Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nơi Trú Ẩn Trong Dược Viên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông trút xuống Thiên Hà Phủ mỗi lúc một dữ dội, biến những con đường mòn gập ghềnh sát rìa rừng đá phía đông Hạ Nhai Trấn thành những dòng thác bùn nhão nhoét. Bóng đêm đen kịt như mực, chỉ thỉnh thoảng bị xé rách bởi những tia chớp bạc rạch ngang bầu trời, rọi sáng bóng hình gầy gò của một thiếu niên đang lảo đảo bước đi trong màn bão cát sấm sét.


Lôi Kính Trần cắn chặt răng, cảm nhận từng luồng gió lạnh thấu xương tủy quất thẳng vào vành mũ rơm rách nát. Trên vai trái của hắn, đứa trẻ kiếp nô Tiểu Mộc vẫn đang hôn mê lịm đi, cơ thể gầy gộc như một bộ xương khô lạnh ngắt thỉnh thoảng lại run lên bần bật. Cánh tay phải của Lôi Kính Trần hoàn toàn vô lực, bị quấn chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng thô dính máu khô, vết bỏng sẹo từ đòn roi sét của Tào Phong vẫn đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu xám nhạt mang điện tích khét lẹt.


Mỗi bước chân giẫm lên đá nhọn là một lần những vết sẹo do xiềng xích sắt nung ở cổ chân hắn nhói lên buốt giá. Nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn bão đang điên cuồng tàn phá bên trong cơ thể hắn. Trạng thái Lôi Độc Tích Tụ trong đan điền bị phế bỏ đang ở mức cực hạn. Sau khi cưỡng ép kích hoạt Cưỡng Đoạt Kiếp Lực để nuốt chửng toàn bộ linh lực lôi hệ của Tào Phong, Lôi Tâm Nguyên Thủy giống như một cái đập nước đã nứt nẻ hoàn toàn, chứa đầy dòng lôi dịch cuồn cuộn ma tính đang chực chờ nổ tung.


"Hự..."


Lôi Kính Trần hộc ra một ngụm máu đen ngòm ngay trên nền đất bùn. Dòng máu nóng vừa chạm đất đã phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, bốc lên một luồng khói xám nhạt mang điện tích. Mười đầu ngón tay trái của hắn – vốn chằng chịt những vết rách nát đóng vảy lạnh dính máu khô do dây lôi ti của Cổ Nhạc Lôi Cầm cứa vào trước đó – nay lại bị nước mưa lạnh ngấm vào, đau buốt đến tận tâm can. Hắn cảm thấy hệ thống kinh mạch phàm nhân của mình đang rạn nứt thêm từng tấc một dưới áp lực của dòng điện cao thế tà ác. Nếu không tìm được nơi xả lôi hoặc tịnh hóa, nhục thân của hắn sẽ tự động thạch hóa thành lôi thạch vô tri trong vòng vài canh giờ nữa.


*Vút! Vút!*


Ở phía xa sau lưng hắn, ẩn sau màn sương mù độc hại của rừng đá, những luồng sáng đỏ rực nhấp nháy đầy đe dọa của Thần Triều Sát Lệnh đột ngột quét qua quét lại. Tiếng gầm rú của gió bão không thể che giấu hoàn toàn tiếng bước chân dồn dập của lính tuần tra Chấp Pháp Điện. Mã Chấp Pháp đã phát lệnh truy sát đỏ chói toàn Thiên Hà Phủ. Vòng vây phong tỏa đang khép chặt từng phút.


Chính lúc Lôi Kính Trần cảm thấy tầm mắt mình dần mờ mịt, một cái đầu nhỏ màu xanh tím lấp lánh tia sét nhạt đột ngột chui ra từ vạt áo rách nát trước ngực hắn. Linh thú Lôi Miêu khẽ kêu lên một tiếng "Miêu" rất nhỏ, đôi mắt to tròn màu vàng rực của nó lấp lánh trong đêm tối. Nó dùng cái đuôi dài chẻ làm hai quấn chặt lấy ngón tay trái rớm máu của hắn, rồi nhảy phóc xuống đất bùn nhão, lướt nhanh về phía một vách đá dốc đứng được bao phủ bởi những bụi cỏ cao quá đầu người.


"Lôi Miêu..." Lôi Kính Trần khàn giọng thì thầm. Thần thức lôi hóa mỏng manh của hắn cảm nhận được luồng khí tức mát lạnh, cách điện tuyệt đối tỏa ra từ những bụi cỏ kia. Đó là Thanh Mộc thảo – loại linh thảo có khả năng cách tuyệt hoàn toàn dao động lôi lực tự nhiên.


