Tra Khảo Lôi Hạo
Mưa giông ở Thiên Hà Phủ chưa bao giờ dứt hẳn, từng hạt nước nặng trĩu mang theo điện tích lạnh buốt xối xả dội xuống những cột đá xám của Hạ Nhai Trấn. Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa xăm như muốn xé rách màn đêm tăm tối. Dưới chân một cột đá xám khổng lồ lởm chởm, bùn đất nhão nhoét nhuộm một màu đen sẫm tanh nồng mùi quặng thô.
Lôi Hạo đứng đó, gương mặt béo tốt co rúm lại thành một nụ cười tàn độc, tởm lợm. Gã giơ cao chiếc roi sắt dẫn điện rực sáng những tia chớp màu xanh lam tà ác, chuẩn bị quật mạnh xuống đầu Tiểu Mộc – đứa trẻ kiếp nô nhỏ bé đang co rúm người dưới đất, khóc lóc thảm thiết.
"Nghiệt súc hèn mọn! Dám trốn chạy sao? Hôm nay ta sẽ dùng lôi roi này nướng chín nhục thân phàm nhân của ngươi để răn đe lũ súc vật mỏ đá!"
Giọng nói khàn khàn đầy vẻ hống hách của Lôi Hạo rít qua kẽ răng. Chiếc roi sắt rít gió, mang theo luồng điện áp cao thế nóng bỏng xé rách màn mưa dội xuống.
Nhưng chiếc roi không bao giờ chạm được đến đầu đứa trẻ.
*Xoẹt!*
Từ trong bóng tối ẩm ướt phía sau cột đá xám cách đó năm trượng, một bóng người gầy gò lướt ra như một bóng ma lôi điện. Cánh tay trái của Lôi Kính Trần – vốn chằng chịt những vết sẹo rách nát đóng vảy lạnh dính máu khô – vung lên với một tốc độ kinh hoàng. Đoạn Khóa Lôi Xích rỉ sét gãy nát quật mạnh ra ngoài, xé rách màn mưa lạnh buốt.
Kỹ năng "Xích Sắt Trói Buộc" bộc phát. Sợi xích sắt nặng nề quấn chặt lấy cổ họng béo múp của Lôi Hạo với độ chính xác tuyệt đối.
"Khục... uất..."
Tiếng hét của Lôi Hạo lập tức nghẹn lại trong cổ họng. Luồng điện thế trên chiếc roi sắt dẫn điện vụt tắt ngấm khi gã bị kéo giật mạnh về phía sau.
Lôi Kính Trần không để đối phương có một phần mười giây phản ứng. Hắn vận hành "U Minh Bộ", hai gót chân tập trung một luồng điện tích cực nhỏ còn sót lại trong Lôi Tâm Nguyên Thủy, thân hình nhấp nháy mờ ảo lướt tới. Hắn dùng tay trái siết chặt sợi xích sắt, lôi tuột thân hình béo múp của Lôi Hạo vào sâu trong con ngõ tối tăm, ẩm ướt khuất sau những cột đá cổ kính, hoàn toàn cách biệt với lộ trình tuần tra của Tào Phong.
Sức mạnh vật lý từ nhục thân Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh, dù đang trong trạng thái suy kiệt, vẫn đủ để Lôi Kính Trần kéo lê gã tộc thúc béo tốt nặng hơn trăm cân như một bao tải rác. Hắn ném mạnh Lôi Hạo xuống vũng bùn đen ngòm sâu trong ngõ hẹp.
"Ư... khục..."
Lôi Hạo nhổ ra một ngụm nước bùn tanh tưởi, hai mắt trợn ngược vì ngạt thở. Khi gã nhìn rõ gương mặt gầy gò, lạnh lùng như băng đá vạn năm ẩn dưới vành mũ rơm rách nát của kẻ bắt giữ mình, đôi đồng tử của gã co rụt lại vì kinh hoàng tột độ.
"Lôi... Lôi Kính Trần?! Ngươi... ngươi chưa chết dưới đáy Ma Lôi Uyên?!"
"Câm miệng."
Lôi Kính Trần khàn giọng nói. Cánh tay phải của hắn vẫn tê liệt hoàn toàn, vô lực buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây thừng bện thô, nhưng cánh tay trái của hắn đã tiến tới, năm ngón tay gầy guộc rớm máu bóp chặt lấy xương quai hàm của Lôi Hạo, ép chặt gã vào vách đá ẩm ướt.
Lôi Hạo cảm nhận được sát khí lạnh lẽo ngập tràn tỏa ra từ thiếu niên kiếp nô trước mặt. Nỗi sợ hãi khiến gã run rẩy, nhưng bản năng của một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 lập tức trỗi dậy. Gã nghiến răng, dồn linh lực hôi lôi tà ác vào lòng bàn tay trái, định thi triển "Lôi Độc Chưởng" đánh thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu nhẹ dưới lớp băng vải thô của Lôi Kính Trần.
