Phá Vòng Vây Tào Phong
Dòng điện cao thế cuồn cuộn truyền qua roi sét nung đỏ rực, thiêu đốt da thịt bả vai và kinh mạch cánh tay phải Lôi Kính Trần.
Cơn đau bỏng rát từ luồng sét tàn bạo của Lôi Tiên như một bầy kiến lửa nung đỏ, điên cuồng cắn xé từng thớ thịt, len lỏi vào hệ thống kinh mạch vốn đã chằng chịt vết rạn nứt của hắn. Tiếng xèo xèo của da thịt bị nung chín vang lên trong tiếng mưa rơi tầm tã, mùi khét lẹt của máu thịt bị thiêu đốt bốc lên hòa vào làn sương lạnh ẩm ướt của Hạ Nhai Trấn. Cánh tay phải của hắn, vốn đã bị tê liệt hoàn toàn và buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng thô rớm máu, nay lại phải gánh chịu thêm một đợt tàn phá hủy diệt. Từng khớp xương nhức nhối thấu xương tủy, tưởng chừng như chỉ cần Tào Phong vận thêm một tia linh lực, bả vai phải của hắn sẽ hoàn toàn đứt lìa.
"Ha ha ha! Lôi Kính Trần, ngươi cảm nhận được thế nào là lôi hình chưa?" Tào Phong đứng ở đầu ngõ, khuôn mặt mặt dơi tai chuột vặn vẹo vì phấn khích. Gã siết chặt chuôi Lôi Tiên, dồn dập truyền vào đó linh lực Luyện Khí tầng 7 cuồn cuộn: "Một gã kiếp nô phế thải với cái đan điền nát vụn, dẫu có nhặt được chút tà công dưới đáy Ma Lôi Uyên thì cũng chỉ là súc vật giãy dụa trước thòng lọng của chấp pháp đường mà thôi!"
Lực lượng sấm sét cuồng bạo từ roi sắt không ngừng ép tới, đẩy Lôi Kính Trần vào sát vách đá ẩm ướt. Nước mưa xối xả xối thẳng vào vành mũ rơm rách nát, chảy dài xuống khuôn mặt lạnh tanh không một chút gợn sóng của hắn. Đôi mắt hắn, ẩn sau bóng tối của vành mũ, rực lên những tia sáng màu xanh tím lạnh lẽo. Hắn không hề hét lên đau đớn, cũng không tìm cách giãy dụa để thoát khỏi sợi roi da rắn dai chắc. Hắn đang chờ đợi.
Chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái của hắn bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng xích sắt rền vang oán giận thầm lặng trong thức hải, giống như một chiếc mỏ neo tinh thần giúp hắn giữ vững linh trí tỉnh táo tuyệt đối trước cơn đau đớn xé rách nhục thân. Hắn cảm nhận được dòng điện của Tào Phong đang chảy qua roi sắt, tạo thành một chiếc cầu nối linh lực hoàn hảo giữa đan điền của gã và nhục thân của hắn.
"Ngu xuẩn." Lôi Kính Trần khàn giọng thốt ra hai chữ, thanh âm trầm thấp bị tiếng sấm rền át đi một nửa.
Hắn khẽ vận hành Nghịch Lôi Quyết thầm lặng sâu trong lồng ngực. Đan điền bị phế của hắn, nơi lưu trữ Lôi Tâm Nguyên Thủy đang ngủ đông cạn kiệt năng lượng, đột ngột mở rộng các huyệt đạo chính đón nhận dòng điện. Năng lượng đặc thù cốt lõi – Cưỡng Đoạt Kiếp Lực – được kích hoạt vòi rồng hút ngược.
*Ầm!*
Một luồng lực hút vô hạn, tàn bạo và cổ xưa đột ngột bùng phát từ sâu trong đan điền Lôi Kính Trần, biến nhục thân của hắn thành một hố đen lôi đình không đáy. Dòng điện cao thế đang thiêu đốt bả vai hắn lập tức bị đổi chiều, đảo ngược dòng chảy, cuồn cuộn chảy ngược về phía Tào Phong qua sợi roi sắt.
Sự thay đổi đột ngột này khiến Tào Phong kinh hoàng thất sắc. Nụ cười tà ác trên mặt gã cứng đờ lại. Gã cảm thấy linh lực Luyện Khí tầng 7 tích lũy trong đan điền của mình như gặp phải một con quái thú khổng lồ, điên cuồng bị hút sạch thần tốc qua sợi roi sét. Đạo cơ của gã lung lay dữ dội, kinh mạch lồng ngực co thắt kịch liệt, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra đen ngòm.
"Cái... cái gì thế này?! Ngươi đã làm gì?!" Tào Phong gào lên trong sợ hãi tột cùng, gã cố sức giật mạnh sợi Lôi Tiên hòng cắt đứt mối liên kết, nhưng sợi roi da rắn như bị hàn chặt vào bả vai của Lôi Kính Trần bởi một lực lượng quy luật cổ xưa vô hình. Gã không thể buông tay, cũng không thể ngăn cản dòng linh lực đang trôi tuột đi như nước lũ vỡ đê.