Hắn cắn răng bám theo bóng dáng nhỏ bé của con mèo hoang lôi hệ. Lôi Miêu nhanh nhẹn luồn lách qua một khe nứt hẹp ẩn khuất sau hàng rào linh thảo cách điện. Lôi Kính Trần nghiêng người, cố gắng bảo vệ đứa trẻ Tiểu Mộc trên vai không bị va đập vào vách đá nhọn, lách qua khe hẹp. Ngay khi bước qua vách đá, mùi tanh nồng của sấm sét mưa giông lập tức dịu đi, thay vào đó là mùi thơm thanh khiết của hàng vạn loại thảo dược tịnh hóa.


Ngoại Môn Dược Viên hiện ra thầm lặng trong màn đêm ẩm ướt.


Dưới ánh sáng mờ nhạt của một chiếc đèn lồng linh thạch treo ở góc hiên nhà tranh, một thiếu nữ mặc áo xanh dược đồ dính đầy bùn đất linh thảo đang vội vã che chắn cho những luống thuốc quý trước cơn giông bão. Liễu Thanh nghe thấy tiếng động lạ ở hàng rào bảo vệ, liền giật mình quay lại, tay cầm chiếc gùi tre thủ thế phòng ngự.


"Ai đó?" Giọng nói của nàng run lên nhè nhẹ.


Khi ánh sáng mèn nhẹ của đèn lồng rọi sáng khuôn mặt nhợt nhạt không còn giọt máu dưới vành mũ rơm rách nát của Lôi Kính Trần, Liễu Thanh kinh hoàng che miệng để ngăn bản thân không hét lên thành tiếng. Nàng nhìn thấy bả vai phải rách nát bốc khói của hắn, cánh tay phải tê liệt buông thõng buộc chặt vào thắt lưng, và đứa trẻ Tiểu Mộc đang hôn mê rũ rượi trên vai trái hắn.


"Lôi... Lôi sư huynh?! Sao huynh lại thành ra nông nỗi này?" Liễu Thanh vội vàng buông gùi tre, lao đến đỡ lấy cơ thể gầy gò đang run rẩy của hắn. "Tông môn đang phát lệnh truy nã đỏ khắp nơi... Chấp pháp đệ tử nói huynh đã phế bỏ Tào sư huynh và cướp đoạt lôi cốt..."


"Giúp ta... giấu đứa trẻ này..." Lôi Kính Trần khàn giọng, giọng nói trầm thấp rít qua kẽ răng đầy đau đớn. Thân hình hắn bước đi lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống luống đất ẩm.


Liễu Thanh không chút do dự. Bản tính lương thiện và sự biết ơn thầm lặng đối với gã kiếp nô từng âm thầm bảo vệ nàng khỏi đám đệ tử ngoại môn hống hách đã chiến thắng nỗi sợ hãi luật cấm tông môn. Nàng nhanh chóng mở cấm chế ẩn tức của dược vườn, đỡ Tiểu Mộc xuống khỏi vai hắn, rồi dẫn Lôi Kính Trần đi vòng ra sau gian nhà tranh, tiến vào một phòng mật dưới lòng đất được ngụy trang bằng một tủ chứa linh thảo khô.


Phòng mật tối tăm, ngập tràn mùi hương lạnh lẽo của U Minh Thủy và các loại cỏ tịnh hóa lôi độc. Ngay khi bước vào, Lôi Kính Trần không thể chịu đựng thêm được nữa, hắn quỳ sụp xuống nền đá lạnh, tay trái bấu chặt lấy ngực áo, hơi thở dồn dập như người sắp chết ngạt.


"Kính Trần sư huynh, huynh mau ngồi thiền! Để muội lấy thuốc tịnh hóa bôi vết thương cho huynh!" Liễu Thanh hốt hoảng xoay người định chạy đi tìm dược liệu.


"Không kịp..." Lôi Kính Trần cắn răng gầm lên một tiếng nhỏ. Dòng lôi lực ma tính của Tào Phong trong đan điền hắn đột ngột bùng phát, dội ngược lên lồng ngực. Hắn cố gắng vận hành Nghịch Lôi Quyết thầm lặng, dùng thần thức lôi hóa cưỡng ép ngưng tụ lôi lực để đẩy lùi lôi độc tà ác đang tàn phá tim phổi.


Thế nhưng, nhục thân phàm nhân của hắn đã quá kiệt quệ. Sự cưỡng ép vận hành công pháp trong trạng thái trọng thương chỉ khiến hệ thống kinh mạch vừa giãn nở bị quá tải nặng nề hơn.


*Rắc!*


Một tiếng nứt vỡ vô hình vang lên sâu trong cơ thể hắn. Kinh mạch bả vai trái rách thêm một đường lớn, máu tươi đỏ sẫm lẫn hắc điện tà tính lập tức phun ra từ lỗ chân lông, nhuộm đỏ mảng áo choàng xám rách nát. Lôi Kính Trần gục đầu xuống đất, ho liên tục, từng ngụm máu đen ngòm dính đầy bụi than mỏ đá chảy loang lổ trên nền đá phòng mật.


