Đêm Đào Tẩu Dưới Cơn Giông
Mưa bắt đầu đổ xuống Thiên Hà Phủ.
Những giọt mưa đầu tiên lạnh buốt, nặng trịch như những viên đá cuội rơi rớt từ vòm mây xám xịt, đập thẳng vào phiến đá đen loang lổ vết máu khô của Lôi Hình Đài. Tiếng mưa rơi lộp bộp nhanh chóng dày đặc hơn, hòa cùng tiếng gió rít gào qua các khe đá nhọn hoắt tạo nên một bản nhạc tang tóc của thiên nhiên biên cảnh. Dưới chân Lôi Kính Trần, dòng nước mưa lạnh lẽo chảy tràn qua, mang theo cái lạnh thấu xương xua đi phần nào hơi nóng bỏng rát đang bốc lên từ những vết thương cháy sém trên tấm lưng gầy gò của hắn.
Nhưng cái lạnh bên ngoài không thể dập tắt nổi ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào sâu trong lồng ngực hắn. Lúc này, bên trong đan điền bị phế bỏ của Lôi Kính Trần, mảnh Lôi Tâm Nguyên Thủy giống như một cái hố đen không đáy, đang điên cuồng xoay chuyển, cố gắng nén chặt luồng lôi lực Trúc Cơ khổng lồ vừa cướp đoạt từ cuộc độ kiếp của Lôi Thiên Bảo. Năng lượng sấm sét quá tải cuồn cuộn chảy dọc theo các đường kinh mạch rạn nứt, nóng bỏng và tàn bạo như những dòng nham thạch lỏng, khiến từng thớ thịt của hắn run lên bần bật trong đau đớn thực tế. Hắn phải nghiến chặt răng đến mức bật máu, dùng ý chí sắt đá để giữ cho nhục thân phàm nhân không bị nổ tung lập tức.
"Cộp. Cộp. Cộp."
Tiếng bước chân nặng nề của Trương giám ngục vang lên sát bên tai Lôi Kính Trần, dẫm nát những vũng nước mưa loang lổ. Gã đàn ông mặt thẹo hung tợn cúi thấp người xuống, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và tử khí phả thẳng vào mặt hắn. Chiếc roi sắt gai dẫn lôi—Lôi Hình Tiên—trên tay gã vẫn còn đỏ rực ánh điện tà ác, khẽ chạm vào phiến đá phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi gặp nước mưa lạnh.
"Lôi Kính Trần... Ngươi thực sự chưa chết sao?" Giọng nói khàn khàn của Trương giám ngục đầy vẻ nghi ngờ. Gã dùng mũi giày thô bạo lật nghiêng nhục thân đầy sẹo bỏng của hắn ra, đôi mắt ti hí híp lại dò xét. "Gánh chịu hai luồng sét Trúc Cơ trực tiếp mà đan điền phế thải không bị nổ tung? Kỳ lạ... Thực sự là quá kỳ lạ."
Lôi Kính Trần vẫn nhắm chặt mắt, bất động như một cái xác không hồn. Hắn biết rõ, bất kỳ một dao động linh lực nhỏ nào bộc phát lúc này cũng sẽ khiến gã giám ngục Luyện Khí tầng 5 này phát hiện ra bí mật của Lôi Tâm Nguyên Thủy. Hắn giả vờ kiệt quệ hoàn toàn, hơi thở yếu ớt đứt quãng, để mặc cho nước mưa xối xả vào khuôn mặt tái nhợt của mình.
Trên cổ tay trái của hắn, chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét—kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Lôi Viễn Sơn—đang khẽ rung lên một nhịp cực nhỏ. Luồng khí lạnh lẽo, thanh khiết từ chiếc vòng sắt truyền vào thần thức, giống như một mỏ neo tinh thần vững chắc, giữ cho linh trí của hắn tỉnh táo tuyệt đối trước cơn bão táp lôi độc đang tàn phá cơ thể. Tiếng xích sắt rền vang trên Lôi Hình Đài năm xưa, hình ảnh người cha gục ngã dưới sấm sét để bảo vệ hắn, và lời hứa cứu thoát muội muội Lôi Tĩnh khỏi Thượng Giới... tất cả nung nấu thành một ngọn lửa hận thù âm ỉ, thúc đẩy hắn phải sống, phải phản kháng.
"Hừ, hơi thở yếu như sợi tóc, đan điền vẫn trơ lỳ như đá chết." Trương giám ngục sau một hồi dò xét kỹ lưỡng, rốt cuộc cũng tự đưa ra kết luận. Gã đứng thẳng người dậy, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống cạnh mặt main. "Đúng là mạng rác rưởi dai dẳng. Nhưng Thiếu tông chủ đã đột phá thành công, giá trị làm vật tế của ngươi hôm nay cũng hết rồi. Để tránh đêm dài lắm mộng, ta tiễn ngươi đi gặp lão cha phế nhân của ngươi luôn thể!"