Lôi Kính Trần lạnh lùng bước lên một bước, bàn chân giẫm nát tấm bùa truyền tin ngầm của Lôi Hạo dưới bùn đất nhão nhoét. Vân sét màu tím đậm rực sáng ẩn hiện dưới làn da gầy gò của hắn, Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh tầng thứ nhất điên cuồng chuyển hóa dòng linh lực cướp đoạt được thành năng lượng bản nguyên tinh khiết tuyệt đối dồn vào Lôi Tâm.
"Ta đã nói, muốn lấy đầu ta, phải xem roi của ngươi có đủ sắc bén hay không." Lôi Kính Trần khàn giọng, tay trái siết chặt chuôi kiếm gãy Lôi Dẫn Thiết Kiếm, bộc phát kỹ năng hộ thể Lôi Đình Giáp.
*Đoành!*
Một quầng sáng sấm sét màu xanh lam đậm lấp lánh khổng lồ đột ngột bùng phát xung quanh cơ thể Lôi Kính Trần, tạo ra một luồng sóng xung kích lôi điện cực đại phản chấn hất văng đối thủ. Sợi roi Lôi Tiên bị lực lượng sấm sét bóp nát cấm chế trói buộc, tuột khỏi bả vai bốc khói của hắn.
Tào Phong hộc ra một ngụm máu lớn, nhục thân bị phản chấn bắn bay ra xa mười trượng, đập mạnh vào bức tường đá của con ngõ cụt. Tiếng xương sườn gãy rầm rầm vang lên, gã quằn quại dưới vũng nước mưa, đạo cơ rạn nứt nghiêm trọng, tu vi tụt dốc không phanh từ Luyện Khí tầng 7 xuống tầng 4.
"Giết hắn! Mau giết hắn cho ta!" Tào Phong vừa run rẩy ho ra máu vừa điên cuồng gào thét chỉ tay về phía Lôi Kính Trần.
Mười tên đệ tử tuần tra chấp pháp vòng ngoài lập tức hoàn hồn, vung trường thương dẫn điện rực sáng lôi quang xông thẳng vào ngõ hẹp hòng đâm nát nhục thân phàm nhân của main.
Trong ngàn cân treo sợi tóc, một trận mưa kiếm khí màu tím nhạt đột ngột từ trên trời giáng xuống xối xả, chém đứt đôi ba cây trường thương của toán lính đi đầu. Một bóng người mặc y phục dạ hành màu đen bó sát, tóc buộc cao gọn gàng lướt ra từ màn sương độc. Tô Tử Yên vung thanh kiếm Tử Điện cực phẩm phàm binh, thi triển Tử Điện Kiếm Pháp tạo thành một tấm màng chắn sấm sét ngăn cản toàn bộ truy binh.
"Lôi Kính Trần, mau đi! Chấp Pháp Điện đang khép chặt vòng vây ngoại vi rồi!" Tô Tử Yên trầm giọng truyền âm, ánh mắt sắc sảo đầy vẻ dứt khoát.
Lôi Kính Trần không chút do dự, tay trái cúi xuống nhấc bổng đứa trẻ kiếp nô Tiểu Mộc đang hôn mê dưới đất vác lên vai trái. Hắn thò tay vào ngực áo rách nát, lôi ra nắm cát Ngũ Hành Lôi Sa và một viên hắc lôi thạch vụn thu được từ la bàn bị hỏng trước đó, rải mạnh xuống vũng bùn nhão nhoét của con ngõ cụt.
Hắc Lôi Trận Pháp được kích hoạt.
*Oành! Oành!*
Một vùng đầm lầy điện màu đen kịt bùng phát dữ dội dưới chân toán đệ tử chấp pháp, phát ra những tiếng sấm nhỏ mang độc tính tê liệt ăn mòn linh lực. Toán lính canh gào thét thảm thiết khi hai chân bị đầm lầy điện hút chặt, tê dại toàn thân không thể di chuyển nửa bước. Tào Phong nằm ở góc tường chỉ biết bất lực nhìn bóng hình gầy gò khoác áo choàng xám của Lôi Kính Trần cùng Tô Tử Yên biến mất vào màn mưa giông tối tăm của rừng đá biên giới.
Cùng lúc đó, sâu trong Lôi Chấp Điện Thiên Hà Phủ, Điện chủ Mã Chấp Pháp đang ngồi thiền tĩnh tâm bỗng mở bừng đôi mắt lạnh lẽo. Trên chiếc gương đồng cổ Thiên Lôi Kính lơ lửng trước mặt gã, một luồng sóng xung kích sấm sét màu tím đen cổ xưa đột ngột rạch ngang mặt gương, tỏa ra uy áp quy luật biến dị tàn tạ cực mạnh.
"Lôi Tâm Nguyên Thủy... Dị số vạn năm trước vẫn chưa chết sao?" Mã Chấp Pháp phẫn nộ gầm lên, bàn tay mang đầy nhẫn ngọc bóp nát chiếc chén trà bằng ngọc bích thành bột mịn. Gã lập tức vung tay kích hoạt Thần Triều Sát Lệnh truyền đi mật lệnh sát phạt đỏ chói cho thủ lĩnh đội truy nã Độc Cô Ưng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!