"Nghiệt súc hèn mọn! Tu vi Luyện Khí tầng 1 phàm nhân nhục thân như ngươi mà cũng dám mưu sát ta sao?! Chết đi!"
Chưởng lực mang theo luồng khói xám nhạt độc hại rít gió vỗ tới.
Lôi Kính Trần không hề né tránh. Đôi mắt hắn lấp lánh tia sét màu xanh tím lạnh lùng. Hắn vận hành Nghịch Lôi Quyết thầm lặng. Ngay khi chưởng lực lôi độc của Lôi Hạo chạm vào lồng ngực hắn, Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền bỗng co bóp kịch liệt, bộc phát một lực hút vô hình, nuốt chửng hoàn toàn luồng linh lực lôi độc kia vào trong đan điền bị phế bỏ mà không hề chịu một chút tổn thương nào.
"Cái... cái gì?!" Lôi Hạo kinh hoàng thất sắc. Linh lực trong tay gã biến mất như đá chìm đáy đại dương.
*Khục!*
Lôi Kính Trần ra tay tàn nhẫn dứt khoát. Bàn tay trái của hắn chộp lấy cổ tay trái đang phát chưởng của Lôi Hạo, vặn ngược một cú cực mạnh. Tiếng xương cốt gãy lìa giòn giã vang lên trong ngõ tối.
"A... uất..."
Lôi Hạo định gào lên đau đớn, nhưng Lôi Kính Trần đã nhanh như cắt nhét chiếc giẻ lau đầy bụi than quặng vào miệng gã, chặn đứng tiếng hét rợn người.
Gã tộc thúc béo tốt đau đớn đến mức hai mắt trợn ngược, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với nước mưa dơ bẩn trên mặt. Trong cơn tuyệt vọng, gã lén dùng tay phải còn lại thò vào trong ngực áo ngoại môn gấm vóc rách nát, định kích hoạt một tấm bùa truyền tin ngầm để báo động cho Tào Phong ở đầu ngõ.
Nhưng mọi cử động nhỏ nhất của gã đều không thể qua mắt được "Thần Thức Lôi Hóa" của Lôi Kính Trần. Thần thức của main phóng ra những tia điện nhỏ vô hình trong không khí, cảm ứng được dao động linh lực từ tấm bùa chú ngay lập tức.
*Bộp!*
Lôi Kính Trần giẫm mạnh bàn chân mang xiềng xích rỉ sét xuống bàn tay phải của Lôi Hạo. Sức nặng ngàn cân kết hợp với lực ma sát của xích sắt nung đỏ năm xưa giẫm nát hoàn toàn tấm bùa truyền tin cùng năm ngón tay béo tốt của gã vào bùn đất nhão nhoét.
"Ư... ư..."
Lôi Hạo quằn quại dữ dội dưới chân Lôi Kính Trần, gương mặt méo mó không còn chút huyết sắc nào. Gã nhận ra, tên kiếp nô phế thải trước mặt giờ đây đã biến thành một con quỷ dữ bước ra từ cõi chết, tàn nhẫn, lạnh lùng và không có một chút nhân từ nào.
Lôi Kính Trần cúi thấp người xuống, vành mũ rơm rách nát che khuất nửa khuôn mặt lạnh tanh. Hắn giật chiếc giẻ lau ra khỏi miệng Lôi Hạo, giọng nói khàn khàn vang lên đầy áp lực:
"Nói. Muội muội của ta – Lôi Tĩnh – đang ở đâu?"
Lôi Hạo thở dốc hổn hển, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng bết bát với bùn đất. Gã run rẩy khóc lóc cầu xin:
"Kính... Kính Trần... Ta là tộc thúc của ngươi... Ta mang dòng máu Lôi gia... Đừng giết ta... Năm xưa ta bị tông môn ép buộc... Ta không còn cách nào khác..."
"Ngươi chỉ có một cơ hội."
Lôi Kính Trần lạnh lùng cắt ngang lời gã. Hắn khẽ vận hành Nghịch Lôi Quyết, dẫn một giọt "hắc lôi độc tố" – luồng năng lượng tà ác tích tụ từ ma hồn vỡ nát của Lôi Hỏa Chân Nhân dưới đáy Ma Lôi Uyên còn sót lại trong Lôi Tâm Nguyên Thủy – truyền vào đầu ngón tay trái.
Hắn ấn mạnh ngón tay rớm máu đóng vảy lạnh kia thẳng vào vùng đan điền của Lôi Hạo.