Sát khí bùng phát. Trương giám ngục vung cao chiếc roi sắt gai dẫn lôi, luồng điện tà ác màu xám xịt bùng lên dữ dội trên thân roi, xé rách màn mưa rào. Gã không muốn lãng phí thời gian nữa. Cơn giông bão ngoài kia đang ngày càng trở nên cuồng bạo cực đoan, sấm sét tự nhiên đánh xuống dồn dập xung quanh Thiên Hà Phủ, khiến cấm chế bảo vệ của Lôi Hình Đài bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ nhấp nháy ánh điện.
*Ầm!!!*
Một tia sét tự nhiên khổng lồ màu xanh lam từ trời cao đánh thẳng xuống cột thu lôi trung tâm của Lôi Hình Đài. Sức mạnh của thiên phạt tự nhiên vượt xa lôi điện nhân tạo, chấn động khổng lồ làm sập đổ một góc bệ đá, tạo ra quầng sáng chói mắt và làn khói bụi mù mịt. Trận pháp hộ tông bị quá tải đột ngột, cấm chế giam giữ của Khóa Lôi Xích đang khóa chặt bốn chi của Lôi Kính Trần bỗng nhiên nhấp nháy rồi tắt lịm ánh điện bảo vệ trong một khắc ngắn ngủi.
Chính là lúc này!
Lôi Kính Trần đột ngột mở mắt. Đôi mắt đen thẳm của hắn trong đêm tối bỗng rực sáng lên những tia điện màu xanh tím đầy đáng sợ.
*Nhãn Quang Lôi Quỹ kích hoạt!*
Trong tầm mắt của hắn, vạn vật xung quanh như chuyển động chậm lại. Chiếc roi sắt gai dẫn lôi của Trương giám ngục đang giáng xuống đầu hắn với tốc độ kinh người, giờ đây hiện rõ từng quỹ đạo di chuyển chậm chạp trước mắt hắn một phần mười giây. Lôi Kính Trần nghiêng đầu tránh né điểm chí mạng cực kỳ chuẩn xác.
*Chát!*
Chiếc roi sắt quất mạnh xuống phiến đá ngay sát tai hắn, tạo ra một vệt cháy đen sâu hoắm và tia lửa điện bắn tung tóe. Không để lỡ một tích tắc thời cơ, Lôi Kính Trần vận dụng toàn bộ sức mạnh nhục thân mới thức tỉnh của Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh kết hợp với lôi lực nén chặt trong Lôi Tâm. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục sâu trong cổ họng, hai cánh tay gầy guộc gồng lên, bắp thịt cuộn chặt.
*Rắc! Rắc!*
Những vòng Khóa Lôi Xích bằng đồng rỉ sét đang khóa chặt tay hắn, vốn đã bị suy yếu cấm chế do cú sét đánh sập bệ đá, nay bị sức mạnh vật lý khổng lồ cưỡng ép bẻ gãy khỏi mỏ neo đá đen. Lôi Kính Trần bật dậy nhanh như một con báo săn mồi trong đêm tối. Hắn lướt nhanh bằng bộ pháp thô sơ, áp sát cự ly gần dưới một thước với Trương giám ngục trước khi gã kịp thu hồi roi da.
"Cái gì?! Ngươi—"
Trương giám ngục kinh hoàng thất sắc, đôi mắt ti hí trợn tròn không thể tin nổi vào mắt mình. Một tên kiếp nô đan điền phế thải lại có thể bẻ gãy xiềng xích pháp cụ?
Nhưng gã không có cơ hội để thốt lên câu thứ hai. Lôi Kính Trần vung đoạn Khóa Lôi Xích rỉ sét vừa bẻ gãy trên tay phải, quật mạnh vòng qua cổ gã giám ngục từ phía sau. Sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn kết hợp với hận thù tích tụ mười năm khiến cú siết cổ trở nên tàn bạo tuyệt đối. Đoạn xích sắt thô ráp ghì chặt vào da thịt, cắt đứt đường thở của Trương giám ngục.
"Khặc... Khặc..."
Trương giám ngục giãy giụa điên cuồng. Trong cơn tuyệt vọng sinh tử, gã kích hoạt tu vi Luyện Khí tầng 5, bộc phát hoàn toàn hộ thể lôi giáp của bản thân. Luồng lôi điện màu xám xịt bùng phát dữ dội từ nhục thân của gã, truyền ngược qua đoạn xích sắt đánh thẳng vào hai bàn tay của Lôi Kính Trần hòng ép hắn phải buông tay.
*Rắc!*
Xương bàn tay phải của Lôi Kính Trần bị rạn nứt nhẹ dưới sức công phá của dòng điện phản chấn, cơn đau nhức nhối thấu xương truyền thẳng lên đại não. Da thịt lòng bàn tay hắn bị dòng điện cao thế nung cháy khét lẹt, khói trắng bốc lên nghi ngút. Nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Hắn không hề buông lỏng vòng siết, ngược lại càng ghì chặt hơn.
