám, cơ thể gầy gò của hắn run lên bần bật theo từng nhịp thở đứt quãng. Cánh tay phải hoàn toàn tê liệt vô lực, được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng bọc vải thô dính đầy máu khô, như một khúc gỗ mục không còn chút tri giác. Mười đầu ngón tay trái của hắn chằng chịt những vết rách nát đóng vảy lạnh dính máu khô – tàn dư của những lần gảy lôi ti sắc bén – nay lại nhói lên đau buốt tận xương tủy.
"Két... Két..."
Tiếng rít chói tai của con lôi ưng thú vang lên ngay phía trên trần đất, kèm theo tiếng bước chân rầm rập của giày sắt nện xuống nền nhà tranh. Uy áp Trúc Cơ sơ kỳ của Độc Cô Ưng như một tảng đá khổng lồ vô hình, xuyên qua lớp đất đá dày dặn ép thẳng xuống phòng mật, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở.
"Sư phụ... bọn chúng đã tới sát rồi." Liễu Thanh gương mặt thanh thuần cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay run rẩy nắm chặt lấy vạt áo xanh dược đồ dính đầy bùn đất. Nàng khẽ quay đầu nhìn về phía giường rơm nơi Tiểu Mộc vẫn đang hôn mê lịm đi, hơi thở yếu ớt.
Y sư mù Cát Lão Đầu vẫn đứng trầm mặc giữa phòng mật, đôi mắt mù lòa đục ngầu không chút thần sắc hướng thẳng lên trần nhà. Lão khẽ giơ tay lên, ra hiệu cho Liễu Thanh im lặng, rồi chậm rãi bước đến trước mặt Lôi Kính Trần. Tay trái lão khẽ lùa vào trong vạt áo vải xám bẩn thỉu, rút ra một chiếc hộp gỗ dài sần sùi. Khi nắp hộp mở ra, mười hai cây kim bạc dài mảnh như tơ nhện – bộ châm bạc cổ Tịch Lôi Châm – rực lên luồng linh quang màu lam nhạt thanh khiết.
"Ngồi xếp bằng, buông lỏng toàn bộ đan điền." Giọng nói của Cát Lão Đầu trầm thấp nhưng mang theo một sự uy nghiêm không thể chối từ.
Lôi Kính Trần cắn chặt môi đến mức bật máu tươi đỏ thẫm để giữ vững linh trí tỉnh táo. Hắn cố gắng nhấc nhục thân kiệt quệ lên, ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh. Thế nhưng, ngay khi hắn định vận hành một tia linh lực thô sơ trong cơ thể để tự bảo vệ tim mạch, dòng lôi độc tích tụ trong Lôi Tâm Nguyên Thủy sâu dưới rốn đột ngột bùng phát dữ dội.
*Rắc!*
Một tiếng nứt vỡ vô hình vang lên sâu trong cơ thể. H hắc lôi độc tố ma tính của Tào Phong phản phệ ngược lại, xé rách thêm một kinh mạch phụ ở bả vai trái. Máu đen xám rỉ ra từ lỗ chân lông, nóng bỏng và tàn bạo như nham thạch lỏng.
"Hự..."
Lôi Kính Trần hộc ra một ngụm máu đen ngòm khét lẹt. Nhục thân hắn run rẩy dữ dội, kinh mạch toàn thân rạn nứt đau đớn như bị vạn dao đâm xuyên.
"Ngu xuẩn!" Cát Lão Đầu khẽ quát lớn, gậy trúc trong tay lão gõ mạnh xuống đất phát ra một tiếng "Cộp" giòn giã. "Ma tính của hắc lôi tà ác không thể dùng bạo lực áp chế! Ngươi càng dùng linh lực phản kháng, kinh mạch của ngươi càng nứt vỡ nhanh hơn. Buông lỏng toàn bộ cơ thể, để kim bạc dẫn lưu độc tố ra ngoài đất phàm!"
Lôi Kính Trần nghe vậy, hô hấp dồn dập khẽ khựng lại. Dưới sự bảo hộ tinh thần thầm lặng của chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái, hắn nghiến chặt răng, cưỡng ép bản thân buông lỏng hoàn toàn hệ thống kinh mạch đang rực lửa. Hắn từ bỏ việc tự tịnh hóa, mở rộng các huyệt đạo chính đón nhận châm bạc.
Cát Lão Đầu khẽ động ngón tay nhăn nheo, kẹp lấy cây kim bạc thứ nhất của Tịch Lôi Châm. Lão đâm chuẩn xác vào huyệt Thiên Đột ngay sát hõm cổ của Lôi Kính Trần.
*Xèo xèo!*
Ngay khi mũi kim bạc vừa cắm vào da thịt, luồng lôi hỏa ma tính đỏ rực bùng phát dữ dội từ đan điền main, lao thẳng lên huyệt lộ phản chấn kịch liệt. Đầu kim bạc lập tức rực cháy một quầng lửa điện màu tím đen tà ác, cố gắng ăn mòn và bẻ gãy mũi châm bạc cổ.
