Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Thanh Trừng Gia Tộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông ở Hạ Nhai Trấn mỗi lúc một dữ dội, từng đợt sấm sét cuồng bạo xé rách màn đêm đen kịt, hắt những luồng ánh sáng trắng bệch, tàn nhẫn lên vách đá ẩm ướt của con ngõ cụt. Nước mưa hòa lẫn với bùn đất nhão nhoét, tanh nồng mùi quặng thô và tử khí.


Dưới đất bùn đen ngòm, Lôi Hạo đang quằn quại như một con giun đất bị giẫm nát. Đan điền của gã đã bị luồng hắc lôi độc tố từ ma hồn của Lôi Hỏa Chân Nhân tàn phá đến mức nát vụn, hai tay bị bẻ gãy lìa xương, chỉ còn biết thoi thóp thở những hơi thở đứt quãng đầy tuyệt vọng.


"Kính Trần... Kính Trần ca... Ta cầu xin ngươi..." Giọng nói của Lôi Hạo khàn đặc, lẫn lộn giữa tiếng khóc nghẹn và nước mưa bẩn thỉu. Gã cố gắng lết thân hình béo múp, dập đầu liên tục xuống vũng bùn nhão: "Ta là tộc thúc của ngươi... Trong người ta vẫn chảy dòng máu của Lôi gia... Năm xưa ta bị ép buộc, nếu không dâng sơ đồ, Ngự Lôi Tông sẽ diệt môn cả nhà ta... Ta chỉ muốn giữ lại một mầm mống cho dòng họ..."


Lôi Kính Trần đứng ngạo nghễ giữa màn mưa xối xả, vành mũ rơm rách nát che khuất nửa khuôn mặt lạnh tanh như băng đá vạn năm. Cánh tay phải của hắn vẫn tê liệt hoàn toàn, vô lực buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng bọc thô rớm máu, nhưng cánh tay trái của hắn vẫn siết chặt chuôi thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm đã gãy nát.


Mười đầu ngón tay trái của hắn dính đầy những vệt vảy máu khô nhức nhối thấu xương do dây lôi ti của Cổ Nhạc Lôi Cầm cứa rách trước đó, nay lại bị nước mưa lạnh buốt ngấm vào, đau buốt đến tận tâm can. Nhưng nỗi đau thể xác đó làm sao sánh được với ngọn lửa căm phẫn đang thiêu đốt linh hồn hắn khi nghe tin muội muội Lôi Tĩnh bị cống nộp lên Thượng Giới làm vật thử thuốc.


"Mầm mống?" Lôi Kính Trần khàn giọng nói, thanh âm trầm thấp nhưng mang theo uy áp lạnh lẽo khiến Lôi Hạo rùng mình run rẩy: "Ngươi bán đứng sơ đồ phòng ngự của gia tộc, gián tiếp đẩy phụ thân ta vào cõi chết trên Lôi Hình Đài, khiến hàng trăm tộc nhân Lôi gia phải chịu kiếp nô lệ, bị vắt kiệt xương tủy làm vật gánh kiếp cho kẻ mạnh. Ngươi đổi mạng của họ lấy một vị trí ngoại môn đệ tử rách nát, mặc gấm vóc đê tiện, giẫm đạp lên xương máu đồng tộc để cầu vinh. Ngươi cũng xứng nói hai chữ dòng máu Lôi gia?"


"Không... không phải như thế..." Lôi Hạo kinh hoàng gào khóc, gã cảm nhận được sát khí ngập trời đang khóa chặt nhục thân của mình.


"Lời thề máu trước xác phụ thân: Nếu không diệt được kẻ phản bội, nguyện chịu vạn lôi xé xác vĩnh viễn không siêu sinh." Lôi Kính Trần lạnh lùng cất bước tiến lại gần. Chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái của hắn bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng xích sắt rền vang oán giận, cộng hưởng với nỗi căm hận ngút trời trong lòng hắn.


Hắn khẽ vận hành Nghịch Lôi Quyết. Luồng lôi lực tàn dư ít ỏi mang theo oán khí đen kịt tích tụ từ nghĩa trang lôi táng sâu trong đan điền Lôi Tâm Nguyên Thủy bắt đầu cuồn cuộn chảy dọc theo hệ thống kinh mạch đã được giãn nở rộng gấp đôi. Dòng điện màu đen xám u ám bò lan lên thân thanh kiếm sắt gãy nát, tỏa ra luồng sát khí ăn mòn tàn bạo.


Chiêu thức "Oán Lôi Trảm" bộc phát.


"Chết đi, kẻ phản bội." Lôi Kính Trần vung kiếm trái. Một nhát chém hình bán nguyệt rực lửa điện màu đen kịt gầm rú xé rách màn mưa lạnh buốt, mang theo oán niệm vạn năm của những kiếp nô đã chết oan uất, chém thẳng xuống cổ Lôi Hạo.


*Phập!*


Thủ cấp của Lôi Hạo lìa khỏi cổ, máu tươi nóng bỏng phun trào rát bỏng, nhuộm đỏ cả vũng nước mưa nhão nhoét dưới đất. Đôi mắt gã vẫn trợn ngược đầy vẻ sợ hãi tột cùng trước cái chết thảm khốc. Kẻ phản bội huyết mạch đầu tiên đã bị thanh trừng, thệ ngôn huyết mạch của Lôi Kính Trần rúng động, một phần oán khí trói buộc linh hồn hắn bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, khiến đạo tâm của hắn trở nên kiên định và thông suốt hơn bao giờ hết.


Nhưng Lôi Kính Trần không có lấy một giây để cảm nhận sự giải thoát đó.