*Nghịch Lôi Quyết phát động!*
Lôi Kính Trần vận hành khẩu quyết cổ xưa. Thay vì chống cự dòng lôi điện từ hộ thể lôi giáp của đối thủ, hắn chủ động mở rộng toàn bộ kinh mạch tay phải, biến hai cánh tay thành hai đường ống dẫn lưu hoàn hảo. Luồng lôi điện màu xám tà ác của Trương giám ngục lập tức bị hút ngược hoàn toàn vào đan điền của Lôi Kính Trần, bị Lôi Tâm Nguyên Thủy nuốt chửng không còn một mảnh.
Lá chắn bảo vệ hộ thể lôi giáp của Trương giám ngục tắt lịm chỉ trong nháy mắt. Sức mạnh sụt giảm đột ngột khiến gã hoàn toàn mất đi khả năng chống cự vật lý.
"Chết đi." Lôi Kính Trần khàn khàn thốt ra hai chữ lạnh lẽo.
Hắn dồn toàn bộ oán lôi tích lũy từ Lôi Tâm truyền thẳng qua xích sắt vào cổ đối thủ. Luồng sét màu tím đen mang theo oán khí gầm rú bóp nghẹt đường thở và thiêu rụi kinh mạch cổ của Trương giám ngục.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên giữa tiếng sấm rền của cơn giông. Đôi mắt Trương giám ngục lồi ra đầy tuyệt vọng, nhục thân gã co giật vài nhịp rồi hoàn toàn mềm nhũn, tắt thở chết thảm dưới sức mạnh oán lôi tàn bạo của Lôi Kính Trần.
Lôi Kính Trần buông lỏng tay. Xác chết của Trương giám ngục đổ sụp xuống vũng nước mưa lạnh lẽo như một khúc gỗ mục. Hắn đứng thẳng người dậy giữa cơn mưa giông xối xả, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai bàn tay rớm máu và cháy sém run rẩy nhẹ do phản phệ của lôi lực.
Hắn cúi người xuống, nhanh nhẹn lục lọi trên xác chết của gã giám ngục. Hắn lấy đi chùm chìa khóa sắt lớn, chiếc túi trữ vật hạ phẩm chứa một vài viên linh thạch vụn, và chiếc roi sắt gai dẫn lôi Lôi Hình Tiên đã tắt điện. Sau đó, hắn kéo lê xác của Trương giám ngục đặt sát vào cột thu lôi trung tâm của Lôi Hình Đài—nơi vừa bị sét đánh sập đổ.
*Phải ngụy trang nguyên nhân cái chết của gã thành một vụ tai nạn sét đánh tự nhiên để kéo dài thời gian trốn chạy.* Lôi Kính Trần thầm tính toán lạnh lùng.
Hắn dùng chùm chìa khóa mở hoàn toàn các vòng Khóa Lôi Xích còn lại trên hai cổ chân của mình. Lần đầu tiên sau mười năm làm kiếp nô lệ giam cầm, đôi chân hắn được tự do bước đi trên mặt đất mà không còn tiếng xiềng xích kéo lê nặng nề.
Nhìn về phía con đường mòn tối tăm dẫn xuống mỏ sâu dưới lòng đất, Lôi Kính Trần nhớ lại những lời chỉ dẫn mơ hồ của đại bá Lôi Vân Hải năm xưa về sơ đồ địa đạo quặng mỏ cũ bỏ hoang. Đó là lối thoát duy nhất giúp hắn lẩn trốn khỏi tầm quét thần thức của hộ tông đại trận. Hắn khoác vội chiếc áo vải rách nát che giấu vết sẹo xích sắt trên cổ tay, cúi thấp người lướt nhanh vào màn mưa giông dày đặc bốc mùi lưu huỳnh.
Nhưng sự tự do ngắn ngủi của hắn lập tức đối mặt với thử thách mới cực kỳ tàn khốc.
*Boong!!! Boong!!! Boong!!!*
Tiếng chuông báo động bằng đồng khổng lồ—Đại Hồng Chung—của Ngự Lôi Tông đột ngột vang lên dồn dập, phá tan màn đêm mưa gió rền vang sấm chớp. Luồng uy áp thần thức từ hộ tông đại trận bắt đầu quét ráo riết khắp các ngõ ngách núi rừng, phát ra những luồng sáng đỏ nhấp nháy dò tìm lôi khí biến dị.
Ở phía xa, hàng loạt ánh đuốc rực sáng bùng lên từ các trạm tuần tra ngoại môn. Tiếng quát tháo dồn dập và tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm đệ tử tuần tra mang theo trường đao dẫn điện bắt đầu bủa vây chặt chẽ các lối ra dẫn về phía khu mỏ Thiên Hà Phủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!