"Huynh không được dùng linh lực nữa! Kinh mạch của huynh đã nứt nẻ hoàn toàn rồi!" Liễu Thanh khóc nghẹn, nàng vội vàng quỳ xuống cạnh hắn, đôi bàn tay run rẩy lấy ra một hũ dược dịch màu xanh nhạt dồi dào linh khí thảo mộc, nhẹ nhàng bôi lên vết thương bỏng sẹo trên bả vai và cánh tay phải tê liệt của hắn. Dược dịch mát lạnh phần nào xoa dịu cơn đau rát như lửa đốt, nhưng dòng lôi độc tích tụ sâu trong đan điền vẫn đang co bóp kịch liệt.


"Để ta."


Một giọng nói già nua, cộc cằn nhưng vô cùng trầm tĩnh đột ngột vang lên từ lối vào phòng mật.


Y sư mù Cát Lão Đầu bước từng bước chậm rãi vào phòng, tay cầm chiếc gậy trúc gõ khẽ xuống nền đá. Dù đôi mắt lão mù lòa, đục ngầu không có thần sắc, nhưng lão vẫn chuẩn xác bước đến trước mặt Lôi Kính Trần, khom người xuống đặt ba ngón tay nhăn nheo lên cổ tay trái đầy vết sẹo xiềng xích của hắn.


Căn phòng mật bỗng chốc chìm vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng mưa giông rền vang ngoài trần đất và tiếng thở đứt quãng của Lôi Kính Trần. Sắc mặt Cát Lão Đầu càng lúc càng trở nên thâm trầm, nếp nhăn trên trán lão hằn sâu như những rãnh đá cổ xưa.


"Gan to bằng trời." Cát Lão Đầu khàn giọng thốt lên, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo khó lường. "Đan điền bị phế bỏ mười năm, nhục thân phàm nhân chưa đúc đạo cơ, vậy mà dám cưỡng ép nuốt chửng toàn bộ lôi kình của một tu sĩ Luyện Khí tầng 7. Nhóc con, ngươi tưởng có chút huyết mạch đặc thù bảo mệnh là có thể coi thường quy luật thiên phạt sao?"


Lôi Kính Trần gượng đầu dậy, đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím nhìn thẳng vào khuôn mặt mù lòa của vị y sư già: "Cát Lão... ta phải sống... ta còn phải cứu muội muội..."


Cát Lão Đầu hừ lạnh một tiếng, buông cổ tay hắn ra, tay trái khẽ lùa vào trong vạt áo vải xám bẩn thỉu, chạm nhẹ vào bộ châm bạc cổ Tịch Lôi Châm đang giấu kín. Lão thâm trầm nhìn về phía đứa trẻ Tiểu Mộc đang nằm trên giường rơm, rồi quay lại nhìn vết thương rỉ máu đen của Lôi Kính Trần:


"Lôi độc tích tụ đã ăn mòn vào tận lục phủ ngũ tạng của ngươi. Nếu không có bộ châm bạc của ta dẫn lưu, nội trong ba canh giờ nữa, tim phổi ngươi sẽ hoàn toàn bị thạch hóa thành lôi thạch. Mà khi đó, dẫu có là Tiên Nhân giáng thế cũng không cứu nổi mạng nhỏ của ngươi."


Liễu Thanh đứng bên cạnh nghe vậy, gương mặt thanh thuần tràn đầy sự lo lắng chân thành, nàng nắm chặt vạt áo xanh dược đồ, khẩn cầu: "Sư phụ, xin người ra tay cứu Kính Trần sư huynh! Huynh ấy vì cứu đứa trẻ kiếp nô này mới bị truy sát..."


Cát Lão Đầu chưa kịp trả lời, đột ngột, tai lão khẽ động. Thần sắc lão lập tức biến đổi, trở nên ngưng trọng tột độ.


*Két... Két...*


Từ trên bầu trời mây đen vần vũ của Ngoại Môn Dược Viên, một tiếng kêu xé lòng, chói tai và mang theo uy áp sấm sét tàn bạo đột ngột vang vọng xuống, lấn át cả tiếng sấm rền của thiên nhiên. Đó là tiếng kêu của lôi ưng thú hoang dã – loài linh thú tầm bảo nhạy bén bậc nhất của Thần Triều Chấp Pháp Điện.


Luồng uy áp Trúc Cơ sơ kỳ khổng lồ từ trên không trung quét xuống xối xả, khiến cấm chế bảo vệ mỏng manh của Dược Viên rung lên bần bật, bụi đất trên trần phòng mật rơi xuống lả tả. Độc Cô Ưng cùng con thú cưỡi hung tợn của gã đã tìm đến sát khu vực ẩn nấp của họ, chiếc Thần Triều Sát Lệnh rực sáng điện đỏ đang điên cuồng dò tìm luồng lôi khí biến dị của Lôi Tâm Nguyên Thủy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!