*Rầm!*


Tiếng bước chân rầm rập phá vỡ màn mưa dồn dập. Từ đầu ngõ tối tăm, sương mù xám độc hại đột ngột bị xé rách bởi những luồng ánh sáng đỏ rực nhấp nháy liên tục của Thần Triều Sát Lệnh. Hơn mười tên đệ tử tuần tra chấp pháp mặc y phục đen kịt, tay cầm trường thương dẫn điện nhanh chóng vây kín lối ra duy nhất của con ngõ hẹp.


Dẫn đầu toán quân là một thanh niên mặc y phục chấp pháp đen thêu lôi văn rực rỡ, khuôn mặt mặt dơi tai chuột đầy vẻ xảo quyệt và tàn độc. Gã chính là Chấp pháp đệ tử Tào Phong, tu vi Luyện Khí tầng 7 thực thụ của ngoại môn Ngự Lôi Tông.


Tào Phong nhìn thấy thi thể mất đầu của Lôi Hạo đang co giật dưới đất, khóe miệng gã khẽ nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ đầy kiêu ngạo:


"Lôi Kính Trần, gã phế nhân Luyện Khí tầng 1 như ngươi quả nhiên mạng lớn, rơi xuống Ma Lôi Uyên mà vẫn có thể bò trở lại. Nhưng hôm nay, trò chơi mèo vờn chuột kết thúc rồi. Đầu của ngươi sẽ là nấc thang đưa ta bước vào nội môn đan đường!"


Lôi Kính Trần khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Tào Phong, tay trái siết chặt thanh kiếm gãy rỉ máu, sát khí màu xanh tím bùng phát dữ dội xé gió màn mưa. Hắn vận hành Thần Thức Lôi Hóa, đôi mắt lấp lóa những tia sét nhỏ mờ ảo, lập tức khóa chặt lấy dao động linh lực xung quanh khu vực phục kích.


"Muốn lấy đầu ta? Phải xem roi sét của ngươi có đủ sắc bén hay không." Lôi Kính Trần khàn giọng nói, thân hình gầy gò của hắn nép sát vào vách đá tối tăm, sẵn sàng đón nhận trận chiến sinh tử.


"Ngông cuồng!" Tào Phong phẫn nộ gầm lên. Gã vung tay phải, chiếc roi sắt gai dẫn lôi cực phẩm phàm binh – Lôi Tiên – đeo bên hông lập tức tuột ra, rít gió xé rách không khí, phát ra những tia chớp màu xanh lam rực sáng đầy đe dọa. Gã thi triển Chấp Pháp Lôi Hình Pháp, dồn linh lực Luyện Khí tầng 7 cuồn cuộn vào roi da, quật mạnh một cú chí mạng nhắm thẳng vào ngực Lôi Kính Trần.


*Vút!*


Roi sét quất tới với tốc độ kinh hoàng, mang theo tiếng sấm rền vang chấn động cả con ngõ hẹp.


Lôi Kính Trần định vận hành U Minh Bộ để lướt né tránh đòn roi tàn độc này, nhưng không gian con ngõ cụt quá chật hẹp, đất đá đổ nát và vũng bùn nhão nhoét làm giảm đi sự linh hoạt của đôi chân phàm nhân. Nhận thấy không thể né tránh, hắn cắn răng dồn toàn lực vào cánh tay trái, vung thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm mẻ nát lên đón đỡ trực diện.


*Keng! Đoành!*


Kiếm và roi va chạm dữ dội giữa hư không. Tia lửa điện màu xanh tím bắn tung tóe, nổ tung sầm sập, chấn động mạnh mẽ làm rạn nứt cả những mảng tường đá ẩm ướt xung quanh. Sức mạnh từ tu vi Luyện Khí tầng 7 của Tào Phong truyền qua roi sắt cực mạnh, chấn động trực tiếp vào kinh mạch cánh tay trái của Lôi Kính Trần, khiến hắn phải lùi lại ba bước, bàn chân giẫm sâu vào bùn nhão.


"Hừ, chút sức mọn của phàm nhân nhục thân mà đòi chống lại luật pháp chấp pháp sao?" Tào Phong cười lạnh tà ác. Gã xoay cổ tay, điều khiển Lôi Tiên uốn lượn như một con rắn độc sấm sét, luồn lách qua lưỡi kiếm gãy của main.


Chiêu thức "Lôi Tiên Trói Buộc" bộc phát.


Sợi roi sắt gai dẫn điện nhanh như chớp quấn chặt lấy lưỡi kiếm Lôi Dẫn Thiết Kiếm, sau đó trượt dài theo thân kiếm, quấn chặt lấy cánh tay phải bị tê liệt hoàn toàn đang buộc chặt vào thắt lưng của Lôi Kính Trần.


*Xoẹt! Xoẹt!*


"Trói cho ta!" Tào Phong hét lớn đầy đắc ý, dồn toàn bộ linh lực cao thế tàn bạo vào chiếc roi da nung đỏ.


Dòng điện cao thế cực mạnh mang theo độc tính sấm sét tàn bạo chạy dọc theo sợi roi, truyền trực tiếp vào nhục thân của Lôi Kính Trần. Luồng nhiệt lượng khổng lồ thiêu đốt, kinh mạch cánh tay phải bị tàn phá nghiêm trọng, máu tươi rỉ ra xối xả dưới lớp băng vải thô dính đầy bụi than mỏ.


Cơn đau bỏng rát cực hạn thấu xương tủy ập đến, khiến toàn thân Lôi Kính Trần run lên bần bật, nhưng đôi mắt hắn dưới vành mũ rơm rách nát vẫn rực lửa sấm sét màu xanh tím đầy bất khuất, khóa chặt lấy gương mặt kiêu ngạo của Tào Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!