*Xèo xèo...*
Luồng hắc lôi độc tố tà tính lập tức ăn mòn lớp phòng ngự mỏng manh, khoan sâu vào đan điền của Lôi Hạo như hàng vạn con kiến lửa nung đỏ đang điên cuồng cắn xé kinh mạch.
"A... A... tha mạng! Tha mạng cho ta!"
Lôi Hạo gào lên thảm thiết, toàn thân co giật dữ dội trên vũng bùn đen. Cơn đau rát bỏng từ hắc lôi độc tố tàn phá đan điền khiến gã sống dở chết dở, ý chí phản kháng hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn.
"Nói!" Lôi Kính Trần gầm nhẹ, sát khí bùng phát khóa chặt nhục thân gã.
"Ta nói! Ta nói!" Lôi Hạo khóc lóc thảm hại, miệng phun ra từng ngụm nước bọt lẫn máu đen: "Lôi Tĩnh... nàng không có ở Thiên Hà Phủ... Nàng đã bị bắt đi ngay trước khi ngươi bị phế đan điền..."
"Bị bắt đi đâu?"
Lôi Kính Trần siết chặt cổ áo Lôi Hạo, đôi mắt rực lên luồng ánh sáng tím đen đầy tàn bạo. Chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay hắn khẽ rung lên phát ra những tiếng kêu oán oán oán hận.
"Nàng sở hữu thể chất thuần lôi cực kỳ hiếm có... Ngự Lôi Tông không dám giữ nàng lại... Họ đã cống nộp nàng lên Thần Điện Thượng Giới... Nàng... nàng đang bị giam giữ tại Thần Điện làm vật thử thuốc... làm dược dẫn để tinh luyện linh đan cho các vị Tiên Đế..."
*Oàng!*
Một tiếng sét cực đại đột ngột đánh xuống từ trời cao, rạch đôi bầu trời đêm Hạ Nhai Trấn, hắt luồng ánh sáng trắng bệch tàn nhẫn lên khuôn mặt Lôi Kính Trần.
"Vật thử thuốc... làm dược dẫn..."
Lôi Kính Trần đứng sững người. Đầu óc hắn bỗng chốc trống rỗng, lồng ngực như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Muội muội bé nhỏ, ngây thơ luôn bám đuôi hắn năm xưa, người duy nhất là nghịch lân giữ lại nhân tính trong lòng hắn, lại đang bị giam cầm ở Thượng Giới, chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng của việc thử thuốc luyện đan!
Lòng căm phẫn và hận thù tột cùng như một ngọn núi lửa bị đè nén vạn năm đột ngột phun trào dữ dội trong lòng hắn. Luồng lôi lực tàn dư trong Lôi Tâm Nguyên Thủy bỗng chốc sôi sục cuồng bạo, khiến các đường vân sét dưới da hắn rực sáng luồng ánh sáng tím đen oán giận.
Lôi Hạo nhìn thấy luồng sát khí diệt thế tỏa ra từ người Lôi Kính Trần, biết cái chết đã cận kề. Gã điên cuồng dập đầu xuống bùn đất rách nát, gào khóc cầu xin tha mạng:
"Kính Trần! Tha mạng! Ta đã khai hết rồi! Đừng giết ta... Ta còn một bí mật... Chấp pháp đệ tử Tào Phong... hắn đã biết ngươi đang ẩn náu ở Hạ Nhai Trấn này!"
Lôi Kính Trần khẽ nheo mắt, sát khí ngưng tụ lạnh lùng:
"Ý ngươi là gì?"
Lôi Hạo vừa khóc vừa run rẩy tiết lộ luồng thông tin cuối cùng hòng giữ mạng:
"Tào Phong... hắn đã dùng la bàn tầm bảo của đội tuần tra phát hiện ra lôi khí biến dị của ngươi... Hắn không đi sâu vào rừng đá... mà đã dẫn theo hơn mười tên chấp pháp đệ tử tinh nhuệ... thiết lập sát trận phục kích sẵn ở ngay đầu ngõ lối ra duy nhất của con ngõ này... Chúng... chúng đang chờ ngươi bước ra để bắt sống ngươi nộp cho tông môn... Ngươi... ngươi không thể thoát nổi đâu! Tha cho ta..."
Lôi Kính Trần đứng thẳng người dậy trong màn mưa lạnh buốt xối xả. Hắn khẽ kéo thấp vành mũ rơm rách nát, bàn tay trái siết chặt chuôi thanh kiếm sắt gãy nát bọc sau lưng.
Ở phía đầu ngõ tối tăm, ẩn sau màn sương mù xám độc hại và tiếng mưa rơi dồn dập, những bóng đen chập chờn mang theo đèn lồng lôi thạch phát ra luồng sáng đỏ nhấp nháy đầy đe dọa của Thần Triều Sát Lệnh đang từ từ khép chặt vòng vây phong tỏa lối ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!