"Dẫn lưu!" Cát Lão Đầu trầm giọng quát, ngón tay lão truyền vào một luồng linh lực tịnh hóa thanh khiết.
Mũi kim bạc rung lên bần bật, cưỡng ép hút ngược dòng lôi hỏa ma tính chạy dọc theo thân kim, hóa thành một luồng khói xám đen bốc lên nghi ngút từ vết thương rách da ở cổ main. Cơn đau bỏng rát thấu xương tủy khiến Lôi Kính Trần trợn trừng đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi tuôn ra như tắm dọc theo khuôn mặt gầy gò.
*Rầm rập! Rầm rập!*
Đúng lúc này, tiếng lục soát bàn ghế rầm rập vang lên dồn dập ngay phía trên trần phòng mật. Tiếng gỗ nứt gãy, tiếng bình gốm vỡ tan loảng xoảng truyền xuống rõ mồn một.
"Lục soát kỹ cho ta! Tên kiếp nô đào tẩu kia bị thương nặng, la bàn tầm bảo báo hiệu lôi khí biến dị rò rỉ ngay quanh khu vực này. Một ngóc ngách nhỏ cũng không được bỏ sót!" Giọng nói khàn khàn, lạnh lùng đầy sát khí của Độc Cô Ưng vang lên sát bên tai họ, chỉ cách một lớp đất đá mỏng manh của trần hầm.
Liễu Thanh sợ hãi đến mức hai chân bủn rủn, nàng phải tựa lưng vào vách đá lạnh để không ngã quỵ. Nàng nhìn chằm chằm lên trần nhà, nín thở hoàn toàn, đôi mắt ngập tràn sự tuyệt vọng.
Cát Lão Đầu sắc mặt không đổi, đôi tay mù lòa của lão nhanh như chớp giật, liên tục kẹp lấy mười một cây kim bạc còn lại. Lão đâm liên tiếp mười hai kim bạc Tịch Lôi Châm vào các huyệt lộ quanh tim và phổi của Lôi Kính Trần, bao gồm cả các huyệt Đản Trung, Thần Khuyết và Kỳ Môn.
*Oanh!*
Dưới sự kích thích của mười hai mũi châm bạc cổ, toàn bộ nguồn lôi độc tích tụ sâu trong Lôi Tâm Nguyên Thủy gào rú điên cuồng, hóa thành vô số ảo ảnh tà ác của Tào Phong và đám giám ngục ngoại môn lao thẳng vào thức hải của Lôi Kính Trần.
"Kiếp nô hèn mọn! Ngươi chỉ xứng đáng làm vật tế gánh kiếp cho thiên kiêu! Chết đi!"
Tiếng gào thét của tâm ma ăn mòn linh trí, khiến Lôi Kính Trần suýt chút nữa đã bộc phát toàn bộ lôi lực tích trữ để phá hủy phòng mật tự sát. Đúng lúc thần trí hắn đang chìm dần vào điên loạn, chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng xích sắt rền vang oán giận thầm lặng. Tiếng sấm thức tỉnh vang dội trong thức hải, đánh tan hoàn toàn ảo ảnh tâm ma, kéo giữ lấy tia lý trí cuối cùng của hắn.
Lôi Kính Trần cắn chặt răng, mười đầu ngón tay trái bấu chặt vào nền đá xám đến mức móng tay gãy nát rỉ máu, kiên cường chịu đựng nỗi đau châm cứu tịnh hóa cực đoan.
Dưới sự dẫn lưu của Tịch Lôi Châm, từng luồng lôi độc màu xám xịt mang điện tích liên tục bốc lên từ mười hai cây kim bạc, rồi chảy dọc theo các rãnh đá phòng mật xuống lòng đất phàm tịnh hóa hoàn toàn.
Sau một canh giờ dài dằng dặc như vạn năm, tiếng bước chân lục soát phía trên trần đất bắt đầu thưa dần rồi di chuyển ra hướng vườn thuốc phía ngoài.
Cát Lão Đầu chậm rãi thu hồi mười hai cây kim bạc đã chuyển sang màu xám xịt vào hộp gỗ. Lão khẽ thở dài, lau vệt mồ hôi trên trán: "Lôi độc tích tụ đã được tịnh hóa năm mươi phần trăm, giữ được mạng sống cho ngươi. Thế nhưng kinh mạch rạn nứt quá nặng, tu vi tạm thời bị phong tỏa hoàn toàn, nội trong ba ngày tới ngươi không được dùng bất kỳ lôi lực nào, nếu không sẽ bạo thể chết lập tức."
Lôi Kính Trần lảo đảo ngã gục xuống nền đá, lồng ngực phập phồng thở dốc, nhục thân kiệt quệ hoàn toàn sức lực phàm nhân.
Đột ngột, từ lối vào phòng mật ngầm phía trên, một tiếng bước chân nhẹ của lính tuần tra dừng lại ngay sát luống Thanh Mộc thảo. Tên lính cúi người xuống vạch bụi cỏ, đôi mắt gã găm chặt vào một vết máu khô đen xám còn vương lại trên chiếc lá xanh ngay sát khe đá lối vào phòng mật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!